Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Triết lí của Trung nguyên-kì 1

Beo bảo: starbucks không chỉ mang caphe đến Việt nam, mà mang cả một
lối sống, rất đối lập với " triết lí caphe " của Trung nguyên.

Pham Gyp giảng: Tất cả chỉ là chiến lược marketing, "triết lý" hay "văn hóa", "phong cách" hay "trào lưu"... nói cho cùng chỉ là những định hướng mà mỗi thương hiệu chọn cho mình. Anh Vũ không ngây thơ hay non tay, cái chuyện "gồng" hay "kệch kỡm" không phải đợi đến người ngoài nhìn vào mới thấy, mà có khi người làm đã thấy từ trước. Cuối cùng chỉ là việc quyết định chiến lược.
Trong bối cảnh thị trường Việt thiếu qui chuẩn, thiếu cả kiến thức để đánh giá,
thì cái gì thảy vào thị trường cũng cần phải "gồng" cho mình một giá trị, một tính cách. Chuyện này không riêng gì trong kinh doanh thương mại, kinh
doanh văn hóa giải trí (showbiz) cũng vậy thôi. Các hình ảnh "Ca sĩ cá tính", "Ca sĩ underground, "Ca sĩ indie", "Hoa hậu nhân ái", "Diễn viên kịch có công với thế hệ trẻ"... của chúng ta hiện nay hầu hết chỉ là vai diễn, không thật là cá tính gốc của họ mang vào hoạt động nghệ thuật (được họ xem là nghiệp của họ).
Vậy thì, giữa các giá trị, chọn diễn-triết-lý cho sản phẩm cà phê là một chiến
lược không tệ. Nếu là Trường vào thời điểm Trung Nguyên ra đời, có thể Trường cũng chọn chiến lược này (Còn thời điểm này, Trường đã có những chiến lược khác)

Anh Hào nghĩ: Triết lý cafe của anh Vũ, cũng như triết lý phở của Hà Nội, sẽ khó tồn tại lâu dài nếu không chịu có một cái nhìn cởi mở hơn, ít hằn học hơn với thế giới bên ngoài.

 

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

NHÂN DÂN MỸ

Phải sống ở Mỹ mới hiểu xâu xắc vì sao Mỹ thua Việt trong chiến tranh. Nhân dân Việt, phải đến già hoặc cũng sồn sồn đang cố níu kéo cứu vớt  đối phương bằng đường nhan sắc, thì mới đi tập thể dục.  Nhân dân Mỹ sợ chết từ bé, không chỉ các phòng gym chất đầy trẻ con mà ngoài đường, bất kể  thời tiết nào, giờ nào cũng có thể gặp cảnh bọn nhóc quần áo thể dục phong phanh nhong nhong chạy.

Nhằm tìm hiểu thêm về nhân dân Mỹ, mình quyết định đi tập thể dục.

Ngó nghiêng yoga dăm phòng gym cạnh nhà. Lại cũng ko như Việt ta, chúng nó dần nhau những hai tiếng 1 ca, môn thì vặn vẹo trong phòng mù hơi nước môn lại từng cặp quắn nhau như karma.

Không đánh đu với bọn này được, đành tìm phòng gym khác gần với dân tộc tính hơn tuy phải đi hơi xa, hơn hai chục phút tàu mới tới.

Chọn một lớp có tên rất teen, trẻ@tim. Hay. Cực hay. Vừa có tý múa dân gian đương đại Úc lại có tý thái cực quyền Tàu pha chút Yoga Ấn độ. Vừa đúng đến động tác đảo con ngươi, định ah lên đích thị copy tuồng Việt ta thì nhân dân gái ra. Đuổi. Lí do, tuổi gì mà tim đã cần làm trẻ. Mình trả lời rất nghiêm khắc bằng mắt, đừng hỗn đây đã có  tới mấy cháu nội. Nhân dân gái cương quyết, lần sau mang theo aiđi chứng minh tắt kinh, giờ biến cho nước dùng nó trong.

Cắp đít sang lớp vận động nặng hơn. Máy móc lừng lững nhưng đời tươi  hẳn, toàn Mỹ giai.

Vừa bước lên cái máy chạy, hai giai Mỹ trắng chõ sang ngay. Giai phải mình dây nhưng mồm miệng bé tí. Liền ông thế lẻo mép bần tiện phải biết, không duyệt. Nghiêng hẳn về Giai trái.

Thôi rồi là nhiệt tình. Giữa hai cơn thở  hồng hộc Giai trái lại ngó nghiêng xem nhịp tim phổi mình rồi tự động điều chỉnh tốc độ chạy cho. Cũng khí lộn ruột nhưng nhịn, tính nữ hấp dẫn nhất là sự ngây thơ, mình thuộc lòng bài dạy này từ báo Vịt nát, giờ mới có dịp thực hành. Kì thực, cái máy này trong nước mình chạy nát, có tháo banh ra mình ráp lại còn được nữa là.

Sau 40 phút chạy khô cả mỡ, cũng cái cân ấy, mỗi mình leo lên, mỗi Giai trái bấm bấm choọc choọc, thế quái nào từ 112 nhảy lên 115 bao.

Thừa lúc cả Giai trái lẫn nhân dân quản lí gym thi nhau lên lên xuống xuống kiểm tra cái cân, mình lỉnh đi tắm.

Nhẩn nha chán, ra cửa Giai trái vẫn chờ, bảo chỉ đi tập được vào sáng thứ Hai và chiều thứ Sáu. Nhân dân hai nước hẹn gặp lại nhau vào cuối tuần, ấm nồng tình đoàn kết.

Tối nay, dứt khoát phải huy động lũ con dịch hộ một câu ra tiếng Anh sao cho thật lịch sự, thật nhã nhặn, thật tế nhị để nhắn tin cho Giai trái.
Đại khái tiếng Việt là, nặng mấy trăm cân thế, chú em?

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

ĐIỂM G

*** Trong blog của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng, rất tiếc Beo không lưu lại, nhưng chắc chắn có một bài viết  rất hay, hết sức tình cảm về diễn viên Mai Phương.

Mai Phương, cùng với một cô cũng tên Phương con gái đạo diễn Đoàn Bá,  nếu theo nghiệp diễn viên hẳn đã thành những nghệ sĩ lớn, vì tố chất nghệ sĩ bẩm sinh đặc biệt ở họ, dù mới chỉ thấp thoáng trên sân khấu hay màn ảnh trong những vai nhỏ.

Mai Phương có dáng người đậm gen…Nguyễn Quang Sáng và gương mặt của mẹ, bà Kim Chi- Beo không gọi là nghệ sĩ vì quả thực 30 năm chuyên theo dõi văn hóa nhưng Beo chưa từng biết bà ấy làm gì trong nghệ thuật.

*** Đương nhiên Beo không bàn đến chuyện văn nghệ như lệ thường blog, hơn thế lại là chuyện về những người, rất hiếm hoi người còn nhớ tới.

Beo bàn về chuyện bà Chi từ chối vào danh sách sẽ nhận giấy khen cấp thủ tướng vì chữ kí của ông thủ tướng đương nhiệm, với bà là nỗi xấu hổ.

Chuyện sẽ hết sức bình thường, thậm chí đáng hoan nghênh để làm gương cho các nghệ sĩ đương thời, ru rú trong thứ nghệ thuật chim hoa cá gái hay chỉ mạnh mồm chém thứ gió vặt, đụng đến quyền lợi riêng là ngậm nguyên quả thị chứ không riêng gì hột.

Nhưng, đương khi bà Chi chỉ đúng ra điểm G cao hứng của công chúng, thì các bloggers lại làm cho tuột xích bằng một bài phỏng vấn nặng hằn học cá nhân bà với một phụ nữ khác mà số phận  cũng đầy long đong lận
đận, đáng thương gấp mấy lần bà, nghệ sĩ Thúy An, cựu tình địch của bà.

Đẹp đẽ hay ho gì khi một bà già ra giữa chốn công cộng phơi chuyện (xấu) riêng tư giường chiếu?

*** Vừa rồi đọc báo bên nhà thấy tuyên giáo Hà Nội bá cáo thành tích đã lập được 900 chuyên gia bút chiến, nhằm chống lại các luận điệu phản tuyên truyền chính thống.

Kinh, bút chiến mà tới cấp chuyên gia thì nể thật. Đào đâu ra tới tận con số 900 người ăn xong toàn đi chửi nhau, chưa biết là có lương hay
không nữa. 
Thôi thì Beo tạm đặt tên 900 vị này là chém gió viên, đối lại là bọn bút tặc, cho nó bớt máu.

Có khi  nào bài phỏng vấn bà Kim Chi Beo vừa nói trên, do các chém gió viên này chơi đểu bọn bút tặc, thực hiện không nhỉ?

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

ĐAU ĐỚN

Anh bạn báo, chạy được cho cái giấy mời xem lễ nhậm
chức Obàmá, năm nay nhằm đúng ngày nghỉ lễ Luther King.


Mình  lỡ đã mua vé coi ba lê Công chúa ngủ trong
rừng
ở Broadway, đắt trời thần.


Tàu bay, phương tiện di chuyển vốn dễ hơn đi tàu lửa
bên nhà, không có chuyến nào đẹp giờ để từ WA về NYork, kịp coi cả hai.


Đấu tranh tư tưởng cả ngày nay, từ oẳn tù tì như trẻ
con đến động não tư duy như viện sĩ hàn lâm, vẫn không đi đến được chung cuộc,
coi cái nào bỏ cái nào.


Kết luận: đôi khi nỗi đau đớn nhất lại nảy sinh từ
chính những ham muốn hết sức văn minh và tử tế.