Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

TỪ A TỚI Z -2

Bui Truc: cho em hỏi tí, các bác rân chủ coi hình tướng Thanh phát biểu bên Tàu, phông nền toàn tiếng Tàu..., cho là Tàu coi thường ta nên ko để song song 2 thứ tiếng.
Cho em hỏi, quy định ngoại giao về băng rôn chữ nghĩa vụ này như thế nào chị.
Beo có thể tìm ra cho bạn hàng trăm bức hình để chứng minh, trên khắp thế giới, phông nền- cờ quạt- biểu ngữ- bandron huyền tuyền chữ quốc ngữ khi người ta đón nguyên thủ nước khác, chưa nói tầm thượng thư.
Ngay ở ta, phông nền sính chữ, tiếng Việt hay kẹp tiếng Anh bất chấp khách đến từ quốc gia chữ bẻ đôi đọc ko được, cả hai ngữ.
Chốt lại có 2 ý. 1, chị chưa tìm thấy bất cứ quy định nào về ngọai giao như "các bác rân trủ" nói và chị trả lời em theo những gì mắt thấy tai nghe như trên.
Ý thứ 2. Theo chị, những người mạo danh tranh đấu cho dân chủ, hay như chị thường gọi rân trủ, không đáng để chúng ta quan tâm nữa.
Một quốc gia 7/8 chục triệu dân (ở thời điểm đó), lại đang vào giai đọan bắt đầu phát triển mạnh, nghĩa là đang yên đang lành phơi phới, tự dưng xin làm một tỉnh của quốc gia khác, tự cách chức mình từ  thủ tướng xuống tỉnh trưởng, khinh từ bộ chính trị ở nhà tới Liên hợp quốc không buồn tham kiến…
Khi họ phải bịa tới chuyện Hội đàm Thành đô như vậy, một chuyện xóa sổ cả một quốc gia trên bản đồ thế giới, có kín như mật mã bom nguyên tử cũng không thể giấu đến tận hôm nay…thì điều đó chứng tỏ, họ cạn kiệt vũ khí đấu tranh rồi.
Tự do dân chủ, không thể đến bằng những cái đầu bệnh họan của đám ấy.
(Giả dụ có cái cam kết ấy, thì  Osin, chứ ko đến lượt họ tung ra).
Minh Huy Tran: Khi lấy bài báo của mình in thành sách, có vi phạm luật sở hữu trí tuệ không cô ?
Trả lời câu hỏi của bạn, có mà ba năm tranh cãi tới phiên giám đốc thẩm, cũng chưa thể ngã ngũ.
Nếu trả lời là được, cũng có thể được. Dẫn chứng, tòa án chỉ bỏ tù tác giả bài báo khi gặp sự. Tòa sọan mà đại diện là tổng biên tập, chỉ bị nhắc nhở về trách nhiệm quản lý. Điều đó chứng tỏ, phóng viên vừa giữ bản quyền (tên mình trên bài báo khi sử dụng-đương nhiên) vừa giữ chủ quyền tác phẩm báo chí đó.
Và trả lời không, cũng có thể được nốt. Ví dụ Thông tấn xã, họ giữ cả bản quyền lẫn chủ quyền bằng cách không để tên tác giả dưới tin ảnh, mà để tên cơ quan (trừ các ấn phẩm tham gia trực tiếp thị trường). Quy định này nay có nới lỏng nhưng vẫn phải thêm TTXVN sau tên tg.
Báo chí Mỹ, theo Beo biết tòa sọan giữ chủ quyền và điều này được ghi thành gần một trang trong hợp đồng khi tuyển dụng phóng viên. Kiện cáo, chiểu theo hợp đồng tội ai tòa phạt nấy.
Nguyễn Thị Trang: Giá làm tóc và nail tại Mỹ nhiêu vậy Hồng, cả tiệm xin lẫn  bình dân?
Có lẽ có nhiều lọai giá, Beo chỉ biết giá ở 2 tiệm vì sát công ty nên thi thỏang chui vào uốn lượn luôn. Cũng không rõ nó vào hàng xịn hay bình dân nữa.
Tại Mỹ, nail và tóc không làm chung một tiệm, cực bất tiện. Giá nail nguyên bộ tay chân không sơn vẽ là 30 đô. Sơn-vẽ tùy màu, kiểu thêm chừng 10-15 đô nữa.
Làm tóc đắt nhất là tạo mẫu cho cô dâu hay tiệc tùng: 180 đô. Uốn 130. Rẻ nhất là gội sấy 25 đ.

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

LẠI TUYÊN CHIẾN VỚI LÃOANH NGUYỄN VĂN THỌ


Trên cái Note của em có 1 câu: Đàn bà xấu là do mắt thẩm mỹ của đàn ông chưa tiến hóa...
Câu này anh xin phản biện thế này. Đàn bà xấu là đàn bà không ý thức được mình đẹp ( nói như thằng Mượt là các cô đéo biết làm đẹp). 
Chuyện xưa trong Liễu Trai chí dị có câu chuyện chứng minh như thế, Chuyện kể, có 1 ả bị chồng chê, chồng đi với một gái non, tức lắm. Tới gặp môt bà, bà này nghe nỗi tức giận xong, bảo, em cứ làm theo tôi thế này thế này, nghĩa là không ghen tức nữa coi như thằng kia chết rồi, ngày ngày tập tô son trát phấn, tập đi lại, áo quần chăm chút rất xuya...để tới khi tay chồng kia bất ngờ nhìn lại thấy khác quá và bỏ con hầu non kia.
Ko biết chuyện xưa LTCD có thật hay ko chứ mình còn biết, mục sở chuyện, 1 cô ở Hà Nội bây h sống sờ sờ ra đấy. Cô này béo, phải nói là càng ngày càng béo ị ra, mặt thì ngắn cũn, mũi rất tẹt, cũng chiều cao thị lùn. Lại làm thơ nói toẹt cả ra sự thèm hơi giai mới kinh chứ. Còn mỗi cái con mắt thì giống mẹ rất đĩ thoã nhục cảm và thêm vú to. Và, mình biết từ khi cô chưa ra trường tới tận bây giờ đã 2 con rồi, rất nhiều thằng lăn vào thị như chó liếm chân người, lừa được hết từ loại cao cấp tới loại nó cần việc gì đấy hầu nó, ngả ra cho tất, nếu để ả cần trai kia việc gì đấy, làm tụi trai mê đắm... hé hé. Nói như kiểu mụ Y Ban đời thường : Loại gái cầm bướm lắc nhẹ, ra một rổ chim. hé hé ( ở đây, đấy là nói nhã nhé, còn noí ko nhã, nguyên văn cách nói vui của Y Ban đời thường ác liệt hơn nhiều,)
Đấy, thế là đẹp chứ gì, ko đẹp cái này thì đẹp cái khác, ả thứ nhất ko ý thức được nó đẹp nhờ bà mụ dậy, ả ý thức được số đo như lợn vẫn quyến rũ được tụi đàn ông dở hơi chỉ thích làm tình với lợn...
Nên xem ra câu em viết trên ấy sai. 
Zả nhời của Beo: Hoan hô những người đàn ông đã nhìn thấy Nở thời nay rất đẹp. Em đã sai ở đâu khi nói rằng không có phụ nữ xấu, chiểu theo dẫn chứng của Lãoanh?
Bỏ qua chuyện đạo đức xã hội.
Đã một lần nào Lãoanh hỏi những người từng ái ân với nàng lùn tịt tẹt dí ngắn cũn kia, vì sao họ lăn xả vào nàng ấy chưa? Hay, đã lúc nào Lãoanh mường tượng (xin lỗi Châu Giang) nếu mình làm tình với nàng, cảm giác sẽ ra sao với lùn tịt tẹt dí ngắn cũn?
Số đông và có thể cả Lãoanh, khẩy cười, xin lỗi không hứng nổi. Nhưng cũng có người, nghĩ và làm ngược lại, như Lãoanh viết.
Em cho rằng những người đàn ông lăn xả kia là đàn ông đích thực, họ nhìn thấy ở nàng những cái đẹp không nhiều người nhìn ra.
Mỹ nhân rồi cũng xuống cấp theo thời gian. Thẩm mỹ viện giờ có những vật liệu và bàn tay bác sĩ thiên tài sửa chữa những  nhầm nhọt của tạo hóa.
Nhưng cái đẹp của nàng kia, sẽ bền hơn tất thảy.

Ai nhìn ra cái đẹp lâu dài, hay tiềm ẩn, của đàn bà, em xếp người đàn ông đó là tiến hóa. Chỉ người thông thái, mới đọc được nội tâm.
Chân dài mũi cao da trắng, ai chả thấy đẹp, trừ  mù.

MẠNG XÃ HỘI VÀ BÁO CHÍ

1. Khi các trang mạng cá nhân, tạm gọi là truyền thông xã hội (TTXH) được coi là nghề làm báo, thời điểm đó cũng đánh dấu cái chết của chính nó. 
Một nghề mà cả xã hội ai làm cũng được, bất cần quy trình sản xuất, bất cần các chế tài khu biệt và bất cần cả học hành đào tạo, thì không còn là chuyên nghiệp nữa.
Truyền thông, bất kể ở dạng thức nào cũng sở hữu tính năng "chia sẻ".  sự chia sẻ của báo chí là quá trình hợp tác giữa nguồn tin và nhà báo. Thành quả lao động ấy là sản phẩm có bảo chứng. TTXH hợp nhất người trong cuộc và nhà báo, sản phẩm ấy luôn luôn cần phải có kiểm chứng.  
Trong giai đọan hiện nay, TTXH đang tạo điều kiện cho độc giả trở thành những nhà báo nghiệp dư, vì họ có thể dễ dàng loan truyền thông tin ở tốc độ chóng mặt. Tuy nhiên, hiệu ứng xã hội sẽ giảm dần chính vì tính nghiệp dư. Thông tin của TTXH chỉ dừng ở cấp độ tin đồn, nó phải được những người có nghề thẩm định mới chính thức có “mệnh giá” là tin tức để lưu hành chính thức. 
Như vậy, TTXH, xét về bản chất chỉ là "công cụ xã hội hóa” của báo chí.  
2. TTXH không phải là báo chí, nhưng nó làm thay đổi tận gốc nền báo chí in truyền thống.
Trước tiên, nó thay đổi quy trình tác nghiệp cổ điển của nhà báo.  
TTXH chứa một tiềm năng khổng lồ để nhà báo tiếp cận cũng như kết nối với sự kiện, nhưng tiềm năng ấy chỉ có thể hiện thực hóa nếu báo chí “chấp nhận cho công chúng chi phối sản phẩm của mình”.
Đừng nghĩ mấy chữ trong ngoặc kép là đơn giản, bởi hình thành “ý thức hệ” trong báo chí truyền thống: họ là người có độc quyền định nghĩa tin tức là gì, nó cần phải được tường thuật như thế nào, sản xuất ra sao và phân phối bằng cách gì
3. Nếu thay đổi về quy trình tác nghiệp diễn ra từ từ và sâu sắc, đôi khi phải “dân trong nghề” mới nhận thấy, thì việc thay đổi về hình thức xuất bản diễn ra nhanh và triệt để. Thay đổi này không phụ thuộc vào TTXH. Nói cách khác, ko có TTXH, nó vẫn buộc phải thay đổi.
Bức hình Beo chụp tờ báo tài chính hàng đầu thế giới Wall street journal, cho không, hẩm hiu dưới mưa trước cửa nhà, là một ví dụ.
Cũng đừng vội cho báo mạng là tương lai. Công nghệ đã tiến tới, chỉ cần nói “OK Google, gọi vợ tôi”, phone đã được kết nối thay vì phải bấm đủ 10 con số, thì mọi đóan định về một hình thức điện tử nào thay báo giấy, đều rất dễ trở thành “cổ điển” ngay khi vừa viết ra.

còn tiếp

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

HỐ ĐEN THỨ BA

Gái đẹp muốn mua xe mới.
Mình ra đề bài:Nội thất rộng kiệm xăng lốp chạy tuyết không cần xích và, lỡ cọ quẹt người ta móp méo mình phải nguyên xi.
Im im không trả lời trả vốn như mọi thường.
Mình là con chưa bao giờ phân biệt nổi logo hãng này hãng kia, chưa bao giờ viết chuẩn tên một cái xe. Toyota 10 lần thì đến 5-6 Y thành D. Đề bài ấy là tòan bộ gu thẩm mỹ lẫn trình hiểu biết của mình về xe cộ.
Tự thừa nhận trí tuệ mình có mấy hố đen. Thứ nhất không thể nhớ được số điện thọai ai. Ai từng bị mình nhắn tin lộn chửi cho thì nhân đây xin tha thứ. Thứ nhì không thuộc đường. Ở Sài gòn nửa đời người định đi đâu phải lấy nhà hoặc cơ quan để định vị. Không bao giờ dám dỗi bồ giữa đường vì nó mà thả xuống, kiểu gì cũng lạc. Và thứ ba, là vụ xe này đây.
Xe đạp đến tận đại học mới biết đi rồi...quên. Dạo tăng ký quá, ma Thao thức Sài gòn đưa lối,  khuân về xe Nhật hẳn hòi. Thằng bán xe nịnh chị trắng như tây bớt cho  300 ngàn. Ra công viên Lê Văn Tám, nhìn mấy đứa lên ba đạp  ve ve, mình nhục không thể tả, dắt bộ về. Một lần duy nhất ấy rồi cạch. Để nhà chướng mắt, bán lỗ đúng nửa tiền. Càu nhàu Thaothức SG xúi dại, nó cười hềnh hệch. Thua.
Có lần, sau lưng một chàng. Mình thấy thằng bên cạnh cũng chơi cái xe na ná, nổ rất to. Mình bảo, xe nó ngon quá. Chàng bảo, xe Tàu. Thế xe mình đắt hơn à? Uh! Quãng vài lần hơn. Mình thẳng lưng tự tin hẳn khi cu kia thấy mình quay nhìn lần thứ 3 thì chạy thụt lùi lại. Ấy vậy nhưng, thật bụng mình vẫn khoái xe nổ  to như của thằng kia.
Chú em ở Hải dương, chiều bà chị Sài gòn ra vác Phantom rồng cho đi. Mình nịnh, xe cũng ngon đấy, phi lên Hà Giang xem tam giác mạch nở đi. Nhìn chú em cười đơ đơ, mình biết nhỡ mồm, nín khe. Chạy ra Lục Thủy cà phê, thiên hạ ngóay ngược cổ dòm lom lom cả mình lẫn xe. Mình quần sóoc áo cộc dép lê sượng chín đi thập thễnh như robot. Đem xe giả, chú em tưởng mình tự ái vụ tam giác mạch Hà Giang, gãi đầu gãi tai mấy lần.
Nhưng căm nhất phải là con Mẹc, Lão í rước về.
Có lý do cả.
Xe về. Cả nhà châu vào như ở quê ra tỉnh lần đầu. Giọng rất tự đắc bảo mình, cả nước này đếm trên đầu ngón tay, nhất mẹ đấy. Mắt Lão í sáng rỡ. Chưa bao giờ Lão í nhìn mình được như nhìn cái xe.
Lộn ruột và gây sự. Súyt bỏ nhau. Mình hắt hủi con Mẹc ngay từ đấy.
Mình tòan chạy xe máy, vất con Mẹc dưới bãi xe công viên 23/9 gần cơ quan có khi cả tháng, bụi phủ lớp dày. Rồi một ngày kia, thằng nửa đời nửa đọan nào đó húc bẹp cửa. Đúng bên tay lái, muốn chạy phải  trườn như mèo mới vào xe được.
Đi sửa. Bực mình trườn như mèo chạy về. Không phải do cha chủ gara hét giá trên trời, mà bởi mình lóang thấy, mắt cha ấy cũng sáng rỡ, như nhà quê ra tỉnh.
Cái xe trùm bạt cho tới khi mình bán đi. Mà cũng súyt đổi ý không bán giờ chót chỉ vì mắt ku mua xe, sáng rỡ nhìn thấy ghét.
Hồi nãy, Giai xinh Gái đẹp chat chít chỉ nhau cách chọn xe. Mình dòm trộm thấy thằng anh bảo: Tìm cái óep nào của quân đội, xem họ có thanh lý xe tăng, rồi đưa  mommy chọn…