Thứ Bảy, ngày 24 tháng 1 năm 2015

CHÍNH TRƯỜNG VÀ SÂU-BÍT-1


Khi post bài của một ông Tây nói tiếng Việt, Beo đã căn dặn các bạn  đừng comment. Lý do, gần như không một dòng nào đúng. Nó không chỉ sai do thiếu thông tin, mà còn bày tỏ sự dốt nát do thiếu hiểu biết. Nhưng hình như, nó được dùng cho một think-talk tanh-tưởi nào đó và đó là lý do Beo mang về nhà.
Ông Đần phán ngay mở đầu, HNTW thường không minh bạch. HNTW có quyền không công khai những gì thuộc về công việc nội bộ đảng người ta, Đần quá đần.
Và đây, Đần hí hửng với những bất ngờ  mà Đần cho rằng ở mức độ cược cao thắng lớn, liên quan tới cả vận mệnh quốc gia lẫn khu vực.
Bất ngờ thứ nhất xuất phát từ quy trình và các kết quả được cho là đã đạt được nhưng không kiểm chứng được của một vòng lấy phiếu tín nhiệm khác thường và bí mật trên danh nghĩa...
Quy trình chuẩn bị nhân sự cho khóa tiếp theo, từ thời Nguyễn Văn Linh tới giờ vẫn thế, chẳng có gì khác thường. Thời điểm  một năm trước hội nghị chính thức, hình thức có thể bỏ phiếu kín, giơ tay công khai hay “bình bầu” như năm nay.
Bất ngờ thứ nhì: Thay vì được lặng lẽ trôi qua như một “công việc nội bộ”, việc lấy phiếu tín nhiệm đã thu hút được sự quan tâm của đông đảo công chúng...dù phần lớn người dân Việt Nam không theo dõi sát sao hoạt động chính trị của đảng...
Các bạn thấy sao, chứ Beo rất bất ngờ về cái bất ngờ này của nhà anh Đần, trình độ thế này mà dám đi dạy học nhận là giáo sư, bà con nào định cho con du học Hong Kong nhớ tránh ra nhé.
Ở Vn, từ bà bàn chè chén đến anh xe ôm cũng có thể say sưa bàn chuyện chính trị, tận tường nhân sự từ trung ương đến địa phương. Lượng truy cập (do chính Đần nhắc đến) trang mạng Chân dung quyền lực là một ví dụ.
Rốt cục, Chân dung quyền lực cũng chẳng mới mẻ gì, nó là sự tiếp nối của Quan làm báo, nhưng ở tầm cao hơn.
Nếu Quan làm báo sử dụng mấy cây bút quèn ngồi luận suy phóng tác nhắm vào những ân oán thù hằn cá nhân thì, Chân dung quyền lực trưng ra những bằng chứng sởn da gà, nhắm thẳng vào những vị trí đầu não cao nhất. Hiện nay, rất khó để xác định nó thuộc phe nhóm nào khi một trong hai nhân vật bị “lên thớt” là cận thần trung tín nhất của Nguyễn Tấn Dũng. Không như phân tích ẩn ý của  Đần quá đần.
Âu cũng là hệ quả. Khi Quan làm báo, tạm coi là  mở màn cho hình thức dùng mạng xã hội đánh nhau, xác định được kẻ chủ mưu cũng như những người thực hiện, không xử lý cương quyết và dứt điểm. Giờ, có há miệng cũng mắc quai.
Thứ nữa. Quan làm báo có thể  cấu thành tội vu khống, nhưng cứ hình dung ghép tội danh ấy cho Chân dung quyền lực xem, hoàn toàn không có bất cứ sự tương đồng nào.
***
Cuộc bỏ phiếu vừa qua, kết quả của nó chỉ dừng ở mức tham khảo uy tín của các vị đương nhiệm. Việc Nguyễn Tấn Dũng thắng tuyệt đối từ quốc hội đến TW, nói lên điều gì?
Thứ nhất, nó cho thấy Thủ tướng có một đội ngũ quân sư rất giỏi. Khi truyền thông tới tấp hoan hỉ với những đồng chí X, chuột bình, nhúng chàm...thì ông dứt khoát không  “lèm bèm”  mà đáp trả bằng cách bình tĩnh chèo lái kinh tế vượt qua khó khăn, không chỉ bình ổn mà còn có hướng khấm khá lên. Ông cũng chọn những thời điểm để phát ngôn, cương-nhu đúng lúc đúng chỗ về mối quan hệ nóng nhất năm 2014 Việt-Trung...
Thứ hai. Thời nay, tín nhiệm cao hay thấp mang rất ít giá trị định vị vị trí trong tương  lai. Bởi giá trị của kim tiền ngày càng lớn, nó là một thứ quyền lực có thật, nhưng ngầm. (dân gian gọi là nhóm lợi ích). Chính vì ngầm, nên việc dựa phiếu xếp chỗ là điều ngây thơ.

Còn tiếp

Thứ Ba, ngày 20 tháng 1 năm 2015

Những bất ngờ trên đường chọn lãnh đạo kế vị

Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam thường không minh bạch vừa có một màn công khai rầm rộ bằng hội nghị toàn thể lần thứ 10 của Trung ương Đảng mới kết thúc. Ván bài này cược cao thắng lớn và có nhiều ý nghĩa đối với không chỉ sự phát triển của Việt Nam mà cả triển vọng chiến lược của cả khu vực. Vậy thực hư ra sao?
Hấp dẫn nhất là vấn đề chọn lãnh đạo kế vị và kèm theo đó là chuyện tranh giành quyền lực. Năm 2016 Đảng Cộng sản sẽ tổ chức đại hội 12 và trước đại hội đó, đảng phải chọn lứa lãnh đạo mới. Nhiều ủy viên của Bộ Chính trị gồm 16 người của Việt Nam sẽ đến tuổi về hưu. Sau đại hội 12, bốn vị trí cao nhất trong nền chính trị Việt Nam – tổng bí thư, thủ tướng, chủ tịch nước, và chủ tịch quốc hội – sẽ do những người mới nắm giữ. Những nhân vật nào và liên minh nào sẽ thắng và theo tổ hợp nào là vấn đề được quan tâm.
Như ở hầu hết các nhà nước độc đảng, hoạt động chính trị chọn nhân sự kế vị ở Việt Nam tất yếu sẽ diễn ra ở hậu trường. Bằng chứng về những gì thực sự đang diễn ra được che giấu một cách có hệ thống. Chính việc hiện nay Việt Nam đi chệch khỏi khuôn mẫu này đã khiến giới quan sát lưu ý. Thực vậy, diễn biến của các sự kiện hiện nay đang vén bức màn phơi bày hoạt động chính trị chóp bu ở Việt Nam mà xưa nay chưa có tiền lệ. Có nhiều bất ngờ đã xảy ra.
Bất ngờ thứ nhất xuất phát từ quy trình và các kết quả được cho là đã đạt được nhưng không kiểm chứng được của một vòng lấy phiếu tín nhiệm khác thường và bí mật trên danh nghĩa, trong đó 197 ủy viên Trung ương xếp hạng các ủy viên Bộ Chính trị theo mức độ tín nhiệm đối với thành tích của các ủy viên. Việc Bộ Chính trị chịu để cho Trung ương Đảng, vốn có vai trò giám sát chính thức đối với Bộ Chính trị, lấy phiếu tín nhiệm nhắc cho ta nhớ rằng, về chuyện chính trị, đảng cộng sản Việt Nam đã làm theo cách riêng của mình. Trung Quốc thì không như vậy.
Cuộc lấy phiếu tín nhiệm trì hoãn lâu nay đã được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề xuất để chỉ tên điểm mặt phê bình hành vi xấu trong Bộ Chính trị. Nên nhớ là vào năm 2012, Nguyễn Phú Trọng và các ủy viên Bộ Chính trị tìm cách trừng trị một ủy viên Bộ Chính trị không được nêu tên (được nhiều giới cho là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng) nhưng bất thành khi Trung ương Đảng không chấp thuận, mà thay vì thế bắt buộc toàn thể Bộ Chính trị tự phê bình các khuyết điểm tập thể của mình. Việc lấy phiếu tín nhiệm dường như là một cách khác để kỷ luật những ủy viên có thành tích kém cỏi, dù tiến hành trong cảnh cửa chốt then cài.
Bất ngờ thứ nhì: Thay vì được lặng lẽ trôi qua như một “công việc nội bộ”, việc lấy phiếu tín nhiệm đã thu hút được sự quan tâm của đông đảo công chúng, đặc biệt là vì thời điểm bỏ phiếu. Do lứa lãnh đạo năm 2016 sẽ rất có thể chỉ gồm toàn các ủy viên Bộ Chính trị, cuộc lấy phiếu tín nhiệm – dù có ý định là hoàn toàn bí mật – đã được xem là hàn thử biểu về các thế lực chính trị mạnh yếu, chưa biết đúng sai ra sao, trước đại hội đảng.
Dù phần lớn người dân Việt Nam không theo dõi sát sao hoạt động chính trị của đảng, trong những năm gần đây Việt Nam đã phát triển một văn hóa chính trị ngày càng năng động, nhờ sự truyền bá nhanh chóng của Internet và những cơ hội mà Internet mang lại người dân Việt Nam đọc và bình luận về hầu như bất cứ chuyện gì khiến họ quan tâm, trong đó có chính trị.
Điều này dẫn đến một diễn biến lý thú thứ ba, đó là sự xuất hiện của trang mạng Chân dung Quyền lực bí ẩn và có lượng truy cập rất lớn. Trong vài tuần qua, trang mạng này đã đăng những câu chuyện động trời nhưng dường như trích dẫn tư liệu đầy đủ về chuyện xấu xa được cho là của nhiều ủy viên Bộ Chính trị, trong đó có ít nhất hai ủy viên được xem có thể đương nhiên nắm chức vụ lãnh đạo vào năm 2016. Sự xuất hiện của trang mạng này và việc trang mạng này khiến thiên hạ bàn tán xôn xao rõ ràng đã có tác động, và khiến chính phủ kêu gọi tránh xa nó.
Tuy có người xem Chân dung Quyền lực là một “chiến dịch bôi nhọ”, trang mạng này nhằm mục đích theo dõi tất cả các ủy viên Bộ Chính trị đương nhiệm. Một trong những đặc điểm đáng chú ý nhất của trang này là cách tường thuật dường như dựa trên bằng chứng. Ở một nước mà báo chí hoàn toàn thuộc quyền kiểm soát của giới quyền lực chóp bu, một trang mạng kiểu này có những tác động kinh thiên động địa. Người dân Việt Nam chắc chắn đang để ý. Ví dụ ai mà biết được người nhà của một ủy viên Bộ Chính trị có chủ trương bảo thủ và ứng cử viên cho một vị trí lãnh đạo hàng đầu lại dường như sở hữu hai ngôi nhà ở miền nam California? Sau cuộc lấy phiếu tín nhiệm, trang này đăng những cáo buộc và bằng chứng cho rằng một bộ trưởng chủ chốt – người cũng đã được nhắc đến như một ứng cử viên cho một chức vụ cao cấp – cùng với gia đình ông đã tích lũy cơ ngơi tài sản bằng những cách mờ ám. Vẫn chưa biết những cáo buộc này có căn cứ xác đáng hay không.
Kết cuộc đáng chú ý và có phần oái ăm cuối cùng của Hội nghị Trung ương 10 chính là những kết quả lấy phiếu tín nhiệm. Được biết chẳng ai khác hơn chính Nguyễn Tấn Dũng nhận được số phiếu cao nhất. Ngược lại, nhiều ứng cử viên khác, trong đó có hai người được đề cập trên trang Chân dung Quyền lực trước cuộc lấy phiếu tín nhiệm, xếp gần chót bảng.
Trong số bốn lãnh đạo cao cấp nhất hiện nay của Việt Nam, chỉ có Nguyễn Tấn Dũng đủ tiêu chuẩn làm lãnh đạo sau năm 2016. Sau Nguyễn Tấn Dũng và loại trừ vị bộ trưởng gần đây bị cáo buộc là đã tích lũy tài sản bất chính, hai ủy viên Bộ Chính trị có số phiếu tín nhiệm cao nhất và cũng đủ tiêu chuẩn làm lãnh đạo sau năm 2016 đều là đồng minh của Nguyễn Tấn Dũng. Tất cả những điều này cho thấy chính trị ở Việt Nam đang diễn biến theo chiều hướng có lợi cho thủ tướng.
Trong 85 năm tồn tại, Đảng Cộng sản Việt Nam đã tìm cách tiến hành các đợt chọn lựa nhân sự lãnh đạo kế vị dựa trên các nguyên tắc một mặt là đồng thuận kín và một mặt là trung thành với đảng. Công thức này, vốn đã được xem tạo nên sức mạnh trong thời chiến, cũng đã bị nhiều người chỉ trích là tạo nên các lãnh đạo bất tài vô dụng, càng làm tăng các bế tắc chính trị, gây phương hại cho các nguyên tắc trọng nhân tài, và ngăn cản sự trỗi dậy của một giới lãnh đạo quyết đoán hơn. Phải chăng tình hình đã chín muồi để có thay đổi?
Tuy còn quá sớm nên chưa biết ai sẽ chiếm được các vị trí lãnh đạo cao nhất trong năm tới, hiện nay có vẻ như Nguyễn Tấn Dũng là người có cơ may cao nhất để trở thành tổng bí thư kế tiếp trong khi nhiều nhân vật cùng phe với Nguyễn Tấn Dũng dường như nhận được sự tín nhiệm tương đối cao của các đảng viên. Vì sao điều này có thể có ý nghĩa quan trọng?
Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn là một điều bí ẩn. Tuy có người nghi vấn sự thành thật của ông, ông vẫn là chính khách hùng biện nhất của Việt Nam và là tác giả của kế hoạch có chủ trương tự do nhất cho sự phát triển của Việt Nam, đó là bài phát biểu Năm Mới 2014 của ông. Ông nhiều lần tuyên bố rằng “dân chủ là tương lai”, không nao núng trước những trò gây hấn hung hăng của Bắc Kinh ở Biển Đông, và dường như rất thoải mái với ý tưởng bang giao mật thiết với Mỹ.
Tuy chúng ta không thể tiên liệu tương lai, những sự kiện gần đây cho thấy nền chính trị ở Việt Nam minh bạch hơn. Tuy không phải do chủ đích, điều này vẫn là một diễn biến quan trọng. Nó hé mở một góc bé xíu để ta nhìn vào chính trường ngày càng năng động của Việt Nam.

Nguyên viết bằng tiếng Anh
Phạm Vũ Lửa Hạ
 dịch

Thứ Hai, ngày 19 tháng 1 năm 2015

CHUYỆN TỐI QUA

Tai ù đặc vì thuốc, đường thở thông thường tắc nghẽn, cố gắng siêu cường ra công viên 23/9, cổ vũ chú em Quang Bùi đi nhận bằng khen của TW đoàn cho chương trình từ thiện Áo ấm biên cương, cùng với 10 chương trình, nhóm...thiện nguyện khác.
Mở đầu, sau màn hát múa muôn thuở cờ phất bên phải nhảy tung chân sang trái nủa múa nửa võ của tất cả các thể loại chương trình lễ lạt kỉ niệm, là diễn văn của anh gì trung ương đoàn tên Vinh. Tổng kết 15 năm phát động chương trình thanh niên tình nguyện dưng nửa bài diễn văn anh ý nhắc lại lịch sử toàn quân đến toàn dân ta từ thời Điện Biên Phủ. 1/3 của nửa còn lại anh ý nhằm vào mục đích chính là tổng kết dưng tuyệt đối ko hiểu anh ý khen chê cái gì. Phần còn lại anh ý phát động, cũng tiệt đối ko hiểu phát cái gì để thanh niên động. Anh này, nghe đâu cơ cấu vai vế trong tương lai gần.  (vì  Nguyễn Phong Hoàng quyết định từ mặt mình nếu còn chửi bậy nên sẽ hết sức thùy mị buông lời: dõ khốn nạn cho con dân Việt. Thế hệ kế cận mới tý tuổi đầu đã sáo rỗng còn bóng nhẫy mỡ màng thế...).
 Mình suýt ngã ngửa khi thấy ông chủ Ciaoflora  đeo cà vạt.
Mệt rũ rượi. Hết cữ thuốc, lại ngây ngấy sốt. Ba đứa lạc mất một. Con kia cũng mệt quá.
Dạt sang phòng trà của Toàn Nguyễn. Cả dàn các anh khen xinh, vẫn ko thở được bằng mũi.
Khen chán, các anh quay ra tự khen dân Hải Phòng tụi anh rất đàn ông. Hai con đồng thanh phá lên cười.
Uh, giá mà giống đực rất đàn ông để giống cái được trọn vẹn làm đàn bà.
Chàng ngồi kế Hoa Katya từng là thần tượng của mình cách nay vài chục năm, khi chàng chơi trong tứ tấu cho nhà hàng Maxim. Chẳng có gì chống lại được thời gian. Tuy làm quan nhưng chàng vẫn dễ thương như xưa, hát hay gần bằng chơi đàn. (từng thần tượng nghĩa là hết).

Thứ Ba, ngày 23 tháng 12 năm 2014

CÀ PHÊ SI TA BÚC



Viết thế để phân biệt với Starbucks. Và khẳng định rằng Si ta búc và Starbucks là hai thương hiệu cà phê khác hẳn nhau 180 độ. Mỗi cái logo đầu lâu cô gái xõa xượi chung.
Khủng long tâm sự, con chưa bao giờ được vào Starbucks. Mà bạn, thì đã từng được uống. Hỏi, con thích ngồi chỗ nào. Chỗ to nhất. Của đáng tội mình cũng chưa vào Starbucks Việt lần nào, đến thẳng to nhất cho oách.
Mình ba hoa một dây về Starbucks các nước khác cho ku cậu nghe suốt đường đi. Chủ yếu thuyết phục cậu, Starbucks là sự ngon-tiện dụng, phải quê mùa lắm lắm mới coi nó là sành điệu.
Không phải to nhất Việt, mà to nhất thế giới luôn, to vật vã, ngồi kín ràn rạt từ trong nhà máy lạnh ra đến phía ngoài. Nam thanh nữ tú cùng tây ba lô xí la xí lô chuyện, cũng to hết volume.
Thực đơn rất ít loại. Nơi để phụ gia cho khách tự gia giảm không có sữa. Khăn giấy hết. Sàn nhà rải rác vụn bánh và khách không phải tự phục vụ, việc dọn bàn là của nhân viên, như tất cả các tiệm cơm phở bình dân khác. (hehe, có hình minh họa).
Những sự Việt hóa trên, hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Duy nhất một điều, chất lượng càphê, là vô cùng tồi tệ. Chính xác như có lần Đặng Lê Nguyên Vũ, ông chủ càphê Trung Nguyên từng nhận xét gây sóng gió, nó là thứ nước lã pha chút mùi nửa càphê nửa...gì đó không biết.
Sau ngụm ly caramel đầu tiên, mình quyết định gọi tên si ta búc, để đừng đánh đồng Starbucks. Và việc để kệ phụ gia cho giống Starbucks là hoàn toàn thừa, ly của mình đã ngọt cháy lưỡi sẵn.
Ý nghĩ duy nhất của mình khi rời si ta búc là niềm tự hào vô biên, không có bất cứ sức mạnh nào khuất phục được đồng hóa được, thói quen làng bản của dân tộc ta.