Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

KHI CẢ XÃ HỘI ĐỒNG CẢM VỚI ĂN CẮP...

...thế thì tiếc gì nữa mà không trình UNESCO, đề nghị đưa ăn cắp vào giá trị văn hóa phi vật thể Lừa cuốc. Một bạn luật sư trên facebook Beo đưa ra một số kiến giải về hành vi ăn cắp như sau:
1. Học sinh- Ăn cắp sách là để làm giàu văn hóa cho mình!
2. Bác sĩ- Ăn cắp thuốc chữa bệnh là vì vốn quý nhất của xã hội! 
3. Quan xã- Ăn cắp đất là vì an cư lạc nghiệp!
4. Quan tỉnh- Ăn cắp tiền để chạy chức là vì nhu cầu cống hiến!
5. Công chức- Ăn cắp giờ công là vì sự phát triển toàn diện thể chất!
6. 
.....
1001. Nhà báo- Nhà báo thì không chỉ ăn cắp một số thứ, mà còn góp sức góp công  phổ cập, vinh danh hành vi ăn cắp cho toàn xã hội.
p/s: Riêng báo Dân trí, toàn thể từ Tổng biên tập, phóng viên đến nhân viên lao công sẽ quỳ dập mặt xuống đất ba lần, xin lỗi những người đã và đang ăn cắp kể trên, theo đúng tinh thần tuyên truyền của bản báo.

BEO NGHĨ GÌ Ư ?

Mới chỉ kịp đọc lướt tường thuật trực tiếp từ hai tờ báo có tiếng. Phạm phải đến địa điểm tòa trước một tiếng, kiểm tra an ninh khi vào phòng xử... Những điều cực kì bình thường bị nâng lên thành bất thường, cho nó ra mầu đại án.
Luật sư đông lổm ngổm như cua. Chưa mở tòa đã lên báo “chửi cả họ” thân chủ.
Beo từng hy vọng mong manh rằng, đây sẽ là phiên tòa có tranh tụng pháp lý hay nhất trong vòng 20 năm, kể từ vụ ông Chẩn lốp xé rào làm kinh tế tư nhân.
Hay, không phải ở sự ngược đời đến hài hước khi bên bị hại  (ACB) khăng khăng không bị mất, bên ghép tội khăng khăng có bị mất.
Hay, cũng không phải ở quan hệ zích zắc: kết quả phiên tòa khác (vụ Huyền Như) là bằng chứng để kết án phiên tòa này.
Hay, ở chỗ, nó sẽ khởi đầu tiền lệ: có được làm hay không những điều luật không cấm.
Mà doanh nhân Việt, cái đám người èo uột đáng thương, thì còn cần rất nhiều tiền lệ nữa để tồn tại. Tồn tại đường hoàng như một doanh nhân chứ không phải như một thằng láu cá gặp thời.
2.
Hỏi Beo nghĩ gì? Beo nghĩ đến hai người đàn bà.
Không biết giờ này, nhìn gần chục doanh nhân đang đứng trước tòa kia, cựu nghị Hoàng Yến có còn hân hoan như khi nhận được thông báo họ bị nhập kho rồi nghe, cách nay gần 2 năm.
Không hân hoan, Yến là đàn bà đích thực. Vì sự nhục nhã của doanh nhân mon men làm chính trị, chính Yến đã trải qua và trả giá.
Hân hoan, Yến là doanh nhân Lừa điển hình. Dưa gang đỏ đít thì cà đỏ trôn.
Và Beo nghĩ đến người đàn-bà-trẻ-thơ có hai lúm đồng tiền phụ, mắt trong veo xinh như mơ. Người đàn bà dũng cảm nhất, ngoan nhất mà Beo từng gặp trong đời: Vợ của ông Kiên.

3. 
Sẽ chỉ trở lại đề tài này khi xử đến phần Beo quan tâm.

Thứ Năm, ngày 10 tháng 4 năm 2014

Giá mà |

Giá mà ta biết ta buồn thực
Ta uống cho say khướt cuộc này
Ta dựa vai người ta khóc ngất
Ta muốn say mà, ta muốn say…

Giá mà ta thiếp đi một chốc
Tỉnh lại thấy người đang nắm tay
Phải mà người biết trăm cơn mộng
Chỉ nhớ người thôi - nhớ rất đầy…

Giá mà ta gặp nhau trước nhất
Trước thưở lòng ta gặp gió giông
Ta sẽ yêu người như hoa lá
Của tuổi hồn nhiên, mộng trắng trong

Giá mà, người ạ, người đến sớm
Ta chẳng phải đi hết một vòng
Ta đã chẳng về ngôi miếu cũ
Sống ngày thờ thẫn chẳng chờ trông…

By Nguyễn Thiên Ngân.

ĐUỴT NHAU vs SỰ NGHIỆP

Copy của Phọt Phẹt

Trước hết, tôi phải xin lỗi những ai đã phải nhăn mặt, cau mày khi thấy những chữ nhạy cảm như Buồi, Lồn, hay Địt nằm ngổn ngang bừa bãi ở đây, dù rằng tôi đã có những lời cảnh báo từ trước. Và cho dù có đúng là quý vị chưa từng một lần nói những chữ này hay không, hoặc có đúng là chưa từng nghe thấy ông bà, cha mẹ hoặc các bậc trưởng thượng của mình nói hay không, thì mọi người vẫn hoàn toàn có quyền kết tội tôi là một kẻ thất phu, vô học, thô tục, lỗ mãng v.v… Tôi xin lỗi và xin nhận hoàn toàn trách nhiệm về chuyện này (còn nhận xong rồi để làm gì nữa thì kệ tôi).
Và nếu quý vị không cảm thấy phiền thì xin tiếp tục câu chuyện.
Đó là chuyện: người ta sống ở trên đời này để làm gì?
Tất nhiên là để hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, vì sự nghiệp xây dựng CNXH, hay sự nghiệp bảo vệ chế độ XHCN, v.v… nói chung là vì những sự nghiệp, toàn là những sự nghiệp cao cả của nhân loại tiến bộ trên toàn thế giới.
Còn với những người dân sống ở các nước TB giãy chết, nơi ánh sáng của CN Mác – Lê chưa rọi tới, không biết đến các sự nghiệp cao cả trên thì họ sống để làm gì? Tất nhiên là họ sống một cách rất bản năng, hoang dã, giống như các cụ ta ngày xưa đã từng hồn nhiên tổng kết rằng cuộc đời chỉ gồm có tứ khoái, cụ thể chỉ gồm có ăn, ngủ, đụ, ỉa mà thôi.
Khoan nói tới chuyện ăn, ngủ vì đó là những đề tài rất rộng, hay chuyện ỉa không mấy hấp dẫn, trước tiên hãy tạm nói về đụ.
Đụ là một từ không được dùng nhiều ở miền Bắc mà trung tâm là Hà nội, nơi có giọng nói được chọn làm tiếng Việt chuẩn. Thay vào đó, ngày xưa các cụ dùng từ địt và ngày nay, cũng như những từ buồi hay lồn, nó bị liệt vào hàng những từ ngữ thô tục và được gọi tránh đi bằng vô vàn những chữ khác cho ra vẻ có học và sang trọng hơn, từ cách nói dân dã như chơi, tỉn, múc v.v… đến cách nói bác học như giao hợp, làm tình v.v… Tuy nhiên, trong khi để tránh nói ra tiếng “địt” bị cho là tục tĩu (mà với dân miền Trung từ Nghệ an trở vào thì từ “địt” đơn giản chỉ có nghĩa là đánh rắm), đôi khi người ta đã gây ra đôi chút hiểu lầm, ví dụ như từ “giao hợp” dễ làm cho người khác hiểu lầm từ “địt” thành ra “giao-lưu hợp-tác” hay “giao-hưởng hợp-xướng” bởi cách nói tắt vẫn thường dùng lâu nay, như kiểu nói “tuyên giáo” là tuyên-truyền giáo-dục, hay “ngoan cố” là ngoan ngoãn và cố gắng, ví dụ thế.
Một bất công cho địt, cũng giống như bất công cho buồi và lồn, là tuy rất cần thiết và quan trọng đối với tất cả mọi người và tuy cùng với ăn, ngủ được xếp trong tứ khoái, mang lại những cảm xúc thăng hoa cho con người, nhưng trong khi người ta nâng chuyện ăn lên thành “văn hóa ẩm thực” thì địt lại bị gắn chết với cái gọi là “bản năng thấp hèn” mà không thèm giải thích gì thêm cho thấu đáo. Dường như người ta không để ý rằng bản thân chuyện địt không xấu, mà chính những mưu mô để được địt hay những toan tính thu lợi nhờ vào địt mới là xấu xa, đáng lên án.
Có một điều có vẻ nghịch lý là trong khi coi từ địt là tục tĩu, đáng cấm kỵ, còn hành vi địt là một chuyện xấu xa, hay ít nhất là đáng xấu hổ (dù ít nhất, nếu không có nó thì không thể có chuyện duy trì giống nòi), thì người ta lại rất thường xuyên và hào hứng nói về nó vào mọi lúc, mọi nơi có thể, mà bằng chứng là vô số chuyện cười, vô số từ ngữ để ám chỉ chuyện địt được lưu truyền từ xưa tới nay.
Một điều nữa cũng có thể coi là nghịch lý, đó là việc người ta ai cũng dễ dàng đồng ý với nhau rằng địt là một chuyện gì đó có vẻ xấu xa, thấp hèn, nhưng lại rất khó nhận ra rằng chính là Địt chứ không phải là việc làm theo những thứ giáo lý đạo đức cao siêu, mới là hành vi cơ bản nhất để phân biệt người với các loài động vật khác (tất nhiên đây là nói chung, và không thể nói rằng vì Kim Đồng, Lê văn Tám hay vô vàn các liệt sĩ trẻ khác hy sinh khi chưa hề địt nên họ không phải là người). Đơn giản là vì chỉ duy nhất có con người mới tìm ra và biết hưởng thụ khoái cảm trong chuyện địt, còn các loài động vật khác không hề biết địt, chúng chỉ kết hợp đực cái với nhau theo bản năng sinh sản, và khác với con người, chúng làm việc đó không phải để tận hưởng những cảm giác thăng hoa trong khi địt mà chỉ để phục vụ cho việc sinh sản, duy trì nòi giống mà thôi.
Tất nhiên, dù địt quan trọng như vậy thì nó cũng không thể so sánh được với các sự nghiệp. So sánh như vậy là rất khập khiễng, là bì phấn với vôi, bì lồn con đĩ với môi ông thợ kèn. Biểu hiện rõ nhất cho thấy sự thua kém của địt so với các sự nghiệp, đó chính là sự bát nháo, biến thái ngay trong chuyện địt ở các nước giãy chết, nơi người dân không biết rằng sống là để làm các sự nghiệp mà chỉ sống để địt (và ăn, ngủ v.v…) và lờ tịt chuyện sống là phải làm theo hiến pháp và pháp luật.
Sự bát nháo đầu tiên phải kể đến là chuyện hiếp dâm, là khi người này dùng sức mạnh để địt người khác, thỏa mãn khoái cảm của riêng mình mà không được người kia đồng ý, thậm chí còn gây đau đớn cho họ. Đây là chuyện rất thường thấy ở bên TB giãy chết, như chuyện ở xã ven biển Steinheim, huyện Ludwigsburg bên Đức nhợn, rất đông người đã xông vào hiếp dâm cả một gia đình làm nghề nuôi tôm và sau đó còn ca ngợi chuyện đó như một chiến công, coi đó là một trận đánh đẹp. Hay một vụ khác cũng ở Đức nhợn, có vài người muốn sáp nhập tỉnh Brandenburg vào thủ đô Berlin và để bắt mọi người phải nghe theo ý mình, họ đã hiếp dâm hàng trăm người khác, v.v…
Tiếp theo hiếp dâm là chuyện thông dâm, khi có những người lẽ ra theo luân lý thì không được địt nhau, thế nhưng bằng cách này hay cách khác họ vẫn cố tình địt nhau bằng được cho sướng thì thôi. Ví như ở bên Pháp nhợn, nơi mang danh một nước Cộng hòa, lẽ ra Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp phải tách riêng nhau ra thì họ lại ăn ở chung với nhau, thông dâm với nhau theo kiểu quần hôn khi thì giả vờ kín đáo, khi thì lộ liễu không coi ai ra gì. Còn trong làm ăn kinh tế, các quan chức, các ngân hàng, các công ty quả đấm thép cũng tha hồ thông dâm với nhau, thả sức làm mưa làm gió vơ vét tiền bạc để bỏ túi riêng, mặc cho nền kinh tế muốn đi tới đâu thì tới.
Có thể kể đến thói xấu tiếp theo ở bển là chuyện thủ dâm, tức là khi không tìm được ai để địt (có thể vì xấu thói quá không ai thèm chơi cùng, hoặc là đã quá yếu không địt nổi ai) thì có nhiều người chỉ còn mỗi cách là tự sướng, hay nói một cách dân dã là xóc lọ hoặc quay tay. Đây cũng là một chứng bệnh rất hay gặp của bọn TB giãy chết, ví dụ như Mỹ nhợn rất thích tự phê rằng dân tộc họ thương nhau nhất, thông minh nhất, người Tây ban nha rất thích xóc lọ rằng biển Địa trung hải của họ đã được nhân loại tiến bộ trên thế giới bầu chọn là kỳ quan thế giới mới, còn người No uy lại rất hay quay tay rằng thủ đô Oslon của họ là thủ đô nghìn năm văn hiến, chẳng hạn thế.
Bọn sống để địt còn có nhiều kiểu địt biến thái khác nữa, ví dụ như diện dâm, tức là địt vào mặt người khác. Chẳng hạn như ông Bob Browning, chủ tịch đảng Green đã hồn nhiên địt vào mặt mọi người khi dù không cần hỏi ý kiến ai, ông vẫn có quyền nói rất hùng hồn rằng toàn thể dân Úc nhợn một lòng đi theo con đường của Công tước Diana, còn bà phó tổng thống Anh nhợn Ann Done thì thản nhiên chịn lồn vào mặt mọi người khi tuyên bố rằng nước Anh nhợn của bà dân chủ hơn quê ta hàng vạn lần. Hay trong cuộc trưng câu dân ý mới đây ở Nhật, Ủy ban thăm dò vẫn kết luận rằng toàn dân đã nhất trí chọn lực lượng Kamikaze là lực lượng lãnh đạo Nhật bẩn, địt vào mặt những ai có ý kiến khác hay những ai tỏ ra nghi ngờ sự minh bạch của cuộc trưng cầu.
Và còn nhiều, rất nhiều các kiểu địt phi nhân tính khác, cùng vô vàn các dẫn chứng khác đi kèm theo mà mọi người đều có thể thấy chúng vẫn đang xảy ra hàng ngày bên xứ sở của bọn TB giãy chết.
Thế nên trong khi quê ta đã liên tục giành được biết bao nhiêu là những thành tựu to lớn rực rỡ trong các sự nghiệp vẻ vang vĩ đại vừa qua thì bọn TB giãy chết lại chẳng làm được cái gì cho ra hồn. Đặt bên cạnh những thành tựu ở quê ta thì những tòa tháp thế kỷ, nhà hát con sò, hầm xuyên núi, cầu vượt biển v.v.. chỉ là những thứ lăng nhăng, còn những giải Nobel, cành cọ, ốtca v.v… chỉ là những trò trẻ con không hơn không kém.
So với thiên đường quê ta đang sống thì cái bọn TB giãy chết chỉ biết mỗi chuyện địt ấy có cái gì? Và cuộc sống của người dân ở bển thế nào? Câu trả lời là:
Chẳng có cái địt gì cả. Và:
Chẳng ra cái địt gì cả.
Vậy nên ta nhất định thắng. Địch nhất định thua.