Thứ Bảy, ngày 04 tháng 7 năm 2015

GIÁ TRỊ và GIÁ CẢ

Bài tập thể dục cho não.
Albert Einstein và J.K. Rowling cả 2 cùng sống bằng nghề viết. Công cụ của họ là bút chì và giấy.
Einstein là nhà khoa học vĩ đại nhất mọi thời đại, Time chọn ông là The man of the Century. Ông đặt nền móng cho Vật lý hiện đại, thay đổi quan niệm của loài người về không gian, thời gian và vật chất. Từ cái iPhone bạn đang cầm đến bom nguyên tử đều được làm trên cơ sở các lí thuyết của ô.
Khi công bố 4 công trinh căn bản nhất vào năm 1905 ông đang là nhân viên quèn ở phòng bản quyền Thụy sỹ. Khi sang Mỹ định cư với tư cách là nhà khoa học số 1 thế giới, ông có mức lương 25 usd/ngày. Cả đời ông kiếm được không quá 1 triệu usd từ tiền thưởng của giải Nobel Vật lý năm 1921 và tiền giảng dạy tại trường ĐH. Với đóng góp của mình cho KH, Einstein xứng đáng nhận 4 giải Nobel.
Sau này những ng thừa kế của ông nhận được khoản tiền khá lớn do Disney và Nestle trả do sử dụng tên ông trên các SP Baby Einstein, hoàn toàn ko liên quan đến các công trình khoa học mà chỉ vì tất cả các ông bố bà mẹ đều muốn con mình sẽ thông minh như ông.
Dù sao ông cũng đủ tiền nuôi gia đình và sống bình thường như 1 ng Mỹ trung lưu. Sự kính trọng mà nhân loại dành cho ô như một con người và như một nhà khoa học là tuyệt đối.
Rowling là nữ nhà văn Anh, ng đã viết bộ truyện Harry Porter nổi tiếng. Bà kiếm được hơn 1 tỷ usd từ tác phẩm này và các SP liên quan ( phim, hàng hóa mang nhãn hiệu HP...). Thương hiệu HP hiện được đánh giá 15 tỷ usd, bà còn tiếp tục kiếm được tiền từ bản quyền HP dài dài.
Tôi rất kính trọng Rowling và ko hề muốn hạ thấp giá trị các tác phẩm của bà nhưng rõ ràng GIÁ TRỊ các nghiên cứu của Einstein đối với nhân loại cao hơn nhiều lần so với các tác phẩm của Rowling. Vậy tại sao nhân loại trả GIÁ cho các ngiên cứu của Einstein chưa đến 1 phần ngàn so với GIÁ trả cho các tác phẩm của Rowling? Có sự khác biệt rất lớn giữa GIÁ CẢ và GIÁ TRỊ ở đây. Tại luật bản quyền chăng?
Ko phải. Einstein và Rowling đều được luật sở hữu trí tuệ bảo vệ như nhau. Luật bảo vệ Einstein còn tót hơn đối với Rowling. Chưa có ai bị kiện vì vi phạm tác quyền của Einstein.
Với Rowling thì khác. Nhiều người kiếm tiền bằng cách in lậu sách, đĩa phim HP. Nếu ko bị ăn cắp tác quyền thì R kiếm được hơn 1 tỷ usd nhiều.
Tương tự như vậy ca sĩ Mĩ Tâm chỉ cần hát 1 đêm cũng kiếm được số tiền ngang với giải thưởng Fields của GS NBC.
Đấy là bản chất của thị trường. Giá cả chẳng liên quan gì đến giá trị. Giá do người mua và người bán quyết định độc lập với giá trị.
Điểm sai căn bản của học thuyết kinh tế Marx khi cho rằng giá PHẢI xoay quanh giá trị.
RIP Cụ.

By Minh Triết

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 7 năm 2015

KHÔNG THÊM ĐƯỢC THÌ BỚT

(Nhân một sự kiện sắp diễn ra)
Chắc không còn nhiều người kỳ vọng vào một Đại hội đổi mới, hiệu quả, thực sự tạo được ảnh hưởng lớn trong giới và xã hội. Có rất nhiều thứ khiến người ta nản lòng, nói điều gì cũng thừa.
Mình thì chỉ mong, nếu không thể thêm được những điều tốt đẹp thì hãy bớt đi những thứ đã khiến Hội và các thành viên mất dần sự nể vì của xã hội, nếu không muốn nói là mất nhiều hơn nữa. 
Bớt đi những chuyến đi thực tế trong xe du lịch hạng sang, ngủ phòng máy lạnh, ăn tiệc thay cơm, bao cấp đến cả bàn chải đánh răng, và sản phẩm chủ yếu là những bài tụng ca, thù tạc với những lời có cánh.
Bớt đi những ham hố quyền lực, những "nhóm lợi ích", hiện hình từ giải thưởng đến những chuyến đi nước ngoài, trên mặt báo, trong phòng hội thảo,... 
Bớt đi sự dựa dẫm, xin xỏ vào các tổ chức, cá nhân từ trung ương đến địa phương để tồn tại và coi đó như những niềm tự hào mà không biết rằng trong mắt họ chúng ta đang tồn tại như những kẻ chỉ biết đòi hỏi và làm phiền. 
Và cuối cùng, bớt đi sự tự phụ luôn coi mình là quan trọng nhất. Sứ mệnh cao cả không có nghĩa là những người thực thi nó cao cả. Đấy là thực thi thật sự, còn không thì đừng lừa dối công chúng và chính mình.
Biết là rồi sẽ không bớt được gì đâu, sẽ vẫn thế và còn hơn thế nữa. Nhưng viết ra một chút này cũng là có trách nhiệm, ít nhất với bản thân mình. Bớt cảm giác day dứt khi cầm giấy mời.

By Thuy Quynh Nguyen

Thứ Tư, ngày 01 tháng 7 năm 2015

MUỐN NHANH CŨNG PHẢI TỪ TỪ



1.
Trong các sản phẩm văn hoá, phát hiện hàng nhái thời trang dễ nhất và, không thể chối cãi. (Nếu có, chỉ cãi xem ai copy của ai).
Tội đồ duy nhất -nhấn mạnh- là người sử dụng hàng nhái. Bỏ ra 5 ngàn đô để diện cái váy copy, trong khi váy thật  giá chưa bằng 1/2. Theo bạn, ai đáng buồn cười, đáng thương hơn ai?
(Ấy là Beo dùng thông tin báo chí, chứ thâm tâm Beo chả tin tẹo nào cái giá 5/10 ngàn Obama kia).
Có hai khả năng xảy ra.  
1. Nhóm khách hàng cho nhà thiết kế mượn địa vị danh tiếng để quảng bá hàng Việt nam chất lượng không thể tin nổi. Mặc một lần "cho mượn" ấy rồi vứt.
2. Quý vị thành lòng là khách hàng của nhà thiết kế và ko biết hàng nhái.
Khả năng 1. Việc cả một thời gian rất dài "ko biết" hàng ăn cắp bản quyền, vô tư quảng bá, theo Beo là cực kì... thú vị. Họ đại diện cho một tầng lớp đồng tiền đến nhanh hơn văn hoá. Danh tiếng-địa vị, tiền có thể dư sức mua trong giai đoạn xã hội nhâp nhèm các giá trị hiện nay. Dư sức mua, việc gì phải coi trọng, phải giữ gìn. Mất danh tiếng-địa vị này bỏ tiền mua cái khác. 
Riêng phông văn hoá-muốn nhanh cũng phải từ từ. Ko tiền nào sau một đêm ngủ dậy, biến mái ghẹ mái dầu thành phượng thành công được.
Khả năng 2. Beo có câu chuyện thật thế này.
Có lần, Beo lượn chợ Tân định, An đông... thấy bán đầy mẫu áo dài cách tân của nhà tạo mẫu có tiếng. Tốc đến, nói toẹt với chàng, chị thik thế.  Copy em, nó còn giáo dục thẩm mĩ cho công chúng tốt  hơn chán vạn họ tự sáng tạo.
2.
Lần nào Piere Cardin sang VN, Beo đều tìm cách gặp ông cho bằng được, kể cả dùng mưu hèn kế bẩn. 1h với ông bằng hàng ngàn h học về văn hoá, ở cả trường đời và trường lớp.
Khi người truyền bá cái đẹp, truyền bá văn hoá mà vô văn hoá, hay dân dã bảo ăn nói như thằng mất dạy, còn được tung hô, thì muốn nhanh cũng phải từ từ.

Từ từ vá víu cái phông thủng, dùng tạm.

THƯ BÙI CHỦ TỊCH GỬI HỌC SINH


Sắp tới kì thi đại học rồi. Về cơ bản mà nói, học hành tốt sẽ đem lại cho các em cuộc đời tươi sáng hơn. Dĩ nhiên đấy chỉ là điều kiện cần, cuộc đời là một sân chơi khác, áp dụng những quy luật khác nên điều kiện đủ để thành công nó còn mênh mông lắm.
Thật chứ nếu cứ học là thành tỉ phú, thành vĩ nhân thì với số lượng tiến sĩ, thạc sĩ nhiều như lá rụng nước ta, đất nước hoá rồng, hoá hổ hay bét cũng hoá cáo rồi chứ chả cưỡi pet Nhật Tân như giờ.
Không phải ngẫu nhiên và dân tốt nghiệp Harvard, Oxfords, Paris X nào đó ra luôn có những vị thế cao trong xã hội.
Các em đừng nghe lời mấy cha phét lác, nguỵ biện hay bao biện rằng bọn bỏ học đi gây dựng sự nghiệp sẽ thành công.
Vạn anh tiều phu thì chỉ có một anh trở thành anh Đức. Số còn lại vẫn đang ngày đêm đẵn gỗ bán làm củi hay trốn chui, trốn nhủi chở lậu gỗ ra bìa rừng bán vội, bán vàng mà thôi.
Tuy nhiên, học gì thì học nó phải phú hợp với năng lực và sở thích. Các em là người hiểu bản thân nhất chứ không phải bố mẹ các em. Phụ huynh họ rất hay hiểu lầm vì họ chỉ thích hiểu theo ý định của họ vạch trước ra cho cuộc đời các em mà thôi. Kể cả vì trí tuệ tốt, học gì cũng khá ổn thì việc chọn sai sở trường và sở thích sẽ làm cuộc sống sau này trở nên dơ dở, thậm chí là thảm hoạ.
Nếu các em muốn kiếm tiền, đừng chọn làm chính trị hay công chức. Lương của bộ trưởng bây giờ cũng chưa bằng một nửa lương anh đâu. Cán bộ của ta đa số đều không tham nhũng, trong sạch, liêm khiết và sống cuộc đời giản dị, thanh bạch. Số rất ít còn lại sẽ được tổ chức tiến hành phê và tự phê để loại bỏ hết sớm thôi.
Nếu các em kém chịu được nhiệt thì đừng có làm bác sĩ, công an, nhà báo. Anh tin, thậm chí trong số họ vẫn có những người tốt nhưng dân mình chửi quen mồm rồi.
Nếu các em muốn thay đổi thế giới thì hãy chọn ngành điện tử hoặc lập trình bảo mật tại Bách Khoa. Chỉ cần xin được vào BKAV là các em đã có cơ hội khi được làm việc ở nơi sáng tạo ra sản phẩm không thể tin được.
Còn nếu không thi được đại học thì cũng không sao. Còn khối con đường để đi. Y tá cũng không phải là lựa chọn tồi đâu khi sống ở một đất nước đang trong thời kì quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội.
Chúc các em bình tĩnh và tự tin vào lựa chọn của mình. Chả việc đéo gì mà phải xoắn.

                                                 BY LỌC CHỌN BÙI