Thứ Tư, ngày 15 tháng 4 năm 2015

NƯỚC MĨ CÓ HÀNG NGÀN ÔNG CHẤN

Ông Chấn ở đây là ông Nguyễn Thanh Chấn, bị tù oan. Vậy luật pháp Mĩ đã có những phương cách gì để giảm thiểu các “ông Chấn”
Có 3 cách để được giải tội trong hệ thống luật hình sự Mĩ: 1. Đưa đơn chống án trước khi bị kết tội, 2. Chống án sau khi bị kết tội, 3. Dẫn độ bị cáo tới trước tòa. 
Qui trình (1) khá đơn giản, nếu bị cáo không hài lòng với bản án của mình ở tòa án quận, bị cáo có thể tiếp tục kháng án dần dần lên tòa phúc thẩm tới tòa án tối cao. Tuy nhiên, sau khi đã kháng án đến tòa tối cao mà vẫn thua thì bản án bắt đầu có hiệu lực chính thức và bị cáo phải bắt đầu thụ án. Chỉ có khỏang 1%-2% bị cáo được giải tội trong qui trình này hàng năm.
Qui trình (2) diễn ra sau khi (1) kết thúc và  tiêu chuẩn kháng án cũng khó hơn rất nhiều. Qui trình (2) đa số được qui định theo từng tiểu bang, nhưng nhìn chung khá giống nhau: trong quá trình thụ án, nếu bị cáo có bằng chứng mới chứng minh công tố viên phạm sai lầm nghiêm trọng hoặc có bằng chứng chứng minh sự vô tội của mình thì có thể đem đến tòa án quận nơi bị cáo bị kết tội để giải trình. Sau đó, tòa có đồng ý nghe lại vụ án hay không phụ thuộc vào 2 tác nhân: mặc ý của thẩm phán- công tố viên và sở cảnh sát đồng ý mở lại vụ án. Qui trình (2) cũng đi theo trình tự của qui trình (1), từ tòa án quận dần dần lên đến tòa án tối cao. Chỉ có khỏang 14% bị cáo được giải tội trong qui trình (2)
Qui trình (2) là qui trình phổ biến nhất để giải tội, tuy nhiên, con số 14% là trước khi công nghệ DNA được luật hóa trong bộ luật hình sự. Sau này, con số được giải tội chỉ còn hơn 3%. Cũng chỉ có chưa tới 200 bị cáo được giải tội nhờ DNA cho tới hết 2014. Hầu hết các vụ này đều rơi vào “cướp hiếp giết” vì chỉ có đa số các vụ này mới có bằng chứng DNA. 
Hầu hết các bị cáo được giải tội đã thụ án trên trung bình là 5-15 năm trước khi được giải tội.
Qui trình (3) habeas corpus (lệnh trích xuất phạm nhân của tòa- chữ của LS Tuấn A.Phùng) là công cụ đầu tiên của ngành luật pháp để giải án cho các “bị cáo” vô tội.  Habeas corpus xuất hiện từ thời La Mã cổ đại, phổ biến vào thế kỉ 17-18 ở Đế quốc Anh và được ngành luật pháp Mĩ tiếp thu ngay từ thời lập quốc. Qui trình này bắt đầu từ tòa án liên bang, bị cáo nếu có đủ bằng chứng chứng minh vô tội có thể trình bày trước tòa và nếu thuyết phục được thẩm phán liên bang, ông/bà ấy có thể ra lệnh habeas corpus để dẫn độ bị cáo từ nhà tù tiểu bang hoặc nhà tù quân đội tới trước tòa để được giải tội. Trước đây, đa số các vụ habeas corpus nhằm giải oan cho các tù nhân chính trị hoặc các án tử hình. Hiện tại, gần như tất cả các lệnh habeas corpus nhằm vào tù binh chiến tranh bị giữ bất hợp pháp ở Guantanamo hoặc các vụ trục xuất người nhập cư.

Bị cáo sau khi được chứng minh vô tội và giải án, tùy theo từng bang, có thể được bồi thường tiền từ 100usd/ngày bị án oan cho tới tối đa 200.000usd/năm đã ngồi tù. Một số bang tân tiến như Massachusetts, ngòai bồi thường tiền còn có thêm các chế độ trợ cấp hoặc miễn phí đi học hoặc dạy nghề các cấp, nhằm mục đích giúp bị cáo hòa nhập lại với xã hội. 

chưa biên xong

Thứ Ba, ngày 14 tháng 4 năm 2015

Ai mua hành, mua dưa đê

Trước khi bạn đọc tiếp, phải găm vào đầu rằng, tôi rất trân trọng các bạn đang nỗ lực tiêu thụ dưa và hành tím cho bà con nông dân. Thậm chí, tôi còn kêu gọi anh em, bạn bè hùn sức mua giùm nữa. Rào đón vậy, vì tôi chúa ghét mấy người đọc loáng thoáng, chẳng cần hiểu ất giáp gì, úp cả sọt đá vào đầu người khác. Rào đón vậy, vì tôi sắp đặt ra một vấn đề hoàn toàn khác.
Năm nay, anh em kêu gọi mua giúp bà con dưa và hành tím, vì thương lái ép giá, dồn bà con vào cảnh khốn cùng. Tôi nhớ rằng, hè năm ngoái cũng khá nhiều người kêu gọi người Hà Nội mua giúp bà con vải thiều bị chất đống vì không vượt được cửa khẩu sang Trung Quốc. Đồ chừng, dăm tháng nữa, sẽ lại có một loại nông sản nào đó cần cấp cứu, bởi vì, với kiểu này, rồi thì nông dân vẫn đổ dồn vào một loại cây, loại trái nào đó mà họ tưởng rằng sẽ được thu mua nhiều;rồi thì sẽ được mùa; rồi thì thương lái lại dở trò mua rẻ mua ép; rồi thì hàng đống nông sản lại nguy cơ đổ bỏ… Cái vòng luẩn quẩn ấy sẽ lặp lại, chỉ khác là mỗi mùa tội đồ lại là một loại nông sản khác.
Trong khi ấy, báo chí chính thống thì nhất mực than thở, lo lắng và cảnh báo thương lái thao túng. Truyền thông xã hội thì xôn xao kêu gọi mua hàng từ thiện. Chẳng anh nào bày cho người nông dân một cách thấu đáo làm thế nào để họ trồng cây gì, nuôi con gì thì thương lái không ép uổng được, bởi thị trường nhất định sẽ cần, bởi có nhà máy, có doanh nghiệp nhất định sẽ thu mua để chế biến, để gia tăng giá trị nông sản. Mà bày thế đách nào được, vì nông dân quê tôi có lên phây quái đâu, có đọc báo quái đâu, hoạ hoằn thì xem tivi cốt chỉ để xem mấy cô minh tinh Hàn sướt mướt hoặc mấy tay xã hội đen Tàu vẩy súng là cùng (!)
Quay trở về với chuyện mua dưa, mua hành. Bởi anh bạn thân của tôi bên Bộ Công thương đang nỗ lực hô hào, vận động mang dưa ra bắc bán hộ bà con nông dân, nên tôi cũng muốn đóng góp bằng cách xơi dưa cho thật nhiều. Đưa con vào quán cà phê, dõng dạc ép cả nhà uống nước ép dưa hấu ủng hộ, cậu chạy bàn mặt ngượng nghịu bảo, nhà em mấy hôm nay không nhập… Ơ hơ, thế là thế quái nào? Muốn ủng hộ nông dân thì phải ăn căng bụng dưa miếng, chứ dùng đồ chế biến là không xong rồi.
Đọc đến đây, bạn lại đổ lỗi cho chính sách nhà nước chứ gì, đổ lỗi cho hệ thống lưu thông hàng hoá chứ gì. Câu ấy lúc quái nào mà chả đúng, bởi nhà nước và hệ thống chẳng là thằng cha nào cả. Câu hỏi của tôi là, lúc mà hàng chục ngàn hộ nông dân a dua, đổ dồn trồng hành, trồng dưa thì truyền thông ở đâu? Công cụ nhà nước trong tay mà các kênh truyền thông chuyên biệt cho nông dân èo uột, lèo tèo, và chả đủ hấp dẫn để kéo nông dân quê tôi ra khỏi các kênh tin giật gân, đấu đá, ra khỏi các bộ phim diễm tình. Nghe nói, bên Thái có hẳn một kênh truyền hình nông nghiệp cực kỳ ăn khách, và họ chẳng hề mượn giấy phép để phát phim truyện hoặc game truyền hình thực tế để câu khách. Sao ta không có nhỉ?
Còn, truyền thông xã hội khá là dễ dàng khơi gợi sự thương cảm của công chúng, kích động sự phẫn nộ, nếu cần. Chỉ cần thông qua vài KOL (những người có ảnh và dẫn dắt dư luận), vài người có danh phận là có thể tạo ra một làn sóng ủng hộ hoặc phản đối. Nhưng những vấn đề mà họ ủng hộ hay phản đối thành trào lưu rất hiếm khi là một đề tài nghiên cứu khoa học, một chính sách xã hội, một dự án corporate philanthropy (từ thiện xã hội của doanh nghiệp).
Điều gì mà truyền thông, và nhất là truyền thông xã hội làm dễ hơn nhỉ? Kêu gọi các tấm lòng thiện nguyện, góp cơm, góp áo, mua giúp vài chục cân dưa, vài lạng hành tím? Hay là vận động mang tri thức đến cho nông dân, đưa báo chí và internet đến mỗi thôn làng, dạy họ làm nông nghiệp theo cơ chế thị trường, làm marketing, chọn làm ăn với doanh nghiệp uy tín, tham gia vào vùng nguyên liệu được quy hoạch...? 

Chắc chắn là điều thứ nhất rồi. Cho nên, các bạn hãy chuẩn bị một mùa mua hàng thiện nguyện tiếp theo nhé.
By: Lê Quốc Vinh

Thứ Hai, ngày 13 tháng 4 năm 2015

LỖI-NỖI HỆ THỐNG ?

1. Lâu nay, một từ khá trở nên thông dụng: lỗi hệ thống. Beo cũng hay dùng nhưng, nói cho  hợp chào liu chứ kì thực, chả hiểu mịa gì mấy.
Nhưng Beo tin, lỗi hệ thống hoàn toàn có thể sửa được, bằng biện pháp hành chính, ko cần cao lương mỹ vị gì cao xa.
Đưa và nhận hối lộ là do con người. Sửa con người,  biện pháp hành chính nào đuổi theo kịp ?
Ở đây có hai mặt của một vấn đề.
Một mặt. Họ phải được giáo dục về lòng tự trọng và tính trung thực từ khi còn nằm nôi và, lớn lên trong môi trường đầy rẫy lòng tự trọng lẫn tính trung thực, chí ít như ông bà cha mẹ xung quanh. May ra…
Mặt kia. Khi con người sống trong một hệ tư tưởng nào đó quá lâu, lâu tới vài thế hệ, họ sẽ bị tác động một cách vô thức các giá trị mà hệ tư tưởng ấy mang lại. Đặc biệt là giá trị đạo đức xã hội.
Khốn khổ khốn nạn. Giá trị đạo đức xã hội ấy đang được định đoạt bởi “một lũ đạo đức giả, trí thức nửa mùa, bởi các bạn Tây học hoặc du nhập được tí Tây chưa ngấm kịp đã đòi dạy dỗ người khác, bởi đám giàu sổi ăn thùng uống chậu, bởi showbiz và đám lá cải chuyệch choạng thích đồ fake …”.(nhời vàng một bạn nào đó ko nhớ  nguồn).
2. Sáng To đại tướng giả nhời cuốc hội mà rằng, phần đông cảnh sát giao thông không nhận hối lộ.
Dõ thật, đi họp đi hành mà cất cmn não ở nhà vác cái đầu lâu rỗng,  phát ra  cái ngôn cho bọn tham gia giao thông thị thành nó chửi cho tắt bếp trên mạng xã hội.
Logic thế này: 1. Cảnh sát thổi. Không phạm luật. Sợ đex bố con thằng nào. Nhất là dân Bắc cờ; 2. Cảnh sát thổi. Biết mười mươi mình phạm luật. Dúi cho cảnh sát ít tiền, đỡ mất công cả buổi lên kho bạc nộp phạt rồi sang công an lấy giấy tờ lằng nhằng. Đằng nào cũng mất tiền, hối lộ nhanh gọn lẹ tiện lợi hơn nhiều.
Vậy, Sáng To đại tướng cứ nhận phắt, vâng, quân tôi cứ đứng đường là nó  ăn, không trừ thằng nào. Vậy để diệt tận gốc, kính trình cuốc hội cho tôi phạt thằng hối lộ hơn cả nặng. Phạt lè lưỡi nó ra. Phạt vỡ mặt nó ra.
Nó vi phạm pháp luật hai lần, sau đó nhâng nháo như mình là nạn nhân khốn khổ của những kẻ đại diện chế độ.
Dĩ nhiên, cả biện pháp vĩ mô ở 1 hay vi mô ở 2 của Beo thị, chỉ giảm thiểu được hối lộ vặt.
Bọn ăn to, thì chỉ theo dọn shit cho nó.
Là Beo nói, cả hệ thống theo dọn cho nó ý.

Thứ Bảy, ngày 11 tháng 4 năm 2015

TA CÒN LÀ NỖI NHỚ CỦA MÌNH KHÔNG

Ta còn là nỗi nhớ của mình không?
Mình trọn kiếp là nơi ta đau đớn,
Tuổi trẻ đã qua, tuổi già đang vào chớn,
Những câu thơ héo lá tư mùa...

Ta cuối cùng phố vắng đứng dầm mưa,
Những dự định không thể thành sự thật.
Cái tưởng được cũng buồn như cái mất,
Mình đâu rồi, ta san sẻ cùng ai...


Ta ngậm ngùi nối tiếp những nhầm sai,
Bởi lỡ chuyến đò ngang về hạnh phúc...
Sông đứt khúc và ta thì nhỡ lúc,
Nên tên mình ta gọi mãi tìm đau...

By: Hồng Thanh Quang