Thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2014

KO NHỚ TÊN

Đừng nói với em về nỗi chờ mong
Khi Anh là người ra đi em mới là người ở lại
Nỗi đau của những đêm vò ngực nhớ người yêu Anh có từng trải
Nhiều như em đâu???

Làm sao Anh biết được đau đớn mấy màu
Màu tóc chẻ nguyên một đời con gái
Màu vết chân chim, vết đồi mồi khờ dại
Màu người ở lại đắng quá phải Ko Anh?

Có xa cách nhau lắm đâu...vẫn chung bầu trời xanh
Vẫn chung mặt trời, vẫn chung mặt trăng và những vì sao xa tít
Vẫn chung rất nhiều chứ Ko hề ít
... Vậy mà Anh dần quên em

Anh đừng nói với em về giọt nước mắt mềm
Anh chân cứng chinh phạt những miền đất khác
Chằng biết em ở đây rạc lòng mình ra hát
Bài hát đến câu cuối cùng cũng khắc khoải mỗi Anh thôi

Làm sao Anh biết em đau nhiều mà vẫn tàn nhẫn thế hả trời
Chẳng lẽ nào em đang yêu người độc ác
Chằng lẽ nào em đang đợi một kẻ bội bạc
Chằng lẽ nào...em ngốc quá phải Ko Anh?

Đừng nói gì khi ngửa mắt lên em Vẫn thấy trời xanh
Anh vẫn thấy bầu trời em đang thấy
Vậy mà Ko áy náy
... Nên Anh nói rất nhiều về tình yêu
Về rất nhiều điều
... Em Ko dám nói!

Em chỉ rạc lòng ra gọi
Rạc lòng ra đợi
... Bài hát nào cũng thương Anh!
By Nồng nàn Phố

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

LỖI TẠI AI ?

(copy từ facebook Nhân Tuấn Trương vì trùng suy nghĩ. http://nhantuantruong.blogspot.fr/2014/05/loi-tai-ai.html 
Việt Nam mất nước, mất lãnh thổ vùng biên giới, mất đảo mất biển ở Biển Đông, một mặt là do tham vọng bành trướng của Trung Quốc, nhưng mặt khác, quan trọng hơn, là do thái độ nô tài của trí thức Việt Nam. 
Thái độ này đặc biệt được phóng đại lên, được truyền tải hết mức trên những cơ quan truyền thông VN, cá nhân cũng như thuộc cơ quan trong nước và nước ngoài, từ hơn thập niên nay. Dưới hiệu quả của nó, người dân Việt Nam được ru ngủ với những bài viết, những trang phóng sự, những bài phỏng vấn… mà nội dung chỉ là những thứ cóp nhặt của người khác, còn không là bóp méo dữ kiện lịch sử, diển giải sai lầm tài liệu pháp lý. Nó chỉ có giá trị của những liều thuốc an thần.
Tham vọng bành trướng của Trung Quốc, người Việt qua các thế hệ đã từng trãi, đã có kinh nghiệm, do đó luôn có các phương pháp hữu hiệu để phòng ngừa. Tham vọng chiếm hữu các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và vùng biển chung quanh của Trung Quốc không phải là một âm mưu, nó đã là một thực tế từ lâu.
Vùng Trường Sa, từ « không có tranh chấp » trở thành « có tranh chấp ». Vùng Hoàng Sa, từ « vùng có tranh chấp » trở thành vùng thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Đây là một quá trình tiệm tiến, thành hình sau hàng chục năm. Trong nước hình như không ai biết đến sự đổi thay này. Quả nhiên, đó là « công lao » của học giả nô tài, là do hiệu quả của những liều thuốc an thần.
Bây giờ, khi mà phía Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng biển của VN để khai thác, ta mới thấy sự lúng túng của phía VN, từ lãnh đạo cấp cao nhà nước cho tới tầng lớp trí thức nô tài. Riêng người dân thì, không chừng, vẫn còn đang gật gờ dưới hiệu quả của những thang thuốc ngủ.
Không mấy ai thấy và hiểu được những sự thật éo le được che đậy phía dưới tấm bình phong 4 tốt và 16 chữ vàng. Khi có người nhắc đến bất kỳ điều nào có thể đe dọa đến vẹn toàn lãnh thổ của VN, người đó nhất định là Tàu, là phản động, là phản quốc, là tay sai đế quốc Mỹ...
Lẽ thường, lãnh đạo nghe học giả để có cái nhìn chiến lược. Rốt cục cả nước chỉ toàn nghe những dối gian hay những « lời chim chóc » ! Cái nhìn chiến lược cũng bị méo mó.
Những lời thật đã nói lên. Dĩ nhiên, do « thật », thì nếu không mất lòng thì cũng rất khó nghe. Rốt cục có mấy ai nghe ?
Bây giờ mất nước đã là sự thật. Nếu xét nguyên nhân, ai là thủ phạm, thì lãnh đạo CSVN là những người trọng tội hàng đầu. Tiếp theo là tầng lớp trí thức nô tài, những người sẵn sàng hóa trắng thành đen, biến không thành có để bảo vệ chủ. Sau cùng, thành phần đồng lõa, là các cơ quan truyền thông, các trang web « độc lập » có công đưa những liều thuốc an thần đó đến từng nhà, từng người, làm như 700 tờ báo và hàng trăm đài radio, truyền hình trong nước làm việc chưa đủ hiệu quả.
Việt Nam cô đơn hơn bao giờ hết. Tranh chấp Hoàng Sa không hề được ghi trong DOC (Tuyên bố ứng xử giữa TQ và các nước ASEAN). Các nước ASEAN đứng ngoài, không có ý kiến về vụ này là hợp lý. Còn Hoa Kỳ, từ thập niên 90 đã có tuyên bố « không có ý kiến » về tranh chấp chủ quyền các đảo ở biển Đông, chỉ yêu cầu tôn trọng quyền tự do qua lại và các bên tôn trọng Luật Biển 1982. Việc TQ đặt giàn khoan 981 có vi phạm Luật Biển 1982 không ? Theo tôi là không. Mỹ cũng không thể tuyên bố đi quá những gì đã cam kết trong quá khứ. Còn Nga, họ chỉ mong cho hai bên Việt-Trung sớm đánh nhau để bán thêm vũ khí.
Vì vậy, mất nước trước hết do mình. Sau đó mới là giặc.

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

THỊ, GÃ VÀ HÀ- kì 9

“tưởng tượng cũng không thể nghĩ ra...”
***
Rất nhanh, Gã phát hiện, không như Hà tự PR, ngoài ngôi nhà cho thuê chỉ đủ tiền chợ tháng, Hà rỗng túi. Nhan sắc lại chẳng bằng ai...
Gã dẫn Diễm đi Bình Dương, trong phi vụ làm ăn với đại gia Chiếu nhất, nổi danh tỉnh này. Dĩ nhiên, như hình với bóng cùng Gã, còn có Tuấn.
Tình sử mới nhất của Gã cũng thần tốc, cấp tập không khác với Thị và Hà và e rằng cũng không có gì khác với Diễm: Gã tán tỉnh vợ Chiếu nhất ngay khi vừa rời khỏi cuộc làm việc với chồng cô. 
Lại vẫn chiêu trò tin nhắn, Ngủ đi e, Dậy chưa e, Gặp e một lần mà cặp mắt đen tròn và nước da trắng ngần của e khiến a ám ảnh 10 đêm...
Nhẫn nhịn vì sợ Gã phá chuyện làm ăn của chồng, vợ Chiếu nhất, đến một ngày không chịu được nữa, mách Chiếu nhất.
Cô mở phone chế độ tiếng cho chồng cùng nghe Gã gạ gẫm :” Em giàu có xinh đẹp là thế sao lại lấy thằng vô học ấy. Anh sẽ bảo bọc lo cho các con em. Anh sẽ làm cho em sung sướng đến hét vang nhà, không như thằng chồng em...”.
- Thằng con Gã có nói với em, chưa bao giờ thấy bố nó vui thế  như khi gặp em không?
Vợ Chiếu nhất nhìn Thị, cả hai cùng phá lên cười.
Chuyện tình có tưởng tượng Thị cũng không nghĩ ra nổi này kết thúc bằng việc, với quyền lực ngầm của Chiếu nhất, chắc chắn Gã sẽ không còn đất làm ăn ở phía Nam.
***
Gã từng không ít lần lừ mắt mắng, ăn với nói, khi Thị giỡn Gã về chuyện bồ bịch. Gã chứng minh cho Thị thấy, gã cực kì khó tính khi chọn bạn gái  và rất đứng đắn trong các quan hệ nam nữ.
Thị tin Gã.
Thị tin, mình là người đàn bà duy nhất trong cuộc đời này yêu con người thật của Gã chứ không bởi những phù phiếm gã diễn hàng ngày. Thị biết Thị hiểu cả những phần lưu manh rơi rớt trong gốc gác quê mùa của Gã. 
Thị tin, mình sẽ cải hóa được Gã. Một niềm tin ngây thơ của trẻ 15 và bị chính Gã quăng trả thẳng vào giữa mặt.
Chuyện gạ tình vợ đại gia Chiếu nhất vỡ lở, Thị vẫn xót xa cho Gã - xót xa cho người đàn ông dung mạo đẹp đẽ, không thiếu trí tuệ hay một vài phẩm chất có thể đĩnh đạc bước vào giới thượng lưu.
Thay vì thế, Gã lại chọn đi tắt, qua ngả đường đũng quần đàn bà.

(Còn tiếp)

Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014

THỊ, GÃ VÀ HÀ –kì 8

“ chúng ta yêu nhau xong rồi...”
***
Sao e nặng lời với a; Sao e cạn tàu ráo máng với a...
Thị muốn chấm dứt. Gã, sau những tin nhắn ỉ ôi buồn bã không ăn thua,  tìm đến tận nhà Đanh Đá nhờ trợ giúp.
Đanh đá cằn nhằn Thị cả tuần sau đó khi Thị xuất hiện trước mặt Gã, mặt mộc không son phấn áo quần tuyềnh toàng như kẻ chợ.
Lần ấy, Đanh Đá gọi thầy bói coi bài tây đến đoán định tương lai của Thị và Gã.
- Xào bài 7 lần và thầm khấn cầu điều mong ước.
Gã nhìn chăm chăm vào mặt Thị, nói luôn ra miệng:
- Mong ước của tôi đây.
Và Thị phì cười, thua.
Hơn tháng sau.
Gã quên. Quên luôn chuyện Đanh Đá là người chứng.
Gã phone cho Đanh Đá, xỉ vả Thị đeo đuổi làm Gã trốn chối chết. “Để anh gọi điện chửi cho bà ấy một trận...”.
Đanh Đá, cứng người lại vì ngạc nhiên, đánh rơi điện thoại.
Cú rơi ngoạn mục, phím ghi âm cuộc gọi tự động bật.
***
- Anh không ăn được đồ ăn trên máy bay. Đang phải ăn mì ăn liền ở sân bay. Đói quá sáng chưa kịp ăn sáng...
Thị lật giở trang nhật kí của mình. Một sự trùng hợp kì lạ. Cùng chuyến bay trưa. Cùng ngày 25/5. Cùng một câu. Khác chăng là người nghe Gã nói và cách 1 năm sau.
Gã kịp gọi cho cả Hà và Đanh Đá vài cuộc trong lúc chờ bay ấy.
Gã cũng gọi cho Thị. Nhưng không phải để chửi như hùng hồn nói với Đanh Đá.
Gã ngọt ngào  mong muốn cùng Thị đi du lịch. Nói chưa đủ, Gã nhắn tin vớt vát Hay a cứ làm vida trước được ko e.
***
- Chị này, Gã cứ luẩn quẩn với mấy con đàn bà thế thì công ăn việc làm Gã thế nào? Rồi còn cháu nội cháu ngoại, còn thông gia... Gã không nghĩ khi những trò gái gú đổ bể ra đến tai họ à?
- Gã già rồi, em ạ.
- Ngược đời không, già thì làm không cần nghĩ nữa à?
- Già, mới phải săn. Chỉ có điều, Gã săn bẩn quá, tạp quá. Chị khinh Gã chính ở chỗ đó.
***
Sau hàng trăm cú nhấn delete những bức hình tình tứ của Thị và Gã, trước tấm cuối cùng, chụp trong một ngôi chùa ở Hưng Yên chiều hoang cuối đông, Thị lặng lẽ cười, Chúng ta yêu nhau xong rồi, anh ạ!
 (Còn tiếp)