Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010

Cụ Giáp

Nóng, vãi linh hồn.


Chạy xe máy, rát hai cánh tay như bỏng lửa.


Bịt kín châu thân bằng các loại khăn áo mũ mãng mẹ mua, phóng vèo quá tòa án rồi mới nhớ vụ  phúc thẩm Lê Công Định. Chống một chân vỉa hè, nghĩ nửa phút. Chắc chắn chả có gì mới, bên bị tôi trung thành với chế độ không hề đòi đa đảng, bên nguyên anh chưa đòi chứ không phải không đòi. Dở hơi ăn cám lợn, vọt thẳng. Đến cơ quan, đầu ướt mồ hôi như mới gội.


Đã lên lịch ngồi ở tòa nguyên ngày, thế là rảnh rang lôi cuốn sách đang biên tập ra làm.  Bốn tập gần nghìn trang cả thảy, trên cả hay, chưa biết có  in được hay không. Kinh nghiệm riêng cho thấy,  sẽ là chấn động lớn nhất về xuất bản trong vòng 20 năm trở lại đây. Dĩ nhiên  hữu xạ tự nhiên hương kiểu Nỗi buồn chiến tranh chứ không phải khuyếch tán giàu tính phong trào như Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Nói biên tập cho sang vì hầu như rất khó có thể nhúng bút vào đâu, gợi ý đặt tên Đối thoại chính trị, các tác giả chưa đồng ý.  


***


Mò sang blog Trương Duy Nhất, thấy bài cảm nghĩ của bạn ấy về Cụ Giáp, mình nghĩ giống thế dễ sợ.


Cụ nằm (nghĩa đen) từ Tết giờ ở 108, đang cố giữ cụ sống qua lễ Nghìn năm Thăng Long. Định thứ bảy này nhờ bác bộ đội dẫn vào thăm cụ, chẳng phải tò mò theo bản năng, mình ngưỡng mộ cụ thật lòng, thế nên sẽ không viết một chữ nào  nữa những gì mình sẽ trực diện.


Lao xao quanh ý kiến của hai vị tướng khác về chuyện có quốc tang cụ hay không và số phận căn nhà 30 Hoàng Diệu cụ đang ở. Theo quy định hiện hành, quốc tang chỉ dành cho các bậc nguyên thủ. Chức vụ cao nhất bên chính quyền của cụ  mới là Phó Thủ Tướng, cho nên chắc chắn sẽ là một tang lễ đặc biệt, các nghi thức nằm giữa quốc tang và lễ tang cấp nhà nước. Tang lễ đặc biệt này có lẽ sẽ áp dụng cho một vài bậc khai quốc công thần nữa hiện còn sống. Đây là cách ứng xử mình cho rằng thấu tình lại đạt lý. Mà suy cho cùng, người chết là hết, tang lễ kiểu gì cũng chỉ để người sống tự sướng với nhau, mà thôi.


Còn tang lễ của lòng dân, lớn hay nhỏ, theo mình nghĩ, hiện nay phụ thuộc ít nhiều vào độ nóng của …báo chí.


Đường Hoàng Diệu và một vài con phố tuyệt đẹp loanh quanh đó có những căn biệt thự Pháp, giống căn cụ đang ở, dùng làm nhà công vụ cho các bậc từ bộ trưởng trở lên trong nhiệm kỳ khi ra HN, còn thấp hơn thì ở Quảng Bá. Các cụ Trường Chinh, Lê Duẩn…khi quy tiên thì con cháu đều dọn ra khỏi các căn biệt thự đó. Trong số các bậc lão thành, người nổi tiếng thanh liêm, cho tới tận giờ, là cụ Lê Đức Anh. Mà thực ra cũng chưa nghe thấy, hoặc giả có mà mình không biết, chuyện tham lam kiếm chác gì từ những người ra khỏi những ngôi nhà này. Việc gợi ý để căn nhà 30 Hoàng Diệu làm nhà lưu niệm  là bất khả thi vì nhiều lẽ mà lẽ lớn nhất, xưa nay mới chỉ cụ Hồ được hưởng tối huệ quốc đó. (Trừ các danh nhân văn hóa không tính). Sau nữa, quân đội đang có  nhiều bảo tàng, quá nhiều là đằng khác. Và cuối cùng, sẽ có hàng loạt nhà lưu niệm ra đời, hẳn sẽ  kéo theo không ít hệ lụy khi mà, giới sử học chưa xuất hiện những sử gia đáng kính trọng.


 


Nóng quá không muốn viết nữa

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Ôi, Vatican!


1. Xin lỗi dân tộc Việt Nam về những hành động sai lầm của Giáo hội Công giáo La Mã và những tín đồ Công giáo trong hai thế kỷ vừa qua, đặc biệt là trong những thời kỳ đô hộ của thực dân Pháp và dưới chính quyền độc tài Ngô Đình Diệm. Giáo hoàng tiền nhiệm, John Paul II, đã xin lỗi nhiều quốc gia ngoại trừ Việt Nam, tuy rằng những bằng chứng lịch sử về tội ác của Giáo hội Công giáo của Ngài ở Việt Nam là không thể phủ bác.  


2. Bồi thường thỏa đáng cho những nạn nhân chiến tranh trong những thời kỳ chiếm thuộc địa của Pháp và dưới chính quyền độc tài Ngô Đình Diệm vì chính Vatican của Ngài đã dẫn đường mở lối và tích cực ủng hộ cả hai. Một trong những tín đồ của Ngài, Giám mục Pháp Puginier, đã thú nhận dứt khoát trong một tài liệu lịch sử là “Nếu không có những linh mục và giáo dân Việt Nam thì người Pháp ở Việt Nam cũng như những con cua đã bị bẻ gãy hết càng.”


3. Hãy hoàn trả cho dân Việt Nam nhiều đất đai và tài sản mà giáo hội Công giáo đã chiếm hữu dựa vào quyền lực của chính quyền thực dân Pháp và chính phủ Ngô Đình Diệm.


4. Hãy hoàn trả cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam những Chùa đã bị chiếm hữu theo chủ trương biến đổi Chùa thành nhà thờ như Chúa Báo Thiên đã trở thành nhà thờ lớn Hà-Nội, Chùa Lá Vằng đã trở thành nhà thờ La Vang, một Chùa rất cổ đã trở thành nhà thờ Đức Bà ở Sài Gòn.


5. Hãy giáo dục giới linh mục Việt Nam và những tín đồ từ bỏ niềm tin ô nhục “Thà mất nước chứ chẳng thà mất Chúa”, niềm tin đã biến họ trở thành những tay sai của ngoại bang đồng thời phản bội dân tộc và nền văn hóa của chúng tôi.


6. Hãy ra lệnh cho giới linh mục Việt Nam xưng tội và chấm dứt mọi sách nhiễu tình dục đối với trẻ con và phụ nữ như đã từng xảy ra trong nhiều quốc gia khác.


7. Hãy giáo dục những tín đồ Công giáo chấm dứt thái độ sai lầm, theo tín lý và kiêu căng trong niềm tin là những người phi Công giáo thì xấu và những tín ngưỡng cổ truyền, nhân bản của dân tộc chúng tôi là không chính thống.


8. Hãy dạy dỗ giới linh mục và tín đồ Công giáo tôn trọng nhân quyền, đặc biệt trong những lãnh vực sau:


-Chấm dứt thói bắt buộc những người trong tín ngưỡng khác phải từ bỏ niềm tin tôn giáo của họ và phải cải đạo để được phép kết hôn với một người Công giáo.


-Hãy chấm dứt thói dụ những người sắp chết và/hoặc những người già bệnh tật cải đạo vào Công giáo trong khi họ ở trong tình trạng không sáng suốt hoặc trong khi họ không có thân nhân ở bên.


-Hãy chấm dứt những hoạt động từ thiện dùng tiền và thực phẩm/thuốc men để cải đạo những người nghèo và cô nhi vào Công giáo.


9. Hãy hủy bỏ ngay sự phong thánh hấp tấp cho 117 người Việt Nam và ngoại quốc chết trong nước tôi trong hai thế kỷ qua. Những bằng chứng và hồ sơ lịch sử đã chứng minh rõ ràng là họ bị kết án tử hình bởi Triều Đình vì họ đã phản bội quốc gia và/hoặc đã có những hoạt động tình báo cho những lực lượng xâm lăng Pháp. Những bằng chứng cũng đã chứng tỏ rằng họ không phải là những “thánh tử đạo” mà Vatican đã ngụy tạo lên để thúc đẩy những tín đồ Công giáo Việt Nam đi vào con đường phản bội quốc gia để được phong thánh.


Trên đây là  một bản lưu truyền trên mạng 9 điều kiện  để Vatican được đặt đại sứ tại VN, và nó được cho là của thầy chùa Thích Chơn Tế.


Thật chất, phía VN chỉ đưa ra hai điều kiện. Một là phải xin lỗi những việc Giáo hội đã làm trong quá khứ với dân tộc Việt. Hai, Giáo hội phải tôn trọng luật pháp VN.


Thoạt nghe thì điều kiện thứ hai  khá đơn giản và quá hợp lý. Nhưng với lịch sử đạo thiên chúa tại Việt Nam và nhất là vận vào tình hình cụ thể hiện nay, thì đây là điều giáng rất mạnh vào niềm kiêu hãnh của một số  người theo công giáo. Tôn trọng luật pháp đồng nghĩa với, muốn bổ nhiệm chức sắc phải hiệp thông với chính quyền và, mọi cuộc đòi đất đòi cát đều vi phạm điều răn của…POP.


Điều một thì POP đã thực hiện xong. Trong một bài giáo huấn mà ngay sau đó vài giờ, TGM Ngô Quang Kiệt đệ đơn từ chức. Điều hai, cũng đang được POP thực thi khá nghiêm chỉnh khi bổ nhiệm TGM phó. Ông Kiệt đã bị buộc quay về VN để làm cuộc bàn giao trước khi nghỉ, khi đang chữa căn bệnh mất ngủ do trái múi giờ tại Roma.


Tại sao Vatican nhún mình hết cỡ như thế trước Việt nam? tại sao Vatican thèm muốn Việt nam hết cỡ như thế?


Vì con chiên Việt cuồng tín hiếm có, tức là chăn dắt sẽ dễ nhất.


Nghe, mà đắng chát!


Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Gài độ

Miền Nam có từ này rất hay. Nó chứa nhiều nghĩa tuỳ vào ngữ cảnh xử dụng. Từ nghĩa xấu nhất là lừa cho sập bẫy đến nghĩa vui nhất là rủ nhau đi nhậu, bên cạnh nghĩa ban đầu (ấy là tớ chủ quan suy luận thế) thuần túy là gầy nên một cuộc cá độ.


Bắt đầu từ ý xấu nhất.


Bạn Dép Cao trong lần về thăm quê, những tưởng dân bảo xứ Huê Kỳ thì sẽ được võng lọng ra đón ai dè, chỉ có mấy chú công an Đồng Nai bắt  đăng ký tạm trú. Ra Hà Nội, thường thì cỡ Dép chí ít cũng được cấp bộ trưởng tiếp, vui ra thì còn được một trong tứ trụ xoa đầu. Dép thì không. Hôm dòm thấy Dép, tớ bẩu với một bạn bên vụ lễ tân, môi chì da ngoét thế kia, một là giường chiếu rất khá hai là xảo trá phải biết. Xảo trá là phẩm chất đương nhiên, có gia giảm ít nhiều tùy người của dân làm chính trị còn giường chiếu phải thử mới biết. Lần ấy chúng tớ đã cười sặc càphê hoà tan G7 của Trung Nguyên lên tận vách ngăn.


Về Mỹ, bạn Dép nói trên trời đâu không á. Các bác bộ NG cũng thông cảm vì áp lực của các thế lực thù địch bắt bạn ý nói khác khi ở trong nước. Tớ thì đồ rằng bạn Dép chim cú chuyện bị coi thường, đặc biệt là chuyện phải trình hộ chiếu với mấy nhãi ranh. Tuy nhiên, có lẽ các bác bộ NG cũng chim cú không kém, nên mới đẻ ra cái thư của bác Nguyễn Thanh Sơn.


Đại khái cái thư ấy rủ bạn Dép hợp tác để có những cuộc trao đổi cởi mở, thẳng thắn với cộng đồng hải ngoại, kể cả những bạn đang bất đồng chính kiến. Chỉ cần có tý trí khôn của bác nông dân với những câu hỏi ai, ở đâu, như thế nào trước đề nghị khá trân tình  trên của bác Sơn hay chỉ cần tý  tưởng tượng, cảnh đối thoại giữa bao nhiêu là cơ quan truyền thông hải ngoại của bác thứ trưởng bộ ngoại giao với chủ tịch Đảng Việt Tân Nguyễn Hữu Chánh thôi, là phải hiểu ngay thâm ý cái thư nằm ở 2/3 nội dung còn lại.


2/3 ấy bác Sơn nhắc lại những điều bạn Dép đã nói đã làm ở Việt Nam .


Bức thư không đóng dấu vào chỗ ký tên lẫn dấu treo, có nghĩa nó không phải là một văn bản chính thức, mà là một bức thư riêng.


Và bạn Dép sập độ. Một cái thư gồng mình căng cứng trả lời, đồng thời tung lên mạng. Điều bác Sơn mong cả tháng, giờ mới thành.


Kiểu gì thì bạn Dép cũng hết cao. Gần 90 triệu thằng giai tân  phơi phới xuân thì thế, nó đã mở lòng cầu hôn, đỏng đảnh thì thành rạc rài con bà cô, ấy là chưa nói đến trâu chậm uống nước đục hay hớt váng hớt bọt,  ông bà xưa dạy thế.


Kinh nghiệm nữ dân bảo Chét người Mễ, kiếm phiếu người Việt bằng cách chống cộng cật lực, cộng cấm cửa hcếđ cho vào cộng quốc. Quả này hơi bị đắng vì Chét trở thành vô dụng với cả thân cộng lẫn bài cộng. Bắc loa qua 17h bay để chửi thì để đối thủ Trần Thái Văn chửi tiếng Việt  dễ nghe hơn. Bạn Dép trúng dân bảo phần nhiều cũng do ăn may vì đối thủ bỏ cuộc, quốc cộng mà cấm cửa khóa sau bạn ấy tại vị, tớ cứ đi bằng dép, à không, bằng guốc mộc.


Ý này theo nghĩa vui nhất, tức là buồn cười nhất, dù chẳng liên quan đến chuyện nhậu nhẹt


Mà tôi nói thật, BBC sau khi Nguyễn Giang lên thì rạc hẳn ra, định kiến ngày một nặng nề, trong khi kiến thức cơ bản hổng chỗ này chỗ kia. Tôi nghĩ, điều cần kíp cho bạn BBC là phải giữ thăng bằng. Nhà báo bị định kiến dắt mũi thì cũng chẳng khác gì một nhà đầu tư chứng khoán bị lợi nhuận dắt mũi.


Câu in nghiêng trích blog của một bạn báo Thanh niên. (Viết riêng: nếu  Mr Do nghe  phát thanh thì có khi một giọng nam còn đọc là đảng quốc đại một cơ).  Sau vụ Tinh thần dân tộc lạc đàn, blog của một loạt nhà báo trong nước lên tiếng  thèm muốn không gian tự do của BBC và coi thường trình độ nghề nghiệp của ban tiếng Việt. Việc BBC đăng hai bài về Thái Lan gần đây là một minh chứng rõ nhất cho định kiến và kiến thức của BBC, dù chỉ là bài dịch.


Thái Lan dù bất ổn vẫn hơn Việt Nam . Ôi trời, đến vãi lái ra mất thôi. Không chỉ hơn Việt nam mà Thái giờ hơn hàng trăm nước trên thế giới, nhất là khoản…bất ổn. Ai quan tâm đến chính trị thế giới đều hiểu nguyên nhân bất ổn của Thái nằm ngoài nước Thái thế nên, hầu như không nước nào công khai bày tỏ thái độ hay quan điểm với  áo vàng áo đỏ trên chính trường Thái. Điều đó gây bất lợi cho quốc gia họ, nói nôm na tránh voi chẳng xấu mặt nào hay không dây với hủi. Việt nam không là ngoại lệ, vì Việt ta là nơi sinh ra hai câu thành ngữ kia lại sát nách anh Thái dúi nọ

Tớ có một kinh nghiệm về bạo động Thái rất lạ thế này. Hai ngày sau vụ đánh bom trước cửa trường học Phrasaeng,  tớ có mặt ngay tại nơi được cho là bom nổ. Không thấy gì đặc biệt trừ cảnh sát rất đông. Lân la hỏi những ngừơi cư ngụ sát quanh, có hai người trả lời được tiếng Anh đại khái có bùm bùm có chết nhưng nhiêu người hay cụ thể ra sao thì không biết. Buôn bán vẫn nhộn nhịp bình thường và đặc biệt, gái Thái vùng này xinh cực. Một kinh nghiệm vô duyên nhưng không thể quên.

Chuyện một quốc gia mơ một quốc gia lân bang oánh nhau để mình mạnh lên hay tận dụng cơ hội hôi của, rõ ra tư duy chỉ ở tầm…người viết báo.


Thêm dòng này cho anh zai tác giả bài báo hài hước trên BBC, chính phủ không chỉ đạo bọn tớ tăng cường đưa tin Thái để thấy chế độ Việt tốt an ninh Việt đẹp đâu mà ngược lại, văn bản giấy trắng mực đen do bác Nguyễn Văn Hùng phó vụ trưởng ký, bẩu chúng tớ hãm hãm đưa tin Thái lan lại, cấm đưa hình ảnh đổ máu, cũng như không nên đưa chuyện tình của Tổng nước Pháp nữa, dưng thấy mấy chiện này ăn khách nên chúng tớ chửa ngừng đấy thôi.


Còn tiếp

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

copy của TUANDDK

Các Cẩm phạt từ văn chương lù lù bước ra đường phố


-         Thôi, thế thì tôi chỉ còn cách li dị vợ tôi mà thôi !


-         Chết nỗi ! Tại sao thế ?


-         Tôi đã dặn nó thỉnh thoảng phải bảo trẻ nhỏ ra ném sấu ngoài phố, không thì để nhà cửa cho rõ bẩn thỉu, cống rãnh cho nó ngập lụt, cho thầy MinToa thỉnh thoảng biên phạt, thì tôi mới có dịp phạt lại vợ thầy ấy, thế mà nó cứ để con tôi ngoan như bụt, nhà cửa sạch như lau, như chùi ! Con khốn nạn, con ác phụ !


Câu chuyện bi hài của thầy cẩm MinĐơ vì cái “chỉ tiêu” 5 ngàn bạc Đông dương đã được nhà văn Vũ Trọng Phụng, cũng là ông vua phóng sự đất Bắc đưa vào văn chương từ những năm đầu thế kỷ 20. Cái chỉ tiêu này đã khiến những viên sở cẩm “đè vợ nhau” ra mà phạt văng tê, phạt như có thâm thù với nhau. Khốn nạn cả cho những thằng phu xe biết luật. Và ngay chính các thầy, trong câu chuyện than vãn trà dư tửu hậu đã trỏ mặt hỏi nhau: Chúng ta là cẩm phạt!?


Khốn nỗi, bóng ma “chỉ tiêu” cho các cẩm phạt nay đã từ văn chương lù lù bước ra đường phố khi Hà Nội vừa chính thức giao chỉ tiêu phạt cho CSGT. Tất nhiên, còn lâu các vị MinĐơ, MinToa tân thời này phạt lẫn nhau, bởi giờ đây, “những thằng phu xe” đã đầy đường.


Hoàn toàn không có tiền lệ trong lịch sử công an nhân dân cách mạng về chuyện giao chỉ tiêu phạt. Cũng không rõ căn cứ của thứ chỉ tiêu, mà người ta vẫn đang tranh luận không rõ là một biểu hiện của quyết tâm chống tiêu cực trong nội bộ lực lượng CSGT, hay là biến thái của căn bệnh thành tích- được nghĩ ra căn cứ trên số lượng CSGT, hay trên số lượng vi phạm. Chỉ biết chắc một điều là với chỉ tiêu này, mỗi ngày trên đường phố thủ đô, chắc chắn phải có 415 “thằng phu xe” vi phạm, bị phạt, bị “giam giữ nồi cơm”. Tác giả của cái chỉ tiêu, ông Trưởng phòng CSGT CA Hà nội, thượng tá Nguyễn Duy Ngọc, trả lời báo chí: "Thời tiết chuyển sang hè, tình trạng không đội MBH, lạng lách trên đường ngày càng gia tăng ở bộ phận thanh, thiếu niên…”. Vì vậy, thì cứ tạm hiểu cái chỉ tiêu sinh ra là bởi… trời nóng và “một bộ phận” tóc xanh tóc đỏ không đội mũ bảo hiểm.


Có người đã tính, số lượng CSGT sau khi Hà Tây sáp nhập về  Hà Nội là khoảng hơn 800 người. Nếu tính cơ học, với chỉ tiêu 415 trường hợp vi phạm mỗi ngày thì mỗi CSGT phải phạt 2 trường hợp. Tức là CSGT ngày nào cũng phải tìm ra vi phạm và “phu xe” thì kiểu gì cũng phải vi phạm.


Phản ứng ngay sau khi cái quy định kỳ cục kia được đưa ra, Hà Nội lập tức xảy ùn tắc hàng loạt trong dịp nghỉ lễ 30-4. Tắc 3 tiếng đồng hồ ở Láng- Hoà Lạc. Ùn 4 km ở khu vực đường Pháp Vân… Ùn tắc sinh ra bởi nhiều yếu tố, trong đó có sự bất lực của lực lượng CSGT trong việc phân luồng, hướng dẫn giao thông, chứ không phải sinh ra từ việc đội mũ bảo hiểm hay không. Đứng giữa cảnh ùn tắc “đi không nổi về không xong” đó, nhiều người đã chua chát đặt câu hỏi: Phải chăng vì cái chỉ tiêu quái đản này, lực lượng CSGT đã chỉ lo xử phạt, thay vì tích cực hướng dẫn giao thông? Phải chăng cái chỉ tiêu này đã chính thức thay đổi nhiệm vụ của các ông cẩm, từ hướng dẫn, đảm bảo giao thông, sang thành một thứ cẩm chỉ chuyên đi rình phạt? Và cảnh sát, ngoài nhiệm vụ duy trì trật tự giao thông, đã có thêm chức năng làm kinh tế khi theo quy định, lập biên bản xử lý là họ được trích % số tiền xử phạt?


Chỉ tiêu, theo định nghĩa, là mức quy định phải đạt trong kế hoạch. Nếu kế hoạch là giảm thiểu ùn tắc, là giảm số vụ tai nạn giao thông thì chỉ tiêu của các thầy cẩm đương thời hoàn toàn không phải chỉ là phạt. Bởi chỉ tiêu phạt chỉ có thể phục vụ cho một kế hoạch thô thiển hơn là đảm bảo cho thành tích phạt được nhiều, thu được lớn % “hoa hồng phạt”. Và hoàn toàn xảy ra trường hợp viên cẩm nào cũng đạt chỉ tiêu nhưng ùn tắc, tai nạn thì vẫn hoàn ùn tắc tai nạn. Như thế, CSGT thủ đô sẽ hoàn thành hay không hoàn thành nhiệm vụ?


Và vậy thì tại sao Hà Nội không đặt chỉ tiêu mỗi tuần, mỗi tháng, thậm chí mỗi quý giảm đi được một, trong số 64 điểm ùn tắc (trên 2h đồng hồ) đang hành hạ người dân mỗi ngày? Tại sao không đặt chỉ tiêu các đội CSGT phải đảm bảo ở mỗi ngã tư, mỗi điểm mà mình phụ trách không được để xảy ra ùn tắc?


Cũng may là các ông cẩm PCCC chưa học tập kiểu giao chỉ tiêu, chứ nếu ngành PCCC mà có chỉ tiêu thì chắc không còn cách nào khác là phải đốt chợ để chữa cháy.


Nếu họ Vũ còn sống, hẳn ông sẽ phải viết được mấy cái “Số đen” với nhân vật chính là những viên cẩm phạt suốt ngày ẩn ẩn núp núp với ước mơ, không phải là đường thông hè thoáng, mà mong sao cho những thằng phu xe vi phạm, để phạt cho đủ chỉ tiêu.