Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

THÂM NHO

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{font-size:10.0pt;font-family:"Times New Roman";}

-->

Thâm Việt, thâm vãi ra, thâm
đến vào sử sách đến thành giai thoại, để mỗi khi bị Tàu chơi cho đau quá lại
lôi ra tự an ủi, ấy là dăm ba bài thơ chửi móc chửi máy lại 
Tàu, mỗi lần các cụ …đi sứ.


Cho đến thời hiện đại, thâm
Việt vẫn chỉ dừng ở cấp độ sâu cay
thế, chả nhích lên phân nào.


Thâm nho, thì thế này.


Trong số những nhân vật gửi
tiền vào tài khoản Nguyễn Xuân Diện, ủng hộ cuộc biểu tình việt dã Hồ Gươm năm
ngoái, có một nguồn từ…Tàu. Không nhiều. Nhưng mà có.


Lãnh đạo các nhóm pháp luân
công tại Việt nam là một người Tàu chính hiệu. Sau khi bị Việt nam trục xuất (về
tội tổ chức ăn cắp cước viễn thông), y ta về Tàu và bình an vô sự.


Tàu thò tay vào những sự kiện (tầm phó thường dân) chống chính Tàu thế này, đẩy chính phủ và dân Việt đến chỗ đối lập nhau, ví dụ  nhiều vô biên.
Đang buồn ngủ và a cay thua độ trận sáng nay, biên thế thôi.


Ở tầm cao nhất quốc gia, Tàu mời
ba ông sang thuốc lào chè chén, trừ một ông, dứt khoát không. Cho dù doanh nhân
doanh nghiệp Tàu đang đầu tư tại Việt, muốn sống muốn tốt nhất nhất phải lụy
ông này. (Ngược hẳn, Mẽo lại chỉ dí ông này mà lờ lớ lơ các ông kia).


Tại sao Tàu làm vậy?


Không làm vậy, sao là Tàu.

MIỀN GÁI ĐẸP

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Vãn bóng bánh, lang thang dòm
ngó nhà thiên hạ thấy khoe của để dành ghê quá, nổi máu trọc phú, mình, chả nhẽ kém miếng.


Gái thiên hạ nuôi lớn câu về
nhà mình, chân dài nhưng mà biết nấu ăn, mà lại nấu ngon nữa. Nhẹ nhàng. Ở bên
bển bao năm  nhưng ăn cơm vẫn biết mời,
thế mới yêu chứ.

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Gái Đẹp, về được tháng bám chặt
mẹ đủ 30 ngày. Cũng biết và cũng thích nấu ăn. Dịu dàng hơn cả gái kia luôn. Học
giỏi ngất ngây con gà tây. Chân rất ngắn nhưng không phải đại gia thì đừng mơ
bén mảng.

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

Xưa và nay. Loạt ảnh 15 năm
trước do chú Quang Minh chụp.


<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

yogi



Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012

HỘI NHÀ BÁO CẦN CÁM ƠN AI NHỈ ?

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
line-height:115%;
font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";
}

-->

Copy bên nhà Hậu Khảo cổ


Mỗi năm cứ qua ngày 21 tháng 6 mà
nghe TV đọc “Lời cám ơn của Hội Nhà báo nhân ngày báo chí Việt Nam” thì mới
thấy báo chí được xã hội ưu ái đến nhường nào. Không nhớ hết, nhưng đại thể là
đầu tiên cám ơn các đồng chí lãnh đạo đảng và nhà nước, hàng loạt lãnh đạo ban
ngành trung ương và địa phương với đầy đủ  tên tuổi chức danh… đã gửi lời
chúc mừng, tặng hoa nhân ngày báo chí VN. Xin cám ơn vì các đồng chí lãnh đạo
đã quan tâm chỉ đạo sâu sát, các ban ngành đã giúp đỡ tạo điều kiện, phối hợp,
hợp tác… để báo chí hòan thành nhiệm vụ…


Nghe mãi nghe mãi, chả thấy có lời
cám ơn các tầng lớp nhân dân vì đã bỏ tiền mua báo! Phải chăng vì báo chí được
nhà nước bao cấp hoàn toàn, chỉ cần dựa vào nhà nước là có thể sống được? Hình
như chỉ có một vài tờ báo tạp chí như thế. Nhưng ngay cả những tờ báo bao cấp
ấy thì các cụ về hưu, các cựu chiến binh, các xã vùng sâu vùng xa vẫn phải bỏ
tiền ra mua, dù đồng lương hưu, tiền trợ cấp hay kinh phí của xã còn quá nhỏ
nhoi, khiêm tốn. Cứ như suy nghĩ nông cạn của tui thì chức năng của lãnh đạo là
phải … lãnh đạo rồi, không quan tâm chỉ đạo sâu sát thì đâu gọi là lãnh đạo? Mà
trách nhiệm của các cơ quan ban ngành là phải tạo điều kiện hợp tác với báo
chí, luật định thế rồi. Chỉ có các tầng lớp nhân dân là ko bị bắt buộc mua báo.
Thế mà họ vẫn cần mẫn mua báo hàng ngày. Tất nhiên, trong xã hội thông tin ngày
nay báo chí đã trở thành “một phần tất yếu của cuộc sống” của số đông người
dân. Mà nào có phải chỉ mua báo ngày, còn cơ man nào là báo tuần báo tháng bán
nguyệt san tạp chí phụ bản phụ san chuyên đề… bìa xanh đỏ tòan chân dài váy
ngắn… cũng “moi” không ít tiền trong túi người dân. Hình như những cái Phụ này
đã nuôi cho cái Chính sống đàng hòang ra phết. Thế nên, thử tưởng tượng một
ngày người đọc quay lưng với báo chí? Ôi trời, chắc sẽ là ngày tận thế (của báo
chí)!


Bạn mình làm báo, mỗi ngày trông
ngóng số lượng báo phát hành, thắt ruột thắt gan khi thấy buổi sáng Sài Gòn
“tháng 6 trời  mưa trời mưa ko dứt” để rồi ngày nào trời chưa mưa anh cũng
lạy đừng mưa! Một ngày tin chậm tin cũ, một ngày nhiều tin gây tức, là bạn mình
áy náy có khi day dứt mãi… cũng vì nghĩ đến những người dân đã bỏ tiền ra mua
tờ báo, vì hiểu người dân không chỉ cần thông tin mà còn cần một niềm tin!


Mà hình như Hội Nhà báo cũng là cơ
quan được nhà nước bao cấp hay sao í nhỉ? Có nghĩa là được có biên chế nhà
nước, được cấp kinh phí hoạt động và có trụ sở để làm việc, quan chức Hội Nhà
báo vẫn là quan chức nhà nước. Vậy là khác với Hội Sử học của tui là Hội 3
không: không kinh phí, không biên chế, không trụ sở, vì Hội của tui “chỉ” là Hội
xã hội - nghề nghiệp mà không phải là Hội chính trị - xã hội- nghề nghiệp như
hội Nhà Báo và một số Hội khác. Vì vậy bọn tui làm việc cho Hội chỉ có chức mà
không phải là quan. Chắc vì thế mà Hội Nhà báo phải nhiệt tình chu đáo cám ơn
tất cả các ban ngành lãnh đạo mà quên người nuôi sống mình là nhân dân. 
À, nếu nhân dân không thèm mua báo thì nhà báo phóng viên thất nghiệp… Không có
lính Hội nhà báo “làm quan” với ai ta???

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

CON ĐƯỜNG CHÉM GIÓ

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->***

Qua đã lâu, thành thử nhắc
lại một vài chuyện, không nằm trong án.


Trong thành phần chính phủ dự
kiến do minh chủ cầm đầu, sẽ có 5 bộ trưởng chủ chốt được chọn theo…mệnh của tử
vi  đông phương kim mộc thủy hỏa thổ.
Nhóm này gọi là Chấn


Xuýt bộ trưởng bộ giáo dục là
Giáo sư Hoàng Tụy, Chấn chưa kịp mời chính thức.


Xuýt bộ trưởng quan trọng
nhất, thoát trong gang tấc.


3 xuýt bộ trưởng còn lại
Trung, Định, Thức nhận án tù từ 16 đến 5 năm.


Minh chủ phèo, về quê nuôi
cú.


Xét theo tiêu chuẩn của các
chiến sĩ đấu tranh cho rân trủ ngự ở hải ngoại, tù càng dai càng anh hùng. Thế
nên, nếu chính phủ ra đời được, có lẽ Lê Thăng Long được xuất  thứ trưởng vì nhận án nhẹ hơn cả.


Tiêu chuẩn này, trùng hợp với
sự chia chác nhân sự của nhóm Chấn.


***  


Ra tù, Long ngay lập tức
chuyển lên thế giới mạng Tuyên ngôn con đường Việt nam, nhân danh cả nhóm Chấn.


Cùng với  tuyên ngôn là một danh sách dài sọc những
người được mời tham gia


Đích cuối con đường, đẹp như
mơ. Nhưng  đi đứng thế nào đến được đích
đó, thì chưa biết vì viết thế mà những mong biết được, chết liền.


***


Một bạn, tổng kết phản ứng
của dư luận với tuyên ngôn của Long như sau:


-Vài người bình luận về nội dung tuyên ngôn CDVN ...
-Dăm người lịch sự tuyên bố ủng hộ, không ủng hộ CDVN ...
-Vài người chửi rủa CDVN một thậm tệ, kém văn hóa ...
-Khá đông người bình luận về cách phát động phong trào CDVN, bàn thảo về cạm
bẫy, về phản ứng của chính quyền ...


-Đông hơn nữa thì bình luận về các bình luận trong 4
mục ở trên


Kết quả thì rất nhiều người nói về CDVN, từ cộng đồng
mạng lan cả ra ngoài xã hội, nhưng hình như ít người quan tâm đến nội dung


***


Kết luận của Beo


Con đường Việt nam  của Lê Thăng Long là con đường chém gió cực kì
quen thuộc của cư dân mạng.


Trí thức Việt nam không có
khả năng lãnh đạo các cuộc cách mạng, bất kể bạo động hay bất bạo động.


Thị Beo ủng hộ mọi cuộc truy tìm một mô hình bộ máy xã hội khác,
khả thi thay đổi được bộ máy đang vận hành hiện nay. Từ những thực tế đã và
đang diễn ra nóng sốt trên khắp thế giới, có thể thấy một điểm chung nhất, tất
cả các cuộc cách mạng bùng phát thiếu sự chuẩn bị về  cơ sở lí luận này, hết hoa hồng cam quýt lại
đến Xuân hạ thu đông, kết cục nhận được hệt như nhau: mỗi cái vỏ bình là mới, mà cũng
không chắc đã tốt đẹp hơn cái cũ.


`


***


Lời bảo của Beo


Lê Thăng Long nên chọn một em
tư vấn khác, không bị thiểu năng trí tuệ như em hiện nay, nếu vẫn muốn tiếp tục
trò chơi chính trị.


Phàm trò chơi có thắng có thua, riêng trong trò chơi chính trị số đông không đồng nghĩa với sức mạnh, lại càng
không đồng nghĩa với chân lí.

Đừng dây với đám làm văn thơ nửa đời làm chính trị nửa đoạn, hãm lắm.