Thứ Ba, 29 tháng 12, 2009

Dân chủ để cho ai ( tiếp)

Theo định nghĩa nguyên thủy nhất, dân chủ là chủ quyền quốc gia thuộc về toàn thể nhân dân. Chiểu theo định nghĩa này vào sử Việt, dân chủ  chính hiệu là hàng ngoại nhập. Và sản phẩm đầu tiên của nó là cuộc cải cách ruộng đất, nhập chính ngạch qua cửa khẩu Trung cộng.


Cải cách ruộng đất đã đập tan toàn bộ giá trị đạo quân thần, một trong những tư tưởng quan trọng bậc nhất của hàng ngàn năm phong kiến đúc rút nên.( Cụ Minh râu khôn cực, thay cái đạo quân thần ấy bằng thần tượng sống cha già dân tộc, khi mới thập thò tri thiên mệnh). Cải cách ruộng đất cũng đập tan toàn bộ nền tảng giá trị gia đình, tôn ti trật tự làng xã của nông thôn Việt, mà của này thì  thuần Việt.


Dân chủ, như vậy, ngay từ lúc nhập khẩu đã bị sáng tạo ( theo đúng truyền thống tớ đã dẫn giải từ bài trước)cho méo xèo xẹo và một vài thế hệ sau đó, nhẹ thì ác cảm nặng thì hằn học với…dân chủ, đồng nhất dân chủ với con chửi bố vợ giết chồng, lộn sòng ông - thằng trong các thang bậc xã hội.


Từ  thời đổi mới tới nay thì dân chủ lại méo theo hướng khác. Có hai chường phái( dùng chữ này cho nó sang), nội địa và hải ngoại.


Nội địa, người ta tập trung vào quyền tự do ngôn luận( tiếp tục dùng chữ hán việt cho nó chí thức) đến mức cảm tưởng như dân chủ chỉ là được nói xả ga. Thời cụ Hoàng Minh Chính hay thời Tấm biển chỉ đường lộn ngược của bác Hà Sĩ Phu còn bình tĩnh tý để lý luận khai sáng bàn dân thiên hạ, càng về sau phong chào rân trủ càng như  hàng tôm hàng cá, chửi bỏ mịa đánh cho chết thằng nào …nói ngược mình và tiếp tục méo, sang hình thức phản not biện. Ví như mấy vị Bôxít. Người ta khai thác ầm ầm thu tiền vào đến nơi, mấy vị vẫn co ro thủ đô phản. Nhạt quá thì quay ra bai bai nhau vì  mấy ngàn đô bác Yêm bên Pháp quốc gửi về hay thề từ nay chỉ chơi  gái tờ lờ wờ, tận bên Đức quốc.


Điểm chung nhất của phái nội địa là  hay ngửa tay xin tiền Tây mà tiền là tiên là phật nhưng cũng là bạc not silver, hệ quả chưa bao giờ hai bác rân trủ bắt tay kết đoàn được với nhau quá một năm. Chữ nghĩa đầy đầu tiền đông như quân Nguyên như các chú Định, Trung, Thức… cũng không thoát được điểm chung nhất này.


Phái hải ngoại để  viết bài khác.


Túm quần lại, các nhà đấu chanh rân trủ tại sao cô đơn thế, vì các vị dùng dân chủ như một phương tiện kiếm tiền( trước mắt) và quyền (tương lai) cho cá nhân các vị. Các vị cũng muốn làm mẹ già dân tộc, cho nó song đôi, thấy bà cố luôn.


Nhưng, chúng tớ, chỉ dại một lần thôi!

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

cổ tích

Sài Gòn chiều, hiếm hoi là một ngày nhạt nắng, gió mềm mại len lỏi trên phố dài xao xác lá. Dù dòng người vẫn chảy ầm ì ngòai kia, nhưng nơi đây, dường như ly café cũng bâng khuâng không muốn buông giọt… Thời gian .. ánh mắt bạn từng giọt, ngọt và đắng, đọng lại trong tôi…


Tự hỏi, giữa chúng ta là gì?


Uh, tôi tưởng tượng khi tôi ngập ngừng nói với bạn như thế, ánh mắt bạn nhìn tôi, vô cùng trìu mến nhưng ko dấu nổi chút giễu cợt nhẹ nhàng: này, hãy cứ làm Cám đi, đừng cố làm Tấm, vì có là Tấm thì bạn cũng chẳng tử tế hơn chút nào đâu!


Hừ, Ai bảo Tấm là tử tế? – Người ta bảo [mặc định] như thế. Vì Tấm dịu dàng, ngoan ngõan, hiếu thảo…


Thế Cám thì sao? Thì ghê gớm, đanh đá, tham lam, lười biếng… Cũng người ta bảo [mặc định] cho Cám như thế.


Kể ra thì bất cứ đứa trẻ đều từng ít nhất một/ vài lần trong đời đã ghê gớm, đanh đá, tham lam, lười biếng… như Cám [người lớn thì thường xuyên hơn] Nhưng đã có ai một lần trong đời khóc lóc cầu xin mà được Bụt như Tấm?


Tấm không thể là Tấm nếu thiếu Bụt. Còn Cám ư, Cám là Cám, vô tư, không cần phải có Bụt!


***


ĐỪNG KHEN EM LÀ TẤM



Anh bảo em hiền như cô Tấm
Khiến lòng em đau lắm anh ơi
Xin anh bình thản mà suy ngẫm
Cô Tấm ngày xưa ác quá trời.

Không ác mà sao nấu nước sôi
Rắp tâm lừa Cám nhảy vào nồi
Rồi đem xác ấy đi làm mắm
Lại vờ hiếu thảo biếu dì xơi.

Tấm ác còn thêm ở chỗ này
Trả thù khi đã có trong tay :
Một ngôi Hoàng Hậu quyền uy thế
hạnh phúc giầu sang có đủ đầy.

Giá Tấm cứ là chim vàng anh
hay cứ náu mình trong quả thị
Cho đời tiếng hát với hương thơm
Em nghĩ thế lại hơn, anh nhỉ?

Em học hành chả được là bao
Chả hiểu người xưa ý thế nào
lại kết chuyện này bi thảm thế
Kiếp sau rồi Tấm sẽ ra sao?

Em chỉ là cô gái quê mùa
Sớm chiều vui với nắng cùng mưa
Xin anh đừng gọi em là Tấm
Kẻo xót lòng em, anh biết chưa?


 


* Bài này copy trên blog mụ trùm khảo cổ. Ngày đi học mụ ấy là một trong 2 nường xinh nhất khoa sử, thanh thoát nhẹ nhõm, y như văn mụ ấy. Bài thơ dưới là của ông Minh Tâm, hình như là bạn mụ.


Chép thì chép thế thôi chứ mình là mình dứt khoát khoái Tấm. Ác thế mà dân gian ưu ái nhá, Bụt yêu nhá, zời ơi còn lại được làm hoàng hậu đến hai kiếp nữa chứ.

Dân chủ để cho ai?


Trong cuộc phỏng vấn một tiến sĩ sử học người Mông Cổ, ông ấy đã rất ngạc nhiên mà rằng người Mông cổ chỉ đánh đến đảo Hải Nam rồi rút vì tưởng  hết đất liền, chửa đánh đến  Việt ta bao giờ. Dĩ nhiên, bài báo phủ nhận khúc lịch sử quân đội lên tới 50 vạn tinh binh này không bao giờ xuất hiện,  tớ sợ cụ Thánh Trần cho ra bã.


Nhưng không vì  thế mà có thể  phủ nhận, sử Việt từ thuở nửa người nửa thủy quái Lạc Long quân - Âu cơ đến  Nghìn Cân- Lông Khỏe  bây giờ, toàn đả nhau với những thằng vừa to vừa khỏe. Nghĩ cũng lạ, hình dung  dặt dẹo phồng tóp thế mà thắng tuốt những thằng to khỏe kia, càng về sau thắng càng  nhanh như đĩ tụt quần.


Khi phải đối mặt với những kẻ giỏi hơn mạnh hơn hẳn nhiên Việt bị đồng hóa. Tiếp thu cái gì, cái gì gạt bỏ, tớ đồ rằng người Việt mình khá là tùy tiện ngẫu hứng. Tiếp thu cái gì thì ôm khư khư hàng thế kỷ vẫn duy nhất đúng. Sau nữa, cái tiếp thu có khi chưa đến đầu đến đũa đã lên cơn sáng tạo. Sau rốt, dồn đống  sáng tạo ấy lại vào bãi  lý do khách quan


Dẫn chứng, nhiều quá, mà cái nào cũng tiêu biểu cả. Thôi thì lấy cái cận nhất cho dễ. Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Cú big bang xáng tạo Marx của Việt ta. Hôm trước noel, có một dúm các nhà Marx học tụ tập trong  hội thảo( nhớ không chính xác) đại khái là chủ nghĩa Marx với thực tiễn hiện nay. Tớ không care cái hội nghị này nhưng  lại nhớ câu của ông Philosophy phải trung thành với chủ nghĩa Marx, đồng thời phải nhận thức đúng đắn và có sự vận dụng sáng tạo vào điều kiện cụ thể của nước mình. Câu này không phải ranh ngôn của Philo như thường thấy vì ông nào cũng nhai như kẹo cao su mọi lúc mọi nơi. Chả biết dựa vào đâu, cũng tại hội nghị này ông í bảo các nước châu Mỹ latinh và châu Phi đang học Việt ta tiến lên con đường xã hội chủ nghĩa, thế có khổ thân tôi không cơ chứ.


Những chuyện lằng nhằng trên đây liên quan gì đến dân chủ?


( mai viết tiếp nếu  không bận quá)


Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

Thèm muốn

At Christmas I no more desire a rose…câu này của ông Sếc-bia mà nó vận đúng vào tối nô en hôm qua, lần đầu tiên chếnh choáng sau khi uống rượu.


Nó không yêu chồng và chồng nó cũng thế. Nó đi làm nuôi hai con và chồng. Chồng đòi 4 ngàn đô để kiếm việc  tự nuôi được thân thì đồng ý ký đơn ly dị. Lần 2 chồng đòi gấp đôi. Rút kinh nghiệm lần 1, ký rồi mới đưa tiền, và  gần 3 năm nay chưa ngã ngũ tiền trước hay ký trước, và nó vẫn đi làm nuôi hai con và chồng.


Mình, nếu chấm trên bản đồ mỗi thành viên gia đình cách nhau trên dưới chục giờ bay, trong cái đêm tự dưng cảm giác  muốn gần một ai đó.


Hai chị em ngồi phệt trên bãi cỏ  trước dinh Thống nhất, mỗi đứa khư khư một hộp khoai tây chiên KFC và chai votka Nga. Hình như toàn thể các loại teen choai  nhóc chíp  tụ tập ở đây, đông như nêm, đi đứng ngồi và nhìn ngó người khác đứng đi ngồi. Vô vị.


Rượu vơi quá nửa chai. Cặp nhóc ngay bên cạnh dúi dụi hôn nhau. Nó lầu bầu tranh thủ hôn đi  mai mốt mồm chỉ còn chửi thôi con. Giọng nó màu rượu. Lạ, đường phố ầm ào  trượt hết ngoài tai  nên não óc  trong veo. Định thần xem mình muốn gì mà nghĩ mãi không ra, tu nốt những giọt rượu cuối cùng mới phát hiện, thèm một chai nước suối lạnh.


Nó uống hết trước mình từ lâu, giật giọng  ủa xe mình để đâu rồi chị? Giật thót tỉnh người nhưng cũng nghĩ một lúc mới nhớ ra giờ này cấm xe hơi chắc  mình ra đây bằng taxi. Chuông đổ dồn, nó làm dấu thánh. Hai chị em thập thõm đi về phía nhà thờ Đức bà, tay ôm hộp khoai tây chiên còn nguyên và chai rượu rỗng không tìm thấy chỗ vất. Đôi giày làm mình đau, ước ngồi sau lưng  phi công, chở về tận cửa, ấm áp.