Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

DẠY ĐỜI TÍ ĐÊ……

*** Trên Tiền vệ có một loạt
bài vạch ra những lỗi dịch thuật tiếng Pháp của Cao Việt Dũng. Beo đánh giá đây
là loạt bài hết sức tốt, thậm chí có thể coi như cour miễn phí, về tiếng và về
văn hóa Pháp, cho những người học tiếng Pháp.


Beo mà là Cao Việt Dũng. Beo
sẽ làm hai việc, một là xin lỗi bạn đọc. Không phải xin lỗi khơi khơi, mà xin
lỗi quyết liệt bằng cách bỏ tiền ra in một cái thư và kẹp vào từng cuốn sách.


Thứ hai, Beo sẽ cảm ơn Hà
Thúc Lang  và đề nghị ông ấy  hiệu đính lại giùm toàn bộ, nếu có tái bản đề
tên ông ấy là đồng dịch giả.


Beo tin rằng nếu ứng xử thế,
uy tín về nghề nghiệp và nhân cách (của Dũng) sẽ khiến không ít người kính
trọng, thay vì viết một bài trả lời Tiền vệ hết sức tầm bậy và sau đó là im
lặng.


Mở ngoặc, Beo đọc được sách
Pháp ngữ nguyên bản chứ không cảm tính khi đứng về phía ông Hà Thúc Lang.


*** Khốn khổ cho nữ đại
gia  Nguyễn Thị Liễu ở Hương Sơn Hà Tĩnh,
làm đám cưới cho con mà bao nhiêu báo bâu xâu vào rỉa róc. Giật những cái tít
dạng Đại gia trần tình…đại gia giãi bày…


Beo mà là bà Liễu. Beo sẽ xắn
quần, bắc loa chửi cho cái đám bâu xâu kia bằng những ngôn từ tục tĩu nhất mà
từ điển có và Beo sáng tạo thêm, đừng có mơ trần tình với giãi bày. Chưa hết,
Beo sẽ kiện ra tòa, sẽ làm đơn  kiến nghị
gửi tất cả các cơ quan đoàn thể trong ngoài nước cần nữa tới Hội cuốc liên vì
bâu xâu kia đã soi mói việc riêng tư gia đình, nhân danh thứ mà bâu xâu không
đủ tư cách, đó là đạo đức xã hội.


Nhà ông da đen Xì mít, người
thêm vào chuẩn đạo đức cho dân Mỹ một tiêu chí: lắm tiền và được xã hội hân
hoan chấp nhận.  Hân hoan ở đây bao gồm cả bọn nhà văn nhà báo nhà phim nhà kịch…Hai
thế kỉ sau, vẫn có một đám triển dương, khuyến khích người ta  khinh khi sự giàu sang. Dùng từ rị mọ, không thể
diễn đạt hết ý.


***


VIỆT TRUNG-ĐẪM LỆ MỘT CHUYỆN TÌNH ĐẮM SAY

Mình trên cả  thân với ông Vinh Tàu, HLV Thể công ở thời
điểm huy hoàng nhất của đội bóng này, ngoài miền Bắc.


Đặt cái tựa entry thế cho nó
song hành cùng trào lưu sến sặc sụa báo mạng, chứ tuyệt chả có tình tọt gì với
nhà ông Vinh Tàu này, lại còn gọi bằng chú mới kinh.


Lôi vào đây vì đời ông ấy có
một chi tiết, giờ nhắc lại vẫn  đau.


Hãy hình dung, đang thét ra
lửa, sáng sáng đến cơ quan lính gác đứng nghiêm bồng súng rốp rốp chào thì một
sáng, vẫn những thằng lính gác ấy cấm cửa ông với một lời khẩn khoản, lệnh cấp
trên, chú thương chúng cháu thì dừng ngoài cổng này.


Cái biệt danh của ông đã nói đủ
căn nguyên.


Cơn bão bài Hoa ngày ấy  càn quét xác xơ các china town Hải phòng và
Hà nội.


Sàigòn, không phải tâm bão
nhưng dư chấn không hề nhẹ nhõm hơn.


Ông là Tiêu Khánh Nha, nằm
trong lứa những phi công đầu tiên của Hàng không Việt. Và không thuộc trường
hợp ngoại lệ.


Bị cho nghỉ ngang, đơn vị lại
dứt khoát không cấp bất cứ thứ giấy tờ gì để ông ra ngoài kiếm sống. Phải đặt
trong bối cảnh 30 năm trước mới thấy, đấy là những cách dồn ông và gia đình vào
cửa tử.


Vượt biên bằng cách ăn cắp
máy bay là kế do chính những đồng nghiệp Việt bày ra và thực hiện gần hết các
công đoạn ăn cắp phi thường- đến giờ
vẫn là phi thường- cho ông.


Nguyên tắc, khi máy bay đưa
vào hanga phải rút toàn bộ xăng. Chiếc máy bay ấy được phép rời hanga với đầy
đủ thủ tục nhiêu khê ai cũng biết trừ lãnh đạo không biết, sẽ bay với mục đích thật là gì.


Tiêu Khánh Nha cùng vợ và hai
con được các chị cantin xưởng máy bay giấu trong bếp. Tới gần giờ phi thường trốn tiếp bên bờ rào gần
hanga, mé mạn Gò vấp bây giờ.


Tiêu Khánh Nha đã cất cánh
ngay tại sân đỗ của sân bay Tân Sơn Nhất, không chạy ra đường băng.


Dĩ nhiên là náo loạn, ra tận
Hà nội.


Lệnh máy bay quân sự đuổi
theo bắn hạ được thực thi. Thế nhưng, bình thường, một phi công quân sự từ trên
giường nhảy xuống, đóng đầy đủ lệ bộ 
bùng nhùng áo quần mũ mãng và sẵn sàng trong buồng lái, chỉ mất 9 phút.
Lần ấy, chuông báo động hỏng ...cầu chì  gần 20 phút.


Tiêu Khánh Nha hạ cánh an
toàn xuống sân bay Thái Lan và ngay lập tức được Hàn quốc chào đón.


Toàn bộ kíp trực Việt hôm ấy
lên bờ xuống ruộng và toàn bộ tổ bay cùng Tiêu Khánh Nha, trong đó có chồng bà
dì Beo, phải về nhà nuôi lợn theo đúng nghĩa đen.


Không một ai, nửa lời than
vãn hay hối hận về việc đã làm, cho Tiêu Khánh Nha.

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

NHĂNG NHỐ À NHĂNG NHỐ ƠI



Yes, I don`t

Ngọ ngoạy trên ghế từ đầu giờ, liếc sang khi thấy  Lóng lánh viết đến đấy thì mình thương tình dích tay chìa bài cho chép. Và bài Lóng lánh cao hơn bài mình 1 điểm.

Hồ sơ nhập học cử nhân Anh văn bắt buộc đã phải có bằng B. Lóng lánh chối đây đẩy, tao đi học đàng goàng, không phải bằng mua nghe mậy! Vụ người làm thấp điểm hơn người chép hôm thi xếp lớp còn lặp lại dăm vài lần nữa, nên mình tin Lóng lánh có đi học thật.

Lóng lánh cực chăm học. Tất cả những môn ngoài Anh ngữ, lớp bữa nào cũng vắng phân nửa, riêng Lóng lánh không. Mà lại còn ghi chép  cẩn thận, thiếu điều thầy hắt xì cũng biên. Chữ Lóng lánh rất đẹp, viết tay mà như chữ in.

Hết năm thứ nhất. Thi vấn đáp, Lóng lánh tự tin nói to tướng I too. Cả lũ ngồi sau cười ngất ngây. Kết quả, Lóng lánh vẫn đỗ.

Lóng lánh hay than thở sao tao quên goài, mậy?

Mình thân với Lóng lánh. Rõ rồi. Chứ đứa nào trong một cái lớp tập hợp từ tứ chiếng tứ độ tuổi, hàng năm ròng cho Lóng lánh chép bài xong rồi chấp nhận ít điểm hơn, như mình.

Lóng lánh làm ở nhà máy đường, phòng tổ chức. Một cái chỗ tiếng Việt còn xa xỉ, nữa tiếng Anh. Lóng lánh đi học vì cơ quan cho tiền, ngu gì bỏ, mậy.

Béo phát khiếp, vì bệnh tiểu đường nặng. Lóng lánh có cặp mắt cực lạ, lúc nào cũng óng ánh như  chuẩn bị khóc tới nơi. Khổ, không biết chất đâu cho hết.

Bố mẹ mất sớm, hai chị em Lóng lánh đi ở cho hết nhà này đến nhà khác. 15 tuổi một bà dì rủ vô R. Rờ rẫm cho nó liêu trai chứ là vào rừng, mạn bên Miên. Thời gian đầu sốt rét rụng trụi tóc, tắt luôn kinh. Và thế là triền miên kiểm điểm, khai ra ngủ với đồng chí nào con trong bụng của đồng chí nào.

Bà dì, sau đến dăm đêm ngồi nghe xỉ vả cháu nổi cáu bật lại, lồn nó nó xài. Bắt xin phép trước khi nó xài lồn nó thì phải ra thành nghị quyết giấy tờ. Tay bí thư chi bộ cáu lắm nhưng thua.

Hai năm sau, kinh có lại, Lóng lánh mới được yên thân.

Giải phóng. Lóng lánh lấy ngay tay bí thư chi bộ mẫu mực kia làm chồng. Đẻ được hai đứa con. Nhà nước cấp cho cái nhà không to cũng chẳng nhỏ. Làm công chức, nhờ cái lí lịch R nên cả hai đều có cái ghế trưởng phòng, không cao cũng chẳng thấp, vừa vặn.

Lóng lánh đưa em gái về ở chung, nở nang mày mặt. Mới 15, nhưng nó bỏ học từ lớp 6 ngại đi học lại, Lóng lánh cho nó học may, mình mách mối chỗ.

Dù tiếc đứt ruột khoản tiền học chùa, thì Lóng lánh cũng phải bỏ ngang đầu năm 2. Giờ của thầy Tây, thầy nhóc con, Lóng lánh  bốn chục lóng lánh mấy chả ăn thua.

Thưa gặp. Nhưng việc hiếu việc hỉ trong nhà, không thiếu mặt nhau cữ nào.

Thi thoảng Lóng lánh đáo cơ quan quăng cho mình mấy bịch đường viên.

Rồi, qua điện thoại, Lóng lánh rủ mình đi vũ trường.
Đúng thời điểm căng việc, mình phải làm suốt đêm. Hẹn nhau ban ngày.

 Lóng lánh không đến một mình. Kẹp díp một ông Việt kiều đeo sợi dây chuyền vàng như cái xích chó thêm một chùm chìa khóa dao nĩa lắc xắc
bên hông. Giữ thể diện cho Lóng lánh, mình chăm chú lật giở cuốn album 10X15, loại tặng kèm khi rửa 1 cuốn phim, nát bươm, đựng ảnh Việt kiều chụp chung với quan Việt cộng. Kì thực,  mấy quan anh ấy mình không chỉ quen biết mà còn nhìn bằng nhõn  phần ba con mắt.

Lóng lánh dẫn đến  mình chơi dăm vài ông nữa, đủ thể loại.

Mình mắng. Lóng lánh nhìn. Bơ thờ. Mắt, thì vốn lúc nào chả sẵn nước. Có phân biệt được vui hay buồn đâu.

Nửa đêm. Lóng lánh gọi. Khóc thành tiếng. Nó ngủ với con em tao từ ngày lên học may tao đâu biết. Giờ con nhỏ có bồ, nó lồng lên ghen ngược mới lộ chuyện.

Mình xúi, chị mách bà già ổng, kéo bà ấy làm đồng minh.

Mình, ngu nữa.

Bà già chửi chị em bây ngu,  ráng chịu.

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

BÁO THANH NIÊN BÊNH DOANH NGHIỆP: TỨC CƯỜI CHƯA

link
đây
 


A.   167 tỉ X 9 tháng X
14% (lãi xuất ngân hàng giả định ở mức thấp nhất) = 21, 042 tỉ ( hai mốt tỉ
đồng, làm tròn số). Đây là con số giả định nếu HAGL đem số tiền nợ thuế kia gửi
ngân hàng.


Trong khi thực tế, Hoàng Anh
Gia Lai chỉ phải nộp phạt cho số nợ thuế 167 tỉ  là hơn 2 tỉ đồng.


B.   Hiện tại HAGL vẫn đang có trong tài khoản khoảng 2.400 tỉ
đồng và điều này hoàn toàn có thể kiểm chứng được. Vì lượng tiền này chúng tôi
dự định sử dụng cho một số kế hoạch của công ty nên mới xin gia hạn thuế.


Số nợ chỉ chiếm 7% số tiền
mặt HAGL “khoe”. Nếu một số kế hoạch của công ty
đầu tư thì không doanh nghiệp nào lại đem xài hết 100% số tiền mặt hiện có. Tức
là 7% kia hoàn toàn nằm trong phần trăm dự trữ, không có bất cứ lí do gì biện
minh cho được.


Từ A và B có thể dẫn đến kết
luận, phải viết đầy đủ là, HAGL chây ì thuế  với sự đồng lõa của Cục thuế
Gia Lai.


C.   Chiểu theo nguồn
dưới đây, hiện tổng nợ của HAGL là 15 ngàn tỉ. Trong đó, nợ ngắn hạn ngân hàng
là 2.2 ngàn tỉ. Dài hạn là 3.4 ngàn tỉ. (có thể kéo xuống trang 28 đọc cho
nhanh).



http://www.hagl.com.vn/UserFiles/file/HAG%20%E2%80%93%20BCTC%20hop%20nhat%20Quy%20IV%20-%202011.pdf 

Dĩ nhiên, không ai chỉ nhìn duy
nhất con số tổng nợ để phán xét năng lực một doanh nghiệp.


Nhưng hoàn toàn có thể dựa
vào những con số ấy để ”đọc” ra phía sau của sự việc nợ thuế kia là gì để nếu
có muốn bênh doanh nghiệp, tìm ra được những câu hỏi không  sặc mùi PR pha chợ búa, như của Thanh niên.


Có người bảo phụ trách truyền
thông ở HAGL nguyên là phóng viên Thanh niên. Biết điều này, không thể không
buột miệng hèn chi. Hèn chi sau ngần
ấy năm, hình ảnh Bầu Đức vẫn chỉ thuần là nhân vật …lắm tiền.