Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

CHÁN SỐNG


***Chuyện gần  hai chục vị hành khách bị thương vì không
thắt dây an toàn trên chuyến bay  đi Pháp
vừa qua, là vô cùng bình thường nếu ai từng một lần bay với hành  khách Việt, không cần nhiều lần, cũng thấy.


Máy bay vừa uỵch xuống đường
băng là lách cách tháo  đai nhấp nhổm
đứng  cả dậy lấy hành lý trên đầu, mà
không phải một người, hàng loạt luôn. Đang cất cánh, hành lý xách tay vẫn đổ
ngửa phía sau, đã  tỉnh rụi đứng lên đi
toilet hay làm hàng chục việc linh tinh gì đó. Hai thời điểm dễ té ngã nhất ai
cũng nhận biết được còn thế huống hồ, các thông báo thắt dây an toàn khi đang
bay yên ổn trên zời thì, quên khẩn trương. Quốc tế, nội địa gì cũng giống nhau
tuốt, như ăn vào máu thành bản chất chán sống vậy. Chán sống theo…bản năng thế
này Beo xếp dạng thấp cấp.


***Một chú  lãnh đạo Việt tân lên bờ bờ cờ bi bô, biết
thừa về  nước là bị bắt, hầu hết bị bắt
từ  cửa máy bay, dưng vẫn cứ về, lấy bị
bắt làm thương hiệu hay kiểu như  anh gì lấy
thân mình lấp lỗ châu mai ấy. Bài học cách đây gần 60 năm vẫn đem ra áp dụng, lại
là một dạng chán sống khác. Như ẻm cừu Úc phát mấy cái mũ ở vườn hoa Con cóc
bữa đại lễ Rồng biến, hết đường về cố cuốc bằng một việc lãng xẹt vô duyên. Cơ
khổ, lại còn phải tự biên chép ra những bản lạy công an Việt như tế sao, chả giữ
lại tý sĩ diện nào.


*** Còn đây là cú chán sống đầy tính thời đại, tính thương mại, tính
chí tuệ tót vời… khác nữa.


Theo em Việt Nam net là một hiện tượng độc đáo
và phản ánh rất đúng bản chất của xã hội ta hiện nay. Em đoán là không ở nước
văn minh nào lại có hiện tượng 1 trang báo mạng đi theo cả hai chiều hướng là
1) khiêu dâm gợi dục, lá cải, mạt hạng; vừa đồng thời lại đi theo hướng 2)
tranh luận chính trị, đấu tranh dân chủ, và cải tổ xã hội. Việt nát làm được
như thế là vì các độc giả của nó không phân hóa rõ rệt và đặc biệt là không có
tiêu chuẩn rõ rệt về sự đọc. Hay nói cách khác là: Chúng ta đọc cái gì cũng
được. Nó cho chúng ta ăn cám lợn thì chúng ta ăn cám lợn, mà nó cho chúng ta ăn
sơn hào hải vị thì chúng ta cũng ăn như ăn cám lợn. Người đọc không có tiêu chí
rõ ràng thì tờ báo việc gì phải có tiêu chí? Trong khi đó lẽ ra người đọc phải
đặt ra tiêu chí cho mình: tao thích chuyện sex, đừng có đăng mấy tin chính trị
vào, đíu ai lại đặt mấy bài chính trị bên cạnh mấy con điếm? Lúc muốn biết tin
chính trị tao sẽ đi tìm tờ báo khác, mày chưa đủ tuổi. Hoặc là ngược lại: tao thích
đọc mấy bài phân tích, đừng để mấy con điếm vào làm tao phân tâm, lúc muốn thẩm
du tao sẽ tìm bọn lá cải. Khi có sự phân tách rõ rệt thế mọi chuyện sẽ khác ngay.

Tầng lớp độc giả với tiêu chuẩn kém đã dẫn đến tình trạng này, nhưng còn một
phần khác là việc xã hội chúng ta đang thay đổi. Vịt đang biến đổi từ một xã
hội đầy tính cấm đoán thành 1 xã hội quá mở, những khao khát xác thịt vốn bị
che đậy từ thời các cụ bây giờ được mở tung ra. Trong cái giai đoạn hiện nay
việc đăng những bài gợi dục lại giống như một sự cải cách. Vì độc giả cũng ham
muốn tình dục bỏ mẹ, và vì rất ít tờ báo chính thống-không tính mốc xì hay
vietsex-thỏa mãn tâm lý đó, nên việc 1 tờ câu khách bằng chiêu mạt hạng này vẫn
có chỗ đứng. Nếu là 1 xã hội thoải mái tình dục như Mỹ chắc chắn cái tờ mả mẹ
Vịt nát này đã bị giáng cấp xuống loại 5 xu. Tóm lại, theo em Vịt nát chỉ là
loại biết đón đầu tính đĩ điếm của cả một thời đại mà thôi (Copy của Anhsaocodon)




QUIZZES


Ai hiểu, tức khắc luận ra Beo
biên gì và kiểm chứng xem Beo dự đoán có khá khẩm hơn nhà vỉa hè học Úc châu
Thayer? Còn ai không hiểu, sang năm Beo giải đáp. Ai không muốn hiểu, tiễn Beo
vào Châu Quỳ hay Biên Hòa, tùy.


Giải ngoại hạng


1. Nguyễn
Y Vân


2.
: trụ hay rớt hạng đợi FIFA nhóm họp cú chót quyết định. Trụ hạng cũng hai khả
năng luôn, hoặc vô địch hoặc bằng lòng vậy cầm lòng vậy.


3. Gió
bay về  zời Xài
chiếm chỗ liền tay


4. Xanh
tiếp tục Mật Vàng


Giải hạng nhì


1. Biệt
chiếm Gia tài


2. Một
nhát
đưa Vĩnh hằng về cõi


Sai nha đông như quân Nguyên nhớ
không nổi, nhưng đại để xào qua xáo lại tưng bấy nhiêu, ba chàng ngự lâm quan
trọng nhất mới toe nhưng kỳ thực cũng lên mốc mọc meo từ khuya. Chưa xáng tác được
biệt  danh nên từ từ nghĩ rùi biên tiếp.



Thứ Năm, 21 tháng 10, 2010

ĐIẾU CÀY



Tám chuyện với admin một diễn
đàn, Beo dự đoán ngay khi vừa nhá lên chuyện ngày bloggers, làm thế này chết
mất ông Hải (blogger Điếu Cày) thôi. Hai chị em loay hoay nghĩ chưa biết nên
phản ứng ra sao thì bữa nay, sự việc diễn ra đúng như Beo nói.


Ngày Bloggers là ý tưởng
không tồi, nhưng gán vào trường hợp anh Hải, trong hoàn cảnh hiện nay, lại là
một hành động ngu xuẩn và nhẫn tâm, vì nó làm hại một con người. Lý ra hôm nay,
anh Hải đã ấm áp ngồi bên vợ con thay vì phải quay lại chốn lao tù, để thành đề
tài cho những kẻ khởi xướng đang luồn núp trong thế giới ảo, hân hoan chốn công
cộng thủ dâm.


Lý do cho lần ở tù đầu tiên
của anh Hải là không thể chối cãi. Công dân văn minh không thể chày cối sao
hàng trăm đứa trốn thuế chỉ bắt tôi sao hàng chục người vượt đèn đỏ chỉ phạt
tôi. Nếu cũng trốn thuế và vượt đèn đỏ, thì mình hơn đám đông u tối kia điểm gì?
Luật Mỹ xếp tội trốn thuế có mức án tối đa ngang tội giết người và cướp nhà
băng; Cứ thử sang châu Âu mà coi, người ta sẽ nhìn bạn như nhìn người đang tè
bậy giữa đường nếu có ý biện minh cho người trốn thuế…Anh, người dự định khai
trí cho dân xứ này về dân chủ, về tự do thì lại càng phải có ý thức tôn trọng
luật hình sự kẻo có ngày dân lấy anh làm gương, soi vào đó thấy tự do đồng
nghĩa với muốn tè chỗ nào kệ tao, dân chủ là thuế đóng khi nổi hứng. Anh, khi
ấy trở thành tội đồ kéo xứ cừu lùi lại khái niệm tự do dân chủ thuở hồng hoang.


Đôi khi Beo nghĩ, mong anh
Hải tái tù nhất chính là các bloggers chính trị nửa mùa. Nửa mùa bởi đòi quyền
được nói nhưng bất cần tư duy khi phát ra âm nên lý ra, vang được như tiếng hùm
beo chỉ thành ong muỗi vo ve. Ngày bloggers sẽ rất đẹp nếu cộng đồng mạng chung
tay làm một nghĩa cử nhân văn thay vì đầy tính bầy đàn ca một bài cũ kỹ, và vô
vọng. Một sáng kiến chưa kịp phát ra đã nhận hậu họa, nhãn tiền, chí ít cho một
con người.


Tội nghiệp anh Hải, âu cũng
là năm vận tháng hạn của anh. Nghĩ thế, cho nó nhẹ lòng.



XE HƠI ÔNG CỤ (copy cua An Hoang Trung Tuong)


Tháng Mười 1954, Bần Cố Nông
Bát Vạn Chiến Binh từ Việt Bắc Chiến Khu dầmdập dầmdập về múc Hà Nội theo
tinhthần Phù Lỗ Hiệp Nghị (Genève).


Trong đoàn binh ý, hehe,
không có Ông Cụ và đám thântín.


Ngoài lýdo anninh chínhđáng,
Ông Cụ còn lýdo nghiêmtúc khác để từchối rập bước cùng đệtử vầu ngày trọngđại:
Bê Xê Tê chưa xoay được con xe xứng tầm nguyênthủ.


Xe Tưbản củ có dưng ngượng
cỡi. Xe Dânchủ củ chưa kịp tậu đươngnhiên.


Rốtcuộc, dẫn đoàn binh
tiếpquản thủđô là thiếutướng Vũ Vương và bácsĩ Hưng Trần, cỡi con cômmăngca Sô
Liên tháo mui:


Tận tháng Ba 1955, Ông Cụ mới
bímật múc Hà Nội, trên con nầy:




Hehehe. Đó là một con ZIS-115
bọc thép, loại lãnhtụ Tư Đại Lâm chuyên cỡi bên Sô Liên.


ZIS-115 là mẫu xehơi tuyệt
nhất Sô Liên ever, chếtác bởi nhàmáy ZIS (Zavod Imeni Stalina  )lừngdanh, với các chitiết nộithất saocắp
nguyênxi từ Rolls Royce Anh Quốc:




Trọnglượng 5 tấn, máy 8000cc
V10 số-tựđộng, vỏ thép đặcchủng 20mm, kiếng chắn đặcchủng 120mm, ZIS-115 thựcsự
là một con tăng khủng.


Và thựcsự dành riêng cỡ Ông
Cụ.


Cuối 1954, cô Đồng Phạm,
tểtướng của Ông Cụ, đã khuân qua Mạc Tư Khoa một vali tiền mặt sắm 2 con ZIS,
một phụcvụ Ông Cụ, một phụcvụ Bê Xê Tê.


Thật hợp lòng dân hehe.


Cô Đồng săn ZIS ở Sô Liên
không dễ tí nào. Trung Tướng sẽ kể sau.


Và Ông Cụ có xế xịn hehe.


***


Ừa. Ông Cụ xài xế bọc thép,
thì đéo gì lăntăn?


Trung Tướng chả thèm lăntăn,
nếu Sử Lừa, hehe, không nổ dững phát thế nầy:


http://www.tin247.com/bac_van_su_dung_hai_chiec_xe_cu_nay!-1-21264037.html





Đạikhái, Sử tẩy mẹ hiệndiện
của con Super ZIS khỏi Đời Ông Cụ, chỉ ghinhận hai con nầy:


(i) Pobeda M20. Chínhphủ Sô
Liên tặng. Chạy 1957-1969. Tổng 39,463km:


(ii) Peugeot 404. Lừakiều
Pháp Bửn tặng. Chạy 1964-1969. Tổng 16,575km:


Héhé. Chạy quãng đường ý
trong ngần ý năm, thì hoặc Ông Cụ bịnh liệt giường, hoặc Ông Cụ cỡi nhiều con
xế khác, hoặc tuyền nằm tầuhỏa như cô Kim Bắc Hàn, hoặc tuyền lượn tầubay như
Terminator Bốn.


Các cô chọn option mấy?


Trung Tướng chả mần lãnhtụ,
chả xơi baocấp xăng, côngviệc quẩnquanh Hà Nội, mà một tháng cũng phi 2,000km.
Hai năm 48,000km, bằng Ông Cụ côngcán 10 năm.


***


Dưng đây mới là điểm chốt:


Các cô ghé Bẩutàng Cáchmạng
coi thử hehe. Con ZIS Super tọa chềnhềnh như đống vữa thừa. Không một dòng
chúthích. Không một chữ vinhdanh.


Nó imlặng, bởi một nhời nó
nói có thể khiến trẹo Lừa vĩnhviễn hóa câm.