Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2009

copy từ nhà An hoàng Trung tướng(*)

Chiện chép ở Châu Quỳ


Một tên điên nặng được một cán bộ y tế áp giải tới Châu Quỳ giao bác sĩ trưởng Khằng Nụng.


Tên Điên lập tức bị nhân viên của Khằng Nụng khống chế, trói giật, đưa vầu phòng sơ khám.


Tên Điên vẫy vùng chưởi bới dữ dội, anh điên đéo đâu mà túm anh, địt mẹ chúng mầy.


Điên thằng nầu chả vậy, Khằng Nụng hỏi:


- Anh khỏe, thật chứ?


- Tất nhiên.


- Một cộng bốn bằng mấy?


- Năm.


- Tám bình phương bằng mấy?


- Sáu tư.


- Ô-xi hóa trị mấy?


- Hai.


- Ông Cụ sinh ngày nhiêu?


- Mười Chín tháng Năm.


Khằng Nụng vẫy trợ lý, bẩu nhỏ, thằng nầy nhẽ đéo điên, mầy ạ.


Trợ Lý bẩu, để em cho nó mũi Phenothiazine. Nói xong làm liền.


Tên Điên bị tiêm, ngủ lịm. Lúc tển tỉnh, Khằng Nụng hỏi:


- Anh khỏe, thật chứ?


- Cũng mệt mệt.


- Một cộng bốn bằng mấy?


- Năm.. À sáu.. À bẩy.. À năm..


- Tám bình phương bằng mấy?


- Ba sáu.. Nhẽ bốn tám.. Nhẽ sáu tư..


- Ô-xi hóa trị mấy?


- Một.. Hay hai nhỉ? Hỏi khó thế?


- Ông Cụ sinh ngày nhiêu?


- Mồng Hai tháng Chín.. À Mười Chín tháng Năm..


Khằng Nụng vẫy trợ lý, bẩu nhỏ, tốt rùi, làm giấy nhập viện.


Chiều muộn, một quan y tế Sở phôn hỏi Khằng Nụng, cán bộ tôi đâu?


Khằng Nụng bẩu, anh ý dẫn Tên Điên xuống, xong về ngay mà.


Quan bẩu, tài xế tôi bẩu các anh cho Tên Điên về, giữ cán bộ tôi ở lại họp.


Khằng Nụng toát bồ hôi, bẩu, để tôi kiểm tra.


Đoạn bắt Tên Điên tới. Khằng Nụng hỏi:


- Anh là cán bộ Sở?


- Phải.


- Anh khỏe, thật chứ?


- Tất nhiên.


- Một cộng bốn bằng mấy?


- Hai.


- Tám bình phương bằng mấy?


- Mười bẩy.


- Ô-xi hóa trị mấy?


- Chín.


- Ông Cụ sinh ngày nhiêu?


- Bố anh đéo đâu mà anh nhớ sinh ngày nhiêu.


(* )Đây là nhân vật ảnh hưởng tới tớ cực lớn về văn phong, về cách nhìn nhận mọi vấn đề xã hội. Nhà bác An Hoàng trung tướng này cũng là nguyên nhân khiến tớ quyết định không dọn blog cũ sang nhà này vì zời ạ,  hồi ấy tớ dùng lắm danh tính tu động chỉ để nói về một vứn đề téo tẹo cho ra vẻ một nhà báo nhớn. Chỉ có điều con cắn rơm cắn cỏ con nạy sư phụ về khoản nói tục, con học chưa được.



 

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

Bất đồng chính kiến

* Tuyệt nhiên không một lời nào hỏi đến anh bảo vệ siêu thị Big C và anh thợ sửa ôtô mà một người phù não chưa ra được viện, trong vụ  đánh nhau với vợ chồng chị Trần Khải Thanh Thủy cách nay vài hôm.


Trong khi đó, khá khá chất xám và ngôn từ đã tốn phí chỉ để làm xã luận: mấy cái ảnh chụp tang vật thật hay giả từ một tính năng của máy  ảnh số mà rất nhiều người sử dụng ít  dùng tới.


Thuận tay nhặt bất cứ một tờ nhật báo vào một ngày bất kể nào, cũng có thể đọc được một cái tin cướp hiếp giết. Nhạy cảm chăng là chị Thủy được cho là nhân vật bất đồng chính kiến thế nên thế giới ảo đổ xô vào bảo vệ bênh vực chị, bất chấp sự thể của cuộc đánh nhau đó ra sao.


** Chảy nước mắt  khi  đọc bài Tìm thân nhân 30 năm yên giấc quê người của Hà Giang trên báo Người Việt. Đây là tờ báo rất chuẩn về kỹ thuật làm báo mà mình thấy làng báo nước ngoài nước trong lề trái lề phải cánh tả cánh hữu tiếng Việt phải  cắp bút.

Lần nào qua đôla cũng tìm mò bằng được. Trình bày rất đẹp, chương mục nào ra chương mục đó, cách diễn đạt thông tin cũng rất báo chí như bài dẫn ở trên. Bài này mà vào tay mấy bạn cướp giết hiếp bảo đảm sến vãi, đọc xong đâm ngờ ngợ chuyện thật hay sáng tác văn chương thuở chuyện tình hoa và bướm.

Đọc Người Việt mạng giảm 90% thú.


Dù in ấn lem nhem, bài nào bài nấy dài bất tận không thèm sou-title nhưng khuynh hướng nội dung Việt weekly là niềm mơ ước hết kiếp làm báo này của mình. Giá mà được làm như thế: thông tin như nó vốn có. Không biết VW  còn sống không sau khủng hoảng kinh tế xác xơ.


Đây là một đoạn trong  entry Báo đêêêêêe  tôi lỡ tay đã xoá mất chưa viết lại. Dẫn ra không nhằm phát biểu cảm tưởng về hai tờ báo xuất bản ở hải ngoại mà để kể câu chuyện, cũ, đăng ở hai tờ báo này.


Khi Bùi Kim Thành-nhân vật nữ bất đồng chính kiến nổi tiếng  hải ngoại ngang chị Thủy- còn ở trong nước, Người Việt là tờ lên án chính quyền rất mạnh mẽ để bảo vệ chị. Sau khi chị Thành được sứ quán Mỹ bảo lãnh sang Mỹ cư trú, Người Việt  lặng ngắt. Việt Weekly có đâu hai ba bài, tường thuật trực tiếp và xả băng nguyên văn không cần bình luận bài diễn thuyết của chị Thành. Cái cách giữ thể diện của hai tờ báo có uy tín khiến tôi rất nể về nghề: các vị ấy  không cố đấm ăn xôi.


*** Cái đầu tiên để bất đồng chính kiến là phải có chính kiến đã. Đa đảng không phải là điều mới mẻ và độc đảng cũng chẳng phải con đường  nước Việt là duy nhất đang đi. Triệt tiêu đảng đang cầm quyền bằng một nhúm người chăng trộm khẩu hiệu, núp sau những cái tên ảo để chửi cả làng Vũ đại nào trái ý, hay thậm chí lợi dụng cả những người bệnh tật như chị Thành, e rằng chỉ là những kẻ hết thời muốn hồi dương bằng cách cuống quýt tuần chay nào cũng thấy khóc mướn, mà thôi!


Bất đồng chính kiến, không nên xúc phạm ngôn ngữ thế chứ!

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009

Thần dược

Đầu bảng là sừng tê giác. 5 ngàn Mỹ một lạng soi qua đèn màu trong còn hồng đỏ thì đắt  nữa. Ra Bát tràng khuân một cái đĩa mài chuyên dụng. Lụi hụi mài già nửa tiếng được một ly trắng đục như nước vo gạo, khai như nước đái bà già.


Thứ nữa về độ quý bổ hình như là yến. Yến huyết, theo báo chí là loại có kèm máu con yến khi khạc dãi nhưng mấy bác Khánh Hòa khai, thật ra có một chỗ nước chảy ra đỏ như bazan, tổ nó ra đỏ lòm thế thôi. Sau khi chưng cách thủy chừng  tiếng, đơn giản thì với đường phèn phức tạp thì với nước dùng gà mun, ra một thứ nhờn nhờn như mũi trẻ con.


Hai loại này tớ thừa nhận thần dược. Từ  mãn tính huyết áp thấp đến  thình lình cúm lợn, chỉ cần nghĩ chưa xơi là đã khỏi tiệt bệnh.


Loại thứ ba, trong phin Thần y Dae chang kum, các bạn tờ vờ dịch là đôn chu ha chô. Mùa đông là giun mùa hè có một loại nấm bám vào xơi hết cụ giun bất hạnh ấy để nhớn nên gọi là đông trùng hạ thảo. Loại xịn mọc trên núi cao  nghìn mét tuyết rơi mùa hè, trông lổn nhổn xấu xí như quả ớt hiểm, bán bằng cân tiểu ly quãng 14 triệu một lạng. Loại đều  tăm tắp đẹp bằng đầu đũa là nuôi. Nghe bảo của này nghiêng về phổi họng tốt tươi. Có lẽ phải tuyên truyền để bọn nghiện trong cơ quan tìm mua. Làm vài tạ, bảo đảm phổi nám đen khói thuốc của chúng nó trong như phalê ngay.


Sâm Cao ly sâm Hàn quốc sâm Triều tiên bọn củ sâm hình như cùng một nguồn gốc. Sang Hàn quốc gọi ly cocktail cắm nguyên củ sâm tươi như củ cải trên thành cốc trang trí. Loại xịn nhất zồng 6 năm. Thần dược này tớ khoái khẩu thứ tẩm mật ong bán ở các cửa hàng Sâm  Hàn cuốc. Thơm, nhân nhẩn ngọt, ngon ngang ô mai Hàng đường.  Loại sâm núi  thiên nhiên thấy bày trong cửa hàng bển, không biết dựa vào đâu mà tính tuổi đến được số lẻ, giá thiên thanh đô nhưng không bán, chắc trưng làm màu hay sâm nhựa cũng nên.


Thần dược này, bạn nào du lịch balô Trung Quốc theo hướng Côn Minh nhớ tìm. Ấy là trà hái từ cây trà nghìn tuổi thân gần chục mạng ôm  mới ráp vòng. Quý không phải ở chỗ nghìn tuổi mà là trong quá trình chế biến, lá hái xuống được vê tròn lại bằng tay và bắp vế( bắc gọi là đùi non) của gái trinh trước khi sao. Làng này gái dưới 16 cô nào bắp vế cũng đen thui như bị chàm vạch tuốt cho khách xem. Tất cả những chỗ bán hàng sọt loại vê tròn này và quảng cáo ông chiêu vài ngụm bà khen đứt lưỡi bà làm một cối ông chạy đứt gân, thì đừng tin nhưng mua về làm quà  ổn, hộp đẹp, uống ngang trà bồm của người miền Nam .


Hắt hơi sổ mũi ngây ngấy sốt từ hôm qua, thằng phi công trẻ mua về cho bịch tướng cóc chín. Xơi hết nửa thấy tinh tỉnh, chả biết có phải nhờ cóc hay không để tôn vinh thần dược cóc tiếp.


 


 


 


 


 

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Bấn loạn nguyên ngày

Bấn loạn 1. Film TV chán òm. Có cuốn của Saramago đêm qua lại ráng đọc sạch bách chả còn chữ nào. Nhân nhắc đến nhà bác này lại nhớ có lần ngồi tán nhảm văn chương bên bờ hồ Gươm, bác Tổng biên tập buồn tênh mãi chen ngang được câu anh thấy marquez đọc cũng được. Sau này bạn Thúy Nga bên Tuổi trẻ đặt chết tên bác ấy là ông Marquez cũng được.


Bác cũng Tổng khác cùng chủ quản chiều nay hỏi em biết tiếng Tàu giải thích cho anh da cố hoài lang là gì, tớ xém sặc tận xoang cố gắng hỏi lại viết thế nào hở anh? Thì da dê đê ấy. Mai em trả lời.


Bấn loạn 2. Dạo này bận tối mắt, ít lang thang. Vào nhà bạn Nhị Linh nhâm nhi  bài phê bình cuốn Chuyện xưa kết đi, được chưa? của Bảo Ninh. Viết phê bình tế nhị đến thế quả là bậc thượng thừa, tớ có quay lại kỷ băng hà đi nữa cũng chả bén gót. Vào còm xin phép copy, bỗng giật mình, ô hay, sao tớ lại hiểu ý Nhị Linh khác thế nhỉ, có khi chẳng hiểu gì cả, nhẽ thế cũng nên. Không copy nữa, mai tỉnh táo suy nghĩ lại xem tớ sai ở đâu đã.


Bấn loạn 3. Cái này mới chính xác là bấn loạn. Bài Osin  post lên hồi tối nhầm file 3. Sinh cháu quét nhà rồi mới sinh ông thế này lại ối chuyện cho thiên hạ suy luận đây. Chưa hết, cái tít bài này cũng chả dính gì đến nội dung cả hai file. Thích cực câu ku Vũ nói ở cái xứ mà chửi osin cũng trở nên nổi tiếng...mai hỏi  mua bản quyền ranh ngôn này của nó mới được.


Ba lần mai bởi hy vọng, mai sẽ là một ngày khác, câu này không ital bởi đã hết hạn bản quyền.