Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

ĐẦU NĂM TÀO LAO VĂN NGHỆ VĂN GỪNG

Nửa đêm. 


Cái đồng hồ trên tường kêu tích tắc, tích tắc. Kim ngắn trỏ đúng con số XII .
Kim dài đang nhúc nhích bò tới con sô I. 
Bóc tờ lịch ngày cuối cùng năm 2011 đỏ chói, cẩn thận bỏ vào xọt rác. Thế là
bước sang năm 2012 được năm phút rồi. Anh bạn tiến sĩ kinh tế ngành địa chất
thủy văn ở nhà bên đáng tuổi thằng con út của tôi không ngủ được, lọ mọ mò sang
xin ly rượu Mèo, ngồi nhâm nhi rồi gật gù :
- Kinh tế Năm 2012 vẫn tăng trưởng tiến lên. Vậy mà văn nghệ văn gừng các bác
năm 2012 chắc vẫn cứ là …là… ậm è, chán ngoét.
- Căn cứ vào đâu mà ông bảo văn nghệ văn gừng chúng tôi ậm è chán ngắt.
- Tiếp xúc với thơ văn của các bác bây giờ oải lắm, buồn ngủ lắm, không khởi
sắc như kinh tế. 
Tôi bảo :
- Khởi sắc cái con khỉ. Kinh tế các chú lạm phát vọt lên hai con số rồi.Lửa
cháy đến đít rồi còn nói phét.
Chiêu một hớp rượu Mèo, anh bạn tiến sĩ chùi mép cười khà :
- Kinh tế như một dòng sông. Lạm phát chỉ là rác rưởi trôi nổi trên. Dân văn
nghệ văn gừng các bác chỉ nhìn thấy rác rưởi chứ không chịu ngụp xuống chiêm
ngưỡng dòng chảy ngầm bên dưới đang chảy cuồn cuộn tăng trưởng ứ trào thêm sáu
phần trăm của cải vật chất cho xã hội Việt Nam năm 2012.
Đến lượt tôi gật gù : 
- Nếu kinh tế như một dòng sông thì Văn nghệ cũng như một cái hồ. Dân kinh tế
các ông cũng chỉ nhìn thấy rác rưởi lềnh bềnh trôi nổi trên mặt nước thôi chứ
không chịu ngụp xuống …
Thấy anh bạn tiến sĩ buông ly rượu xuống, trợn mắt, ngạc nhiên, tôi cao dọng
giảng giải :
- Ở nước nào cũng vậy. Ở thời nào cũng vậy. Văn nghệ là cái hồ. Cái thứ văn
nghệ thời thượng rỗng tuếch lẩn trốn hiện thực chỉ là rác . Là rác nên nó phải
cố ngoi lên mặt hồ, đàn đúm nhau kết bè kết đám để thở. Còn văn nghệ đích thực
phản ánh trung thực đời sống xã hội thì là những dòng chảy ngầm cuồn cuộn dưới
lòng hồ. Dân kinh tế các chú đếch chịu lặn xuống mà giương mắt ra… 
- Vậy hả ?
- Chứ sao.
- Nhưng em cứ xin liều mạng hỏi bác cái hồ văn nghệ xứ ta bên dưới có có những
dòng chảy ngầm cuồn cuộn không ?
- Thì tôi đã nói rồi mà. Xứ nào, nước nào mà chẳng có.
- Cháu e rằng cái hồ văn nghệ xứ ta đếch có những dòng chảy ngầm cuồn cuộn đó
đâu.
-. Cậu chỉ phất phơ tiếp xúc với thứ văn thơ xuất bản bày bán tùm lum lềnh
phềnh trên báo, trên quầy ngoài phố thì làm sao mà đòi lặn xuống tiếp xúc được
với những mạch sóng ngầm , cuồn cuộn các tác phẩm thơ văn đích thực dưới đáy
hồ, đang ẩn mình vì vướng vào hàng búi giây nhợ NHẬY CẢM, vẫn chưa được vọt lên
,trườn mặt ra in ấn phát hành cho thiên hạ thưởng thức cơ chứ. 
- Xin lỗi bố già, nhà cháu đây lặn xuống rồi . Lặn xuống tận đáy rồi. Âm âm, u
u. Im thít.Toàn bùn nhão ngoét. 
- Cái thằng cha này mới có ly rượu Mèo mà đã BAY . Tàu lặn đâu mà ngươi đòi lặn
xuống được tận đáy hồ của chúng tớ.
- Ti tỉ cái tàu lặn bày bán khắp cả nước kia kìa. Máy tính. Mác đê in In te nét
cụ ạ. Em cứ cưỡi cái máy tính in te nét là em xục được xuống tận đáy hồ văn
nghệ văn gừng của các cụ.
- Ừ thì chú cưỡi cái tàu lặn chết tiệt đó. Nhưng chú thân cô thế cô , lại là
dân kinh tế suốt ngày tối mắt tối mũi đi săn tiền thì thời gian đâu mà lượn
khắp đáy hồ được. Chú nên nhớ cái hồ văn nghệ xứ ta rộng lớn lắm, vĩ đại lắm.
chú xục cả đời cũng chưa hết.
Anh bạn tiến sĩ phì cười:
- Em nói trêu bác tí cho vui đấy thôi. Với chúng em thời gian còn quý hơn vàng.
Có mà rỗi hơi em lại lặn xuống mò mẫm, lùng xục dưới cái đáy hồ văn nghệ văn
gừng của các bác. Điên !
- Vậy mà sao chú dám nói văng mạng dưới đáy hồ chúng tôi âm âm, u u. Im thít .
Chỉ toàn bùn nhão.
- Vì em nghe thiên hạ người ta đồn thổi rằng cái hồ văn nghệ văn gừng của các
bác quả là có to thật, rộng thật. Nhưng mà bao năm nay nó chỉ là cái hồ tù nước
đọng. Hi hi. Đã tù đọng thì chỉ toàn rác rưởi và bùn nhão ngoét làm đếch gì có
sóng. Ấy là chưa kể cái mùi nước hồ tù đọng lưu cữu lâu năm bốc lên thì thì …
Hi hi hi…
Bây giờ thì đến lượt tôi - gã nhà văn già há hốc mồm, trợn mắt ra nhìn nó – cái
thẳng cha tiến sĩ kinh tế địa chất thủy văn trẻ ranh đó vừa nốc rượu của mình
lại vừa cười vào mũi mình ./.


Bài này của bác Nguyễn Đình Chính. Mình khoái cái
hình ảnh hồ tù nước đọng nên chép về. Zõ là 1 mũi tên bắn 2 con trym.

MUA NHANH KẺO HẾT


Cuốn 1.



Bob Inglis (hạ nghị sĩ đảng
Cộng hòa): Tổng thống có nói dối người dân Mỹ không khi nói: Tôi không bao giờ
làm tình với người phụ nữ đó ? Tổng thống nói dối đúng không?


Craig (luật sư của Clinton ): Tổng thống đã lầm lạc và gây thất vọng


Chờ một chút. Ông ấy có nói
dối không?


Với người dân Mỹ, tổng thống đã làm họ hiểu lầm và
không nói cho họ biết sự thật tại thời điểm đó.


Vì thế ông sẽ không tin dù cá
nhân tổng thống đã khẳng định rằng tính không hợp pháp hoặc không chi tiết kĩ thuật
nào được phép làm lu mờ đi chân lí đạo đức. Tổng thống có nói dối người dân Mỹ
không khi phát biểu : tôi không bao giờ làm tình với người phụ nữ đó.


Tổng thống không tin mình đã làm điều đó và bởi vì
cách…cho tôi giải thích thưa ngài Hạ nghị sĩ
.


Tổng thống không tin mình đã
nói dối


Không, tổng thống không tin mình đã nói dối, bởi vì khái niệm về tình dục của tổng thống là theo định nghĩa trong từ điển.


Thật tuyệt, bây giờ ông ngồi
trước chúng tôi và rút lại tất cả, tất cả lời xin lỗi của tổng thống.


Không, tôi không rút.


***


Những ràng buộc do cộng đồng
tạo ra có thể mang tính áp bức. Tự do của chủ nghĩa tự do dân chủ được xây dựng
như liều thuốc giải độc cho những lí thuyết chính trị coi con người có định mệnh
cố định-phụ thuộc vào giai cấp hay tầng lớp, vị trí hay thứ hạng, tập quán,
truyền thống hay  tình trạng  thừa kế. Vì vậy, làm sao có thể thừa nhận sức nặng về đạo đức của cộng đồng
trong khi vẫn tôn trọng tự do của con người? Nếu tất cả các nghĩa vụ của chúng
ta không phải là sản phẩm tự nguyện, thì làm sao chúng ta có thể thấy mình có
được chỗ đứng trong cộng đồng trong khi vẫn tự do?


Hai đoạn trên trích
trong cuốn Phải trái đúng sai hoặc Phải đúng trái sai hoặc Phải sai trái đúng đọc
kiểu gì cũng đúng của một bác Há vợt. Nhà Trẻ in. Hồ Đắc Phương dịch.



Cuốn 2.


Cuốn này do nhà Văn
hóa thông tin in. Tác giả là Nguyễn Bích Hằng và Nguyễn Viết Dân. Có dăm chục
trang đóng chổng ngược.


Dạy cách bói toán theo Khổng
Minh thần toán như sau:


Khấn hầm bà lằng Nam mô. Viết ra
ba chữ bất kì (chữ Việt latinh-không phải chữ của cụ Khổng Minh). Mỗi chữ có bao nhiêu chữ cái ứng với bấy nhiêu số ở hàng trăm
chục và đơn vị.


Mình  nghĩ ngay lập tức ba chữ CÓ NHIỀU TIỀN. Và
đức thần toán  phán mình thế này trong
quẻ 254. Ước nguyện đã thỏa lòng rồi. Mới
biết ý chí ở đời cần cao. Mười phần chắc tám chín phần vào. Luôn luôn nắm chắc
phần nào cũng xong.


Khi Trẻ ngày càng in nhiều
sách nghiêm ngắn có giá trị, đáng đồng tiền bát gạo (cùng số trang in nhưng
cuốn 1 đắt gấp đúng 4 lần cuốn 2: 125 ngàn) thì cùng các nhà Đồng nai, Thanh
hóa, nhà xuất bản của Bộ ngày càng rẻ mạt.


Mình mà là lão Thuận FAHASA,
mình cấm cửa mấy loại này.

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

KÉP GIÀ


Định nghĩa lề trái.


Cựu bộ trưởng Bộ Thông tin
truyền thông Lê Doãn Hợp giải thích  thế
này. Gần như tất cả mọi người trên thế giới muốn an toàn và tự do phải làm
đúng luật cái đó là văn minh của loài người, luật lệ càng kỹ bao nhiêu, càng
chặt chẽ bao nhiêu thì văn minh loài người càng cao bấy nhiêu. Trên nền văn
minh của con người chính là an toàn và tự do, cho nên tôi nói tất cả thành phố
trong đất nước này, muốn an toàn tự do phải làm đúng luật. Cũng như người đi bộ
tham gia giao thông sẽ an toàn và tự do nếu mình đi đúng lề bên phải. Chứ đường
xe máy đang chạy mình nhảy tung ra giữa đường thì làm sao an toàn được.


Văn nhân kẻ sĩ nhảy ra nhận mình là lề trái. Điểm
mặt lại, hầu hết lề trái không thất nghiệp cũng hưu trí hàng chục năm, thậm chí
vài chục năm. Điểm kĩ thêm chút nữa, những hưu trí như ông Nguyên Ngọc, Phạm
Toàn (còn có bút danh Châu Điên)…tài năng ấy khí chất ấy, nếu không nhờ cộng
sản nuôi dưỡng trọng dụng, chỉ vào tầm ăn mặn đái khai, so với thế hệ bây giờ.


Lọt sổ, hãn hữu như Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, con bộ
trưởng vợ cháu ruột bộ trưởng bản thân là bạn học của vài bác thứ trưởng công
an và không thất nghiệp. Nhưng cái nghiệp (job) tổng hợp tin của anh ta gắn
ngày càng chặt với lề trái, vì khách hàng của anh ta muốn ngửi cả thơm lẫn thối.
Thế nên, khác toàn bộ với những người khác, lề trái càng tung hô bao nhiêu thì
Vinh kiếm (tiền tươi thóc thật) càng nhiều bấy nhiêu. Ấy là chiểu theo lời phân
trần lí do dạt sang lề trái của Vinh, với vài bạn học kể trên, thế.


Mượn lời Hà Cao thay định nghĩa. bên phải chả đi lại cứ thích đi về bên trái. Mà xưa
nay thì, cái gì mà dính đến chữ trái thì bao giờ cũng vô hậu lắm í nhé! Như làm
trái lời cha mẹ, người ta gọi là bất hiếu, sống trái với đạo lý ở đời người ta gọi
là bất nghĩa, bất nhân. Trí thức vốn chả nhiều nhặn gì cho lắm mà lại cứ sính
làm trái, đã trái thì khác gì với những ngữ vừa nêu?


Kép già
của lề trái.


Đầu tiên mình định đặt tựa những
anh già ra trận, ngẫm lại không đúng bởi hai chữ ra trận. Phàm đã ra trận là
hào sảng lắm khỏe khoắn lắm. Lại nữa, ra trận chí ít cũng làm cho đối phương
không chết cũng bị thương. Mấy anh già 
Ngọc Toàn Chi…này vô hại với mọi thế hệ đối thủ (của các anh ấy). Kép
già -thêm của lề trái- chính xác nhất. Hình dong sắc vóc dúm dó, diễn duy nhất
một vở, không một hiệu ứng vẫn diễn. Mà hình như, làm gì còn vở nào khác.  Thảm hại không thể tả được.


Vở mới nhất thư ngỏ thông điệp gửi Chủ tịch nước. Thảm
hại đến tận cùng kiếp kép già. Nghĩ lại, Beo dạy chớ có sai. Em Hằng yêu nước
Hồ Gươm gánh thêm đám kép già ăn theo này, thì đủ hai năm chưa chắc phục hồi
xong nhân phẩm.


Cái bất nhân của đám tự xưng trí
thức, chính ở điểm đó.


Sau khi đăng entry Ai cứu Hằng…?, có một đứa tự xưng Người
Buôn Gió nhảy vào chat, kêu gọi Beo đừng “phang” Hằng yêu nước Hồ Gươm. Nếu
đúng NBG thật, thì nó chỉ can tội ngu nhưng sống thế, có tình.


Mình thích thằng này, chính ở
điểm đó.


Lề của cuộc đời.


Ấy là mấy anh kép trẻ của lề
trái.


Cuộc đời thú vị cực kì, khi
mỗi ngày anh cảm nhận nó với tất cả sắc màu và chiều kích: tốt xấu, sạch bẩn,
sang hèn, sáng tối… Thời gian còn đằng đẵng phía trước, bị hắt ra hay tự mình
bó gối bên lề cuộc đời vì chỉ thấy những xấu- bẩn- hèn-tối, để rồi mộng mơ một
ngày kia, cái máng lợn hóa lâu đài mà con cá vàng  ban điều ước là dăm trang mạng (đang trong
tình cảnh  ốc chẳng tha nổi mình).


Mười đứa hết mười khẳng định,
không thể có cách mạng hoa  nhài ở Việt
nam bởi riêng việc gọi tên hoa nhài hay bông lài, chư vị lãnh đạo cuộc cách
mạng ấy đã tự đánh nhau, cho đến khi vô sản toàn thế giới kết liên xong đã đời,
vẫn bất phân thắng bại. Dẫn chứng chứng minh: 
các cuộc biểu tình chống  mấy tờ
báo tiếng Việt ở Mỹ. Văn minh  đến như Mỹ
mấy chục năm còn chẳng cải hóa được, nữa là các vị xuất thân lão ngồi mơ nước Nga.


Học hành tử tế sách vở đầy
một đầu, rồi cũng không nghĩ ra  cái gì
khá hơn mấy anh kép già ngoại trừ việc mỗi anh sáng tạo dăm bảy cái nick ảo,
vừa tự tạo cảm giác số đông vừa bi kịch hóa mấy chuyện bá láp vụn.


Lâu đài (trong mơ) rồi cũng
trở lại cái máng lợn thôi vì, đông đảo nhân dân không cho xây trên đất của họ,
từ nhiều năm đã qua.


 


 


 

SỰ TÍCH THÚ CƯNG

Một gia đình làm gỗ làng Đồng
Kị. Lúc hàn vi không đủ vốn đóng đồ nội thất lớn, buồn tình hai chú con giai
chủ nhà-đang học đại học Mỹ thuật- nhặt gỗ vụn làm chơi mấy con chuột nhân năm
tí. Lô hàng cũng ế ẩm mãi cho đến khi
một thương nhân Đài Loan trông thấy và đặt 100 nghìn con trả tiền trước toàn
bộ. Gia đình này phất lên nhanh như diều nhờ đó và cặp ông bà chuột này  là một trong số lô hàng ế ẩm kia sót lại. Vừa đóng một xe tải bàn ghế giường tủ vừa buông
hàng tấn lời ong bướm, chủ nhà mới tặng cho.



Cả nhà nhất trí đây là hình
ảnh bố và mẹ. Trông rất phè phỡn nhưng ai nương tựa vào ai thì tranh luận từ
lúc chúng nhập hộ khẩu tới giờ, chưa ngã ngũ.



Cặp Tom và Jerry bằng gốm, lạ
cái  bị rơi tới 2 lần mà không đứa nào  chịu vỡ.



Lão í  bình phẩm Công giữa bầy gà. Mình thì bảo Cô
đơn giữa chốn phồn hoa.



Rúc vào ti mẹ, hẳn nhiên chỉ
là Gái đẹp rồi.



Con nai đen vờ ngơ ngác. Nó ca bài cải lương



Hình như đây là quốc chim của
Argentina.
Nguyên cục đá liền khối không  có mối gắn
nào trừ cặp mắt. Cũng hình như vì thế mà nó quý. Chính ra Việt cũng nên chọn
biểu tượng thế này, nói nhiều, ăn nhiều đến phù mỏ nhưng làm thì nhường giống loài
khác.



Phía trước là quả thông (loại thường thường bậc trung) ở New Zealand.
Loại lớn gần bằng quả sầu riêng.
Quả phía sau là trứng đà
điểu, chứ không phải ngựa Tàu thì đẻ ra trứng như mấy giai Tinh chùng hung hăng
(chữ của Hoa Binh), Bô shit, Đứng lâu cũng mỏi cho nên phải nằm (Xuân Sách)…rêu
rao.



4 bác chơi đồ cổ chia 2 phe,
50/50, khảo cứu cái cắm bút này là cổ- không cổ. Mình chờ  thêm một phiếu, nghiêng phe nào thì định giá theo
phe ấy. Định giá, nghĩa là  để xếp cái lũ
rừng rú vào chỗ trang trọng hay xó xỉnh trong nhà.



Trông yêu chưa.



Mỗi lần vuốt  vuốt đầu  lạc đà iêu, là không quên lườm cho con ranh ếch này phát. Hình như dân Mẽo coi đây là vật khước 
tiền vô hay giai vô gì đấy. Cho chễm chệ ngay trước
cửa phòng mình với mong ước  gì vô cũng OK, thế mà tiền toàn ra, giai mỗi lão í vô.


Gà của cụ Nguyễn Tư
Nghiêm. Thật ra mình thích tranh của Trần Lưu Hậu và Lưu Công Nhân (hơn hẳn).
Vụ tranh pháo này mình cấm cả nhà phát biểu nguyện vọng ý kiến. Đời người ta
sướng nhất là thế, không phải vì thiên hạ xưng tụng cụ xếp đầu trong tứ đại
danh họa Việt mà mình phải để cụ tọa trong phòng khách chung với hai cụ kia,
cho nó ra vẻ ta đây xang chọng.