Thứ Bảy, ngày 23 tháng 5 năm 2015

CHO NHỮNG CON BÒ CUỒNG MỸ

Sách lược ngoại giao của Việt Nam vô cùng khó khăn vì ba siêu cường Nga-Mỹ-Trung Quốc thù nghịch với nhau, đang cùng tranh giành ảnh hưởng ở Việt Nam. Chiến lược ngoại giao để giữ yên đất nước mà không làm buồn lòng các đại cường - có thể là phức tạp nhất thế giới hiện nay. Chính vì thế mà Tướng Dempsey- Tham Mưu Trưởng Liên Quân Hoa Kỳ trong chuyến thăm viếng Việt Nam, khi phóng viên New York Times hỏi về vị trí của Việt Nam trên trường quốc tế, đã trả lời như sau: “ Tôi không thể không đồng ý về tầm quan trọng và vị thế đặc biệt của Việt Nam đối với khu vực và toàn cầu trong tương lai. Theo tôi, Việt Nam sẽ đóng một vai trò địa chính trị cực kỳ quan trọng trong khu vực và trên thế giới trong những năm tới. ”
 Trong lịch sử 4000 năm, chưa bao giờ Việt Nam trải qua một thời kỳ khó khăn đến như vậy. Tuynhiên theo nhận định lạc quan của cựu Đại Sứ Pete Peterson thì,  “Giữa lúc đôi bên năm nay (2015) kỷ niệm hai thập niên bình thường hóa quan hệ, vị sứ giả có công hàn gắn bang giao hai nước cựu thù cũng dự đoán rằng trong 20 năm kế tiếp, chắc chắc Việt-Mỹ sẽ trở thành đồng minh mạnh mẽ ở Đông Nam Á.” 
 Và Ô. Pete Peterson cũng phải công nhận rằng, “Hoa Kỳ không (ngấm) ngầm muốn thay đổi ý thức hệ trong lòng Việt Nam, một trong những yếu tố được xem là thách thức lớn nhất cho quan hệ song phương kể từ khi chiến tranh kết thúc năm 1975 tới nay.” 
 Ô. Pete Peterson nhận định đúng. Nếu phía Việt Nam phác giác ra Hoa Kỳ lợi dụng mối bang giao để tìm cách lật đổ họ thì mối quan hệ đổ vỡ ngay lập tức. Mà Việt Nam sẵn sàng làm như vậy vì ở vào thời điểm này dù có cắt đứt quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ họ vẫn không chết. Nhật Bản, Âu Châu, Ấn Độ và nhất là Nga vì quyền lợi của mỗi nước cũng sẽ tiếp tục trợ giúp Việt Nam và khi đó Hoa Kỳ trở nên cô lập. Dĩ nhiên cả Hoa Kỳ và Việt Nam đều không muốn tình thế đó xảy ra vì chẳng có lợi gì cho hai bên trong khi hiểm họa Trung Quốc sờ sờ ra đó. 
 Hoa Kỳ nổi tiếng và dạy dỗ cả nhân loại về tình thần “thực tiễn” tức “quyền lợi là trên hết” trong khi họ lại luôn luôn đề cao “lý tưởng”. Mà hễ đã lý tưởng thì không thể thực tiễn…cho nên Hoa Kỳ chơi trò chơi “Hai Mặt” (Double Standard) - tức chỗ nào cần “lý tưởng” thì nói “lý tưởng”, chỗ nào “vì quyền lợi” thì quẳng “lý tưởng” đi. Cho nên “đi” với Hoa Kỳ rất khó. Khi nào vì quyền lợi thì - sống chết Hoa Kỳ cũng nhào vô. Khi nào không còn quyền lợi thì Hoa Kỳ giở “lý tưởng” ra để sinh sự. Cho nên ngoại giao với Hoa Kỳ phải “biết” như cái “biết” của Lão Tử, nếu không sẽ “chết không kịp ngáp”. 
 Kinh nghiệm thực tế, ít nhất 40 năm qua, sau Chiến Tranh Việt Nam đã dạy cả thế giới một bài học là nếu đi với Mỹ thì phải đi với một đại cường khác để cân bằng ảnh hưởng của Mỹ. Nếu chỉ ôm một trụ Mỹ, khi Mỹ bỏ hoặc o ép, không chết thì cũng mất hết chủ quyền. Các quốc gia Đông Nam Á như Nam Dương, Mã Lai, Thái Lan, Miến Điện và Việt Nam đã học được bài học này cho nên họ theo chính sách ngoại giao đa phương để không bị lệ thuộc vào bất cứ siêu cường nào. 
 Khi bạn bị một người nào đó sai bảo, “Mày không được chơi với người này. Mày không được chơi với người kia.” thì người đó là cha mẹ của bạn hoặc là “boss hay chef” của bạn. 

By Đào Văn Bình (Cali)


VỤ KIỆN CHẤT ĐỘC DA CAM: LỜI NGƯỜI TRONG CUỘC

Đêm qua, sau khi nghe xong cuốn băng của ông luật sư "bên bị đơn" trong vụ kiện chất độc da cam kể về diễn biến phiên tòa, nhà Thỏ hầu như không ngủ. Hóa ra lý do Việt Nam thua kiện không phải đơn thuần là "nén bạc đâm toạc tờ giấy" như một số tờ báo trong nước đã từng đưa tin. 
Giá như các nhà khoa học, các vị luật sư ở phía Việt Nam chuẩn bị nhữngchứng cứ khoa học xác đáng hơn; tìm hiểu các vấn đề văn hóa, tâm linh cẩn thận hơn... có thể chúng ta cũng sẽ vẫn không thắng. Nhưng ít nhất đoàn VN sẽ không bị luật sư của công ty hóa chất Monsanto vạch cho lấm lưng, trắng bụng khi các nhân chứng của VN khăng khăng cho rằng họ nhìn thấy chất bột màu da cam được thả xuống từ trên máy bay. Nhân chứng bên bị đơn là những phi công lái máy bay thả chất diệt cỏ khẳng định, hóa chất đó có màu trắng, được pha vào nước và phun xuống như sương. Màu da cam chỉ là ký hiệu ghi trên bao bì dựa trên mức độ độc hại của sản phẩm.
Hoặc một chi tiết khác, việc thu thập 10 triệu chữ ký phản đối của thân nhân những người bị di chứng hoặc nhiễm chất độc da cam đối với một nước dân chủ như nước Mỹ là một điều khó thuyết phục. Ngay cả trong những cuộc vận đông hoặc thăm dò có quy mô lớn thì thu được 1 triệu chữ ký ủng hộ cũng đã là điều đáng mơ ước.
Để "quật lại" những bằng chứng của phía VN khi mang những mẫu quái thai được ngâm trong phooc môn đến phiên tòa, luật sư bên bị đơn đã đưa vào những yếu tố tâm linh, tín ngưỡng để lên án bên nguyên đơn. "Giả sử các bạn là cha mẹ của những đứa trẻ này, các bạn có cam tâm để người ta mang những đứa con kém may mắn của mình đến đây để làm tiền không? Những đứa trẻ đó đáng ra phải được yên nghỉ nới đất Chúa". 
Còn rất nhiều các chi tiết khác được luật sư bên bị kể ra trong bài nói chuyện để thuyết phục rằng, việc Bồi thẩm đoàn xử cho phía VN thua kiện là xác đáng. Mình không tin lắm vào cái gọi là "lương tâm nghề nghiệp" mà ông luật sư đưa ra khi quyết tâm bảo về thân chủ của mình đến cùng để không nhận lại một đồng thù lao nào với lý do rất đơn giản - "nếu bạn đã từng là nạn nhân của chế độ cộng sản". 
Nói tóm lại, không phải mình buồn vì phía VN thua kiện, mà buồn vì khi ra quốc tế, nước mình thật hiếm khi thắng được các vụ kiện tụng bởi sự cẩu thả của những người có trách nhiệm. Ông luật sư bên bị đơn chỉ có 6 tháng nghiên cứu hồ sơ. Còn phía VN đã bỏ ra bao nhiêu thời gian để chuẩn bị cho vụ kiện này???
By CHUNG LE



Thứ Tư, ngày 20 tháng 5 năm 2015

LUẬT 5 TRIỆU YÊN

Sự việc: Một chị  bán ve chai, khi mua cặp loa cũ, về phát hiện trong thùng loa có 5 triệu Yên (quãng 900 triệu tiền Việt). Vợ chồng chị đem nhờ công an “giữ hộ” trước áp lực xung quanh về sự an toàn. Gần một năm sau, có một chị khác đến xin nhận đó là tiền của chồng mình, nhưng không chứng minh được.
Luật Mĩ sẽ hành xử thế nào với trường hợp này.
Có 3 lọai “tài sản thất lạc”: bị mất, bị bỏ rơi và bị bỏ quên. Câu thành ngữ “finder keeper” (của thất lạc thuộc về người tìm thấy) từng được xem là luật tiền lệ ở Anh  cách đây 300 năm. Từ đó tới nay, hệ thống luật tiền lệ đã sửa đổi luật về tài sản thất lạc với mục tiêu: khuyến khích đưa trả tài sản về đúng chủ sở hữu hơn là tặng thưởng người nhặt được.
Nhìn chung, đối với tài sản bị mất, nghĩa là tài sản được tìm thấy ở nơi mà chủ sở hữu thật sự hòan tòan không có ý định để ở đó (ví dụ nhẫn cưới trong bãi rác), thì người nhặt được có quyền sở hữu nếu không tìm ra chủ sở hữu thật sự trong vòng 1-3 năm (tùy tiểu bang).
Với tài sản bị bỏ rơi, nghĩa là tài sản được để ở chỗ chủ nhân có ý định để ở đó, nhưng tình trạng của vật sở hữu cho thấy chủ nhân không có ý định quay lại lấy (máy tính cũ, xe cũ) thì thuộc quyền sở hữu của người tìm thấy. Luật này đã và đang bị chống đối rất nhiều vì nó được sinh ra trong bối cảnh Thế chiến 2, khi lính Đồng minh, đặc biệt là lính Mĩ, dựa vào luật này để trộm cắp hàng lọat các kho báu và tranh quí của châu Âu đem về Mĩ.
Tài sản bị bỏ quên là tài sản được tìm thấy ở nơi mà chủ sở hữu đích thực có ý định để ở đó để quay lại lấy nhưng vì lí do gì đó mà không quay lại (bỏ quên, mất tích…). Tài sản bị bỏ quên phải được đem đến cho chủ sở hữu  hoặc nhà chức trách. Trong vòng một khỏang thời gian hợp lí, được qui định dựa trên giá trị tài sản  hoặc từng tiểu bang khác nhau hoặc thậm chí, tùy vào thẩm phán, nếu vẫn không tìm được chủ sở hữu đích thực, tài sản này thuộc về chủ sở hữu hiện trường hoặc nhà nước.
5 triệu Yên nằm trong loại tài sản này.
Như vậy có thể thấy, đa số  các tài sản thất lạc đều sẽ bị  thu nộp cho nhà chức trách, cho đến khi chủ nhân thật sự tới nhận lấy. Nếu không tìm thấy chủ nhân, tài sản thất lạc thuộc về nhà nước. Điều luật này đặc biệt được áp dụng rất nhiều vào lĩnh vực truy tìm kho báu, xác tàu đắm hoặc…UFO, quái vật hồ Lochness....
Luật Việt nam: Nghĩ tị đã.
...

Thứ Sáu, ngày 15 tháng 5 năm 2015

ĂN THEO TÔI VÀ SỨ QUÁN

Nhân viên sứ quán VN ở nước ngoài, mức lương trung bình từ 1000-1500/ tháng. Trừ đại sứ được cấp nhà riêng, tất cả ở phòng tập thể. Thường thì 4 người chung 1 phòng 20m, họp hành ngoại giao thì lúc nào quần áo cũng sực nức mùi xào rán bởi quần áo lưu cữu trong gian phòng chật hẹp. Chế độ bảo hiểm y tế, tai nạn như cccc, trợ giá học tập hay trợ giúp hoàn cảnh gia đình gì, hoàn toàn không. Sống ở các nước tư bản trường lớp công được free thì đỡ, sống ở các nước thổ dân phải đóng tiền học cho con cái thì số tiền lương coi như chẳng bõ chua mép dép.
 Mà để có 1 chân trong sứ quán, các mẹ tưởng bần nông chân đất mắt toét đi thi tuyển công chức là nghiễm nhiên có 1 chỗ ấm êm trong sứ quán á há há???
 Thế mà các mẹ đòi hỏi họ phải phục vụ các mẹ cách công chính, không lạm thu, không phiền nhiễu. Xin lỗi các mẹ, chân chạm xuống đất 1 tý nhìn đời thực tế hơn đi. Sống và làm việc cách công chính như nhân viên sứ quán các nước khác, nhân viên sứ quán Vn chỉ còn cách cắn dép gặm không khí qua ngày.
Đấu tố cũng hay, nhưng đánh vào hệ thống hành chính như cccc của lừa khi cho người lao động các chế độ và đồng lương bất hợp lý tới mức thảm hại so với thực tế xã hội, đẩy người ta vào hoàn cảnh không tham nhũng là khỏi tồn tại được, đó mới là cái gốc vấn đề. Đằng nài, các mẹ hùng hục đấu vào hành vi của con người với nồng nặc mùi gato của thằng cơ dưới có dịp ngoi lên chửi đổng, chẳng khác đéo cải cách ruộng đất 6 chục niên trước hỡi ôi.
 Nhân thể, các chị sống ở tây lông, con cái gia đình ăn lộc tây lông, tây lông còn sẵn sàng cho các chị cơ hội trở thành thành viên chính thức của nó, điều mà tổ cuốc các chị không hề cho cơ hội cho chồng con các chị, mà các chị vẫn ngoặc mồm bảo "em buộc phải xin hộ chiếu Bỉ, Đức..." các cái cho con... Xin chửi thẳng mặt, các chị là đồ ăn cháo đá bát, phản phúc và thật đáng tiếc cho cái xứ xở đã cưu mang chứa chấp các chị.
 Yêu cố quốc không xấu, thậm chí còn tốt nữa, nhưng giở mặt vô ơn ngay cả cái cây mình đang hái quả thì các chị cũng chẳng tốt đẹp hơn bất cứ 1 nhân viên sứ quán ăn bẩn nào.
Hãy ngẫm lời tôi!
BÀI CỦA HƯƠNG VŨ