Thứ Hai, ngày 24 tháng 11 năm 2014

MẸ ĂN GÌ CHƯA ?

Anh đây! Mẹ không nhớ anh à?  Hôm nay nghỉ, mẹ làm gì?Ăn gì chưa? Nhớ ăn uống cẩn thận!
Hỏi liền tù tì như kiểu không buồn nghe trả lời. Những cú điện thọai rất thiếu tính sáng tạo,  lần nào nhấc máy  cũng mấy câu ấy. Chả bù mình...
Nghỉ, đương nhiên phải óanh giấc đến 10h, sau chuyến bay 7 tiếng đồng hồ bã bời, tứ chi  bỏ lòai người.
Gái đẹp dựng dậy rủ đi ăn sáng. Hai mẹ con thơm nhau mấy phát, anh iêu hục hặc ghen tỵ cào cửa. Bò dậy.
Bữa sáng Mỹ điển hình. 7.5 đô còn có cả  bát súp gà nho nhỏ. Lạnh, ngại giơ cao máy, chỉ lấy cái đĩa. Nhẽ thế nhã hơn. 
Sách cũ đi. Gái đẹp rủ.
Đi liền. Hai mẹ con, tạt vào Starbucks làm mỗi  đứa một ly, nắm tay nhau vừa đi vừa tám chuyện... ông Kạk Mạk râu và chủ nghĩa xã hội. 
Tiệm nhỏ xíu, dưới tầng hầm một building cũ. Có thể tìm ở đây thượng vàng hạ cám. Từ  Dickens nguyên séries đến tạp chí Playboy. Từ 50 Sắc xám đến những cuốn in từ năm 1886. Mình mân mê tập thơ của E. Allan Poe với lời đề tặng nhau đầy trân trọng từ năm 1996,  chẳng có ý mua. Loay quay thế nào, nguyên kệ đồ tế nhuyễn  rơi ụp xuống tung tóe. Ông cụ bán sách, lần nào đến cũng thấy đang nghe đài, cuống quýt vừa xin lỗi vừa xem mình có làm sao không. Dĩ nhiên  không sao, chỉ  mất 10 đô cho cuốn sách lẽ ra 5. Nghĩ cảnh ông già dọn chỗ đồ mình làm đổ, không nỡ trả giá. Lại nữa, mua về  xếp cho sang kệ sách,  có mà đến tết Công gô mới đủ trình tiếng Anh để thẩm thơ  nhà lão Poe  ấy.
cuốn sách in từ năm 1886
Quay qua quay lại, cũng gần 3h chiều. Lượn tiếp ra siêu thị. Bập ngay vào mắt là quả phật thủ, nở đẹp chưa từng thấy. Không thấy dán giá. Chỗ bấm giá tự động cũng không. Gọi nhân viên, thằng bé nhiệt tình vác đi hỏi. Quay lại lắc đầu, để bày cho đẹp, không bán. Cho tao đi. Nhìn mặt nó áy náy thấy phát thương. Cười bảo, tao đùa thôi.
Tuần sau Thanksgiving, một cái "Tết" thuần Mỹ nhất với món đặc trưng gà tây. Ngay sau đó là Ngày thứ sáu điên cuồng cho việc mua sắm. Siêu thị đông bất thường. Gà tây lọai nhỏ xíu cũng  hơn ba chục đô, trung bình sáu bảy chục, vào hàng siêu đắt trong các lọai thực phẩm ở chợ Mỹ. 
Vài năm nay, thật  sướng khi có nàng dâu đảm nhiệm việc nướng món gà  ngon mê ly này. Nhà mình có truyền thống gái nấu ăn ngon, đứt quãng mỗi Mémé chắc thời bao cấp đói, kiếm đâu ra thực phẩm mà thực hành nấu nướng. 
Chúng rất thần tượng mình. Dĩ nhiên không phải bởi tay nghề cao, mà vì khả năng  từ chặt gà cho tới cắt hành dùng mỗi một lọai dao. Bếp nhà bọn Mỹ con, đến dứt núm cà chua cũng có dụng cụ chuyên biệt. Nấu xong,  ngổn ngang xuống tận sàn.
Mua ba con tôm hùm, gần 3 kí, 26 đô. Lọai này cách nay hơn chục năm, Boston chỉ để cho tù nhân ăn. Sau khi người Tàu xâm lăng, chế biến thành vài ba chục món khác nhau nay thành đặc sản. Nhưng vẫn rất rẻ. 
  




Về gần đến nhà mới nhớ quên mua đồ tráng miệng. Lộn ngược lại siêu thị. Tranh thủ làm ly cà phê cầm tay cho ấm. Thảnh thơi ngồi cửa, hưởng chút nắng nhẹ nhàng của những ngày Thu ấm áp cuối cùng, 5 độ C.
Một thằng nhóc hậu đậu làm đổ nguyên kệ thông hàng trăm cây, lọai để bàn. Nước lênh láng. Chú nhân viên siêu thị chạy ra, hai thằng vừa dọn vừa luôn mồm xin lỗi nhau, như thi đua.
Uh, cũng chỉ lời nói. Cũng chỉ  hai từ. Hai từ khiến nguyên ngày nghỉ của mình, trọn vẹn hòan hảo.

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 11 năm 2014

...NÉM CHO DÂN KHÚC XƯƠNG...

Copy từ facebook Phạm Hưng
Tôi không nghĩ các bạn vì quá yêu nghề giáo của mình, hoặc của người khác mà phản ứng dữ dội thái quá đến thế trước sự việc VTV chiếu câu chuyện "Nhặt xương cho thầy" hay còn có tên khác là "Trao thương cho trò". Tôi nghĩ các bạn chưa thoát ra được hội chứng sợ người ta không coi trọng mình, hoặc thảm họa hóa vấn đề theo thuyết âm mưu.
Khiêm tốn một chút, bình tĩnh một chút đặc biệt là đối với những người làm cái nghề cần có đức tính, tố chất đó thì thấy vấn đề cực kì là bình thường, chẳng có gì. Nên đón nhận câu chuyện hài hước, ngộ nghĩnh đó là một món quà vui, ý nghĩa dù phảng phất sự chua chát trong cái ngày mà thời trong phim chưa có. Thời đó chưa có ngày Thầy Đồ.
Các bạn nóng mặt, thậm chí có cậu Tiến sĩ triết còn ấm ức khóc lóc ăn vạ VTV bằng một bài viết khi cho rằng mẩu chuyện là cái tát vào mặt giới giáo viên thì thật quá đáng. Rồi tự suy diễn là VTV xem các thầy như giới trộm cắp, đĩ bợm. Thật là không thông minh và quái gở cho tư duy của một giáo viên triết, ĐH tp HCM. Sao phải căng thẳng, nâng cao quan điểm đến thế. Tại sao không thể mỉm cười bâng quơ rồi đỏ mặt nhớ lại xem đã bao lần mình giả vờ đứng sau lưng cô sinh viên xem bài, rồi liếc trộm khe áo ngực cô ấy!
Khi biết rằng những câu chuyện đại loại giống chuyên VTV chiếu là có sẵn trong kho tàng văn học dân gian thì các bạn lại quay sang phê phán về thời điểm chiếu 20/11. Đúng vậy không? Hay vẫn chỉ là hình ảnh ông Đồ trong phim không đẹp?
Nếu các bạn nghĩ nghề nào đó theo các bạn là nghề có ý nghĩa cao quí thì rõ ràng một năm có 365 ngày, ngày nào cũng ý nghĩa và cần được tôn vinh. Đâu cần phải là ngày cụ thể này, cụ thể nọ.
Các bạn nhao nhao la ó phản đối câu chuyện, giống như dã dân đánh hôi trộm chó đâu có biết rằng là một người thầy đúng nghĩa thì cần luôn khiêm tốn và dạy dỗ học trò, nhất là bọn trẻ con đầu còn cứt trâu nhớ một điều là nghề nào trong đời cũng là nghề cao quí. Không có sự phân biệt, không nên nhồi nhét cho những cái đầu thơ ngây bê- tông hóa ngay trong đầu nghề nào cao quí nghề nào không cao quí, nghề nào chả ra gì.
Nếu như đứa bé sinh ra mà thấy được cảnh bác sĩ phụ khoa đỡ đẻ ngồi trực giữa hai chân mẹ nó, đón đỡ nó lúc giây phút chào đời thì chả cần giới bác sĩ bắt nó công nhận thì nó cũng khóc ré lên lương y là nghề cao quí nhất.
Nếu một xác chết vô thừa nhận trôi sông mà nhìn thấy hình ảnh người chèo thuyền đi nhặt xác thì hẳn nhiên linh hồn của cái xác sẽ quì xuống lạy tôn vinh nghề nhặt xác trôi sông là nghề cao quí nhất.
Các bạn nịnh đời phá cổng trường đạp lên nhau để nộp đơn xin học cho con đâu có hiểu là thà nhặt xương cho thầy như trong phim còn hơn chứng kiến cảnh bố mẹ mình xô đẩy bố mẹ bạn trước sự dửng dưng dự đoán trước của giới giáo viên.
Tôi dám cam đoan là những nhà giáo chân chính, có lương tri và lương tâm sẽ trầm ngâm, ưu tư trước câu chuyện được VTV3 chiếu trong ngày Hiến chương.
Tôi dám chắc là bản thân các bạn đang la ó, khóc lóc, đòi lại "công bằng" vẫn chưa phân biệt nổi đâu là Thầy giáo đâu là Thợ giáo.
Tôi nghĩ rằng, phần lớn các bạn do mải mê tập trung công việc bàn giao con chữ cho học sinh nên khi thấy VTV3 kể câu chuyện đã vội vơ hết vào mình bức xúc một cách không đúng mực. Biết đâu, cậu học trò trong phim chính là cậu bé Đỗ Viết Khoa làm nghề dọn xương cho ông thầy đã cao chạy xa bay thì sao? Nếu đúng thế thì các bạn cần có lời xin lỗi và tạ ơn VTV3 khi đã trót hồ đồ la làng ăn vạ.
Tôi dừng ở đây vì không muốn các bạn vì giận mà mất khôn, không biết là tôi viết như vậy không có nghĩa là tôi không có những thầy cô tôi yêu mến, kính trọng. Không có nghĩa là tôi không có những người bạn là giáo viên mà tôi cảm mến phục tài. Không có nghĩa là những người ruột thịt gần gũi nhất của tôi không từng và đang là thầy giáo, cô giáo.
Tất nhiên tôi không quên nhắn các bạn một lời cuối là các bạn từng đã lên án chuyện thầy trò nào đó oánh nhau trên bục giảng, nhưng bản thân các bạn cũng đang ầm ĩ giật đầu, bứt tóc, vác đá ghè nhau với VTV ngay trên bục Hiến chương 20/11 của mình mà không biết.

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2014

Tôi rất ghét nỗi sợ

Bài  Tâm Phan, ảnh Đỗ Hương. Nữ quyền,  bắt đầu từ những điều đáng yêu thế này.
Mỗi khi có 1 nỗi sợ nào đó dâng lên thì tôi phải đối diện với nó và giết nó.
Con người bị hạn chế bởi nhiều nỗi sợ.
Sợ bị đánh giá nên phải sống giả vờ, không dám sống thật với chính mình. 
Sợ mất việc nên phải nịnh sếp
Sợ vô lễ nên phải nín nhịn
Sợ cô đơn nên phải níu kéo
Sợ bị chê cười nên phải giấu giếm
...
Tôi rất sợ sâu róm
1 lần có con sâu róm bò lên chân tôi, tôi đã hét lên, gạt nó xuống đất và di nó nát bét đến mức không còn nhận ra 1 sợi lông của nó, cho đến khi nó tan vào cát bụi. 
Không. Tôi không hề dũng cảm. Tôi chỉ ghét nỗi sợ. 
Với bất kỳ nỗi sợ nào tôi cũng làm thế. 
Trước kia ngực tôi đầy đặn nở nang, sau khi cho con bú, ngực tôi teo lại. Rất nhiều chị em phụ nữ giống như tôi và họ hoảng hốt, sợ bị chồng chê, sợ ai đó phát hiện và họ sẽ vô cùng xấu hổ vì bộ ngực lép kẹp của mình. Tôi cũng có chung nỗi sợ đó.
Vậy tôi phải đối diện với nỗi sợ này và giết nó. 
Tôi là 1 phụ nữ đẹp trong mắt chồng tôi. Anh yêu tôi không phải vì bộ ngực đẹp. Chỉ có đàn ông ngu xuẩn mới yêu 1 phụ nữ vì bộ phận cơ thể nào đó. Bởi vì cô ta sẽ già, bộ ngực hay bộ mông có đẹp mấy cũng phải chảy xệ. Gương mặt ngây thơ, làn da mịn màng đến mấy cũng phải nhăn nheo. Tất cả chúng ta ai cũng sẽ già và hình thức bên ngoài chỉ là tạm thời. Khí chất tâm hồn mới là vĩnh cửu. 
Bầu vú này đã từng căng mọng sữa để nuôi con. Tôi tự hào vì con tôi mạnh khỏe, ít ốm đau nhờ sức đề kháng tự nhiên từ sữa mẹ. Bộ ngực teo nhỏ hoàn toàn xứng đáng cho một đứa con khỏe mạnh. Hãy nghĩ đến những bà mẹ vú to mà không có sữa, con nhỏ ốm đau triền miên. Họ sẵn sàng đánh đổi lấy bộ ngực nhỏ, miễn là có đủ sữa và 1 đứa con khỏe mạnh.
Tôi nhận được 1 lá thư của 1 bà mẹ trẻ. Cô ấy bị bỏng dầu sôi khi mới lên 5. Vết bỏng chiếm 3/4 cơ thể nhưng cô bé may mắn thoát chết. Như bao cô gái khác, cô ấy rất thích chụp ảnh, nhất là khi mang bầu em bé, nhưng sự mặc cảm tự ti vì những vết sẹo đã khiến cô ấy không dám nói ra, sợ bị chê cười. So với cô ấy, chúng ta quá may mắn khi có thể chụp ảnh tự sướng post FB. 
Hãy nghĩ đến những người bị ung thư vú, phải cắt bầu vú để cứu mạng sống của chính mình. Khi ấy vú to hay vú nhỏ cũng phải cắt hết. 
Hãy yêu cơ thể mình, chị em ạ. Bởi chỉ có bản thân mình mới hiểu sự hy sinh và giá trị sức khỏe của bản thân. Chết là hết. Vú to hay vú nhỏ cũng trở về với cát bụi.
Tôi đã hoàn toàn giết được nỗi sợ đó!

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014

BỎ PHIẾU TÍN NHIỆM: TRÒ CHƠI CHÍNH TRỊ HẠNG XÒANG - tiếp

Beo thấy gì từ kết quả cuối cùng của cuộc bỏ phiếu tín nhiệm?
1. Bộ máy chính phủ là một  tổng thể thống nhất và quan hệ hữu cơ nhau. Bất chấp mọi tiêu chuẩn tín nhiệm chung nhất, việc mức độ tín nhiệm 22 thành viên có khỏang cách lớn như vậy là một sự bất hợp lý.
Đất xây thuộc địa phương, tiền xây thuộc Bộ kế họach đầu tư, tại sao bà Tiến chịu hết trách nhiệm về việc bệnh viện quá tải. Quốc hội, một mặt hối thúc chính phủ đẩy nhanh tiến độ cổ phần hóa, mặt khác lại đòi hỏi bà Tiến-tức chính phủ- phải quản lý giá thuốc. Cử tri có quyền nghi ngờ rằng, các vị đại biểu của mình không hề biết khái niệm kinh tế thị trường.
2. Bộ quốc phòng là một bộ đặc thù. Nói ví von nó như những con robot, được điều khiển bởi một nhóm có quyền lực cao nhất quốc gia. Thước đo cho người đứng đầu là sự trung thành với chế độ. Mọi đánh giá khác đều không mang bất cứ giá trị gì.
3. Ngay trước kì họp, vị bộ trưởng đăng đàn báo chí khá nhiều và khá mạnh miệng đòi thay đổi thể chế, cả chính trị và kinh tế, đã đứng chót bảng tín nhiệm. Điều này  cho thấy- ngòai tác dụng ngược của việc lạm dụng báo chí, một cuộc cách mạng về xu hướng phát triển đất nước, hay nói cách khác, công cuộc đổi mới lần thứ hai chưa thể diễn ra, ít nhất trong vòng ba năm rưỡi nữa.
4. Kết quả một cuộc bỏ phiếu, chỉ mang tính tham khảo chứ không phải để ra một quyết định, về lâu dài sẽ bị các phe phái lợi dụng cho những cuộc hạ bệ. Mà phe phái của ta, cũng dừng ở lợi ích vật chất, đừng mơ những cuộc tranh chấp về tư tưởng.
Bởi, nó quá cao sang.
còn tiếp

P/S: Tại Mỹ, từ năm 1937, viện Gallup đã duy trì một cuộc thăm dò (hiện nay là hàng tuần) về tổng thống. Một câu duy nhất: Bạn có tán thành về cách tổng thống đang thực thi nhiệm vụ của ông ấy không ? Tuy không phải là một tổ chức của chính phủ nhưng khi số lượng câu trả lời ở ngưỡng nguy hiểm, Văn phòng tổng thống phải có thông cáo giải trình.

Trong tòan bộ hai nhiệm kì tổng thống của Clinton, tuần có số phiếu ủng hộ cao nhất là vào khi ông điều trần chuyện, có làm tình với Monica Levinsky hay không.