Trưa nay Chốn vui này mà bình phin thì Vì sao cả rạp cười rần rần Bà Beo nói: "Nếu muốn Trong 1 lần pv Đạo diễn Xin lỗi nhưng tôi không biết - Ví dụ tiếng ho/đằng hắng - Ví dụ như khi cô Sương nói - v.v. và v.v. Hơn 100 con người trong rạp - Tiếng ho/đằng hắng ấy trở - Cô Sương không chỉ từ cách - Bà Beo nói rằng Hải Yến đã Và nếu như thử nương theo lời Bonus 2 sự cười sặc sụa - Lúc ku Điền trèo lên - Và tự nhiên đang là phim (Cái này là bạn Beo và bạn Vũ
đi coi CĐBT, kẹp giữa hai phi công trẻ. Gặp cả Khánh Chi, Đỗ Ngọc.
vô duyên. Dăm vài nhận xét, ku phi công nó biên ra, Beo chép lại của
nó cho nhanh.
khi coi Cánh đồng bất tận????
làm phim ăn khách, phải trả lời được câu hỏi đó!"
Nguyễn Quang Dũng, anh nói rằng anh thường ra rạp xem phim của mình cả mấy chục
lần, từ SG cho tới HN. Và tôi tin đó cũng là một trong những lý do vì sao phim
của anh làm ra ngày càng ăn!
vì sao rất nhiều người nói rằng họ khóc không chỉ 1 lần khi xem CĐBT. Tôi không
tìm thấy điều đó ở cái rạp kín 2/3 bên Nguyễn Du trưa hôm nay. Người ta cười
khúc khích, cười rần rần với rất nhiều chi tiết mà đáng lý phải mếu mới đúng:
của người cha là sự đau đớn, ghìm nén vì ông không quen thể hiện bằng lời nói,
nhưng cứ mỗi lần ông ho lên là người ta cười.
đại ý: "Chị bị mấy người kia làm thế mà đổi lại như thế này thì cũng
đáng" thì là một sự tự nhại khổ tâm, nhưng vẫn làm khán giả cười.
phải chăng là không đọc truyện? Hay họ cũng không cần đọc truyện để rồi đưa ra
so sánh này kia? Và phải chăng họ thuần túy xem 1 tác phẩm điện ảnh chỉ để giải
trí là chính? Tôi không trả lời những câu hỏi đó, mà tôi đi tìm lời giải thích cho
tiếng cười chung của cả rạp.
thành một thứ gây cười vì nó bị/được người diễn viên thủ vai biến thành cục
súc, có khi thừa thãi, trở thành một thứ ám hiệu "đừng chọc giận tao"
hơn là phản ứng từ nội tâm đầy giằng xé của nhân vật.
nói mà cả cách nhìn, cách phản ứng cho khán giả một cái nhận định: "Cô LÀM
GÁI nên cô chỉ cốt mồi chài ông Út Võ để ngủ với ông hơn là khao khát có một
mái ấm cùng với ông." Và những cái cô thể hiện làm khán giả thấy buồn cười
vì đó chỉ là những chiêu của một cô CAVE mà thôi.
làm hỏng Sương, Dustin Nguyễn đã làm cải lương Út Võ và Lan Ngọc thì làm bà gợi
nhớ đến Lê Vân - chẳng cần diễn gì mà chỉ cần trưng ra cái mình có là đủ, và
như thế sẽ chẳng thể diễn được những kiểu nhân vật khác. Bà Beo kết luận dàn
diễn viên chính đã diễn chưa tới.
của bà Beo mà nghĩ, thì có phải sự không tới kia đã để cho khán giả ở lại tại
một mức lưng chừng đâu đó, nơi những tiếng cười rúc rích là phát ra từ bản
năng, thấy cuộc sống sông nước hóa ra cũng chẳng khác gì hồng hoang khởi thủy?
nữa:
cái chòi canh để tìm Sương, vừa thò đầu ra nhìn là sau lưng có 1 người thuyết
minh rõ to: "Cánh đồng bất tận, thấy gì chết liền"
bi, để xổng ra một cái kết hài hước rất chi là xã hội chủ nghĩa.
phá lên cười riêng, rất bản năng, rất mất lịch sự, không phải cả rạp)
Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010
Cánh đồng bất tận
Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010
CÒN MỘT SỰ THẬT KHÁC
Mình không ngờ cái entry về
Giai xinh được hưởng ứng nhiệt liệt thế, có đến
dăm bạn đánh tiếng cho không gái yêu.
Để khỏi mất bạn mất bè, lại cũng để không bị mang tiếng là thiếu trung thực,
mình đưa ra một sự thật kinh hoàng khác, rồi tùy các bạn xem có cải tạo được
Giai xinh nhà mình không thì hãy nhận về nhé.
Rất ghét mặc quần dài kể cả
khi nhiệt độ chỉ 7/8 độ, cho nên y phục thường xuyên lởm khởm thế này.



Trêu chọc em mọi lúc mọi nơi


Mà em thì vừa xinh vừa ngoan
vừa hiền vừa chăm chỉ vừa học giỏi giống hệt mẹ… thế này

NẾU…
*** Ngày xưa, lúc chị Kim
Hạnh còn nắm tờ Sàigòn tiếp thị, có một bài nguyên trang 4 màu với cái tít Lại Văn Sâm - trên cao lộng gió, cả làng
báo đã cười vãi hàng. Nhưng so với quả dịch tiếng Anh đêm bế mạc LH Phim quốc
tế HN thì chưa là gì về độ buồn cười.
Ngoại ngữ là món không
thể khoe giỏi lại càng không nên giấu
dốt. Giỏi cách gì cũng không bằng đứa bé
10 tuổi bản địa. Dốt cũng không đồng nghĩa với vô học vì ngoại ngữ chỉ là một
trong những phương tiện mở rộng tri thức, không phải là tri thức.
Nếu Beo là
Lại Văn Sâm, ngay sáng hôm sau, Beo sẽ nhờ đám bạn bè báo chí đăng miễn phí cho
một nhời xin lỗi, rằng đấy là tình huống bất khả kháng bla bla bla…một bài học
sâu sắc, một vết nhơ lớn trong nghiệp làm báo của tôi, Sâm tôi chân thành xin
lỗi quý bạn xem nghe đọc. Cách ứng xử
với sự cố đột xuất biểu lộ chính xác những thứ nên đậy lại hay phô ra, từ bên trong.
*** Tờ Tin nhanh thể thao
Thanh niên đóng cửa và ai ai quan tâm
đến báo chí hay thể thao đều biết rất rõ rằng, vì không thể bán được. Hết sức
bình thường trong nền kinh tế thị trường chuyện lời làm lỗ dẹp, họa là thần
kinh không bình thường mới thấy lỗ vẫn cố đấm ăn xôi. Nhưng, cách giữ thể diện
của bạn này trong số cuối cùng lại buồn cười không thể nhịn được và bộc lộ một lối suy nghĩ khá cũ: Trên
tay bạn là một tờ báo rất đặc biệt. Đó số cuối cùng của ấn phẩm…
Nếu Beo thì
sẽ viết thế này ở ngay lời mở đầu :
Chúng tôi thành thực xin lỗi vì hơn hai năm qua đã không đáp ứng được những đòi
hỏi của quý bạn đọc, nay chúng tôi xin ngừng phát hành để chuyển đổi hình thức
với hy vọng sẽ phục vụ tốt hơn như bla bla bla…cách này không chỉ trung thực
với bạn đọc mà còn dụ được nhóm fan trung thành cũ, đi tiếp với mình.
*** Beo biết thừa chuyện sẽ
nói sau đây là nguyên nhân pw blog này hai ngày nay tăng vọt. Đêm qua Beo đã
lượn lờ đến 2h sáng ở rất nhiều xó xỉnh mạng, tất cả, Beo nhấn mạnh chữ tất cả,
không có chỗ nào nói đúng về bản chất sự việc, kể cả những nơi vốn rất sắc sảo
như blog Đông A. Báo chí trong nước, tất cả, lại phải nhấn mạnh tất cả, đều có câu mở đầu Theo nguồn tin riêng…sau đó giống nhau quãng từ 95 đến 100% câu chữ
trong bài.
Một con dao phay kịch cỡ đang
được dùng để thịt một con muỗi.
Nước mình rất hiếm người
thích đùa, ra đường 10 người thì cả mười khó đăm khó chiêu, mà bản chất sự việc
đang kể, lại là chuyện hài. Bi hài.
Vì là Beo,
nên im lặng.
Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010
QUIZZES TIẾP THEO
1. Tan cuốc hội, chả kiến cò gì về bùn đỏ bùn vàng hết á
vì nó không nằm trong nghị trình. Thật ra cũng chỉ dăm sao mồm, kỳ nào cũng
phát ngôn cái gì cũng thông thạo theo đúng…ý nhà báo thì lên báo. Tiến độ các
dự án bauxite vô tư theo kiểu chó cứ sủa đoàn người vẫn cứ tiến.
2. Loa loa loa tự vặn nhỏ volume hết cỡ. Riêng vụ này Beo biên cả
tháng trước rồi và phản hồi là mấy đứa bố ku mẹ đĩ hỏi Loa loa loa là gì em
luận mãi không ra. Đầu óc chúng nó quả là khó khai sáng, Beo thừa biết do câu
cửa miệng Beo hay dọa nếu đúng thế thì mày phải lấy tao nhá, chúng sợ quá mà
phải khẩu phục chứ thâm tâm chủ quan lắm lắm. Beo cũng đồ rằng cái này là bị
tác động nặng nề từ lối tự xoa rất AQ của đám bloggers: bắt bloggers là vì họ sợ tiếng nói lớn mạnh của chúng ta. Chu mẹc ơi, nhà blogger rân trủ nào rảnh thống kê giùm
chứ như Beo thấy, không ít lần, cứ ngay trước khi một bạn rõ to của xứ đỡ đầu
rân trủ sang viếng lăng Hồ Chí Minh là dăm em ngồi đếm kiến, nhỡn tiền công
khai chả dấm dúi chui lủi gì nhá. Giá mấy bác rân trủ cũng sợ kiểu thế hộ, thế thời hẳn đã khác.
3. Các nhóm lợi ích chia xong thị phần vất hết nhóm công cụ
vào sọt rác trước cả kỳ FIFA họp cuối
cùng, thế nên chuyện tàu bè chỉ là thứ bàn cho vui, thôi thì thôi thế cũng đành thế thôi, và coi chừng thành con dao 2
lưỡi cắt đứt tay mình. Không, đứt cổ, hổng chỉ phải tay.
Thằng nào alô meo miếc hỏi
câu này, phải làm phi công trẻ cho Beo đấy!