Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009
và những giấc mơ được cứu thoát
Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2009
những giấc mơ bị bắt
Hôm qua, ăn trưa với Nguyễn Hữu Liêm, tán nhảm trên trời dưới đất chán, chàng than muốn gặp một nhà báo trong nước nhưng anh ta đang bị công an theo dõi chặt quá, trong vòng ngày một ngày hai nữa là xộ khám, không thể gặp được. Mẹ con nhà Beo- Boo phá lên cười, dù biết rằng cười thế khí ác, nhưng nhịn không được.
Anh nhà báo trên chưa phải là người duy nhất mơ giấc mơ được cầm tù.
Quãng cuối những năm 90, một chàng nhà thơ văn vợ giàu cũng ảo tưởng tương tự. Bữa đó Beo đang ngồi càphê quán cóc vỉa hè góc Võ Văn Tần-Trần Quốc Thảo. Beo hay ngồi đó tám với anh thợ khóa có cái tủ kiếng nhỏ mà hết hai mặt, anh dán đầy ảnh Thanh Kim Huệ cắt ra từ báo. Beo biết rõ anh còn là do vợ anh giúp việc nhà cho em gái Beo.
Trên chiếc cup 78( tương đương như spacy bây giờ), nhà thơ văn phóng vèo qua. Mươi phút sau, Beo thấy anh quay lại, rồ xe lên vỉa hè sát chỗ Beo ngồi, ngoắc ngắc Beo đứng lên cho anh thầm thì vào tai trong khi vẫn giữ nguyên máy nổ. Không phải anh không dừng lại chào cô mà bọn công an đang rượt theo anh. Cô thấy thằng thợ khóa kia không, nó là công an đó. Nó biết cô và anh gặp nhau ở đây nên nó ngồi rình đó. Bọn này công an gọi là đặc tình. Mặt Beo khi ấy chắc là trông ngu bạo lực luôn nên trước khi quay xe đi, anh còn vỗ vỗ vào vai Beo như ngầm an ủi đừng lo đừng lo, anh ổn anh ổn.
Tin giờ chót. Sau hơn chục năm anh vẫn chưa bị bắt. Vợ chồng anh thợ khóa đã sắm được xe mì, hủ tiếu và bán nhờ ngay cửa nhà em gái Beo, gần trường Quốc tế đường Đặng Văn Ngữ.
Mới hơn, cũng một nhà văn bồ trẻ. Anh kể ngày nào cũng có 2 chú công an canh ngoài cửa nhà anh. Anh đi qua một trong hai chú còn cầm cái còng quay quay trên ngón tay trỏ nhằm đe anh. Chuyện này lý ra Beo không viết vì nó ruồi bu quá nhưng cái chi tiết, chú công an cầm cái còng quay quay trên ngón tay trỏ nó đặc sệt chất cinéma, ghi lại không mai mốt quên. Gần 2 năm nay, không biết các chú công an còn ngồi quay còng trước cửa nhà anh không nhưng Beo thấy anh vẫn phản đối, phản biện, chửi bới tá lả âm binh trên các báo đài hải ngoại.
Còn một nhạc sĩ già, một nhạc sĩ zung zúc, hai nhà thơ trẻ và một nhà báo nữa cũng làm nhiều người hồi hộp trong những pha action với công an. Tuy nhiên, phần vì Beo chỉ nghe họ kể lại chứ không chứng kiến, phần thì trong câu chuyện của họ không có tý cinéma hay văn học nào. Beo chán.
Vĩ thanh buồn. Beo đã cá độ với luật sư Nguyễn Hữu Liêm rằng nếu chàng nhà báo mà bị bắt, Beo và Boo mất cho ông cặp vé máy bay về VN (thăm nuôi) và ngược lại, Beo và Boo bát ngát trời tây một tháng bằng tiền của ông. Đùa là vậy nhưng trong thâm tâm, Beo mong một ngày bằng an được cùng người dưới thế, để những giấc mơ bị bắt chỉ có ở những kẻ trộm cướp lưu manh...
Thứ Ba, 14 tháng 7, 2009
lề phải
Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009
Đọc báo cũ
* Trên tờ cướp giết hiếp số ra ngày 7/7, tớ thấy có cái bài kèm ảnh to vật vã tại Cà mau, Bộ Công an đã tổ chức Hội nghị triển khai kế hoạch Tổng kết KH.CM12 .
Căng mắt tìm nhân vật chính, người hiếm hoi còn sống làm nên cái chuyên án từ thời củ lỉ cù lai kia, mà không thấy. Ông là Bùi Quốc Huy, nguyên thứ trưởng bị đi tù trong vụ án Năm Cam vì tội lỗi chả dính gì tới Năm Cam, do nhà báo điều tra, luận tội và tòa tuyên án. Hình như năm nào cái bộ này cũng rình rang kỷ niệm chíến thắng của chuyên án đánh biệt kích này( như kiểu họ chả còn chiến công nào khác khiến người ta nhắc nhớ) và những người trực tiếp tham dự ngày ấy càng ít đến dự. Tớ còn biết một đồng đội nữa của ông Huy trong CM12, hiện đang bị ung thư gan, mà cuộc đời ông ấy dầy sự kiện như một cuốn tiểu thuyết. Tớ thèm khai thác kinh khủng, chưa biết tiếp cận kiểu gì, để không chạm vào đau đớn của ông ấy và gia đình. *Cũng trên tờ cướp giết hiếp, cũ hơn nữa, tớ thấy có bài khóc than cho người đẹp giết đại gia trong xe lexus. Lạy thánh mớ bái, họ cẩu thả, lười nhác trong khai thác thông tin hay cố tình lái độc giả vào một câu chuyện sến rện nồng nặc mùi hiện đại. Họ lờ tịt chuyện nàng bình tĩnh lên giường với 2 người nữa sau khi giết đại gia trong số 27 gã đàn ông nàng từng quan hệ. Tớ nghiệm thấy bọn có tí máu văn chương thâm thù đại gia từ kiếp trước. Kiểu gì cũng áp được xấu xa vào họ. Chỉ cần xem 2 tập film TV thôi là thấy liền. Mà anh Chính tội nghiệp kia đã là đại gia thì riêng hẻm nhà tớ, tỉ lệ đại gia là 80% dân số. Số còn lại là over đại gia. *Trên tất cả các báo to nhỏ lớn bé mạng giấy, tuần qua là cái chết của đạo diễn Huỳnh Phúc Điền. Đọc mà rợn người. Khiếp nhất là hai bài trên mốt và cái chết và thể thao vô văn hóa. Ai đã cho PV sự can đảm( theo nghĩa xấu nhất có thể) để phỏng vấn người sắp chết là anh tưởng tượng đám ma mình thế nào nhỉ? Trong các đạo diễn ca nhạc VN, tớ xếp HPĐ không cao bởi anh quá thiên về trò diễn mà yếu phần âm nhạc. Ngay cả trò của anh cũng yếu về phần phối kết màu (thua Đinh Anh Dũng), và thiên về tả thực hơn là bổ khuyết thêm ngữ nghĩa cho bài hát( thua xa Phạm Hoàng Nam). Tin tức hình ảnh đám tang anh, người ta cũng thấy anh chỉ là nhân vật phụ bên cạnh những Hồng Ánh hở hang trong cái áo sát nách hở cổ( ông chồng trí thức đại gia Bắc kỳ đâu sao không bảo nàng thay cái áo khác nhỉ) hay Phương Thanh hen đột xuất bất tử... * Bác Hoàng Hưng nhanh nhảu lên tiếng trong vụ giành nhau đất đai ở tu viện Bát Nhã- Lâm Đồng. Bác này cũng từng nhanh nhảu( mà tớ nghi là có chủ đích) chơi tớ một cú sau khi tớ đã tận lòng giúp bác ấy chuyện đổi đời. Nhưng lần này thì bác Hưng hố to. Ông Tây và Ngài đại sứ quán thẩm du thực địa nhận thấy Sư ông Làng Mai thất tín với Bát Nhã chuyện tiền bạc, tính vấy vá sang chính trị, nên các ngài chả dại cho làng lợi dụng. Hơn thế, còn cái xương Nguyễn Tiến Trung mắc đó. Đấu võ bi giờ thì Ban thua vì chưa có tên lửa hột nhưn, nhưng đấu trí thì mấy anh to xác toàn bị out. Thế nên ông bà có câu to đầu mà dại, nhỏ...ấy.. mà khôn. |