Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009

và những giấc mơ được cứu thoát

...từ ngài đại sứ quán của các bạn nam thanh nữ tú 88 và 79. Khi mà Ban chơi con bài dùng thông tin trị thông tin thì quả tình, các bạn thông tin chuyên nghiệp thất nghiệp mất nghiệp. Sắp tới đây, Ban sẽ công bố một loạt chuyện mới toe, một số người sẽ thấy niềm tin của mình bị đánh cắp ra sao? Và tội nghiệp cho những giấc mơ con làm lãnh tụ xứ Cừu bất thành, giờ ngày đếm kiến đêm mơ được nhời bảo lãnh sang Tây dựng lại cuộc đời con bị đè nát.
Giấc mơ ấy lại cũng chính là điều Ban mong đợi nhất. Tư tưởng lớn gặp nhau hay là con đường nào cũng tới giấc mơ Mỹ
Rõ thảm, cho tôi cho anh và cho chúng ta...

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2009

những giấc mơ bị bắt

Hôm qua, ăn trưa với Nguyễn Hữu Liêm, tán nhảm trên  trời dưới đất chán, chàng than muốn gặp một nhà báo trong nước nhưng  anh ta đang bị công an  theo dõi chặt quá, trong vòng ngày một ngày hai nữa là  xộ khám, không thể gặp được. Mẹ con nhà Beo- Boo phá lên cười,  dù  biết rằng  cười thế khí ác, nhưng nhịn không được.


Anh nhà báo trên chưa phải là người duy nhất mơ giấc mơ được cầm tù.


Quãng cuối những năm 90, một chàng nhà thơ văn vợ giàu cũng ảo tưởng tương tự. Bữa đó Beo đang ngồi càphê quán cóc vỉa hè góc Võ Văn Tần-Trần Quốc Thảo. Beo hay ngồi đó tám với anh thợ khóa có cái tủ kiếng nhỏ mà hết hai mặt, anh dán đầy ảnh Thanh Kim Huệ cắt ra từ  báo. Beo biết rõ anh còn là do vợ anh giúp việc nhà cho em gái Beo.


Trên chiếc cup 78( tương đương như spacy bây giờ), nhà thơ văn  phóng vèo qua. Mươi phút sau, Beo thấy anh quay lại, rồ xe  lên vỉa hè sát chỗ Beo ngồi, ngoắc ngắc Beo đứng lên cho anh thầm thì vào tai trong khi vẫn giữ nguyên máy nổ. Không phải anh không dừng lại chào cô mà bọn công an đang rượt theo anh. Cô thấy thằng thợ khóa kia không, nó là công an đó. Nó biết cô và anh gặp nhau ở đây nên nó ngồi rình đó. Bọn này công an gọi là đặc tình. Mặt Beo khi ấy chắc là trông ngu bạo lực luôn nên trước khi quay xe đi, anh còn vỗ vỗ vào vai Beo như ngầm an ủi đừng lo đừng lo, anh ổn anh ổn.


Tin giờ chót. Sau hơn chục năm anh vẫn chưa bị bắt. Vợ chồng anh thợ khóa đã sắm được xe mì, hủ tiếu và bán nhờ ngay cửa nhà em gái Beo, gần trường Quốc tế đường Đặng Văn Ngữ.


Mới hơn, cũng một nhà văn bồ trẻ. Anh kể ngày nào cũng có 2 chú công an canh ngoài cửa nhà anh. Anh đi qua một trong hai chú còn cầm cái còng quay quay trên ngón tay trỏ nhằm đe anh. Chuyện này lý ra Beo không viết vì nó ruồi bu quá nhưng cái chi tiết, chú công an cầm cái còng quay quay trên ngón tay trỏ nó đặc sệt chất cinéma, ghi lại không mai mốt quên. Gần 2 năm nay, không biết các chú công an còn ngồi quay còng trước cửa nhà anh không nhưng Beo thấy anh vẫn phản đối, phản biện, chửi bới tá lả âm binh trên các báo đài hải ngoại.


Còn một nhạc sĩ già,  một nhạc sĩ zung zúc, hai nhà thơ trẻ  và một nhà báo  nữa cũng làm nhiều người hồi hộp trong những pha action với công an. Tuy nhiên, phần vì Beo chỉ nghe họ kể lại chứ không chứng kiến, phần thì trong câu chuyện của họ không có  tý cinéma hay văn học nào. Beo chán.


Vĩ thanh buồn. Beo đã cá độ với luật sư Nguyễn Hữu Liêm rằng nếu chàng nhà báo mà bị bắt, Beo và Boo mất cho ông cặp vé máy bay về VN (thăm nuôi) và ngược lại, Beo và Boo bát ngát trời tây một tháng bằng tiền của ông. Đùa là vậy nhưng trong thâm tâm, Beo mong một ngày bằng an được cùng người dưới thế, để những giấc mơ bị bắt chỉ có ở  những kẻ trộm cướp lưu manh...

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2009

lề phải

1. Có dạo, các nhà đổi mới nước mình lồng lộn lên, túm mặt chỉ tên bao nhiêu là ấu trĩ ngu muội của thời bao cấp. Câu thơ Trăng Liên Xô tròn hơn trăng nước Mỹ chung số phận trong cuộc đứt dây thần kinh chửi này. Ô hay, đạo lý nước mình ông bà đúc kết, khi yêu nhau thì củ ấu còn tròn xoay xoay, có gì bất bình thường ở câu thơ vô tội ấy?
Tớ chưa đi Liên Xô bao giờ nên chẳng biết trăng sao bên ấy thế nào, nhưng  trăng Mỹ tuyệt đẹp. Chạy xe một đêm rằm tháng cuối Xuân từ Los về Santa Clara, mặt trăng trong veo nhìn rõ cả ngọc thố và cực lớn, cực gần. Ba mẹ con tớ im lặng. Thiên nhiên đẹp thế, sao phải nuôi những thù hận bâng quơ rồi hả hê trút giận vào chữ nghĩa một thời. Đời họ khổ thật và sướng giả.
2. Bác bộ trưởng bộ tình tiền tù tội phát biểu báo chí trong nước phải đi đúng lề phải. Thành ngữ lề phải ra đời với hàm ý giễu cợt báo chí nói chung một giọng. Trong tiếng Anh, tớ nhớ là luật và phía phải dùng chung một chữ. Bác bộ trưởng ấy sai chỗ nào khi khẳng định báo chí phải tôn trọng luật pháp, phải hoạt động trong khuôn khổ của luật. Nếu biết rõ nội tình báo chí  VN thì câu nói của bác ấy là chuẩn.
Ví dụ nhỏ nhỏ cũ cũ. Vụ PMU 18. Nhà báo sáng tác ra một bài vè, vu cho là chép từ quê bác Nguyễn Việt Tiến. Bạn cứ thử xưng là nhà báo về làng bác Tiến mà xem, dân đánh cho chạy mất dép. Ở đây người ta  tôn thờ bác Tiến như thành hoàng khi ông  lo công ăn việc làm cho hầu hết thanh niên trong làng. Bạn nhà báo này là công an nên lề trái cứ là thẳng tiến. Không  biết bên tây tội vu khống thì bóc lịch mấy cuốn.
Ví dụ có thể thấy hàng ngày trên hầu hết các báo. Những bài phỏng vấn các ngôi sao điện ảnh, ca nhạc... mà người trả lời phỏng vấn bật ngửa, không biết mình trả lời khi nào, cho ai. Bài nhạc sĩ Quốc Bảo bàn về các cuộc thi nhan sắc, thực hiện cách nay tròn một năm do chính tớ biên tập. Nay thấy nó tái bản trên 2 báo khác, mỗi báo chế thêm tý mắm muối. Không ép đi vào lề phải thì bạn đọc là người thiệt nhất, toàn xơi đồ rởm, ôi,  thiu trong trường hợp này.
3. Blog là nhà riêng, chủ nhà cho ai vào thì mới được vào, không thích ai là đuổi thẳng cổ. Ấy là tự do cá nhân. Khi Ban lệnh quản lý blog, tớ cho là những bạn gào lên chửi Ban to nhất là những người đọc không kỹ lệnh Ban. Hôm 23/5, bên Mỹ người ta đưa ra định nghĩa blog là báo chí. Rất đơn giản và đầy đủ. Đặc điểm các lệnh của Ban cừu là dài dòng, đôi khi tối nghĩa, khiến người ta ngại đọc, khiến người ta bực bội. Mà đã bực bội thì củ ấu nó không còn tròn nữa. Nhưng phàm tự xưng có tý chữ nghĩa, thì cũng nên lắng nghe trước khi phản ứng thay vì phản ứng không cần lắng nghe, dễ dẫn đến tình trạng lố bịch căng gân húc đầu vào cánh cửa mở sẵn.
Tớ chơi blog từ rất sớm và dùng đây như một chỗ trút thở than với riêng mình, hoàn toàn không có tý nhu cầu chia sẻ bất cứ điều gì với bất cứ ai. Cái bảng đo PW do cu Vũ cài đặt vì tớ khoái có cờ các nước và trình IT của tớ nó lổn nhổn y như trình tiếng Anh. Lắm bạn chả quen chả biết tự dưng nhảy dựng lên chửi tớ như tát nước. Tớ thấy các bạn khổ thật và sướng giả vì tớ thì không care mà các bạn lại tốn mấy phút trong đời để hậm hực.

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

Đọc báo cũ

 


* Trên tờ cướp giết hiếp số ra ngày 7/7, tớ thấy có cái bài kèm ảnh to vật vã  tại Cà mau, Bộ Công an đã tổ chức Hội nghị triển khai kế hoạch Tổng kết KH.CM12 .






















Căng mắt tìm nhân vật chính, người hiếm hoi còn sống làm nên cái chuyên án từ thời củ lỉ cù lai kia, mà không thấy. Ông là Bùi Quốc Huy, nguyên thứ trưởng bị đi tù trong vụ án Năm Cam vì tội lỗi chả dính gì tới Năm Cam, do nhà báo điều tra, luận tội và tòa tuyên án. Hình như năm nào cái bộ này cũng rình rang kỷ niệm chíến thắng của chuyên án đánh biệt kích này( như kiểu họ chả còn chiến công  nào khác khiến người ta nhắc nhớ) và những người trực tiếp tham dự ngày ấy càng ít đến dự. Tớ còn biết một đồng đội  nữa của ông Huy trong CM12, hiện đang bị ung thư gan, mà cuộc đời ông ấy dầy sự kiện như một cuốn tiểu thuyết. Tớ thèm khai thác kinh khủng, chưa biết tiếp cận kiểu gì, để không chạm vào đau đớn của ông ấy và gia đình.

 

*Cũng trên tờ cướp giết hiếp, cũ hơn nữa, tớ thấy có bài khóc than cho người đẹp giết đại gia trong xe lexus. Lạy thánh mớ bái, họ cẩu thả, lười nhác trong khai thác thông tin hay cố tình lái độc giả vào một câu chuyện sến rện nồng nặc mùi hiện đại. Họ lờ tịt chuyện nàng bình tĩnh lên giường với 2 người nữa sau khi giết đại gia trong số 27 gã đàn ông nàng từng quan hệ. Tớ nghiệm thấy bọn có tí máu văn chương thâm thù đại gia từ kiếp trước. Kiểu gì cũng áp được xấu xa vào họ. Chỉ cần xem 2 tập film TV thôi là thấy liền. Mà anh Chính tội nghiệp kia đã là đại gia thì riêng hẻm nhà tớ, tỉ lệ đại gia là 80% dân số. Số còn lại là over đại gia.

 

*Trên tất cả các báo to nhỏ lớn bé mạng giấy, tuần qua là cái chết của đạo diễn Huỳnh Phúc Điền. Đọc mà rợn người. Khiếp nhất là hai bài trên mốt và cái chết và thể thao vô văn hóa. Ai đã cho PV sự can đảm( theo nghĩa xấu nhất có thể) để phỏng vấn người sắp chết là anh  tưởng tượng đám ma mình thế nào nhỉ? Trong các đạo diễn ca nhạc VN, tớ xếp HPĐ không cao bởi anh quá thiên về  trò diễn mà yếu phần âm nhạc. Ngay cả trò của anh cũng yếu về phần phối kết màu (thua Đinh Anh Dũng), và thiên về tả thực hơn là bổ khuyết thêm ngữ nghĩa cho bài hát( thua xa Phạm Hoàng Nam).

Tin tức hình ảnh đám tang anh, người ta cũng thấy anh chỉ là nhân vật phụ bên cạnh những Hồng Ánh hở hang trong cái áo  sát nách hở cổ( ông chồng trí thức đại gia Bắc kỳ đâu sao không bảo nàng thay cái áo khác nhỉ) hay Phương Thanh hen đột xuất bất tử...

 

* Bác Hoàng Hưng nhanh nhảu  lên tiếng trong vụ giành nhau đất đai ở tu viện Bát Nhã- Lâm Đồng. Bác này cũng từng nhanh nhảu( mà tớ nghi là có chủ đích) chơi tớ một cú sau khi tớ đã tận lòng giúp bác ấy chuyện đổi đời. Nhưng lần này thì bác Hưng hố to.  Ông Tây Ngài đại sứ quán thẩm du thực địa nhận thấy Sư ông Làng Mai thất tín với Bát Nhã chuyện tiền bạc, tính vấy vá sang chính trị, nên các ngài chả dại cho làng lợi dụng. Hơn thế, còn cái xương Nguyễn Tiến Trung mắc đó.

Đấu võ bi giờ thì Ban thua  vì chưa có tên lửa hột nhưn, nhưng đấu trí thì mấy anh to xác toàn bị out. Thế nên ông bà có câu to đầu mà dại, nhỏ...ấy.. mà khôn.