Thứ Ba, 25 tháng 1, 2011

NHỜ ĐÍNH CHÍNH GẤP

Một nhóm các nhà báo lập ra
một hội đồng phán xét các tổng biên
tập. Sáng sớm nay có bạn gửi link mới đọc được phán xét dù đã nghe nói đến cái hội đồng
này mấy bữa nay.


Bạn chấp bút bài viết về Beo
cho Beo đính chính chi tiết này cái: Beo từng được mời chính thức làm TỔNG BIÊN
TẬP 2 tờ báo, trong đó có báo THANH NIÊN, chứ không phải phó.


Đến giờ hẹn phỏng vấn bác
giám đốc sở mất rùi. Rảnh Beo giải thích cho vì sao Beo khoái làm báo Thể thao
thay vì đến những nơi béo bở, như trong suy nghĩ ở tầm các bạn, nghe.

VỀ CÁC LOẠI CUỐC

Hiện nay, tại cửa khẩu Tân
Sơn Nhất, mỗi tháng tiếp nhận khoảng 400 cô xinh tươi nõn nường bị Singapore  đuổi về ngay khi vừa thò chân xuống cầu thang
máy bay. Cá biệt có tháng gần 700 cô. Có lẽ ban bình chọn các loại cuốc nên
tham khảo ý kiến của cảnh sát Sing, xem chi tiết nào mà họ chỉ cần liếc qua đã biết
chính xác nghề nghiệp các cô, đến thế. Ta chọn luôn chi tiết ấy làm cuốc sắc vì
chắc chắn, nó phải rất giàu tính đặc trưng. Chả may nếu rơi vào vùng nhạy cảm
thì ta đọc trại sang âm hán việt, vừa sang vừa trí thức.


Cuốc nhục gần như chắc chắn
là thịt chó thắng thế khi rất ít người phản bác đề xuất này. Tương tự thế là bộ
áo dài Le Mur, ứng viên độc nhất cho bộ cuốc phục nữ. Nam giới rắc
rối hơn tẹo khi có tới 2 lựa chọn, hoặc áo dài hoặc comlê. Nói thì bảo kít tây
cũng khen chứ Beo thật, giờ đi đường tự dưng  dòm thấy ông oánh bộ áo dài khăn đóng thậm
thượt, không 39 độ thì cũng Biên Hòa tuột cũi, kinh bỏ bố.


Phức tạp nhất có lẽ là vụ
bình chọn cuốc hoa. 5 người 10 í. Hội trưởng dạy rằng, nếu chọn sen là
cuốc hoa thì phải in sách ảnh phát ra thế giới, để người ta biết Sen là hoa gì. Ông
Vụ trưởng cũng ủng hộ sen tuy, nói như nhà bác Đông A, ông không chỉ mù màu, mà
còn không phân biệt được hoa súng và  hoa
sen. Với Beo, hoa đồng nghĩa với đẹp, kể cả hoa cứt lợn chả cứ Sen. Còn nói
thích thì Beo thích cúc, loài hoa có hương thơm và bông nhỏ khiêm nhường. Héo
rũ đi rồi cũng vẫn bất li thân, không
chịu rụng rơi xuống đất, nhìn rất thương. Đây cũng là loại hoa có thể trưng từ
đám ma tới đám cưới, từ lễ thượng thọ tôn nghiêm tới quán nhậu vỉa hè, rất gần
với tư chất người Việt.


Các loại cuốc hồn cuốc túy
đang râm ran bình nọ bầu kia, chung quy lại phục vụ nhiều nhất cho 2 giới,
chính trị và thương gia. Khi đi công cán đông tây thì dán theo cái biểu trưng
văn hóa ấy trên túi xách ve áo hay gấu quần. Dạng như cái logo nải chuối của
Vietnam Delay hay nhạc hiệu vừng trời
đông ông chồng đi lấy bà hai
của VOV. Chưa ai hỏi hai giới này xem, dán cái
gì thì đỡ nhục cuốc thể hơn cả.

Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

BỘT NGỌT-NUỐT NGUYÊN MUỖNG CANH


Đấy là cảm giác tưởng tượng
ra khi đọc hàng loạt những bài trở cờ quay ngoắt 180 độ gần đây.


Trong làng văn nghệ, không ai
không biết đến cái tên Mai Quốc Liên. Ông được cho là người bảo thủ đến cực
đoan trước tất cả các luồng tư tưởng mới. Chính Beo ngày xưa cũng bị đập cho
tơi tả khi ca ngợi và bảo vệ tác phẩm Cơ hội của Chúa của Nguyễn Việt Hà. Đập ở
góc độ nhận thức đường lối, chứ lại không bàn chuyện văn chương. Cho tới giờ,
Beo vẫn ghét ông không thể tả được.


Thế nhưng, Beo đặc biệt kính
trọng ông ở góc độ nhân cách: không bầy đàn, nhất quán trong nhận thức. Cũng mở
ngoặc, chữ nhất quán mang nghĩa một lẽ mà suốt hết mọi lẽ, khác biệt rất xa với
chữ bảo thủ.


Gần nguyên năm, Beo nhận được
hàng tá lời can ngăn khi công khai bày tỏ quan điểm của mình về các nhân vật trên
chính trường. Chị phải chừa chỗ mà lùi,
ông ấy ông nọ mất chức, chúng nó lại chả cười vào mũi cho.
Beo đã trả lời
thế này, ông ấy tại vị chúng nó mới cay
cú, nhảy nhỏm lên gấp 10 mất chức
. Mà cũng chỉ dám cay cú chốn ảo danh
thôi, chứ chính danh lại chả,  shit thơm như
mít, ấy à.


Nhiều tuổi, có cái lợi nhìn
trước được những diễn tiến các sự việc như thế. Nhiều tuổi, lại nhiều cả xem
nghe đọc thấy trực tiếp những thứ mà thiên hạ,  khuất mắt trông coi, mới thấy đau cho thói quen
bầy đàn. Bi kịch của Beo, là biết rõ cả lá mặt lẫn lá trái của không ít người. Đúng
là người già phải lãng tai mờ mắt, chứ cứ tỏ tường mãi, có khi ung thư tim não, mà chết
nhanh.


 


 



Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

…anh hùng há bấy nhiêu?

Chat với VD, nó bảo chị xinh,
nhưng dưới cái lốt xinh ấy đích thực là một thằng đàn ông. Tranh luận kịch liệt
xuyên cơm trưa nay với King Size. Nó bảo VD đúng, nhưng thằng đàn ông trong chị
có những quan niệm hết sức lệch lạc.


Khó thật! Xét theo định nghĩa
của King Size thì khí chất đàn ông bao gồm sự bao dung, sự phóng khoáng và sự
quyết đoán.


Khi đề xuất lập ra giải
thưởng âm nhạc Cống hiến ở cơ quan cũ, trừ lèo tèo mấy đứa lính lác xung quanh,
không còn bất cứ ai ủng hộ mình. Cái tên Cống hiến bị phản ứng đầu tiên. Lên cả
báo khác chửi. Cả năm người ta hát ca ra rả như ve phục vụ mọi người, thế không
là cống hiến cho cộng đồng thì là gì? Làm nghệ thuật, cả đời họ có khi chỉ để
lại một tác phẩm nhưng giá trị sáng tạo thì tồn tại dài lâu, thế không là cống
hiến ư? Chung quy lại, mình quan niệm rằng cống hiến trong nghệ thuật không
phải đo bằng quá trình hoạt động mà bằng giá trị của sáng tạo.


Lần trao giải đầu tiên, Tổng
biên tập từ chối không dự. Mình làm tuốt từ A tới Z. Một mình chống lại tất cả
cho đến lần trao giải thứ 3.


Chuyển cơ quan. Má ui, họ
thay ngay cái Logo giải bằng một biểu tượng 
cũ không thể cũ hơn quê không thể quê hơn, đó là nốt son lồng vào cây
đàn dân tộc…Trung quốc. Họ quên mất, giá trị giải thưởng sẽ thổi hồn cốt cho Logo,
tao ra tên cho Logo chứ không cần cụ tượng (cụ thể tượng trưng- chữ thầy Nguyễn
Tài Cẩn hay dùng) đến thế. Mình hồi hộp, không biết họ có thay nốt cái tên giải
không. Cho tới thời điểm này chắc không, may quá.


Về chuyện này, lão í nhà mình
kết luận mình rất đàn bà, bướng không đúng chỗ. Nếu là đàn ông đích thực, thì
chuyện ấy ra khỏi đầu từ tám kiếp.


Một chuyện khác.  Mình ủng hộ hình thức mai mối hôn nhân, thậm
chí dùng đến cả tiền để kiếm tìm nửa kia cho một ku đã 36 trong cơ quan. Khi
bản thân người ta không đủ tự tin, thiếu chút ít tiêu chuẩn thường tình,
không  may mắn với cơ duyên tiền định… thì
những biện pháp hỗ trợ chẳng có gì là xấu bởi nó giúp người ta có thể đi đến
đích cuối cùng. King Size ngược lại, nó cho rằng phàm thằng đàn ông  phải bỏ đến tiền ra mới có con vợ là loại mạt
hạng về mọi phương diện. Lão í nhà mình còn xếp họ vào hàng mọi rợ.


Mình hiểu ý King Size khi nó
chỉ trích mình xử lý  nhiều việc hay mang
hoàn cảnh riêng của từng người ra mà bao biện hộ trong khi nó thẳng băng, hoàn
cảnh do chính người trong cuộc tạo ra, và họ phải tự chịu trách nhiệm. Không
thể vịn vào chuyện chưa vợ nên tâm tính bất thường, rồi công việc cũng rày mưa
mai nắng theo. Túm lại, đàn ông thì không nhập nhèm nhập nhoạng thế, dưới bộ đồ
thể thao rất đẹp chị bận hôm nay là một người đàn bà đích thực. Thằng này nói
thế, đừng giàu óc tưởng bở là nó đang nói về chuyện nhan sắc.


***


Mình thi thoảng nhận được
lệnh chấp bút cho một vị nào đó, diễn văn mạc bế mạc chúc tết đầu năm chào thân
ái và quyết thắng cuối năm… Trong một hội nghị ở Melia Hà Nội, mình viết lời
khai mạc cho một bác. Lỗi là tại cái máy tính, lỗi mình tý ty khi không kiểm
tra lại sau khi in ra, thế quái nào mà nguyên 2 hàng nó nhảy font chữ, không
đọc được. Bác ý lại không phải là người hoạt khẩu ứng đối nhanh. Đời mình suýt
sang trang cũ vì cú ấy, và bị thù cho tới tận giờ vì tội chơi đểu công khai.


Chuyện cũng xảy ra gần tương
tự với bác khác, khác nhất bác này là liền bà. Không thể thanh minh thanh nga
gì khi giữa số liệu thư ký bác cung cấp và bản mình biên ra lại sai nhiều thế.
3,1 triệu khách du lịch, qua tay mình nó còn có 1,8. Rất quảng đại không như
bác liền ông trên kia, bác này gặp mình vẫn cười như hoa mùa xuân, vẫn giúp
mình đủ chuyện. Chính mình rất ngại đối diện bà và cho đến giờ, vẫn áy náy mỗi
khi nhớ lại cái lỗi bất cẩn tày đình kia.


Trong hai ngày đại hội đảng
vừa qua, mình đóng máy và nhận được số offline kỷ lục: 61 người. Tuyệt đại đa
số là liền bà, dù nick thì manly kinh. Mọi người đọc gì trong blog mình thế? Các
 vị anh thư này trước tiên thích hóng hớt
chuyện chính chị chính em, thứ đến chúng nó bảo blog mình thư giãn tốt vì viết
buồn cười và viết văng mạng. Toàn những thứ tất lẽ dĩ ngẫu xưa nay, thuộc về
đàn ông.
Cá biệt, bạn Nhím còi còn hỏi
mình có bao giờ…khóc không


Phần tốt đẹp thiên hạ bảo mình
đi…mượn từ đàn ông mới có, chỉ những thứ xấu xa yếu kém tồi tệ mới đích thị là
mình. Tại sao họ lại quên một điều đơn giản, tất cả đàn ông đều do đàn bà sinh
ra, mọi phẩm chất của đàn ông cũng đều do đàn bà định giá, kể cả chuyện khỏe
hay yếu, nhỉ?