Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

rất hay nhưng ít để ý


Copy từ Trương Duy Nhất


Một số báo đang chỉ trích, phê phán Bộ Giáo dục- Đào tạo phạm lỗi “quên” in dòng chữ “Độc lập- Tự do- Hạnh phúc” bên dưới “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” trong mẫu bằng tốt nghiệp đại học, cao đẳng.


          Tôi nghĩ trong việc này Bộ GD-ĐT đúng, người đang hiểu sai chính là phía chỉ trích. Quốc hiệu Việt Nam viết đúng và đủ là “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Ngay trong tấm hộ chiếu của mọi công dân Việt cũng chỉ vỏn vẹn hàng quốc hiệu “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, không bao giờ có thêm tiêu đề “Độc lập- Tự do- Hạnh phúc”.


Cũng như nhiều văn bằng của Pháp, họ cũng chỉ ghi hàng chữ trên cùng là “Cộng hòa Pháp” (République francaise), chứ đâu “thèm” thòng thêm hàng tiêu đề “Tự do- Bình đẳng- Bác ái”.


          Có những việc sai lâu quá, sai đến mức mặc nhiên tưởng là đúng. Đến khi sửa cái sai đó cho đúng, lại tưởng cái sự sửa đúng kia là sai.


Ngày 02/7/1976, Quốc hội có nghị quyết về tên nước, quốc kỳ, quốc huy, quốc ca, thủ đô thì tên nước được xác định là CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM.
Các Hiến pháp 80, 92, sửa đổi 2001 cũng ghi như vậy.
Thông tư 03 năm 2009 của Bộ Ngoại giao hướng dẫn dịch quốc hiệu ra tiếng Anh cũng chỉ dịch CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM.
Như vậy Quốc hiệu (tên nước) chỉ là CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT
NAM.
Chỉ có Thông tư liên tịch số 55 năm 2005 của Bộ Nội vụ và Văn phòng Chính phủ hướng dẫn thể thức và kỹ thuật trình bày văn bản có ghi: Quốc hiệu ghi trên văn bản bao gồm 2 dòng chữ "CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM' và " Độc lập- Tự do- Hạnh phúc".

Căn cứ vào đây để "bắt lỗi" Bộ Giáo dục là không đúng, vì Thông tư này chỉ hướng dẫn trình bày văn bản.


ĐẶNG MINH QUYÊN


TIÊU NGỮ CỦA MỘT SỐ QUỐC GIA TRÊN THẾ GIỚI


VIỆT NAM Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc (Indépendance, Liberté, Bonheur).
HOA KỲ In God we trust (Chúng ta vững tin nơi Thượng Đế).
LIÊN XÔ cũ (Vô sản trên toàn thế giới, hãy đoàn kết lại).
ANH Dieu et mon droit (không viết bằng Anh ngữ mà viết bằng Pháp ngữ) Thượng đế và quyền chính đáng của tôi.
PHÁP Liberté, Égalitte, Fraternité (Tự Do, Bình Đẳng, Huynh Đệ - khi trước người ta thường dịch chữ “Fraternité” là Bác ái và kể ra nghe chữ này còn thuận tai hơn). Riêng thời kỳ 1940-1944 thì tiêu ngữ của Pháp là “Travail, Famille, Patrie” (Lao Động, Gia Đình và Tổ Quốc).
ĐỨC Einigkeit und Recht und Freiheit (Thống Nhất, Quyền Luật và Tự Do).
Bỉ L’Union fait la force (Hợp quần gây sức mạnh).
THỤY ĐIỂN Mỗi vua có một tiêu ngữ riêng. Hiện tại là:
Tất cả cho Thụy Điển theo nhịp điệu thời gian.
THỤY SĨ Mỗi người cho mọi người, mọi người cho mỗi người.
ẤN ĐỘ Sự thật tất thắng.
TÂY BAN NHA Thống Nhất, Vĩ Đại và Tự Do.
TUNISIE Liberté, Ordre, Justice (Tự Do, Trật Tự, Công Lý).
THỔ NHĨ KỲ An bình trong xứ sở, An bình ngoài biên thùy.
CANADA A mari usque ad mare. Từ đại dương này sang đại dương kia.
CỘNG HÒA TRUNG PHI Thống Nhất, Phẩm Cách, Lao Động.
HY LẠP Ma force c’est l’amour de mon peuple, La Liberté ou la Mort (Sức mạnh của tôi là tình yêu dân tộc tôi. Tự do hay là chết).
DOTHÁI Résurrection (Phục sinh).
NAM PHI Ex unitate vires: Hợp quần gây sức mạnh.
Patria o Muerte, Venceremos: Tổ quốc hay là chết, chúng ta sẽ thắng.
AI CẬP Im lặng và kiên nhẫn, Tự Do, Xã hội chủ nghĩa, Thống nhất.
HUNGARI Tất cả quyền hành là của Dân chúng
MÊHICÔ Cao hơn nữa và xa hơn nữa
NICARAGOA Dios, Patria y Honor (Thượng Đế, Tổ Quốc và Danh Dự).
TÂN TÂY LAN Onward (luôn luôn thẳng tiến).
PAKISTAN Ittehad, Yaquin-i-Mukham, Tanzim (Thống Nhất, Vững Tin và Kỷ Luật).
HÀ LAN Tôi sẽ đứng vững
BỒ ĐÀO NHA O bem da Nacao: Lợi ích của quốc gia.
SINGAPORE Cầu cho Tân Gia Ba được thịnh vượng.
SYRIE Thống nhất, Tự do, Xã hội chủ nghĩa.
THÁI LAN Tổ quốc, Tôn giáo, Nhà vua.
URUGUAY Được tự do tôi không tấn công ai và cũng không sợ ai.


Nàng và thời trang


Rất khó tìm được tác giả ảnh cũng như thời trang của nàng vì toàn thể đại gia chỉ chăm chăm làm việc ấy và mình nàng có đến 2 tủ đầy nhóc quần áo. Bộ này bà nội nàng mua bên Úc.



Nằm kiểu cleopatre, không ai chỉ đạo mà nàng tự diễn. Không ai nhận sắm bộ này cho nàng.



Đi bơi và vòng 2 nàng bắt đầu có vấn đề. Mẹ nàng mua, 100 nghìn ba bộ rất xinh.



Giả nai bên phụ huynh. Không  nhớ ai mua bộ này.



 Xuất chúng nhá, chơi được bài Nu na nu nống bằng ghi ta. Dì nàng gửi về,  nàng toàn đeo kính mát trong nhà.



Sao bác này dài thế nhỉ? Bộ này ông nội mua.

Thứ Năm, 25 tháng 3, 2010

Xin lỗi, ai mới là con đĩ

Thấy tờ cướp giết hiếp mạt sát Lê Kiều Như ghê quá, Beo sống chết kiếm một cuốn Sợi xích. Và bình lựng nhanh của Beo thế này.


Phần hình ảnh trong sách là rất đẹp. Người mẫu hoàn hảo, hấp dẫn nhưng không thô tục. Bố cục ảnh chuẩn. Ý tưởng tạo hình lãng mạn và so với rất nhiều ảnh của chân dài khác thì hơn hẳn ở chỗ… có ý tưởng. (Beo để quên máy ảnh ở HN, vài bữa nữa post lên hầu bà con toàn bộ phần hình ảnh này để chứng minh nếu không vi phạm bản quyền của bạn Lê Kiều như).


Phần chữ nghĩa. Đoạn sex nặng đô nhất đã post  bên blog Cô gái đồ long, còn lại tổng thể thì ngô nghê chưa sạch nước cản chuyện viết lách. Tuy nhiên không đến mức bẩn thỉu đồi trụy, như một số tờ báo quy kết.


Có mấy điều Beo nhận thấy từ vụ đấu tố Sợi xích thế này.


Thứ nhất, nhận định Sợi xích là một sản phẩm độc hại, Beo thấy nó chưa chắc độc hại hơn mấy thứ đang nhan nhản từ các phương tiện thông tin đại chúng cho tới văn chương nghệ thuật, hàng ngày. Nam sinh giết bố chặt khúc thả trôi sông, nữ sinh cứa cổ  bố sau khi xời cả bố lẫn con, giai 36 ngủ với gái  80 thế nào hay bố chồng  làm tình mấy chục kiểu với con dâu…mô tả dài kỳ tỷ mỉ, khuyếch tán kiếm ăn, mà cũng bàng hoàng, cũng báo động đỏ, nện chuông vàng…cảnh tỉnh người khác thì Beo không tin về khoản đạo đức của người đi cảnh tỉnh. Đấy là Beo chưa nói đến góc độ, giả thử Kiều Như là chủ tịch quận N nào đó chẳng hạn, có khi cô lại được tôn vinh là Hồ Xuân Hương thế kỷ 21, chưa biết chừng. Và đấy là Beo cũng chưa nói đến góc độ khác nữa, ngay cả những thứ xem nghe đọc ngắm đang được tung hô, chưa chắc đã độc hại. Khác chăng là Hermet made in Beijing thì tinh xảo hơn Hermet made in cholon mà thôi.


Thứ nhì. Lê Kiều Như sai bét ra rồi khi ra mắt sách mà chưa nộp lưu chiểu tuy nhiên, về phía nhà xuất bản, dừng phát hành là một động thái hèn, thiếu bản lĩnh. Để bảo vệ sự an toàn (không phải uy tín) của anh, anh hy sinh thương hiệu của đối tác và danh dự của tác giả, và như vậy, nhà xuất bản thêm mấy cái thiếu nữa, thiếu trách nhiệm, thiếu cái tình của người cầm bút.


Thứ ba. Beo không hiểu tại sao  rất đông các loại nhà cứ giữ quan niệm (ngoài mồm) sản phẩm chữ nghĩa cao quý lắm lắm, áp dụng  loại hình quảng bá của các sản phẩm khác vào chữ nghĩa là làm nhục nền văn học nước nhà để rồi từ đó, xỉ vả Lê Kiều Như háo danh. Ai sẽ từ chối một buổi ra mắt sách ở New World hay Melia? Ai sẽ mơ bọn nhà báo im tiếng trước tác phẩm của mình? Ai không muốn bán tác phẩm mà chỉ để  dành làm quà tặng thân bằng quyến thuộc?...và ai, sẽ liệt kê ra được danh sách các Ai kia?


Lê Kiều Như đáng được tôn trọng, vì không giống lắm người chỉ là kẻ chủ mướn đi bán thuê. Cô ấy bán cái mình có.