Thứ Năm, ngày 22 tháng 9 năm 2016

PHẢI BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU ? kì cuối

5.
Mọi cải cách, thay đổi, muốn không dẫn đến biến động xã hội, PHẢI BẮT ĐẦU TỪ LUẬT PHÁP.
*** Cơ hội cải cách lớn nhất, gần nhất là lần sửa đổi Hiến pháp 2013, nhân vật khiến cho bản mới vẫn y nguyên như cũ, không có bất cứ thay đổi gì trong thể chế nặng nề vô hiệu hiện hành, chính là Nguyễn Phú Trọng.
Lật lại chuyện cũ thế này.
Có một nhóm trong đảng đề xuất nhập hai chức danh Chủ tịch nước và tổng bí thư làm một. Tiền đề của cuộc sửa đổi 2013 thực ra chỉ có thế. Kết cục như đã thấy, Trọng nằm trong nhóm phản đối với lý do như vậy tập trung quyền lực quá nhiều vào một người.
Trọng chỉ thấy trước mũi mà không nhìn thấy, phía sau việc hợp nhất chức danh này là sự kiểm sóat quyền lực của đảng cầm quyền.
Bạn hãy bỏ ra 5 phút, chỉ cần 5 phút thôi, đọc lại bản Hiến pháp 1946. Bạn sẽ thấy Ông Cụ vĩ đại thế nào khi tiếp nhận chủ nghĩa Marx vào VN. Ba đơn vị công quyền lập pháp-hành pháp-tư pháp điều hành xã hội và kiểm sóat quyền lực của nhau, rõ ràng, mạch lạc. Và như vậy, bất cứ khuynh hướng tư tưởng của đảng phái nào chỉ khiến cho bộ máy đang vận hành chậm đi hay nhanh hơn, không thể dẫn tới rệu rã, như hiện nay.
Tôi ủng hộ việc giữ điều 4 HP 2013, dân trí VN chưa đủ để đa đảng và thực tế xã hội, chưa cần thiết phải có thêm các luồng tư tưởng khác (Khác-Mới-Tốt gì vào ta sớm muộn cũng tha hóa mà thôi).
Nhưng, cực kì cấp thiết, cần phải hạn chế quyền lực bao trùm tuyệt đối của Đảng chính trị. Hiện nay trên thế giới, chỉ có 2 quốc gia còn thứ quyền lực vô đối này là Bắc Hàn và Việt nam. Trung quốc thấy ra và sửa đổi từ năm 1982.
Xét ở góc độ "lý luận", chịu khó đọc vài ba bài viết cũ của Trọng, sẽ thấy độ u mê lẫn lỗ mỗ về học thuật.

6.
Công cuộc chỉnh đốn chấn hưng đảng của Trọng, sau cuộc phát động giáo dục tư tưởng giáo điều thiếu thực tế bất thành, đang chuyển theo hướng vô cùng-cực kì bệnh họan: gia tộc làm "quan", bồ nhí...
Những góc độ khai thác bẩn thỉu, vừa thiếu quang minh của các bậc chính nhân vừa thiếu liêm xỉ. Suốt lịch sử 86 năm của đảng cộng sản, chỉ một lần- một lần duy nhất- họ làm nhục công khai đồng chí của mình, nhưng thâm hậu và (có vẻ) có văn hóa hơn, đó là phân công đại tướng Võ Nguyên Giáp phụ trách mảng kế họach hóa dân số, dân gian gọi là hạn chế sinh đẻ.
Thời Trọng, tụt quần đồng chí mình giữa chợ, đã và đang trở thành bài bản "thượng sách".
Lỗi, ở người cầm đầu, đã và đang không biết làm thế nào, làm từ đâu nhưng, vẫn cầm đầu.
*** Không biết có ai còn nhớ chi tiết ngắm trăng trong tác phẩm Ly Thân của Trần Mạnh Hảo. Trung đội trưởng hô: Ngắm trăng, ngắm. Trong không khí trang nghiêm thành kính ngắm trăng, có chú lính mất dạy không chủ ý, nó bủm một phát... 
Trịnh Xuân Thanh chính là phát bủm ấy.
Ít nhiều, nó giúp cho người ta ngộ ra giá trị thật của việc "ngắm trăng".
Cho rằng tôi bênh vực Thanh, là nhầm to. Trong 3 ngàn tỷ kia, Thanh và đồng bọn không đút túi cỡ ngàn tỷ, tôi làm con các vị.
Nhưng bắt Thanh theo lối ấy, cách ấy chỉ làm các tác dụng phụ phát tác, tác dụng chính răn đe hay gì gì nữa, thì không.
Một chính đảng cầm quyền, phải kêu gọi sự khinh bỉ cho chính đồng chí mình, thì suy vi, đã vào thời kì chót.
Chỉnh đốn PHẢI BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU ư? Từ chính não bộ của Đảng, chứ từ đâu nữa.

Thứ Tư, ngày 21 tháng 9 năm 2016

PHẢI BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU ?

1.
Phải cực kì lú lẫn mới chỉnh đốn Đảng bằng biện pháp bắt bớ. Bởi không thể bắt hết chí ít gần nửa triệu Đảng viên, đang lãnh đạo các cấp thừa khả năng tham nhũng ngu-gì-không-ăn hiện nay.
Và, bắt tốp này, tốp mới lên sẽ KHÔNG KHÁC GÌ, ngọai trừ tinh vi hơn trong tham nhũng mà thôi.
Sau một thời gian dài, tốn không ít tiền in ấn tài liệu (hơn 4 triệu ấn bản trên giấy couché 100, lọai giấy in bìa tạp chí/ 1 năm, gọi là sổ tự ghi ưu khuyết, hàng triệu cuốn những câu chuyện đời HCM phát từng chi bộ và cuộc thi tìm hiểu về Ông Hồ khắp nước......) cho một cuộc vận động mà không một ai không biết hiệu quả thực của nó.
Trừ đương kim tổng bí thư.
Giờ thì tôi hiểu sâu, vì sao ngay từ thời còn làm bí thư Hà Nội, dân Hà thành đã có câu vè thâm thúy: Lú như Trọng.
2.
4/5 năm nhiệm kì thủ tướng thứ hai, Nguyễn Tấn Dũng hầu như không triển khai được gì trong những họach định chiến lược, mang dấu ấn cá nhân ông.
Hầu hết các quyết định từ 2011 đều được đưa ra lấy ý kiến BCT, trong đó có quyết định đóng lại kết luận thanh tra vụ Dầu khí thua lỗ 18 ngàn tỷ đồng vào năm 2013. Một (trong những) nhân vật chịu trách nhiệm cho sự việc vào thời điểm thua lỗ này là Đinh La Thăng. Có đủ 2 phiếu thuận của Trọng và BT BCA khi đó, Trần Đại Quang. Dũng lại chính là người kiên quyết muốn làm tới cùng. (Tôi đồ rằng, một phần Dũng muốn nhân đó chứng minh sự trong sạch của mình. Nhóm Trương Tấn Sang, sau khi dùng vụ Vinashin tấn công Dũng thất bại, đã không cho Dũng cơ hội đó).
Phải mở ngoặc nói thêm, tất cả các tập đòan nhà nước đều thua lỗ hoặc lãi giả. (Chữ lãi giả hiểu theo nghĩa kinh tế, không phải hình sự). Và hầu như không thể tìm ra thất thóat, tức tham nhũng.
Tôi mượn lời bạn Khai Phung viết rất hay về vụ Trịnh Xuân Thanh thế này:
"Nói thật chứ mượn cái xe để khởi đầu cú đánh ông Thanh bẩn, bẩn lắm, chỉ kích động được đám chân đất mắt toét chứ chưa đủ để hạ bệ một người đã lên tới phó bí thư tỉnh ủy. Tới bây giờ lôi PVC thua lỗ ngàn tỷ để bồi thêm cú nữa nhằm hạ gục hẳn đối phương xem ra chẳng có gì là quang minh chính đại. ..Thua lỗ mà do họ ăn thì tôi ủng hộ đập quá nửa số bình cũng phải đập, chứ đập kiểu đó ai phục? Được mấy năm trước mở TV là nghe cụ tổng kêu gào "suy thoái đạo đức, tư tưởng, lối sống" bây giờ cụ ít lên tiếng nhưng, cụ hình như đang chỉ lo đập chuột mà bản thân cụ chẳng biết con nào nên đập con nào không, đập ra sao". 
Đối đầu với tội phạm bằng một trò bẩn, thì chỉ thuyết phục được những người vô học.
Nếu ai nói rằng PHE TRỌNG bắt đầu tấn công....tức không biết gì về Trọng và mù về chính trường hiện nay tại VN.
Trọng rất sạch, không phe phái với ai và không ai phe phái với Trọng.
Chỉ phải cái lú.
Tôi nói không ai phe phái với Trọng, ý là, Trọng không có bạn trong giới trí thức. Những người thực sự có học thức trong giới chóp bu Việt, ko ai 'chơi" với Trọng. 
3.
***Tội danh Cố ý làm trái... gây hậu quả nghiêm trọng là sự thông minh và dày dặn kinh nghiệm thực tế của các nhà làm luật Việt nam. Đây là tên gọi khác của tội tham nhũng khi không thể tìm ra bằng chứng, dù biết chắc chắn mười mươi.
Luật Hình sự mới bỏ tội danh này, chỉ có lợi cho bọn tham nhũng. Dân đen cố ý vượt đèn đỏ, hậu quả nghiêm trọng tự đâm nhau mà chết là hết. 
*** Tử hình Dương Chí Dũng có làm chùn tay (nhận tiền) của tham nhũng không?
TUYỆT ĐỐI KHÔNG.
Thay vì mò về biên giới đánh bạc và để bị dẫn độ 300 mét về nước bởi tội "móc túi" trong casino như Dũng, các Dũng phẩy giờ đây tiền đầy ngân hàng ngòai nước, vợ con đàng hòang có giấy tờ thường trú nhân. Trịnh Xuân Thanh chỉ là một trong vài ví dụ đã- bị- lộ.
Tử hình Dương Chí Dũng uy tín đảng có được củng cố hơn không?
UY thì còn bởi quân đội và công an, TÍN thì không. TUYỆT ĐỐI KHÔNG.
4.

Thanh ngòai đời là người nhã nhặn, lịch thiệp, thuộc hàng có giáo dục gia đình "quý tộc". Với tội danh vừa bị khởi tố, tại VN hiện nay, có thể truy tố gần hết lãnh đạo các tập đòan, tổng công ty nhà nước, cho tới tận các công ty con.
Vụ truy sát Thanh khởi đầu bằng cách cực kì thiếu công chính, bộc lộ ra sự thật đây là cuộc đấu đá thanh trừng nội bộ đảng kiêm chính quyền, mục đích chấn hưng đảng chỉ là tấm vải hoa mỹ che đậy.
Trong cuộc đấu đá này, tôi nhận định Thanh chỉ là cục đá chèn bánh xe thăng tiến của Đinh La Thăng.
Chuyện lớn thì lú, riêng lọai chuyện này, Trọng chưa bao giờ lú.

Thứ Năm, ngày 08 tháng 9 năm 2016

HỌC THÊM

1
Quãng đời vất vả nhất cho người Mỹ là từ 18 đến khi có việc làm.
Ta ngược lại, LÀ QUÃNG ĐỜI THẢNH THƠI NHẤT vì đi học nghiễm nhiên nhận chu cấp tòan phần từ cha mẹ. 
Báo chí Mỹ-Việt đưa tin Bill Gate chỉ di chúc cho các con một phần rất nhỏ, hầu hết khối tài sản không lồ của ông hiến cho xã hội. Nhưng, cách hiểu vấn đề khác nhau hòan tòan.
Người Việt lấy đó làm bài học đạo đức dạy (bóng gió mỉa mai) riêng nhà giàu mới, tuyệt đại đa số coi như ko liên quan đến mình, đọc cho biết thế giới.
Người Mỹ cũng lấy đó làm bài học đạo đức, cần phải chung tay xây dựng một xã hội trong lành (mọi nghĩa). Môi trường xã hội tốt nghìn tỷ hay 1 trăm sống tốt như nhau và ngược lại, nghìn tỷ không mua được.
Xem ra, tiêu chí xây dựng xã hội Mỹ cộng sản hơn cộng sản rất nhiều. Câu này hòan tòan không nói đùa. Nếu bạn chỉ đi du lịch hay biết nước Mỹ qua báo chí, sẽ không thẩm thấu sâu sắc điều này.
Những siêu thị rất đẹp, chợ Mỹ chứ ko phải chợ Tàu, đồ ăn tươi ngon và siêu rẻ, so với chính Việt nam. 80 ngàn 12 cái đùi gà, 22 ngàn 12 quả trứng, 60 ngàn 1 kí thịt bò phi lê...mua về lười khỏi rửa cũng không sợ Tào tháo rượt. Đồ mặc may-chất liệu chắc chắn, kiểu cách có nhà thiết kế chuyên nghiệp riêng, cũng chỉ ba-bốn trăm ngàn là...sang nhất.
Hỗ trợ từ xã hội như trên, vừa khiến cho người nghèo không bị mặc cảm tự ti (dù mình không tin người Mỹ tự ti vì nghèo), vừa tạo điều kiện sống tốt cho một thế hệ mới khởi đầu tự lập.
Tự lập là một trong hai tiền đề liên quan đến HỌC THÊM ở VN.
2 (stt này chỉ nói về dân thành thị- không đúng với nông thôn)
*** 
1. Không chỉ hỗ trợ những nhu cầu tối thiểu ăn-mặc, người Mỹ chuẩn bị cho những công dân bước ra đời -từ hai bàn tay trắng- những điều cao hơn.
Họ chắc chắn được bảo vệ khi làm đúng và những người làm sai sẽ bị trừng phạt thích đáng; Họ sẽ không phải lo mất cắp khi sơ sểnh hớ hênh vứt cái túi thế kia cả nửa tiếng; Họ sẽ không bị nghiện rượu, nghiện thuốc lá khi thể chất chưa thực sự trưởng thành; Họ sẽ được tôn trọng sức lao động, không bị phân biệt "con làm neo" "thằng rửa bát" và chỉ dạ vâng với ông bà doanh nhân... 
Gia đình giao phó họ cho xã hội, dạy họ nốt những điều cha mẹ chưa dạy hết.
Đầu hè, Gái em ở VN hỏi ý cho con đi chạy bàn trong một quán ăn, như một cách dạy con biết tự lập
Mình trả lời nguyên văn: " Đã bao giờ em mở lời cảm ơn mỗi lúc phục vụ bê đồ ăn ra cho em chưa ? Em có bao giờ cáu kỉnh mắng mỏ phục vụ khi không vừa ý ?
Những điều em làm với con người khác, người khác sẽ làm với con em, y như thế. Chị sợ rằng bài học nó tiếp thu được không chỉ là cách kiếm sống để tự lập đâu".
Có gì bất nhất, khi vừa tụng ca tính tự lập, lại vừa khuyên bạn đừng cho con tự kiếm tiền?
Dạy con tự lập, không trùng nghĩa hòan tòan với việc quăng con ra giữa sông cho nó tự học bơi, khi chưa cấp cho nó một cái áo phao.
2. Sự tự lập liên quan gì đến học thêm ?
Nếu như tự lập về tài chính liên quan đến cả hệ thống chính trị, thì tự lập về tinh thần hòan tòan trong phạm vi gia đình.
Xứ nào cũng thế, cha mẹ ở đâu cũng như nhau, con trẻ rất khó tự quyết định theo ý muốn khi phụ thuộc về tài chính. Đây là nguyên nhân chính của rất nhiều con nhà giàu Mỹ, bỏ cung vàng điện ngọc, đến ở trong những căn hộ như trong hình, mĩ miều bên ngòai nhưng bên trong rất chật chội với những cái thang máy từ thế kỉ trước nữa, phải gồng tay kéo cánh cửa sắt, lọai ta hay làm cửa phụ, mà cũng chỉ còn ở quê. Đi làm thêm kiếm tiền thuê nhà, vay ngân hàng đóng tiền học, họ chấp nhận vất vả khó khăn, để được tự quyết định. 
Ivanka Trump là ví dụ vô cùng điển hình. Nàng chỉ "ăn nhờ" từ ông bố tỷ phú -khét tiếng quân phiệt với phụ nữ- cái tên để mẫu giày thiết kế mới nhất của nàng bán chạy hơn mà thôi.
Đã có bao nhiêu gia đình cho con đi học thêm vì chính nó mong muốn như thế hay, chỉ thuần vì ý chí của phụ huynh?
Tự trả lời câu hỏi này, tôi đã tra cứu các website của Viện nghiên cứu giáo dục và của Bộ Giáo dục và đào tạo, tôi chưa tìm thấy đề tài khoa học nào về hiện trạng học thêm hiện nay.
Dư luận xã hội đổ "lỗi" cho giáo viên. Chính một thầy gíao khả kính viết thế này: "Cấm dạy thêm là đúng, để xóa bỏ hành vi tiêu cực của gv khg chỉ ở cấp pt mà có cả ở DH nửa làm tiền một cách trắng trợn trên đầu hs sv."
Tôi không tin rằng số đông thầy cô đang đi dạy thêm, chính khóa dám cho 1 điểm bài giải 2+2=4 và 10 điểm 2+2=5 hay trận Ngọc Hồi là thời vua Quang Trung 1 điểm và bờ biển Việt nam dài 200km 10 điểm...để làm tiền phụ huynh.

3 
***
Một nửa nước Mỹ hiện nay không còn coi ngày Columbus phát hiện ra châu Mỹ là ngày lễ (được nghỉ làm) nữa.
Lý do: Trước Columbus đã có thổ dân sinh sống. Nếu coi ông là NGƯỜI ĐẦU TIÊN, đồng nghĩa việc không coi thổ dân là NGƯỜI.
Thế nhưng nửa kia nước Mỹ vẫn thờ ông. Hai nửa ấy "mặc kệ" nhau, không thóa mạ đả kích nhau. 
Nước Mỹ áp không ít đánh giá thời đại vào lịch sử và tự thay đổi mình như thế, Columbus chỉ là một dẫn chứng. Tuy nhiên, luôn có thể tìm được lời giải đáp, thuyết phục hay chưa thuyết phục, hợp logic.
Vì hợp logic nên nó không phá vỡ những quy chuẩn thuộc về đạo đức, ví như ăn quả không nhớ kẻ trồng cây, chẳng hạn thế.
Tôi suy nghĩ rất lâu và chưa tìm ra lý do vì sao dân mình phong Thánh cho Tướng Giáp nhanh đến thế, vì Điện Biên Phủ hay vì Phó thủ tướng phụ trách sinh đẻ có kế họach...
Liệu có phải dân chúng gắn vào ông những ẩn ức phản kháng bởi, chứng nhân của Mậu Thân, Thành cổ Quảng Trị, thảy đều đang còn cả ?
Và tôi thấy ở đây logic an tòan và vô học thức nhất: dân đã thờ thì cấm có sai.
***
Bạn có nhớ từ bao lâu rồi chúng ta không thấy bất nhẫn nữa trước việc mang dị tật bẩm sinh, mang quá khứ mộc mạc của cha mẹ... ra riễu cợt, và rồi kinh doanh, kiếm sống bằng sự riễu cợt ấy? Từ Lệ Rơi, từ càphê Cộng... hay trước đấy nữa ?
Bạn có nhớ từ bao giờ, chúng ta gọi những điều như sự ưa thích thành tích-những thành quả tốt đẹp- là "bệnh" ?
Một chú em, được đi dự ĐẠI HỘI THI ĐUA YÊU NƯỚC LẦN THỨ 9 chỉ dám rón rén inbox kể. Tôi mừng ứa nước mắt, sau bao năm tận tụy với việc công, với ôm tiền vợ đi làm từ thiện, rốt cuộc cũng có ngày này. Và tôi vác lên fb khoe.
Vừa bắt tôi gỡ xuống, vừa mắng xối xả, Bà hâm à, bà viết thế để chúng nó chửi tôi à? 
Trời ạ, nó xấu hổ khi có...thành tích.
Tôi bảo nó, phải coi đó là cuộc tưởng thưởng của xã hội cho những việc em đã làm, đừng quan tâm đến cái tên gọi vô nghĩa và hình thức tổ chức sáo rỗng của nó.
(Sau đó, tôi xem bằng hết cuộc tôn vinh 200 Người Hùng của đài BBC và ước gì lãnh đạo nước mình nhường hết diễn đàn của Đại hội ấy cho những người ngồi dưới, như Nó, giống BBC. Ước gì truyền thông sau đó thay vì đăng bài phát biểu đầy sáo ngữ sẽ kể những câu chuyện về Nó).
***
Tôi đọc rất kĩ vài bài viết trong một think tank của các thầy Harvard, phân tích về quá trình tha hóa đạo đức và văn hóa ở các nước đang phát triển khi gia nhập các tổ chức kinh tế thế giới (như WTO). 
Không nơi nào thóat. Nước ít nuước nhiều, trả giá cho quá trình phát triển. 
Riêng Việt nam, chúng ta tiếp nhận thể chế kinh tế mới trong tình trạng xã hội phỉ báng chuẩn mực đạo đức của Khổng Tử, đào thải văn minh Pháp và giờ đây, tiếp nhận văn hóa Mỹ trong hoang mang. 
Hơn nửa thế kỉ vẫn vu vơ định hình bản sắc văn hóa Việt.
Chúng ta thực sự đang mang bệnh.
Gốc của học thêm, của hàng trăm hiện trạng xã hội khác, từ "bệnh" ấy mà ra.
Những cá thể rất tốt (việc truyền bá kiến thức, nhà giáo, phụ huynh, học sinh) hợp lực tạo ra một sản phẩm tất cả cùng chối bỏ.
***
Có thể dùng biện pháp hành chính để chấm dứt việc học thêm, đuổi việc thấy cô không ăn thua thì bỏ tù.
Nhưng chờ xem, khi đó học thêm sẽ thành học nếm, ngòai giờ.

Thứ Năm, ngày 18 tháng 8 năm 2016

ĐỪNG GIÀU ÓC TƯỞNG BỞ

Ko có lực lượng nào tiêu diệt được CS cả. Chỉ có CS tự sụp đổ thôi. Bằng cách nào?
Ông tổ Marx gọi tư bản là những kẻ tước đoạt. Để xóa bỏ bất công thì chỉ có cách tước đoạt lại kẻ đã tước đoạt, bằng chuyên chính vô sản.
Tư bản có tước đoạt của người lao động ko thì chỉ có Marx mới quy kết. Nhưng CS tước đoạt của tư bản thì được chính hệ thống thừa nhận. Vấn đề là CS đẩy việc tước đoạt của tư bản thành việc tước đoạt của tư nhân.
Toàn bộ hệ thống của CS là hệ thống tước đoạt. Tước đoạt rồi thì phải phân chia. Sự sụp đổ được ươm mầm từ đây. Dễ nhận thấy nhất là những xung đột khi phân chia tài nguyên. Tài nguyên quan trọng nhất là con dấu. Kẻ nào nắm con dấu thì nắm quyền tước đoạt và phân phối các tài nguyên khác.
Chính trong nền kinh tế thị trường giả danh, khi hợp pháp hóa tư hữu, thì cuộc đấu đá quyền lực và quyền lợi ngày càng có ý nghĩa sinh tồn, vì đó là cuộc chiến siêu lợi nhuận, mà với siêu lợi nhuận như thế thì nói theo cách của Marx, giết người là chuyện nhỏ. Nên chà đạp kẻ khác vì siêu lợi nhuận thì càng là chuyện nhỏ hơn. Mà Marx lại bảo ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh, và ngài thích đấu tranh bằng bạo lực.
Thì đây, có bạo lực như ngài muốn. Khi ko cần phải chuyên chính với bọn tư bản, thì các đồng chí quay sang chuyên chính với nhau. Trước Đại hội thì ở tầm vĩ mô. Giờ ở tầm vi mô. Nhưng sụp đổ á? Vẫn chưa đâu. Nếu chỉ là xung đột giữa các đồng chí với nhau thì hệ thống vẫn còn đó. Chỉ khi nào một đồng chí dám xung đột với hệ thống, hay đúng hơn là những nguyên tắc cũ của hệ thống, vì siêu quyền lực của mình, thì hệ thống mới sụp đổ.
Khi anh 3 ra đi thì niềm hy vọng đó ở xứ lừa tạm thời thành ảo vọng, cho đến khi có một nhân vật ôm mộng lớn xuất hiện.
Nhưng khả năng ăn theo anh Tàu + thì lại rất sáng. Vì ở Tàu, Tập chính là kẻ mang hùng tâm sẵn sàng phế truất cả hệ thống. Mà Tàu + sập thì Việt + tất nhiên sẽ tự diễn biến.
Thôi, các ngài đừng mơ mộng phát súng sáng nay sẽ làm thay đổi được số phận của hệ thống nhé. Vẫn phải chờ thôi. Chờ anh Tàu, như lịch sử ngàn năm vẫn thế!

By Phạm An Biên