Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

ĐỪNG TẤN CÔNG DÂN ĐEN

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;font-family:"Times New Roman";
}

-->

9, 14, 23 ngàn là những con
số tàu đánh cá được Trung quốc xua ra  xâm phạm trái phép vùng biển Việt, đây
là thông tin báo chí đang thổi dồn dập vào tai bạn đọc.


Việt nam hiện có gần 100 ngàn
tàu cá trong đó, hơn 14 ngàn có khả năng đánh bắt xa bờ.


Chuyện ngư dân xâm phạm lãnh
hải nhau xảy ra như cơm bữa, đặc biệt  ngư trường nào giàu dòng cá ngừ. Bắt
ngư dân Việt, sau đó phạt tiền hoặc phạt tù, lần lượt từ cao xuống  như sau : Indonesia, Malaysia, Trung quốc, Philippine,
Đài loan, Thái lan …Tuy nhiên, vì truyền thông chỉ chọn sự gây hấn của Trung
quốc để đưa tin, nên dư luận nhầm tưởng các quốc gia kia thân thiện.


Theo báo chí Mỹ, Trung quốc
có 23 ngàn tàu cá tại đảo Hải nam. Sau khi lệnh cấm đánh bắt (của chính Trung
quốc) hết hiệu lực, 9 ngàn tàu đã ra khơi, so với năm 2011, con số này ít hơn
gần 1 ngàn.


Một điều có lẽ ai cũng biết
nhưng cũng nên nhắc lại, tại Trường sa, Việt nam chiếm ưu thế số lượng đảo và
bãi đá ngầm (24) so với các nước đang tranh chấp khác (Trung quốc 6). Hiện
trạng này, DOC yêu cầu các bên  tham gia
phải giữ nguyên.


Một điều có lẽ ai  cũng biết nhưng hình như cố tình lờ đi hoặc
nói ngược lại, hải quân và cảnh sát biển Việt nam đang hoạt động hết sức tích
cực và hiệu quả trong bảo vệ vùng biển chủ quyền.


Việt nam và Trung quốc đang dùng đúng một sách chung:  cửa tiền cả hai
chính phủ bắt chặt tay lấy tình hữu hảo, lý hòa bình làm trọng nhưng cửa hậu, thả
cho dân đen quăng bom ném đá nhau mà dân
đen báo chí  là ví dụ điển hình nhất.


Tội vạ gì trên trường quốc
tế, vấy hết cho dân đen, là sạch.


 Trong trường hợp cụ thể ở đây, dân đen là ngư dân, thử hỏi Inđô Mã Tàu
Phi hay Việt…có khác gì nhau sự cực nhọc vất vả kiếm sống.


Hỗ trợ, sát cánh  cùng chính phủ chống Trung quốc bằng cách tấn
công dân đen, là tiếp tay cho hành
động bất nhân.


Tạo tâm lí bất an cho dân
chúng và  tạo mối hận thù giữa các dân đen, cũng là hành động bất nhân nốt.


dàkhú lại lỗi òi

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012

GIỌNG HÀ NỘI nói nốt cho rõ

<!--[if !mso]>

st10003a*{}

--><!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;font-family:"Times New Roman";
}

-->

 <!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";
}

-->

*** Ông Cao Huy Thuần, trong luận văn tiến sĩ làm tại Paris Đạo
thiên chúa và chủ nghĩa thực dân tại Việt nam,
viết đại ý thế này: Khi
người Pháp chiếm Nam kì, toàn thể quan lại đều bỏ đi khỏi vùng bị chiếm. Bắc và
Trung kì ngược lại, tuy hết sức bối rối và bỡ ngỡ vì các biến cố nhưng, hầu hết
đều muốn tại chức.


Phát hiện ra đặc điểm vùng miền này, người Pháp đã đề ra
chính sách cai trị như sau: ở Bắc kì, làm yên tâm dân chúng cùng cai trị họ, thi
hành chính sách dân chủ, việc bình định do chính nông dân bản xứ đảm
trách. Ở Trung kì, thi hành chính sách quý tộc, việc bình định do văn thân
bản xứ nhận lãnh.


Cũng theo Cao Huy Thuần, người Pháp đã thất bại khi vận hành
chính sách trên. Diễn giải theo một góc nào đó, không thể áp đặt khí chất nông
dân lên người kẻ chợ.


Ông Cụ chắc chắn giỏi vạn lần hơn người Pháp khi dựng hàng
loạt văn thân lên bình định xứ Bắc thế nhưng, tư duy hệt nông dân. Diễn
giải theo kiểu Beo, hồn Hàng thịt da Trương ba


*** Beo bỏ nguyên ngày, mò mẫm trong thư viện Sg xem từ 1954
đến 2012, tìm xem có công trình (không phải sách văn học) mang tính dân tộc học
nào nghiên cứu sâu về  HN và, chưa thấy cuốn nào khiến tâm phục. Có cụ
Nguyễn Vinh Phúc (đã mất) được phong là nhà Hà nội học, nhưng cụ vốn dân Thanh
hóa nên phả vào Hà nội không ít chất hoa thanh quế của cụ.


Tìm đọc chơi vậy thôi. Giả dụ, (hai) ông thị trưởng Hà
nội  giờ 
tự dưng tìm đến các nhà văn hóa đặt hàng viết lại hay xây mới một bộ
chuẩn giá trị văn hóa cho Hà nội, nhỉ?


Ai chứ bà ngoại nếu còn sống sẽ nói bằng giọng Hà nội, rất
ngọt và nhẹ:  chó cũng có váy lĩnh ạ.

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

HOA CỦA NGUYỄN QUANG LẬP

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

--><!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Có cái này tặng KU
VINH
. Nhân thể tặng  cái này cho blogger BỌ LẬP.



Hình xin bên nhà bạn Hòa bình

TRÔNG...ẢNH MÀ BẮT HÌNH DONG

Cứ hình dung, một ngày đẹp
trời nào đó tại quốc hội, toàn thể đại biểu đánh quần đùi áo thun ba lỗ (cho
mát) trong phiên khai mạc.

Đã tưởng tượng, thôi thì tưởng
tượng cho chót
, ông Nguyễn
Tấn Dũng mặc bộ đồ đánh tennis dự họp đại hội đồng liên hiệp quốc.

Còn cái này,  hoàn
toàn có khả năng sẽ diễn ra, khỏi mất công tưởng tượng: Ông Lưu Đức
Khánh, giám đốc điều hành Vietjet air (trái) bận bộ
pyjama trong những sự kiện như bức hình dưới đây.



Cả thế giới này, người ta mặc
định các loại y phục theo từng loại sự kiện và thời điểm (của người mặc và  của sự kiện), thậm chí nó còn gánh cả sứ mệnh
kì đức.

Tréo ngoe với các mặc định
của thế giới văn minh như ba tưởng tượng trên, thì nghiễm nhiên được xếp vào
hàng thiếu giáo dục- từ này đồng nghĩa với từ vô văn hóa.

Thu hút khách bằng mông vú
đàn bà, Việt chưa là cái đinh ba phân so với Thái. Chỉ khác tí ti: người Thái
không vác sexy show ra diễn ở Hoàng cung.

Tiếp viên hàng không, chuẩn quan
trọng nhất là lịch thiệp, vì đây là phương tiện vận chuyển  sang
trọng
(tạm cho vậy vì đắt tiền). Nhìn bức hình, vừa thấy thương mấy đứa trẻ
vừa khinh bỉ lãnh đạo Vietjet Air không thể tả.



Mình sẽ không bao giờ đi cái
hãng này, cho dù phải lội bộ.