Thứ Sáu, ngày 20 tháng 5 năm 2016

LÝ NHÃ KỲ ĐANG LÀM GÌ Ở LHP CANNES ?

1. Cinéfondation, tổ chức mà cô Kỳ tài trợ là gì ? Nó là một tổ chức hỗ trợ những nhà làm phim độc lập, trẻ (về nghề, chứ không hẳn trẻ về tuổi). Được lập ra từ năm 2000 (hay 1998- Beo ngại search lại) bởi ông đồng chủ tịch LHP Cannes Gilles JACOB.
Mỗi năm có chừng gần 4 ngàn ứng viên gửi đề cương đến tổ chức này và Cinéfondation sẽ chọn ra những đề cương tốt nhất để hỗ trợ họ hoàn thành tác phẩm bằng cách bao ăn ở và cho 800fr/tháng tại Pháp.
1 trong nhiều tiêu chuẩn được lựa chọn khiến rất ít ứng viên VN lọt vào "chung kết", ko phải thuộc về tài năng điện ảnh mà là phải sử dụng thuần thạo tiếng Anh hoặc Pháp.
Cinéfondation nhận tài trợ (donate) từ tất cả các phương trời và chỉ cần 5 000 euro là bạn có thể đàng hoàng đi trên thảm đỏ Cannes mỗi năm, ngang hàng siêu sao.
2. Không phim trình chiếu ở chợ hay tham dự LH, vô danh trong làng điện ảnh (ngay Việt chứ chưa nói thế giới) vậy cô Kỳ đến Cannes làm gì ?
Phim không. Khỏi nhắc đến.
Cannes 2016 cho đến giờ, ngoại trừ trang web của BTC và trang cá nhân của một nhà nhiếp ảnh, Beo chưa tìm thấy tờ báo (Mỹ-Pháp) nào đưa tin hay hình ảnh váy bướm cô Kỳ. Loại trừ tiếp câu trả lời, cô Kỳ quảng bá cho đất nước rừng vàng biển bạc gái phì nhiêu của ta.
Vậy thì chỉ còn để quảng cáo cho khách hàng trong nước. Thay vì nộp 120 triệu VNĐ cho một trang quảng cáo của Forbes phiên bản Việt hay Heritage dắt sau ghế máy bay, hay một shot TV 30 giây...cô ấy chọn Cannes. Cũng bằng ngần ấy tiền mà độ phủ sóng truyền thông sang tận Boston.
3. Cô Kỳ xây dựng hình ảnh mình là một phụ nữ giàu có, sang trọng để thuyết phục "new money" đến với sản phẩm đa cấp, lộn, cao cấp, cô kinh doanh, chứ không quảng cáo trực tiếp sản phẩm. Chiêu này bình thường trong các giáo trình dạy Marketing.
Việc chọn Cannes làm phương tiện quảng bá là một lựa chọn cực kì khôn ngoan, tuy hơi thiếu tự trọng một tẹo (ở góc độ nghệ sỹ).
4. Phàm làm ăn thì mặc xác cả cô Kỳ lẫn các bạn đang quảng cáo có tiền hay không công cho cô ấy. Beo chỉ thấy bất nhẫn cho cô gì tên nửa tây nửa ta, ăn mặc như con chíp hôi dở người trên thảm đỏ Cannes, đang bị xúm lại chửi. Cô bé ấy chí ít mang film sang bán các bạn ạ. Cô bé ấy, mới khiến thế giới nhắc về sự tồn tại của điện ảnh nước nhà đấy.

Hãy quý những ngườì như thế.
P/S: New money dịch là giàu xổi, mới nổi, trọc phú hay trúng số, cướp ngày... (trích beodictionary).

Thứ Hai, ngày 16 tháng 5 năm 2016

ÁNH SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM

NAMSTER DO
1. Biểu tình nhiều quá giờ chả hiểu là biểu tình vì cái gì nữa? Vì cá, vì môi trường, vì sự minh bạch hay muốn lật đổ chính quyền? Hỏi thì mỗi người nói một mục đích, chả biết đâu mà lần nữa!
2. Thực sự các bạn nghĩ cứ biểu tình thì chính quyền sẽ tự xấu hổ và tuyên bố sụp đổ hả? Hay là chúng ta đang tiến dần đến phát triển bạo động trên diện rộng để dẫn đến thành lập quân đội mới lật đổ chế độ? Ai chỉ hộ cái đích cuối cùng với?
3. Thế giả sử như tất cả các cái trên đều đạt được, thì sau đó ai sẽ lãnh đạo đất nước? Đảng nào? Đã được thành lập chưa? Có cá nhân nào có năng lực lãnh đạo ko hay cũng giống như lần trước, đấu tranh và chiến tranh thì giỏi nhưng thời bình làm như cứt?
NGUYEN NHAT CUONG
1. Dạ anh, biểu tình để người dân nói lên quan điểm của mình khi không ai nói thay họ. Anh nói "biểu tình nhiều quá chẳng biết vì gì nữa" cũng đúng khi trình độ tự tổ chức chưa cao và người tham gia ngày một nhiều. Nhưng em nhận thấy người dân cũng làm ngày một tốt hơn. Khẩu hiệu Nước sạch và Minh bạch vẫn là mang tính nhất quán và thông suốt thời gian vừa qua.
2. Cái đích của biểu tình không phải là bạo động và lật đổ. Mục tiêu đầu tiên của biểu tình là yêu cầu được lắng nghe và được đối thoại. Những thay đổi cụ thể mà nó mang lại có thể nhỏ và từng bước một, thay đổi được một phần của cơ chế cũng đã là thành công, từng bước một.
BEO HONG
Namster Do đặt vấn đề cực kì đúng. Mọi cuộc cách mạng đều cần có thủ lĩnh và cương lĩnh. Những cuộc "tập dượt dân chủ" như vừa qua, giá mà dừng lại như comment của Nguyen Nhat Cuong thì tốt biết bao nhiêu. Đây là nhận thức đúng về dân chủ. Và một khi có nhận thức đúng, thì tiến trình dân chủ mới thực sự đẩy nhanh lên được.
Mình giữ quan điểm cho rằng khuyếch trương những vụ như mẹ con cô Mỹ Uyên là nhăng nhố, không đạt được bất cứ mục đích gì. Tố cáo chính quyền tàn ác ? Tố cả chục năm nay rồi, các tổ chức quốc tế vào cuộc lên tiếng cả rồi, chính quyền có "sợ" không hay ra tay đàn áp mạnh hơn ?
Những điều nhãn tiền như thế còn chưa nhìn ra, mong gì nhìn xa hơn.
Chưa có gương mặt nào thực sự thuyết phục xứng làm thủ lĩnh.

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 5 năm 2016

CHUYỆN PHỐ TÀU

Tự dưng một stt nhảy vào tường nhà mình, của một nhà thơ lớn, viết về Chinatown. Dù muốn dù không cũng phải nói rằng, bài viết biện minh cho chính sách bài Hoa cực kì vô nhân đạo năm 1979 của chính quyền VN khi cho rằng, Trung quốc dùng Chinatown để bành trướng khắp thế giới.
Các chứng minh cho lập luận, nó sai về kiến thức đến mức mình tuyệt đối không có ý tranh luận. Tuy nhiên, điều khiến "hoảng hốt" là, không ít văn nhân kẻ sĩ vào comment đầy hoan hỉ.
Ngứa miệng, thế là phải viết. Sẽ có 2 phần: Phố Tàu ở Sàigòn và ở Boston; Chính sách bành trướng Mỹ của Trung quốc ra sao. Phần Chợ Lớn copy của Ngô Quốc Túy.
***
1. Phố Tàu đầu tiên trên thế giới : Chợ Lớn
Năm 1644, nhà Minh bị nhà Thanh lật đổ. Chủ trương bài người Hán tận gốc rễ của người Mãn, đã khiến hàng chục vạn người Hoa từ Quảng Đông, Triều Châu, Phúc Kiến, Hải Nam..., vượt biển Đông về phương Nam tị nạn. Miền Đông Nam Bộ là một trong những vùng đất của Việt Nam, được chúa Nguyễn cho phép người Hoa nhập cư nhiều nhất.
Lúc đầu, người Hoa tập trung ở Cù Lao Phố (Biên Hòa – Đồng Nai). Người Hoa đã biến Cù Lao Phố thành trung tâm giao thương sầm uất nhất ở phía Nam vào nửa cuối thế kỷ 18. Năm 1776, nhà Tây Sơn tàn sát người Hoa, giải tỏa Cù Lao Phố, người Hoa chạy về vùng Đề Ngạn, dọc Kênh Tẻ tiếp tục làm ăn sinh sống, tạo ra thị tứ mới sầm uất, gọi là Chợ Lớn. Năm 1879, Chợ Lớn đã trở thành đô thị loại 2, là thành phố độc lập, ngang cấp tỉnh đầu tiên ở Việt Nam.
2. Người Hoa ở Boston
Đọc sách văn học Mỹ, nếu gặp từ Leather District thì hãy cẩn thận, đừng vội dịch là Quận Da Thuộc, nó rất có thể nghĩa là Phố Tàu.
Trên thế giới chưa bao giờ ngừng hiện tượng dịch chuyển dân cư giữa các quốc gia. Hai nguyên nhân lớn nhất dẫn tới hiện tượng đó là: chiến tranh (tôn giáo, chủng tộc, xâm lược...) và đói nghèo. Do chiến tranh gọi là tị nạn và do đói nghèo gọi là di cư. Việt nam góp với thế giới 3 cuộc, 1954, 1975 và 1979, trong đó, 1979 có thể xếp vào cuộc tị nạn lớn nhất trong lịch sử thế giới hiện đại với gần 3 triệu người.
Cùng thời điểm với Cù Lao Phố, những người Hoa đầu tiên di cư đến Mỹ tập trung đông nhất tại San Francisco. Sau lan dần tới New York và Boston. Những năm cuối thế kỉ 18 đến đầu 19, họ chủ yếu sống bằng nghề thuộc da, may giày dép...Vùng Bắc Mỹ dùng từ Leather District chỉ về họ, là vì vậy.
Chinatown Boston, chiếm vị trí đẹp nhất nhì thành phố, hiện đang được thành phố xây cất lại theo hướng cao ốc chọc trời. Đặc điểm nổi bật nếu không muốn nói là duy nhất của Phố Tàu là RẺ. Lợi thế RẺ không thể tồn tại trong những tòa nhà sang trọng đắt đỏ đã và đang xây dựng thế nên, người Hoa nghèo dạt dần về vùng Dorchester, thủ phủ người Việt tại Đông-Bắc Mỹ.
Phần lớn người Việt tại Dorchester sang từ Hải Phòng, năm 1979.
Bị xua đuổi tại VN vì là người Hoa, sang đây, họ lại là người Việt.
3. Trung Quốc bành trướng qua Chinatown?
Về chính trị, Phố Tàu không được định danh là một đơn vị hành chính. Nó là quận 5 chứ không phải quận Chợ Lớn. Không có Chinatown District hay Chinatown Ward ở Boston.
Về kinh tế, Trung quốc hiện ở vị thế hoàn toàn không cần phải "đầu tư chui" qua Hoa kiều. 
Về văn hóa. Đây lại là một chuyện rất dài về thời gian. Chuyện của một, thậm chí vài thế hệ.
Không một nền văn hóa nào, cho dù cực kì vĩ đại, có khả năng áp đặt lên một nền văn hóa khác. Nó chỉ có khả năng tự-trình-diện-mình để rồi, lấn át từ từ những giá trị cũ của bản xứ. Mà bản năng con người, luôn hướng về những giá trị văn hóa mới mẻ hơn.
Tại Mỹ, sau một thời gian dài "xuất khẩu qua đường chính ngạch" các Viện Khổng Tử, Trung quốc đã đổi sách lược.
Hollywood thống trị điện ảnh thế giới. Và, người Trung quốc hiện là chủ nhân của hệ thống rạp chiếu, hãng phim lớn nhất nước Mỹ. Vài bộ phim bom tấn gần đây, bình vẫn Hollywood nhưng rượu trong bình, đã tự-trình-diện những triết lý nhân sinh rất đậm màu sắc Trung Hoa. Sản phẩm ấy, do người Trung Hoa lục địa bỏ tiền sản xuất.
Ấy là chưa nói đến, hàng chục ngàn du sinh hàng năm sang Mỹ, những sinh viên ưu tú nhất do nhà nước Trung quốc tuyển sang, đang khiến người trẻ Mỹ xóa dần những ác cảm với người Hoa.
Ấy là chưa nói đến.....
Người Trung quốc không ấu trĩ hay ngu dốt đến mức, mang cái nhếch nhác, nghèo, rẻ của các Chinatown để đại diện cho mình khi bành trướng thế giới, ông nhà thơ ạ.

Thứ Ba, ngày 10 tháng 5 năm 2016

MỘT TÌNH YÊU TRONG SÁNG


Vĩ thanh, HD 981, cái tầu mà tụi mình đi đả đảo giờ đã yên vị ngoài khơi ta, từ tháng 1. Tầm này năm ngoái, trên fb cũ mình có hứa rằng sẽ nói tên người đã dự đoán HD 981 quay lại quãng thời gian này. Đó là ông Huỳnh Uy Dũng, tục danh Dũng Lò vôi.
Lần đầu tiên sau hơn 50 năm sống ở chế độ hộ khẩu, nhà mình có tới 3 chú công an vào...kiểm tra hộ khẩu. Phụ huynh, vốn đại tá thuở tướng đếm đầu ngón tay nên ko thấy thế làm điều.
11h đêm, thêm 3 chú an ninh. Phụ huynh tiếp, mình nằm trên lầu, bảo vắng nhà.
3h sáng, 1 chú nhắn tin năn nỉ, chị giúp em hoàn thành nhiệm vụ.
Thấy có vẻ ko ổn, mình nhắn Vũ, 4 rưỡi sang đón chị. 5h mấy quán càphê cạnh nhà mở cửa, sợ ko đi được. Mà mình lại là người phát động.
Chuẩn bị kĩ càng. 2 thằng in biểu ngữ, 1 thằng mua cờ. Mình và Trà tập kết nhau ở công viên Lê Văn Tám. Đúng giờ, hai chị em đi bộ ra trước cửa sứ quán Trung Quốc. Công an và người biểu tình đông ngang nhau.
Ngồi ở quán càphê góc Nguyễn Văn Thủ. Kẹp chặt xung quanh toàn công an. Nói thầm với một em gái ngồi caphê cạnh, em ơi chạy ra góc Nguyễn Đình Chiểu gặp đứa thế này thế này...lấy cờ, ko có cờ chưa bắt đầu được. Rất cẩn thận, trước khi đi em ấy còn trả tiền càphê.
5 phút sau, thằng em dại nhắn, chị ơi em bị tịch thu hết cờ rồi.
Nàng Thắm xinh đẹp, vợ Huê hậu thân thiện, bổ đi kiếm cờ. Mình giương cờ đi đầu tiên, một cái dằm ở cán xước vô tay.
Mình và Trà đứng giữa, xung quanh là Quang Bùi, Việt Triều, Bùi Vũ, vợ chồng Thắm, Huy Trường, Tiên Nguyễn....
Hát, hô khẩu hiệu. Sứ quán lấp ló người trên ban công chụp ảnh ra.
Ba xe loại chở tiền ngân hàng hôm ấy "tự dưng" dàn hàng ngang trên vỉa hè đối diện sứ quán, mình lại căn dặn kĩ các bạn ko được đứng dưới lề đường cản trở giao thông, thành thử nhóm phải kéo dài trên lề Hai Bà Trưng. Bảo với Trà, nắng rồi, mình dẫn các bạn đi tuần hành một đoạn. Em đi đầu, chị khóa đuôi.
Một trong hai chú công an kè mình nắm khuỷu tay bóp một phát đau điếng, giọng vẫn hòa nhã yêu cầu mình giải tán. Đúng cái tay bị dằm, mình cáu, quát không được đụng vào người tôi.
Một chú cao ráo, cực đẹp giai, hô đả đảo to hơn tất thảy, cắt giữa xé lẻ đoàn dẫn ngược về công viên Lê Văn Tám. Mình gào lên, công an đấy đừng đi theo, theo Trà hướng kia. Chả ai thèm nghe mình, cứ bám lấy chú hô to.
Tất cả những người bạn mình hôm ấy, đều bất ngờ khi sáng hôm sau hình ảnh cuộc biểu tình tràn ngập trên báo. Hôm sau, chủ nhật, cũng là cuộc biểu tình được phép của nhà nước nhưng không được phép ngang qua sứ quán.
Cả hội sướng âm ỉ, vì hôm trước mình được "chỗ ngon", đả đảo trực diện. Và, chẳng một đứa nào thích được lên báo.
Cho đến giờ, nhắc lại với nhau, vẫn khó chịu về chuyện bị lên báo.
Chúng mình chỉ cần, cất được tiếng nói tự thâm sâu, đả đảo bọn xâm lược.