Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

HỘI

Mục đích chính trị tiền thân của các hội nghề nghiệp là cánh tay nối dài của Đảng, thế nên quãng những năm 60-70, chỉ có hội của những giới Đảng khó bảo hoặc tiềm ẩn những nổi loạn bất ngờ, tập trung ở những người lắm chữ nghĩa. Điều này khá thú vị vì nó cho thấy đã từng có thời, chữ nghĩa mang giá trị đời sống và sức mạnh chính trị thực sự.


Thời ấy qua mất rồi.


Đổi mới, muôn hình vạn trạng hội. Hội Ăn mòn nhân (kim) loại  của cựu đệ nhất phu nhân họ Võ, Hội Sinh vật cảnh của mấy ông chủ vựa cá cảnh chủ tịch là một ông cựu ủy viên TW. Hội bao bì VN do các bác nhà in chủ xướng, Hội phân bón miền Nam , Hội làm vườn miền Bắc…gần nhất đệ đơn xin thành lập là Hội bắn ná VN. Hội theo cơ chế cũ vẫn được hưởng bao cấp từ nhà nước, hội mới chỗ có chỗ không, tùy tài thao lược ông chủ tịch hay Tổng thư ký. Hội có cơ sở vật chất lớn, hội chấm nhỏ trên bản đồ, hội biến mất sau khi phong tước hiệu cho dăm vài thành viên sáng lập. Cách kiếm tiền phổ biến hiện nay của nhiều hội là cho tư nhân mượn danh nghĩa để xuất bản báo và tạp chí, hưởng quản lý phí hàng tháng. Điểm chung nhất của tổng thể các loại hội là nội bộ lục đục triền miên xuyên mọi nhiệm kỳ.


Đông nhất là Hội nhà báo, cơ sở vật chất được nhà nước cho nhiều nhất là Hội nhà văn. Có thể đồng suy nghĩ và mức độ quan tâm, nhưng cách ứng xử công cộng với Hội và lãnh đạo Hội của các nhà báo có văn hóa hơn hẳn các nhà văn. Làm chuyên trách ở hội, mọi trường hợp hoàn cảnh đều có thể đúng với các câu như Làm dâu trăm họ, Vác tù và hàng tổng, Ôm rơm rặm bụng, Quyền rơm vạ đá…Không hiếm người, tố chất bẩm sinh rất phù hợp làm công tác hội. Hội là nơi muốn thì có thể làm rất nhiều việc nhưng không muốn làm thì cũng chẳng ai giết. Ai hăng hái nhiệt tình nhưng ngồi lỡ lâu một ghế, thì rất khó công sức nào của ông bà ấy được ghi nhận chưa nói đánh đổi được sự cảm thông và bao dung. Mà thời này rồi còn gọi dăm triệu bạc lương hay  những chuyến đi nước ngoài nhếch nhác mì ăn liền thịt chà bông là bổng lộc, để rồi từ đó thoá mạ nhau, ngẫm khí thảm hại.


Mình đọc đến dăm cái điều lệ hội, chả hội bao cấp nào thiếu câu đặt dưới sự lãnh đạo của Ðảng Cộng sản Việt Nam . Ví như hội nhà văn ấy, chiểu theo những gì trên blog đang xa xả của các đại thi văn hào, thì cái hàng dằng dặc chờ vào hội phải giải tán nhanh và, ngừơi đang trong hội phải phản đối quyết liệt chuyện tiêu tiền từ thuế nhân dân, mới hợp nhẽ hợp thời thế đúng tinh thần blogger chứ nhỉ.


Đằng này, tinh bàn chuyện cái đít ông Thỉnh, chán mớ đời.


Và, chính vì chỉ quan tâm đến mỗi cái đít ông chief hội cho nên, thời của uy lực chữ nghĩa, qua là phải.


Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

TRẦN TRUỒNG

Beo đồ rằng các vị biên chuyện ông chủ tịch tỉnh Hà Giang mua dâm đều chưa thực sự dòm thấy  hơn chục bức ảnh trần như nhộng của ông khi tả nằm giữa giường trong nhiều tư thế rất tục tĩu. Đây là những bức  hình chụp bằng điện thoại chất lượng xấu, tâm thế người chụp cũng không nhằm mục đích để thủ thân khi gặp chuyện thậm chí, có thể còn thấy sự đồng thanh tương ứng thế nên, nó chỉ là nhiều góc máy trong một tư thế nằm ngủ bình thường của người không mặc quần áo.


Beo không có ý viết về hành vi mua dâm của ông chủ tịch vì chuyện này quá cũ, nếu muốn câu pw thì Beo đã tung loạt ảnh kia lên từ hồi xử ông hiệu trưởng kiêm tú ông họ Sầm. Beo chỉ muốn tán nhảm về cái sự trần truồng của con người.


Sinh thời, hoạ sĩ Lưu Công Nhân và nhà nhiếp ảnh Trọng Thanh đều hơn một lần đề nghị Beo khỏa thân làm mẫu cho họ. Nhưng rồi trong gần hai chục bức phác họa và dăm bức sơn dầu của họa sĩ, Beo thậm thượt áo dài quần chùng, ấy là chưa kể nó được thực hiện dưới sự giám sát của chồng. Với nhiếp ảnh gia cũng y thế. Beo không dán lên chuyện ấy những cái nhãn đức hạnh hay phi đức hạnh. Từ xưa, vốn đã lấy thế làm thường.


Hôm qua sang phá bĩnh Mỹ Nhơn Beo và ăn cơm miễn phí, mỹ nhơn xúi mình làm một cái trình diễn thơ mà nếu cái ý của thị mà tả lại ở đây có lẽ sẽ làm ối nhà đạo đức học thẹn thùng, đỏ mặt.
Thị bảo từ khi đọc xong một bài thơ về con đĩ của mình thị cứ liên tưởng về một tiết mục trình diễn thơ bạo liệt. Thị muốn trong một không gian bàng bạc, ủ mốc có con đàn bà mang gương mặt lạnh căm, vô cảm. Cái gương mặt của một ả đàng điếm bất cần đời, khinh khi thế sự. Chỉ từ cổ nó trở xuống thì mới tỏa ra một thứ ngôn ngữ khác để biểu thị những rung cảm mỏng manh, những khát khao cùng tận. Thị muốn ngay cái “ấy” của nó sẽ được trang trí, bày biện để làm thế nào nói lên được cái đẹp mà vẫn ý tứ…Thị say sưa một cách hung hăng trong khi mình đang mắc cỡ, nhủ thầm tưởng đời tục tằn như mình đã là hết số hóa ra vẫn còn có thị chịu tục hơn.
(Đoạn nghiêng nghiêng trích lại của  Cánh cung xanh).


Liên tưởng nghệ thuật hàng chiếu nhất với tang chứng một vụ án ấu dâm


Xem thiên hạ biết những gì về chuyện chú Tô đã, rồi sẽ biên tiếp


 


Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

Tu chính hiến pháp ?


Có sửa đổi hiến pháp vào kỳ quốc hội tới hay không, nhận định của Beo là không, mặc dù tin từ bác cựu chủ tịch quốc hội, bảo có.


Lý do. Có hai sửa đổi đáng quan tâm nhất của hiến pháp là nhập Tổng bí thư vào chủ tịch nước và phân lập tam quyền rõ ràng hơn. Tách hai để làm nổi vấn đề,  thực chất hai ý này chỉ là một.


*** Bản hiến pháp đầu tiên năm 1946 copy về cơ bản những nguyên tắc tổ chức hoạt động của bộ máy Nhà nước tư bản phương Tây, tinh thần pháp quyền hết sức sáng rõ. Có thể đó là lý do mà gần đây, người ta mong muốn quay lại với bản hiến pháp chưa hề được công bố và thực thi chính thức này, hơn là những bản sửa đổi các lần sau đó. Hiến pháp 59 phân chia quyền lực nhà nước như mô hình hiện nay, chỉ thay đổi tên gọi theo từ ngữ chính trị của từng thời kỳ và copy nguyên bản Nhà nước của Mao. Bắt đầu từ bản hiến pháp này, một bộ máy nhà nước cồng kềnh phân làm 4 cấp từ trung ương xuống tới địa phương ra đời, tận năm 2010 nay còn hậu quả mấy triệu nhân viên hành là chính những người đóng thuế nuôi mình.


Hiến pháp 80 lần đầu tiên thể chế hóa câu cửa miệng của một thời Đảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý. Nếu như ở lời nói đầu, bản 46 chỉ đưa ra những nguyên tắc cơ bản để viết nên bản hiến pháp thì bản năm 80, choang choang những từ ngữ đao to búa lớn, rất ít liên dẫn tới những điều cụ thể bên dưới. Chiến tranh vừa kết thúc, những hạt giống đổi mới gieo từ thời cụ Trường Chinh lác đác nảy mầm ( phải đến năm 86 trào lưu đổi mới mới chính thức được thừa nhận nhờ công của cụ Nguyễn Văn Linh)…có lẽ thế nên bản 80 này vừa ngầm chứa lời đe dọa của phái bảo thủ khi xác quyết ở điều 2 giữ vững chế độ chuyên chính vô sản, vừa đưa ra những quy định đầy chủ quan, duy ý chí về con đường tiến lên CNXH và CNCS.


Tinh thần hiến văn 92 không khác 59 và 80 là bao, chỉ đặt lại một vài nhiệm vụ chính trị cho phù hợp với thời thế, trong nước cũng như quốc tế.


*** Dự thảo Cương lĩnh phát triển đất nước sẽ được thông qua vào Đại hội Đảng 2011 tới là một văn bản hay, thực dụng về mục tiêu và gọn gàng về câu chữ hơn rất nhiều cương lĩnh năm 91. Dự thảo này đề ra  mục tiêu tổng quát, thời điểm hoàn thành cũng như những nhiệm vụ rất cụ thể của giai đoạn quá độ  lên CNXH. Định hướng trung tâm cho 5 năm tới là phát triển kinh tế thị trường, đây có thể xem là bước tiến dài khi Cương lĩnh 91 mới dừng ở cấp độ xây dựng một nền kinh tế hàng hóa nhiều thành phần theo định hướng xã hội chủ nghĩa.


Có một điểm, Beo đặc biệt lưu tâm, đó là làm mới  định nghĩa Mặt trận tổ quốc. Cương lĩnh 2011 thừa nhận MTTQ là một tổ chức liên minh chính trị (lần này mở rộng thêm cho cả kiều bào), là một bộ phận của hệ thống chính trị. Phải chăng đây là những câu chữ để mở đường cho sự tham gia của các Đảng phái chính trị vào chính trường trong tương lai, thông qua MTTQ. Dĩ nhiên, sớm nhất thì cũng phải sau 5 năm nữa điều đó mới có cơ may xảy ra, và phụ thuộc không nhỏ vào hiệu quả chiến lược phát triển kinh tế hiện nay. Xây xong đường rồi, sắm ôtô chẳng lấy gì làm muộn.


*** Hệ thống chính trị của các nước xã hội chủ nghĩa có một điểm chung nhất, đó là mọi quyền lực tập trung vào Đảng cộng sản mà đại diện cao nhất là Bộ chính trị. BCT can dự vào công việc cụ thể của cả ba cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp chứ không chỉ là đầu não hoạch định chiến lược như bản thể. Nhìn từ phương đầu óc phát triển hơn tứ chi đã dư ăn thừa mặc, hình thức chế độ này kìm hãm sự phát triển những khuynh hướng tư tưởng khác cộng sản, kéo chậm lại tiến trình văn minh hóa con người. Thế nhưng nhìn từ nơi dân trí thấp, âu lại là một lợi thế không hề nhỏ.


Đơn cử Hội nhà văn VN. Chắc không ai phản đối đây là chỗ tập hợp toàn người thông kim bác cổ trên thông thiên văn dưới tường địa lý mỗi thứ biết một tý. Tóm lại, họ là trí thức?. Hãy đọc những gì họ công khai quăng thẳng vào mặt nhau trước thềm đại hội Hội của họ.


Đến bất cứ một trường đại học nào đó tại Sàigòn, sẽ thấy ngay cảnh những công dân ưu tú tương lai nhếch nhác bệ rạc ở những quán cóc vỉa hè trước cổng, không một chút mặc cảm chưa nói đến tự trọng về chính bản thân mình. Tệ hơn, sự lê lết ấy  thi thoảng, được tôn làm phong cách sống.


(

 : một bạn nhà thơ -có tác phẩm đăng trên Tiền vệ- tưởng hiến pháp và bộ luật hình sự là chung một văn bản khi email cho Beo).


Quan trí, chỉ cần  theo dõi các phát ngôn về xây dựng đường sắt cao tốc trong kỳ họp quốc hội vừa qua đã là minh chứng quá đầy đủ và tiêu biểu.


Lấy những ví dụ nhỏ từ tầng lớp có nhận thức cao nhất xã hội để thấy, đất nước chỉ có một tập hợp quyền lực mạnh giai đoạn này là phù hợp và đúng đắn.


Thượng đế đã chết lâu rồi nhưng Vua thì vẫn còn cần thiết, ở xứ này. Tuy nhiên, để dẫn tới một ngày kia không cần Vua nữa, phải có  những bước đi mà mỗi lần sửa đổi hiến pháp là một bước dò dẫm khá thú vị của lịch sử, cho tiến trình này.


*** Sửa đổi hiến pháp cho phù hợp với cương lĩnh mới của Đảng cầm quyền là việc bình thường, chưa kể bản hiến pháp ấy chứa nhiều điều chồng chéo và lỗi thời. Hiến pháp 92 quy định cho chức Chủ tịch nước rất nhiều quyền hạn, nhất là quyền thống lĩnh quân đội nhưng, Bí thư quân ủy Trung ương lại là Tổng bí thư kiêm nhiệm. Ngược lại, TBT tuy là bí thư quân đội nhưng lại không có quyền ký gọi thành viên hội đồng quốc phòng và an ninh, quyền này thuộc Chủ tịch nước. Lại nữa, rất ít quốc gia nghênh đón Tổng bí thư theo nghi lễ nguyên thủ đơn giản vì, nước họ không có cấp đối ứng…


Hiệu quả việc sáp nhập hai chức vụ này làm một là điều không bàn cãi, khi hình mẫu Trung Quốc đã thực hiện xong. Nhưng, rất đặc trưng Việt, cái gì cấp thiết đến mấy cũng phải xếp hàng sau chữ Ai.


Xem ra chưa có gương mặt nào nổi trội để được giao phó quyền lực lớn nhất tính đến thời điểm này. Khi những chiếc ghế còn  mang tính tình thế hay quân bình quyền lực thì hẳn nhiên, chia nhỏ nó như hiện nay mang tính an toàn cao hơn và như thế, chưa có chuyện tu chính bất cứ cái gì trong tương lai gần.


Hôm nay tờ Le Monde đưa tin bác Thơm được cơ cấu thay bác Khỏe. Beo sẵn sàng chấp 1 ăn 1000000000……. với ai, tin điều này thành hiện thực đấy.


Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

LIỀN ÔNG

Từ hôm đâm đầu làm tin nhanh toilet đến sáng nay mới có chầu càphê với mấy đứa lau nhau. Hai tuần chứ mấy, thế mà cái quán yêu thích của mình kịp chăng móc một đống hoa giả. Chùm hoa khế li ti tím đẹp thế ngoắc ngay giò lan nhựa, xốn mắt không thể tả, càphê nhạt thếch thác vì bông với chả hoa.


Lũ nhóc căn vặn, tỉ lệ liền ông xấu tốt là nhiêu? Trả lời đại 1/10. Thế sao chị khinh liền ông thế. Khinh bao giờ, ở đâu. Thì trong blog đó.


Làm nghề viết lách, thuở mới bắt đầu, cái gì được in ra đọc đi đọc lại thuộc lòng. Lâu dần, liếc liếc coi họa sĩ trình bày ra sao. Lâu đến mốc ra như mình thì hầu như không thèm dòm lại. Có lẽ hôm nào phải bỏ ra một buổi chỉnh sửa câu chữ  cái bờnốc này chứ không nhớ, mình khinh  liền ông ở entry nào nữa.


Đời gặp 2 người, mút chỉ tận cùng hai thái cực. Xấu quá thành thử quên tiệt. Tốt quá lại như cái gông, chả  dám ăn chơi nhảy múa ngoại giao cải thiện thêm với ai, đâm ra ít kinh nghiệm sống.


Mà nhân sinh quan  thế giới quan về liền ông của mình đôi khi quay ngoắt 180 độ chỉ vì vài ba câu của một đứa  nhóc.  Như lần mình hân hoan khoe được một nhà thơ cực nổi tiếng cực liền ông tỏ tình, cái cách ông nói giữa thanh thiên bạch nhật có bác làm sách Dương Thắng cùng nghe thấy, ngọt lịm tận tim Em là thất bại lớn nhất đời anh. Con Boo mặt lạnh tanh táng ngay Xí, sến rện vậy cũng sướng. Ngay lập tức, mình tụt hứng, thấy đúng sến thật.


Mình còn dăm vài chàng tụt hứng thế nữa. Tự dưng  lào xào chuyện mình mê một một họa sĩ già hói sọi, sóng đôi thì chàng gần gần tới vai mình ấy là khi đi dép xẹp. Bù lại, chàng khá nổi tiếng trong lẫn ngoài xứ Vịt. Ngẫm nghĩ mãi không biết trường phái biểu hiện của mình thế nào khiến chàng tưởng vậy. Kể ra cũng có  lần, mình giúp gỡ bí cho nàng bên Tuổi trẻ một vụ liên quan đến tranh pháo của chàng. Nó giống như một trò đùa ác nên không tiện kể. Mà bây giờ mới thấy ác chứ lúc ấy, hai con  ngặt nghẽo cười ngoài quán cà phê Highland góc Đồng Khởi như dở người.


Nhưng chàng này mới là hàng độc. Doanh nhân, viết dăm ba cuốn sách gì đó toàn về Bác Hồ. Chàng thao thao với chính lão í nhà mình rằng thì là mà con ong chàng đã tỏ đường đi lối về mình, chán vạn lần ra rồi. Dĩ nhiên chả tả cũng biết, mặt lão í sưng một đống ra sao.


Mình ủ mưu. Mình gọi nhà báo Duy Vượng bằng chú, ông có đặc tính rất hiếm là giúp ai cái gì cực kỳ tận tình, nhất là xem phong thủy địa lý khi xây cất tang ma…10 năm sau đấy và  một ngàn lần hơn, ông vẫn còn kể lại vanh vách không sót một chi tiết việc ông đã giúp ai như thế nào. Mình nhờ ông, cùng đi tìm chân tướng chàng nhà văn doanh nhân để khi về, ông loa loa lên giúp.


Mình còn nhớ, mặt chàng đỏ tím lên, đỏ lan tới tận cổ khi lần đầu tiên diện kiến mình. Mỗi lần nghe chữ Hôn môi xa của Tuấn Khanh, mình hay nhớ về nhân vật buồn cười này. Đám nhóc bảo, chàng xấu hổ vì chị thật trông như Dạ Xoa. Hình như có lẽ thế. Đây là người mình rất muốn gọi tên thật mà nhớ mãi chưa ra.


Nàng ở nhà hát kịch Hà Nội có lần hỏi, ngần ấy năm mày có mỗi một lão mà không chán à? Mình đem câu này hỏi lão í. Có những giá trị gia đình mạnh mẽ  to lớn đến mức vượt qua  cái sự chán hay không chán bản năng. Khi cả hai cùng tôn trọng, yêu thích giá trị ấy thì còn thấy nhau trên cả tuyệt vời. Chiết lý này do mình sáng tác ra, chứ trả lời câu mình hỏi, lão ấy  gọn lỏn: lại định giở quẻ gì hả?