Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

NGHIỆP LÀNH

(Thông điệp năm 2009 của Đức Đạt Lai Lạt Ma)

 - Hãy nhớ rằng tình yêu lớn và thành tựu lớn đòi hỏi một giá phải trả khá cao.

- Khi bạn thua, đừng để mất đi bài học. . .

- … bắt đầu bằng ba chữ R:

+ Respect for Self : hãy tự trọng,

+ Respect for Others and : hãy tôn trọng tha nhân và

+ Responsibility for all your Actions : nhận trách nhiệm cho mọi hành động của mình.

- Hãy nhớ rằng không đạt được điều mình muốn đôi khi là một điều may mắn không  ngờ.

- Hãy học lấy qui luật để biết cách bất tuân chúng một cách thích đáng.

- Đừng để một tranh chấp  nhỏ làm hại một quan hệ lớn.

- Ngay khi nhận ra lỗi lầm của mình, bạn hãy lập tức khắc phục.

- Mỗi ngày bỏ ra một ít thời gian trong cô độc.

- Mở rộng vòng tay chấp nhận thay đổi, nhưng không buông bỏ những giá trị đã theo đuổi.

- Nhớ rằng đôi khi im lặng là cách trả lời tốt nhất.

- Sống một đời thiện lành và cao quý. Rồi khi bạn lớn hơn, bạn sẽ nhìn lại và có thể tận hưởng nó lần nữa.

- Không khí đầy  tình yêu thương trong ngôi nhà bạn là nền tảng cho cuộc đời bạn.

- Khi có bất hòa với người thân, hãy giải quyết mâu thuẫn hiện tại, đừng lôi ra quá khứ.

- Hãy chia sẻ kiến thức. Đó là một cách để bạn bất tử.

- Hãy tử tế với trái đất của chúng ta.

- Mỗi năm một lần, hãy đi đến những nơi bạn chưa từng đến.

- Nhớ rằng mối quan hệ tốt nhất là mối quan hệ trong đó tình thương dành cho nhau nhiều hơn là nhu cầu cần có nhau.

- Đánh giá thành công của bạn bằng những gì bạn đã đánh mất để được nó.

- Tiếp cận tình yêu và bếp núc với sự buông xả hồn nhiên.

copy bên nhà Củ Chuối

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

NHẠC GIAO HƯỞNG VÀ TỔ SƯ CÁI LÔNG CHIM

Đi nghe The four seasons ở Symphony Hall. Mình chưa bao
giờ là fan của Vivaldi. Gu của mình phải hào sảng, phải bùm bùm chát chát như Bethoven
hay Shostakovich chứ nỉ non hoa nở chim hót thậm chí tung tăng trên đường quê
lúa chín như Mozart, buồn ngủ muốn chết.


Nhưng không có quyền lựa chọn, bởi muốn nghe nhạc giao hưởng
ở Mỹ, khó gấp đôi bên nhà. Lí do, cả năm số buổi diễn đếm trên đầu ngón tay, chứ
vé tương đối dễ mua. Nhà hát đẹp như mơ, đến cái thảm chùi chân cũng khiến mình
ngất ngây. Tranh thủ những quãng nghỉ, khán phòng rộn ràng sù sụ ho, xì mũi. Toàn
người già. Đàn ông cà vạt chỉnh tề, đàn bà có người chơi nguyên cái mũ thế kỉ
15 với một búi lông chim nghễu nghện.


Khi chịu khó nghe nhiều, bạn sẽ phân biệt được rất rõ đâu
là sự khổ luyện đâu là sáng tạo xuất thần của nghệ sĩ. Với những gì diễn ra
trên sân khấu, mình tin rằng họ ôm nhạc cụ không dưới 10 tiếng một ngày để đạt độ
tinh tế tuyệt đối đến vậy. Họ khiến mình, lần đầu tiên thấy bài thơ Bốn mùa, hay
đến vậy.


Dĩ nhiên, mình không hề có ý định viết về âm nhạc, nhất lại
trên blog. Mình viết về những cái lông chim.


Hình dung, một bà, đội cái mũ ấy, đi vào nhà hát lớn Hà Nội.


Cười ré lên sau lưng từng chặp. Chửi chõ vào mặt, nhẹ mụ
rồ à, nặng tổ sư con điên. Bảo vệ sẽ không cho vào. Sau rốt, vài tiếng sau tràn
ngập báo mạng hình ảnh cái mũ lông với các hàng tít đại loại Khi người điên biết…
nghe (nhạc), Mốt lạ, Hoài cổ hay lố bịch, Thú chơi nổi của quan tham, Những
loài chim quý bị tận diệt vì mốt… Tóm lại, dân tình già trẻ lớn bé sẽ tổng xỉ vả
cái mũ ấy và chủ nhân của nó cho dù, mũ 
lẫn người, không làm phiền không động chạm đến bất cứ ai.


Có sang đến Tây sống bao năm -nơi lấy sự tôn trọng tính cá nhân làm thước đo sự văn minh- thì tâm lí tổ sư cái lông chim kia cũng không cách gì gột rửa được. Tầm này
năm ngoái, Dương Thu Hương viết hàng chục ngàn chữ (kinh thật), hằn học với cái
Bướm của Beo, theo sau là các chí thức
Huệ Chi, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Công Huân châu đầu hít hà mãn nguyện. Không
khó khăn gì, chỉ cần 1 tấm hình, mình sẽ khiến tất cả tắt đài nhưng mình đã
không làm thế. Mình khoanh tay ngắm nhìn để thấy, y thị cùng các đấng liền ông ấy,
thật khốn khổ.


P/s: Cũng có thể, bởi những gì mình chửi cho cóc đập lại được
nên phải tổ sư cái lông trym.


 


 


 


 

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

PHAO THỦNG

*** Đã qua lâu lắm rồi, thời mà lời bất kì một ông Mẽo
nào cũng là sấm truyền-niềm-hi-vọng cho mấy chú chống cộng sản. Giờ, ngay đến
anh Ô hay em Lìn phát loa khắp thế giới cũng là cái đinh, ba chứ chưa được năm
phân.


Đọc VOA, thấy mấy anh nghị vừa làm chuyến city tour
Việt về, bẩu, muốn mua vũ khí phải cải thiện nhân quyền, xém phọt thực phẩm ra
phím.


Cả thế giới này, không thằng nào đi mua vũ khí của
thằng bắt buộc,  bắn vào chân mày trước đi thì tao mới bán. Cũng không thằng
đi mua vũ khí nào, đang yên đang lành, vác súng ống về để giải quyết chuyện quốc
nội.


Vũ khí, nếu có mua, trước tiên để bảo vệ quốc nội
trước sự đe dọa tấn công của những thằng hàng xóm xa gần. Buôn có bạn bán có
phường oánh nhau có bè có cánh. Việc mua hay bán vũ khí nó nằm trong tính chất
bè cánh ấy và thường xuyên diễn ra việc, mua cái gì mua ở đâu không chỉ do một
mình thằng đi mua định đoạt. Ngay cả khi thằng
đi mua
là một quốc gia to khỏe vật vã, như Hàn cuốc chẳng hạn.


Hy vọng trông chờ ở cái phát ngôn bố tướng của mấy
anh nghị Mẽo, thì nên đi mua súng hoa cải mà chống cộng, tự do dân chủ đến còn
nhanh hơn.


*** Mình mà là ông Quốc Quân, mình từ chối tắp lự cuộc
gặp với mấy nghị Mẽo. Riêng việc chính quyền cho phép tiếp xúc thoải mái, đã thấy
chính quyền đang nắm đằng chuôi, lường định hết những khả năng có thể xảy ra sau đó. Ủng hộ mấy chú chống
cộng ít tiền tiêu vặt, lên án cộng bóp nghẹt nhân quyền, rồi gì nữa, hết. Trong khi đó, giao
thương Việt- Mỹ vẫn mỗi ngày mỗi tăng tiền tỉ. Thế giới từ cổ chí kim toàn mạnh vì gạo
bạo vì tiền, cấm ai bảo, mạnh vì đói bạo vì nói.


Mang sự an vui mấy ngày Tết của vợ con gia đình đổi
lấy dăm ba câu chót lưỡi đầu môi vô thưởng vô phạt- chưa trường hợp nào đúng
nghĩa đen bằng- mình là ông Quốc quân, mình không bám vào cái phao, thủng bẩm sinh, ấy. Có đơn độc cũng đi bằng chính chân mình, trên đất nước mình-xứ sở từ sâu thẳm, vốn không bao giờ thượng tôn ai bám vào ngoại bang.

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

NGÀY HẾT NĂM

Cảm ơn bác Thiềm Thủy đã tặng cho món quà quý năm mớiBên nhà sắp giao thừa, tin nhắn mừng năm mới nhiều quá reply mãi chưa được.


Ngày bắt đầu bằng việc vô bếp. Cũng măng miến cúng kiếng như ai. Có điều không tìm đâu ra rau
thơm, thành thử chả giống cái vị gì. Gà còn bị lột sạch cả da lẫn đầu chân cổ. Nấu xong đút vô tủ lạnh vì người thưởng thức tối mịt mới về.

 


Trước cửa nhà nó lãng
mạn
thế này đây.


Đây là nơi thiên hạ bỏ đồ cũ vào cho từ thiện. Tổ chức
từ thiện lớp phân ra cứu trợ khẩn khi có nhu cầu lớp bán lấy tiền. Tất cả người
làm ở đây đều là thiện nguyện viên. Ôm được một cơ số đĩa than, sách  kha khá và một bức tranh, với giá không thể bèo hơn.


Ngay cạnh Goodwill là nhà bảo sanh. Lạnh cách mấy,
lúc nào cũng thấy cảnh này trước cửa. Bác gái không chỉ tươi cười cho chụp hình
mà còn phát cho mình miếng giấy bằng bàn tay, mô tả tỉ mỉ rùng rợn cảnh bác sĩ
sẽ giết em bé trong bụng mẹ như thế nào. Hình như chỉ người già mới thấy, tiếc cuộc
sống. 


Đi tàu chợ sang Rhode Island-bang nhỏ nhất nước Mỹ-với
hi vọng tìm mua được váy áo khả dĩ mặc được ở Saigon cho hai công chúa của
mình và âm mưu mua gà, chim cút, thỏ làm thịt tại chỗ, đặc sản trong khu phố Ý. Hỡi ôi, bên ấy tuyết ngập đến nửa ống chân, lác đác mấy nhóm bị phạt lao động công ích bận đồng phục vàng, cào cào gẩy gẩy tuyết trước mấy ngã tư, công sở,  nhìn phát sốt ruột.
Tòa thị chính, lãng mạn dễ sợ chưa.  Mù tuyết, chứ mới đầu giờ chiều, không phải trời tối.