Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Năm tháng ngọt ngào

Ăn nói  gẫy gọn, rất
tháo vát, lúc nào cũng tươi  hơn hớn, nói như gái đẹp: trông lúc nào cũng
tơn tớn. Khó có thể hình dung rằng, giai xinh  hồi bé nhút nhát có một
không hai.


Giai sợ đám đông đến mức từ chiều
hôm trước đã ỉ ôi khóc mai cho con nghỉ học đi mai cho con nghỉ học đi,
bảo gì cũng làm kể cả…ăn, miễn mẹ hứa, cho ở nhà. Sáng nào đi học cũng gào khóc
đu hai chân lên tận cổ mẹ. Khóc cho đến hết mẫu giáo, chứ không phải khóc ngày
1 ngày 2  quen bạn quen trường rồi thôi.


Cho đến lớp 1, giai vẫn bé
như cái kẹo. Chiều kia mẹ đi đón, xộc xệch trong chiếc áo đồng phục mà thu kiểu
gì cũng vẫn rộng, tay cặp tay bịch nilông đựng quần. Giai mẹ sợ cô tới mức không
dám xin ra ngoài, bĩnh ra quần. Phải nói cô giáo vô cùng tế nhị, lệnh ngay cho cả
lớp, ai cười bạn sẽ bị phạt không được… đi tè một tuần, sau một tuần tiếp tục
bị đuổi học. Dĩ nhiên trừ mẹ và cô, sau lưng giai đã cười một trận đau hết mạng
sườn.


Trò chơi thích nhất của giai
là lủi thủi xếp logo một mình. Có lần giai xếp một cái máy bay, đẹp cách gì  là đẹp, thấy mẹ thích giai mủm mỉm cười gỡ ra
để con xếp lại cho mẹ cái khác, to hơn.


Mẹ đã nghĩ ra nhiều chiêu
chữa căn bệnh nhát cáy của giai xinh, và thành công. Giai khen, mẹ chưa thất bại cái gì.


Mẹ thả giai làm Ta balô một mình khắp thế giới. Năm lớp 6,
khi tìm chỗ mua một đôi đũa ở Chrischurch-New Zealand, con lên lạc tuyến xe bus
ra tận ngoại ô tít tắp. Chàng trai của mẹ đã đến box điện thoại gọi cho cảnh
sát đưa con về homestay. Con kể, chỉ sợ ông cảnh sát bóp cổ lấy mất tiền trên
suốt đường về

, trong túi lúc ấy con có 30 đồng trong khi trường quy định, không
được mang quá 10 đồng tiền mặt.


Giai chuyển qua Mỹ học đại
học. Thời điểm ấy đậu visa Mỹ là cực kỳ khó khăn, không dễ như bây giờ. Người
ta đi phỏng vấn cặp lớn cặp nhỏ giấy tờ, giai mẹ tơn tớn mấy tờ giấy đa phần
bản sao. Nhân viên lãnh sự hỏi sao con lại chọn Mỹ, con trả lời tỉnh bơ vì mẹ tôi
bảo giáo dục Mỹ tốt, còn tôi học đâu cũng giỏi như nhau.


Nước Mỹ không chỉ cho giai mẹ
học vấn mà còn đào luyện giai nhiều thứ. Đi làm thêm, chủ mất tiền nghi giai
xinh, khi tìm ra thủ phạm, xin lỗi kiểu gì con cũng dứt khoát nghỉ không thèm
làm tiếp. Giai tổ chức cuộc sống của mình trên cả mong đợi của mẹ. Khi các bạn
du sinh khác  mua sắm mang đầy tính tạm
bợ thì giai mẹ làm cái TV 40 inch mỏng dính, máy tính máy in…cái gì cũng thấm nhuần triết lý bố dạy không đủ tiền mua của rẻ. Không như gái
đẹp, bản sao Dolly của mẹ, giai ảnh hưởng rất nhiều từ Lão í, đặc biệt nguyên
tắc sống tận tình tận nghĩa và…tiêu tiền không biết mệt mỏi.


Khi người ta tìm mọi cách kể
cả kết hôn giả với Việt kiều để ở lại Mỹ, giai xinh nói ngược, Việt kiều muốn kết hôn với con để giảm thuế.
Rủ rỉ với mẹ chả thiếu chuyện gì trên đời, mà sao bạn gái nào của giai
xinh mẹ cũng thích mê tơi.


Nhìn con lớn lên từng ngày
từng tháng từng năm, chẳng có gì trên đời ngọt ngào bằng như thế!


Ngày xửa ngày xưa, zai bé như cái kẹo thế này…




Bây giờ thì mẹ lại đứng
chỉ đến vai zai.



Nam
meo: me xinhhhh


hong ho:


Nam
meo: nho me wa


hong ho:


Nam
meo: me oi


Nam
meo: bao chi dao nay co may bai viet mac cuoi wa


Nam
meo: vi du nhu


Nam
meo: "phu nu dep chi nen de... ngam"


Nam
meo:


hong ho:


Nam
meo: vay chu chang le phu nu phai xau


hong ho: con đọc ba cái linh tinh ấy làm gì


Nam
meo: long vong xem xem Vn bay gio


Nam
meo: cai su huong tu duy the nao


hong ho: xu hướng


hong ho: chứ không phải su nhá


Nam
meo:


hong ho: nhớ zai mẹ quá


hong ho: đang định viết gì về zai iu iu của mẹ


hong ho: tự nhiên chảy nước mắt


hong ho: viết về hồi bé ấy


Nam
meo: con cung nho me waaaa


hong ho:


......


Nam
meo: thoi  ke ong ta di


Nam
meo: tuc lam gi hang nguoi do


Nam
meo: bu lai


Nam
meo: minh co bo


Nam
meo: tuyet voi hon nhieu gia dinh khac roi


Nam
meo: cung may la me cho con an hoc dang hoang


Nam
meo: nen ko giong ong do 1% nao

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

ĐẠO ĐỨC GIẢ ?





Những bức hình rõ thê lương trên trang nhất; So
sánh với cuộc giải cứu 33 thợ mỏ Chi lê…tất cả nhằm mục đích gì nếu không là sự
bóng gió lên án cả hai chính quyền Trung Việt vô nhân đạo, một bên bắt giữ vô
cớ một bên vô trách nhiệm, với con người.


Trong khi đó, tất cả lãnh đạo các báo ở Việt nam
đều biết rõ rằng, phía Trung quốc còn có những ý kiến trái chiều nhau về việc
thả vô điều kiện tàu cá QNg 66478 và 9 ngư dân Việt vậy nên, việc kích động rầm
rĩ trên các phương tiện truyền thông chỉ càng làm cho số phận 9 con người kia
mong manh thêm.


Khi chưa khẳng định họ tiếp tục gặp nạn hay bị
Trung quốc chơi xỏ, thì hướng công luận vào vế thứ hai. Nay sự thật đã
rõ, hướng tiếp vào sự khốn cùng của họ để ngầm hiểu, nguyên nhân dẫn đến sự khốn
cùng ấy. Thao tác nghiệp vụ đâm lút cán dao này sẽ là thâm hậu, nếu…


Chữ nếu thứ nhất, đừng chép y sì nhau nội dung
và đừng bắt nhân vật mình diễn hai vai trong một bộ quần áo (trên Thanh
niên con gái thuyền trưởng Mai Phụng Lưu là Bích Huệ đang bóc hành tỏi thuê còn
trên Tuổi trẻ đang phụ hồ). Thứ nữa, khi muốn diễn đạt sự khốn khó thì đừng cho
nhân vật ngồi trong căn nhà lát gạch men xịn và alô bằng điện thoại di động như
thế.


Chữ nếu thứ hai. Hãy đặt trong mối tương tác quan
hệ hiện nay giữa  Việt nam và Trung quốc. Những bài báo đầy thủ pháp sâu
cay làm Trung quốc sợ mà ngừng tay chăng hay chỉ khiến kích động hằn thù dân
tộc? Tại sao Beo dùng từ kích động hằn thù dân tộc, bởi bắt giữ ngư dân, tịch
thu tàu thuyền ta thì không chỉ Trung quốc mà Indo, Mã đều làm cả. Tùy theo mùa
của luồng cá đi, có thời điểm Indo bắt ngư dân và tàu ta nhiều gấp chục lần
Trung quốc nhưng những công hàm bộ ngoại giao hay phát ngôn đanh thép của nàng
Phương Nga xinh đẹp, tịnh chả thấy báo nào đưa lên, thậm chí chỉ ở cuối trang
rao vặt.


Beo chỉ tin có đạo đức ở những nơi coi  mạng sống con người là trên hết.



Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

ĐÁNH QUẢ KHÔNG MỘT MÌNH


Bào chữa kiểu gì thì cũng là
một nỗi xấu hổ của  nhà báo.


Chuyện phóng viên kinh
tế  ăn
tiền, vốn không mới lạ gì. Nó thuộc dạng kính thưa các nhà báo chưa bị lộ, mà
thôi.


Tất cả các báo hôm nay đều
đưa tin Hà Phan (bút danh), phó tổng thư ký toà soạn báo Tiền phong bị bắt quả tang đang
nhận tiền của doanh nghiệp. Cách đưa tin 
theo kiểu không có thông tin nên trung dung, nửa tin nửa ngờ.


Với bằng chứng không thể chối
cãi, trong vài ngày tới, sẽ có thêm  dăm
bạn nữa phải đối chất với cơ quan điều tra vì 220 triệu, bạn Hà Phan không ăn
một mình. Trong dăm  bạn kia có cả Thông
tấn xã Việt Nam. Mình bonus tin này vì dù gì đây cũng là cố cơ quan của mình.


Chẳng bình luận gì sất, vì
biết bình cái gì bây giờ?




Thứ Năm, 14 tháng 10, 2010

NHẼ NÀO…



*** Dân (rất) gian trong đó có mình, xưa nay vẫn
quan niệm rằng Cụ Gióng về zời để hiển thánh, tiếp tục lao tâm khổ tứ cứu nhân
độ thế, ai dè, Cụ  lại thăng thiên về chỗ có điền viên hưởng
an nhàn. Như mình thấy, hàng loạt các bác cựu nguyên này nọ, già thế rồi còn chưa
chịu ruộng vườn mà đang ngày đêm nhảy choi choi tham gia các loại kiến cò nhân
sự nhân sủng lo lắng cho việc làng việc nước. Đấy, làm người chả ai lại làm
thế, Cụ, hàng thánh tứ bất tử, nhẽ nào …


Trong làng báo truyền tụng một câu chuyện, tiếc
là mình không chứng kiến, nhưng gần 2 chục  bạn tại chỗ khẳng định thật
trăm phần trăm. Nhân 21/6, một buổi gặp mặt ấm cúng được tổ chức để bác  weo
căm các nhà báo tháp tùng. Chú tổng biên báo mạng to nhất nước hào hứng hân hoan
hí hửng weo căm bác trước tiên, đang nói khí thế bị bác ngắt lời, phạng thẳng
vào mặt mấy câu đại loại ngu lâu dốt bền khó đào tạo…. cử tọa từ chỗ thầm cười
trò nịnh lố chuyển sang thương cảm đồng nghiệp và nhận xét, cư xử võ biền quá.
Nay sắp về zời, bác áp ngay tâm tư tình cảm nguyện vọng (chửa biết thật hay
diễn) của mình vào Thánh, hay bác tưởng mình  cũng hàng Thánh nhỉ? . Thánh
võ biền.


http://www.youtube.com/watch?v=azJ2d6kmPuQ&feature=player_embedded


*** Hoan hô nhiệt liệt bạn bờ bờ cờ vụ đưa tin
Hội nghị bộ trưởng quốc phòng ASEAN +. Phải thế chứ, đến trực tiếp, nhìn trực tiếp
rồi phán thế nào, phán kiểu gì cũng dễ nghe hơn hẳn việc  ngồi vắt vẻo bên
xứ mù căng chải, sử dụng tai mắt mấy bạn đắp chiếu trùm mền đã lâu ở xứ ta, xào
nấu sàng xẩy mạng, thành tin nóng, thì quá chán. Ví như chỉ cần một lần mục
kích nước  Hồ Gươm xanh thắm sẽ biết ngay tức khắc, clip cô gái tắm
tiên là trò  nghịch ngợm công nghệ, và khi ấy hẳn sẽ không chăng lên trang
nhất, rồi rỗi hơi quy kết đạo đức văn minh này nọ đến mấy ngày, như thế. Mà sao
thế nhỉ, một hai ba tất cả chúng ta cùng chăng, cứ như là nhà binh ấy. Loanh
quanh thế nào lại quay lại từ võ biền, mới chết chứ.


*** Sáng sớm mở tờ Tuổi trẻ, tiếp tục phát hiện
mình lâu nay ngu thật. Tựa thế này Hip Hop Việt sao giống Hip Hop Mỹ? Choáng
quá, chưa đọc  bài xem nói về cái gì. Chóang bởi xưa nay mình những tưởng 
hip hop rumba pop opera… thì xó xỉnh nào trên trái đất này chả giống nhau về
những nguyên tắc cơ bản, bất chấp Mỹ Việt chưa đề huề đi chăng nữa. Chả nhẽ
người ta xình xình chát chát bùm bum sang Việt mình  thành sòn sòn sòn đô
sòn, mà có khi nên thế thật, cho nó đậm đà bản sắc dân tộc hay nói như bọn
nhóc, cho máu khỏi giống ai.


*** Hôm nay, Liên đoàn họp kết thúc Vi Líc. Như
vậy là ghế HLV trưởng cũng như giám đốc kỹ thuật 5 năm tới đã có chủ. Ai quan
tâm đến bóng đá thì tìm ông Việt nam học người Úc tên Thayer, xem ông ý xếp đội
hình thế nào rồi loại trừ hết ra, là trúng phóc. Mình có ku phóng viên, cứ
trước trận đấu bóng đá mà bài nó viết dự đoán 2-0 thì mình bắt độ 0-2, lần nào
cũng thắng đậm, ít nhất vài chai.


 


Hôm nay mệt quá mai viết tiếp