Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2009

Người hùng và con chó

Gần 3 năm trước, sáng sớm, tôi nhận được tin nhắn của nhà văn Bích Ngân, chef Nhà xuất bản Văn nghệ: hàng triệu người cảm ơn mi.


Ngay sáng đó, một cuộc đàm thoại cố tình cho tôi nghe, gần như nguyên văn thế này: vái trời cho một phần nghìn người cảm ơn bà ấy bỏ tiền mua báo mình sáng nay. Giờ mà nó đóng cửa báo  vài tháng là con tao đói. Bà ấy ỉ i nhà cao cửa rộng mới hám làm người hùng rơm...Nhân vật này hiện thay thế vị trí tôi tại báo.


Nếu bây giờ bạn hỏi tôi có thay đổi quan điểm của mình về nội dung bài báo đó không. Không, dứt khoát không.


Bạn lại hỏi tôi có ân hận về quyết định đăng bài báo đó không. Xin trả lời ngay có, rất rất có.


Làm một nhà báo, bạn chỉ chịu trách nhiệm cho chính cá nhân mình. Làm lãnh đạo một tờ báo, bạn phải chịu trách nhiệm cho số phận hàng trăm người, sát cánh ngày ngày bên cạnh bạn. Ở Việt nam, chưa có bất cứ một tên tuổi cây bút nào có khả năng lôi kéo người đọc..ào ào mua báo nhưng có không ít lãnh đạo báo, có khả năng kéo một cái manchette từ đáy vực phá sản lên bờ. Và để lên được bờ phải có hàng chục cây bút, hàng chục chuyên mục cộng với hàng chục con người âm thầm cần mẫn quy tụ sau anh lãnh đạo đó.


Trong điều kiện và hoàn cảnh hiện nay, khi bạn biết chắc 100% không đủ khả năng làm thay đổi triệt để nó thì bạn phải chọn lựa, hoặc bạn làm người hùng( ảo) hoặc nhân viên bạn không bị đói( thật). Xét về cả nghiệp vụ  lẫn đạo đức, lựa chọn thứ 2 mang lại nhiều lợi ích hơn, cho chính bạn và những người đang lao động, vì bạn. Trong một cuộc chơi bạn không được tham dự nữa, làm người ngoài cuộc thì bạn là vô dụng.


Và cái đám đông ảo đang tung bạn lên chín tầng mây ấy, đừng say. Một hôm nào đó, bạn quan sát thử, niềm vui ( và cả sự hàm ơn không nói ra lời ) của cô thủ quỹ, cậu lái xe trong tòa soạn khi thấy tirage báo tăng lên mà xem, nó thật vô cùng và nó mang cho bạn niềm vui có thể sờ được. Bạn cũng rất nên đọc kỹ entry tôi copy từ talawas về ngay sát đây để thấy, một trong những bậc từng phong tôi là người hùng đó,  hạ tôi xuống thành chó như thế nào.


-------


* Bạn Son: Chuyện Osin tớ sẽ kể khi đi Lào về, cứ để thiên hạ hoắng hết cỡ đi đã.


 


 


 


 


 

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2009

copy từ talawas

Già, bí bách, mượn chuyện bauxite giải tỏa ẩn ức cá nhân?


Tác giả: talawas blog


Chuyên mục: Thời sự / Spectrum


Nhà báo Hồ Thu Hồng, từng giữ chức Phó Tổng biên tập báo Thể thao – Văn hóa, vừa đăng một bình luận ngắn trên Blog Beo của mình. Nguyên văn như sau:


“Vào trang mạng bauxite, lần đầu tiên ngó cái bảng ký tên phản đối việc khai thác bauxite tại Việt Nam . Trừ các vị đang ở nước ngoài chỉ có ý nghĩa đông tay vỗ nên kêu, đa số những người ký tên trong nước đều rất già và chiếm một con số kha khá là… văn nghệ sĩ. Tớ quen một số trong con số kha khá trên và biết họ đủ để có thể khẳng định ngay không ngần ngại rằng, đến cái phích đựng nước Trung Quốc còn giành nhau chí mạng với anh ruột thì làm sao có đủ tâm( lẫn tầm) để lo lắng cho tận thế hệ tương lai mà ký với cọt.


Già, bí bách, mượn chuyện bauxite giải tỏa ẩn ức cá nhân thì cứ việc nhưng nhân danh từ khoa học đến đạo đức để ký thì I can các you.”


Sau vụ Luật sư Lê Công Định bị bắt, blogger Hồ Thu Hồng đưa ra những bài viết như: “Vì sao Luật sư Lê Công Định bị bắt“, “Luật sư Lê Công Định là chồng ai?“, “Người Mỹ đã giúp bỏ tù các luật sư ra sao?“…


Phản hồi


28/08/2009 lúc 11:06 sáng


Lời bình của nhà báo Hồ Thu Hồng về vụ kiến nghị Bô xít rất ngắn mà rất…”dữ”!
(Feminine, lại cặp kè nơi cửa nhà quan cao cấp thì dữ là phải).


Học tập bạn, tôi nhớ đến một bài thơ cũng rất ngắn, nhưng rất…hiền, của cố thi sĩ Tường Vân. Nhưng có mấy chữ tôi nhớ không chính xác, xin nhờ chị nhà báo có tầm sâu rộng “nhuận sắc” giúp.
Bài thơ ngắn như sau:


CON NGƯỜI !


Bảo ra đường
Ra đường
Bảo nằm trên giường
Nằm trên giường
Bảo sủa
Sủa
Bảo im
Im
Và cứ thế triền miên
Một đời con… NGƯỜI?


Đa tạ.

Con gái mẹ

Chả có mẹ con nhà nào trên đời thân nhau bằng mẹ con mình, có dịp là ríu chặt lấy nhau, giống nhau như đúc, từ cái nốt  ruồi  trên mắt cho đến vết đau ở vai.



Mẹ thả con cứ 2 tháng hè là đi lang thang từ năm học lớp 5, đông tây đủ nước mà mẹ chẳng lo con gặp chút khó khăn nào, vì mẹ tin con sẽ tự mình  giải quyết được hết, giống như mẹ. Chỉ nhớ con, lần nào cũng vậy, con đi cả tuần vẫn không dám vào dọn phòng, những đêm đầu mẹ lang thang trong nhà, từ chỗ con ngồi chơi đàn đến chai dầu gội đầu con vứt lăn lóc. Hình này con chụp ở Canada hè năm học lớp 6, chuyến đi ấy con đã đến thác Niaraga 2 lần.



Đây là ngôi nhà con ở bên News Zealand. 15 tuổi mình con lịch kịch di chuyển chỗ ở. Thương thế không biết. Những tháng ngày sống chung gia đình bản xứ cho con trải nghiệm thấm thía một điều: không đâu bằng nhà mình. Mẹ đã đền cho con một chuyến đi chơi chỉ có 2 mẹ con tận giờ vẫn có bao thứ để nhớ lại và 1 tuần ở trong  căn phòng thượng hạng của khách sạn sang nhất NZ.



Con là đứa dịu dàng, quá dịu dàng nhưng hiếm khi thay đổi quyết định. Bàn bạc chuyện gia đình, bao giờ bố cũng muốn nghe ý kiến con... cuối cùng để quyết định ...giống như con. Con và anh hợp nhau. Nhìn anh lụi hụi khiêng  vác 7 cái vali qua  dãy cầu thang ngoắt nghéo dọn nhà cho con, mẹ thấy mình là người đầy đủ nhất cuộc đời này. Lần thứ tư rời Mỹ là  lần đầu tiên mẹ có ý nghĩ không muốn trở về nhà.



Gái mẹ 18 tuổi, mẹ và con đều muốn một sinh nhật đáng nhớ chỉ ba mẹ con nhưng rồi chiều Bim, mình có một buổi tối giống chia tay vui  nhiều hơn là sinh nhật. Mẹ đưa tấm hình con và Bim chụp sau đêm đi xem  vở kịch hậu hiện đại Người mặt xanh ở Las Vegas, thế chỗ hình sinh nhật, là vì thế.


Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

Vatican muốn mời Philosophy

Hai bác thứ trưởng Vi - Va vừa gặp nhau bên xứ đẹp như thiên đường cũng không thể đẹp hơn. Bác Va muốn mời bác Philosophy sang chơi sau chuyến nghỉ mát lần trước của bác Ngàn cân. Bác Vi thì đưa ra ba điều kiện để hai bên tiến tới hôn nhân trong đó chỉ còn điều số 1 Va phải xin lỗi những gì đã làm với nhân dân Vi trong quá khứ thì chưa OK với nhau. Chuyện chính trị, đôi khi thấy như trò trẻ con, rất buồn cười. Suy đoán của tớ sự nghiệp cha Kiệt Nhà Chung coi như đã định đoạt xong. Vật thí một.


Phía Mỹ đã chính thức lên thiết kế một chuyến thăm cho Tổng thống và ngoại trưởng tới Việt Nam trong năm sau. Chiểu theo những gì mà bác Olala phát biểu nước Mỹ cần thay đổi quan niệm đối với thế giới suy ra  mối quan tâm hàng đầu của chính phủ Olala với các nước đang phát triển thành rồng bay phượng múa là quyền của người lao động, là công đoàn. Các bác 88 hay 79 sang hàng thứ 2 rồi. Vàng đen trắng, nước da không chia tấm lòng. Biên giới sâu không ngăn chúng ta trao tình. Nếu lời sấm của bác nhạc sĩ này thành hiện thực thì Olala sẽ hy sinh thêm vài chú 88 nữa. Vật thí hai.


Định viết tiếp vật thí ba chả liên quan gì đến cuốc da cuốc tế nhưng có lẽ để suy nghĩ thêm tý, nên chọn cách viết về những điều mọi người biết hay viết về điều tớ biết.


*** Viết thêm cho dõ theo yêu cầu của Trà đá, bạn bỏ công khen tớ thùy mị đoan trang nết na hiền thục: bác Philosophy thì bạn tự tra từ điển Anh hay Pháp đều cùng nghĩa. Ngàn cân tính ra là bằng Tấn. Chính phủ Olala thì chắc chắn ông í là tổng thống. Viết toẹt tên cúng cơm ra các cụ ngày xưa là kiêng lắm, ví như cả họ phải gọi là củ Hiềng vì ông tộc trưởng tên Hành ấy.