Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Nhìn khác về tướng Nguyễn Chí Vịnh

 Bản này copy từ blog cũ có biên tập gồm  sửa chữa toàn bộ câu cú từ ngữ, cắt bỏ hai đoạn về song cụ Võ hợp bích vì liên quan đến điểm G, cắt bỏ một số đoạn thuần tả tình tả cảnh vì dài quá.


***


1. Chuyện vặt kể trước


Có một chi tiết tiểu sử tướng Vịnh mà hầu hết các bài viết sử dụng để tấn công, ông bị đuổi khỏi trường Đại học kỹ thuật quân sự.


Sự thật, trẻ con hơn rất nhiều chứ không đen đúa đến thế và sự thật, có một thời rất đáng ngợi ca cho quân pháp bất vị thân của quân đội.


Nguyễn Chí Vịnh chỉ là một trong 28 chú con tướng từ đại đến thiếu đợt ấy bị kỷ luật can tội, đói bẻ khoá kho quân nhu kiếm cái bỏ bụng. Con đại tướng: giật quân hàm dưới cờ; con thiếu tướng: chăn bò Ba Vì hai năm. Con nhà tông, các chú  nay đều thành đạt cả vì không ai tiếp tục chọn bẻ khóa làm nghề. Người theo binh nghiệp thì lên đến  tướng tá như chúVịnh, người thành đại gia tiền đông như quân Nguyên, người mài quần thành kỹ sư vật lý nguyên tử và  một người rất thân tớ, cũng thành siêu đại gia sở hữu lũ vịt giời sau ba lần lên xe bông. Hắn chưa có ý dừng lại vì thầy bói chắc chắn, hắn sẽ có thằng ku chống gậy. Tiếng tây tiếng u nói như cái máy khâu tiếng Việt hắn ngọng từ vợ.


Dùng kỷ luật quân sự với quý tử, tới sát thời đổi mới tớ còn gặp một trường hợp nữa. Cụ quan  đầu Đảng thời chiến, lấy nhà tù làm trường học cho con và thế là thằng bạn tớ chăn kiến 8 tháng trong Chí hòa vì tội đàn đúm với người Việt gốc bông những năm 79. Đường xa thiên lý, cụ bỏ chính trường về làm văn chương trinh thám, không thấy cuốn nào cụ viết chuyện con mình kể cả bóng gió.


Thuở học trò nghịch kinh thiên phá động địa, ấy là tư chất của người thông minh năng động, tiềm ẩn nhiều khả năng sáng tạo và khả năng thủ lĩnh sau này. Lấy một lỗi lầm tuổi trẻ đem phủ trùm suốt chiều dài đời người thì không chỉ là định kiến mà còn là ác tâm.


 

 
Kỳ sau: Pháp lệnh Tình báo và Nghị định 96/CP

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Người Việt

Đả đảo cộng sản, ùđ má Việt cộng, cộng sản cút về nước…mình đã phì cười khi nghe những lời la chói lói của chừng gần trăm người, biểu tình trước toà thị chính San Fran. Một anh zai, quên hạ cái loa pin cầm tay ủa sao lại cười. Hai mẹ con mình cười nữa. Chú lái xe tinh nghịch đánh xe vòng đi vòng lại mấy lượt vì mỗi lần thấy xe vào là đám đông lại gào la. Mình can thôi chú toàn ông già bà cả


Phía trong tòa nhà, Mỹ Cộng Kiều tất bật đóng xếp kê bày. Chỉ tay ra cửa, chú cảnh sát cao 2 mét phân trần, được phản đối, không được ngăn cản những người vào tham dự nhưng họ không hiểu. Không hiểu luật hay không hiểu tiếng Anh. 2 mét cười rõ xinh, cả hai




Intercontinental sang trọng cách 3 mil, hơn chục kiều giàu có thành đạt nhất Bay area ngồi bàn chuyện đổ của về cộng. Hai mẹ con mình ở chung tầng với đoàn to vật vã. Các hoạt động chiều sâu của chương trình meet VN đều diễn ra ở đây.


Mình nhận ra một nhóm các bác biểu tình chiều cuốn cờ…vào xem cộng hát. Hễ giơ máy ảnh là các bác thụp ngay xuống. Định chìa tấm hình bác đả đảo hồi sáng giỡn bác, chợt thấy thương thương, thôi để bác bình thản nghe liền anh liền chị í ới lẹo nhau giữa toà thị chính mênh mông những tranh tượng ông tây bà đầm trần như nhộng. Mình thì bội thực món di sản thế giới này rồi nên rủ zai xinh lượn Japan town ăn sashimi. Hỏi ấn tượng nhất trong ngày của con là gì? Tầng mình ở toàn mùi mì ăn liền, mẹ ạ!

Người cũ

Hóm hỉnh, rất tình, khí lùn và xấu giai, bắt mình chụp bằng được cái củ hành sau ót, đây là nhân vật lừng danh một thuở mối tình với chị Dương Thu Hương, bác sĩ Bùi Duy Tâm.



Chuyện đại khái thế này. Trước khi bị bắt( không nhớ chính xác năm mấy), thiên hạ đồn đại ông và chị Hương cặp kè nhau. Ngày ấy Việt ngoại có giá lắm chả rẻ như bây giờ. Có người còn kể như đinh đóng cột  đã nhìn thấy tấm hình bốn cái chân trần quéo nhau, do công an giả làm người lái đò trên hồ Quảng bá (Hà Tây cũ) chụp, khi hai người đi chơi thuyền tại đây. Mình nghe tên ông lần đầu là trong bức thư sau khi ra tù, chị Hương viết chửi ông như hát hay. Tôi oéđ thèm yêu ông bao giờ nhé, ông là thằng chân gỗ, thằng công an chìm hèn hạ…


Dễ cũng hai chục năm có lẻ. Giờ ông sống trong căn nhà nhỏ cũ kỹ ngoại vi San Francisco lủng củng những đồ mỹ nghệ rẻ tiền từ Việt Nam với đại gia đình. Mình ghé tai hỏi bác còn nhớ chị Hương không. Vẫn mê lắm. Hì hì, hình như bác cố tình đánh lận từ nhớ của mình.


 


 


 

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

blog giai xinh

siêu phàm


Những chuyện siêu phàm:


Nước Việt Nam là một nước nhỏ mà có thể đánh đuổi giặc ngoại xâm thuộc hàng khủng thế giới từ Đông sang Tây là chuyện xưa như Trái Đất, ai cũng biết nên miễn bàn.


Án binh một thời gian dài do chấn thương chiến tranh, kinh tế Việt Nam vùng dậy như một con hổ Châu Á với mức tăng trưởng đứng thứ nhì khu vực, sau Trung Quốc, là chuyện hiển nhiên đúng, không gì ngạc nhiên.


Cá nhân với trình độ học vấn chưa hết cấp 2 có khả năng tậu được xe hơi triệu đô làm cho những doanh nhân thế giới phải ganh tỵ thì nhiều như kiến, kể không hết.


Chuyện làm tớ phải ngưỡng mộ là sau chục năm đánh nhau bể đầu, Cộng Trừ với Nhân Chia lại đứng trong cùng một phép tính để tìm lại sự công bằng.


Chỉ hy vọng sau khi cân bằng kết quả, Cộng Trừ với Nhân Chia tiếp tục phát huy tình đoàn kết, chứ vẫn cái kiểu Nhân Chia trước, Cộng Trừ sau thì còn phải đổ máu.


Lo bàn chuyện thiên hạ quên mất chuyện nhà, mẹ tớ mới là kinh. Mặc dù được chồng hỗ trợ thế nhưng vẫn một mình nuôi 2 con ăn học nước ngoài mới là siêu phàm thật sự.


***


Mang nhầm USB, thế nào vớ được một lô bài trên blog cũ. Sẽ Beo hóa mấy bài dâng hiến cho thiên hạ giải trí, ví như Nguyễn Chí Vịnh tướng lào thế nhẩy? hay Vào tù với Trần Mai Hạnh, vưn vưn...


Tối kia cãi nhau với ku cảnh sát siêu đẹp zai chẵn nửa tiếng, thắng oanh liệt dù bị lạnh xoăn lông đầu. Zai xinh viết tiếng Việt không cần biên tập nữa rồi, khoe tý. Vẫn còn lá đỏ, cảm giác như về nhà, thích thật.