COPY CỦA CHỊ HẬU KHẢO CỔ
Cuốn sách này
là một cuộc chơi của những người đàn bà, Chúng tôi, có thể khác nhau nhiều thứ
nhưng có chung một điểm: bản thân không tự coi đây như một "tác phẩm văn
học" mà là những chia sẻ với bạn bè trên mạng, nay hiện diện ở một hình
thức khác: sách in. Chỉ là chuyện vụn vặt đời thường thôi nhưng là những điều
mà chúng tôi và nhiều người đàn bà khác quan tâm.
Với đàn bà, được chia sẻ đã là hạnh phúc.
BEO HỒNG -
DONA ĐỖ NGỌC - HẬU KHẢO CỔ (LỜI TRÍCH Ở BÌA 4)
Tuy nhiên cuốn
sách này đã không được cấp giấy phép xuất bản, trừ khi... bỏ một tác giả. Hai
tác giả còn lại, ko bàn luận và ở những địa điểm, thời điểm khác nhau, đều SAY
NO! LÀM NGƯỜI AI LÀM THẾ!
Vì thế, những
người đàn bà vẫn tiếp tục cuộc chơi vui vẻ của mình. CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP, NHỈ !
Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014
Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014
HÈN-CHỊ BẢO NÀY!
Biên tên chú thế,
không phải chị sợ gì chú mà bóng gió. Chả qua chị sợ làm bẩn tiếng Việt của
chị. Con người một hèn đã bẩn, chú-tới cả tấn hèn, bẩn vô biên giới luôn.
Nói có sách, mách có chứng, ai chứ chị là tuyệt đối không chửi vớ vẩn chửi vu vơ hay chửi mấy thằng thừa hành muỗi tép. Chúng nó mà dũng, thì đã chẳng làm đệ chú. Chẹp, chửi bẩn mồm chị.
Chuyện thế này.
Mấy đứa bạn chị, một hôm ngồi buồn, chúng nó phát hiện, mang chữ chị đi bán, có khi kiếm ối tiền.
Thế là chúng nó tập hợp lại những thứ chị viết từ tám hoánh, quăng quật rải rác trên blog trên facebook, định dạng một hình thức tồn tại khác là in trên giấy, cho chị một tập, tựa là Đàn bà liêu xiêu.
Toàn chuyện trym bướm, đương nhiên. Có cho kim cương thì cũng chả nhà chính thống nào trong nước dám in những chính kiến chính chị chính em của chị. Những entry mà cách nay hai năm, chú cho đám lâu la hăm he hằm hè bắt chị đóng lại xóa đi, nhất là những bài chị khen ngợi đối thủ chính trị của chú.
Dĩ nhiên, chị là chị Beo, uy vũ bất năng khuất. Nào cách chức nào khai trừ đảng, chị cười phe phé, chả buồn bã cay đắng âu lo hay quay cờ trở cán.
Chú cú, chị biết thừa.
Sách chị lên khuôn, lâu la chu giờ chót rút giấy phép. Lệnh miệng từ cục xuất bản.
Lịch quảng bá giao lưu tác giả tại Hội chợ sách TP Hồ Chí Minh, chiều 26/3, rút tên luôn. Vụ này nghe đâu có lệnh giấy. Vì chưa thấy tận mắt, nên chị tạm để hai chữ nghe đâu.
Bố sư chú chứ, chị cười suýt vỡ bàng quang.
Thời này, cần gì phải cục kịch nọ kia sách mới đến mắt bạn đọc.
Thế nên, chị vẫn tươi như hoa, rong chơi chán thì về điền viên trong căn nhà vườn, năm trăm mười mét vuông, xinh đẹp của chị, rỗi hơi mà chim cú.
Nhưng quả thật, chị khinh chú quá thể.
Nói có sách, mách có chứng, ai chứ chị là tuyệt đối không chửi vớ vẩn chửi vu vơ hay chửi mấy thằng thừa hành muỗi tép. Chúng nó mà dũng, thì đã chẳng làm đệ chú. Chẹp, chửi bẩn mồm chị.
Chuyện thế này.
Mấy đứa bạn chị, một hôm ngồi buồn, chúng nó phát hiện, mang chữ chị đi bán, có khi kiếm ối tiền.
Thế là chúng nó tập hợp lại những thứ chị viết từ tám hoánh, quăng quật rải rác trên blog trên facebook, định dạng một hình thức tồn tại khác là in trên giấy, cho chị một tập, tựa là Đàn bà liêu xiêu.
Toàn chuyện trym bướm, đương nhiên. Có cho kim cương thì cũng chả nhà chính thống nào trong nước dám in những chính kiến chính chị chính em của chị. Những entry mà cách nay hai năm, chú cho đám lâu la hăm he hằm hè bắt chị đóng lại xóa đi, nhất là những bài chị khen ngợi đối thủ chính trị của chú.
Dĩ nhiên, chị là chị Beo, uy vũ bất năng khuất. Nào cách chức nào khai trừ đảng, chị cười phe phé, chả buồn bã cay đắng âu lo hay quay cờ trở cán.
Chú cú, chị biết thừa.
Sách chị lên khuôn, lâu la chu giờ chót rút giấy phép. Lệnh miệng từ cục xuất bản.
Lịch quảng bá giao lưu tác giả tại Hội chợ sách TP Hồ Chí Minh, chiều 26/3, rút tên luôn. Vụ này nghe đâu có lệnh giấy. Vì chưa thấy tận mắt, nên chị tạm để hai chữ nghe đâu.
Bố sư chú chứ, chị cười suýt vỡ bàng quang.
Thời này, cần gì phải cục kịch nọ kia sách mới đến mắt bạn đọc.
Thế nên, chị vẫn tươi như hoa, rong chơi chán thì về điền viên trong căn nhà vườn, năm trăm mười mét vuông, xinh đẹp của chị, rỗi hơi mà chim cú.
Nhưng quả thật, chị khinh chú quá thể.
Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014
TIỄN BIỆT NHỮNG NGÀY TÙ
1. He he, dĩ nhiên chã phải iem, mà là Kù con.
Kù sẽ sang thế giới tự do một ngày gần đây, danh
nghĩa là đi tổng kiểm tra sức khỏe và chính nghĩa là đi tuốt luốt không hẹn
ngày tái nạm, quên, tái ngộ chúng dân đồng bào xứ u mê tăm tối.
Bùi Kim Thành có thêm bạn giai tâm sự, xả những cơn
cuồng nộ như sấm rền mà nay, từ cộng hòa tới dân chủ tới tổng thể các đảng bia
đảng thịt chó chính hiệu Mỹ cũng sợ nàng, vãi cả ấy.
Việt cộng, cười như Liên Xô nguyên thủy.
2. Thiên hạ hỏi thăm Thánh Đào.
Bọn khốn ấy, chả nói đỡ cho Thánh câu nào thì chớ,
còn chối tiệt. Nó chỉ sai Thánh biên chống tiêu cực chứ chửi thằng nọ con kia, là ý chỉ của chính thánh mượn
danh nó làm xấu mặt nó.
Tất lẽ dĩ ngẫu, mìnhThánh gánh nợ trần ai không được mặc cả, y như
Nhất Lác. Toán nhân nhất nhật tại tù, tính ra 720 nghìn thiên thu đằng đẵng.
3.
Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014
DALAI LAMA AND RELIGIOUS FREEDOM

***
Trên sân khấu giảng đường lớn nhất trường đại học Santa Clara, có 3
vị. Dalai Lama, ông trưởng khoa Đạo đức thực hành (Applied ethics) -một khoa được xếp hàng
đầu trong các trường đại học Mỹ và CEO của một trong năm hãng bảo hiểm lớn nhất
nước Mỹ.
Nếu như Beo chép nguyên văn ra
đây bài nói của 3 vị ấy và dấu tên đi, Beo tin rằng Dalai Lama sẽ được điểm…thấp
nhất.
Trực diện nghe, lại là
câu chuyện khác.
Hạnh phúc thật sự chỉ có được khi người ta sống có
đạo đức. Cùng câu ấy, từ miệng CEO sẽ khiến bạn đặt tiếp câu hỏi, từ nhà
giáo có thể khiến bạn ngờ vực, nhưng nó sẽ là chân lí nếu từ một lãnh tụ tinh
thần.
Đó là tôn giáo. Đó là
Dalai Lama.
***
Hội trường 4 ngàn chỗ,
giá vé 130 đô và hết vèo trong vòng 20 phút mở bán.
Sau màn khai mạc với
tụng kinh và trẻ con hát chào mừng lộn xộn một cách hồn nhiên rất Mỹ là bài
phát biểu gọn, xúc tích, đầy văn chương, của ông trưởng khoa, đến lượt nhân vật
chính của 130 đô.
Lóng ngóng đội lên gỡ
xuống dăm lần cái mũ đi biển mang tên trường Santa Clara, lấy ngón út ngoáy tai
rồi đưa ra nhìn nhìn, Dalai Lama mở đầu bài thuyết giảng bằng một hai câu hài
hước và kết thúc trong vòng 15 phút. Gọn, xúc tích, ít văn chương hơn ông
trưởng khoa.
Trong suốt 15 phút, người
trợ lí (tóc bạc trong hình của Beo) đứng cạnh liên tục nhắc vở, khi một từ khi nguyên câu. Bạn nào rành về kịch, chắc biết
công việc của người nhắc vở bên cánh
gà cho diễn viên, khi họ không thuộc lời.
CEO kết, cực gọn, rất
thực tiễn.
Tuy nhiên, cả ba ông
đều không ai trả lời được điều Beo tò mò: làm cách nào để điều khiển hành vi
của mình trong kinh doanh, để vừa kiếm được lợi nhuận tối đa vừa giữ được những
quy phạm đạo đức cổ điển?
Hạnh phúc không phải là thứ có sẵn, nó đến từ chính hành động của
bạn. Dalai
Lama và người nhắc vở, nói thế.
***
Nằm kẹp giữa hai nền
văn minh vĩ đại Trung quốc và Ấn độ, dù ở vị trí địa lý khủng khiếp cao trên 4
ngàn mét và là một quốc gia thống nhất từ
thế kỷ thứ 7, nhưng lịch sử Tây
tạng cũng ba chìm bảy nổi với các cuộc xâu xé từ Mông cổ, Trung quốc.
Biên giới Tây tạng
hiện nay được thiết lập từ thời nhà Thanh thế kỷ 18. Năm 1913, Tây tạng giành
độc lập. Năm 1950, bị Trung quốc chiếm lại.
Tên thật của Dalai
Lama là Tenzin Gyatso. Ông lên ngôi Lama (một chức lãnh tụ tinh thần kiêm lãnh
đạo thế tục của nhánh Phật giáoTây tạng) từ năm lên 2 (1933).
Năm 1951, ông kí một
hiệp ước hòa bình, chấp nhận Tây tạng trở thành khu tự trị của Trung quốc.
Trong một toan tính
rất Tàu, chính phủ Trung quốc đã nhanh chóng đưa vào định cư tại Tây tạng hơn
một triệu cựu tù hình sự, chiếm 1/7 dân số, để chung sống với dân
tộc Tạng.
Năm 1959, Dalai Lama
xé bỏ hiệp ước, dẫn theo 80 ngàn dân, chạy sang Ấn độ, lập chính phủ lưu vong.
Năm 2001, Dalai Lama
nhường phần lãnh đạo thế tục cho vị thủ tướng đầu tiên của chính phủ lưu vong,
cũng là một nhà sư.
***
Tháng chín năm 2009,
Dalai Lama đã tước áo tu hành và đuổi khỏi quốc gia lưu vong 900 người vì lý do,
bất đồng chính kiến với ông.
Cuộc thanh sát này
thậm chí còn diễn ra tận đến các nhà hàng của người Tạng. Khách phải trả lời câu hỏi Ok or not Ok với Lama, not Ok thì xin mời ra.
Đó là lí do của cuộc biểu tình như trong hình, do tổ chức Phóng viên tự do và những người ly khai Lama, tổ chức.
Chừng hơn trăm, toàn Mỹ trắng.
Đó là lí do của cuộc biểu tình như trong hình, do tổ chức Phóng viên tự do và những người ly khai Lama, tổ chức.
Chừng hơn trăm, toàn Mỹ trắng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

