Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

CHIỀU VỘI Ở PROVINCETOWN

Thú thật, mình chả hiểu quái gì tranh của Pollock, có xoay ra 4  chiều thì nhìn trường phái trừu tượng biểu hiện của ông, bức nào cũng như đống tinh trùng bơi ko đích đến. Ấy thế, nhưng chịu rét quắt tai để đi bằng được Provincetown, thành phố biển nổi tiếng bởi vị họa sĩ yểu mệnh (chết năm 44 tuổi) đã từng đến và hòan thành những họa phẩm hiện đắt vào hàng tốp 5 thế giới.
Và, ngay lập tức mình quên phắt Pollock khi tới Provincetown. Đây là nơi những người ngọai quốc đầu tiên đặt chân lên nước Mỹ, bằng đường biển-những cư dân Anh khốn khổ chạy trốn khỏi đế chế già nua nghiệt ngã của mình.
Đây cũng là thành phố cởi mở bậc nhất nước Mỹ, chấp nhận cho các phá cách sống thay đổi tầm thế giới, những cuộc cách-mạng-bản-năng-con-người, lưu trú và phát triển: hippy, đồng tính…đều từ đây mà tiến ra công khai.
Thành phố chỉ sống một mùa hè, nhờ biển. Mùa đông buồn hiu nhẹ nhàng thanh cảnh, rất dễ chịu.
1 Tiệm ăn nơi Anthony Bourdain từng rửa bát, sau này được nhấc lên làm người chiên cá. Từ một lần đứng chiên cá như thế, ông chợt nghiệm ra “liên minh ma quỷ” giữa văn hóa sống và ẩm thực. Ông hiện là phóng viên về du lịch ẩm thực được trả lương cao nhất nước Mỹ. Việt mình biết đến ông nhờ hai phóng sự về ẩm thực Huế phát trên CNN.
2. Quán Bar cho người đồng tính đầu tiên của nước Mỹ. Thành phố này rất nhiều đồ lưu niệm của đồng tính. Hàng chữ in trên áo Con yêu 2 cha, Con yêu 2 mẹ…
Hai bạn trông yêu cực này vừa từ tòa thị chính ra. Không  có từ nào đủ để tả  ánh mắt hạnh phúc của họ.
 
3.  Có lẽ Provincetown là tòa thị chính duy nhất có…toilet công cộng đặt ở…lầu 2.
  4. Từ “bảo tháp” này có thể ngắm tòan cảnh thành phố, và biển, và những ngôi nhà rực rỡ trong chiều muộn.

 

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

AI CƯỚP CỦA AI ?

Tướng cướp và lâu la xông vào một ngân hàng quốc doanh, rút súng ra hô to:
- Tất cả nằm, úp mặt xuống đất. Tiền là của nhà nước, tính mạng là của mình.  Đừng  dại dột mà chết oan gia.
Mọi người đều răm rắp tuân theo. Do váy ngắn quá, cô kế toán trưởng cứ ngọ nguậy kéo váy che  quần lót. Thấy vậy, Tướng cướp liền quát:
- Cô kia nằm im. Đây chỉ cướp, không hiếp!
Vét sạch tiền trong két sắt, trước khi bỏ chạy, Lâu la hỏi:
- Có cần đếm tiền không đại ca?
Tướng cướp lớn giọng:
- Hỏi ngu như bò. Lát nữa đọc báo  là biết ta cướp được bao nhiêu. 
Đúng như Tướng cướp nói, các báo đồng loạt đăng ngân hàng nọ bị cướp trên mười tỷ đồng. Cả Tướng cướp lẫn Lâu la  đồng thanh gào lên:
- Bố láo! Báo chí toàn là bọn nói láo. Chưa đến 2 trăm triệu mà chúng  thổi phồng tới cả chục tỷ.
Bọn cướp đâu có biết khi chúng bỏ đi thì giám đốc ngân hàng hỏi kế toán trưởng:
- Bị cướp bao nhiêu ?
Kế toán trưởng đáp:
- Hai trăm triệu.
Giám đốc:
- Còn gần chục tỷ chưa có chứng từ thanh toán, gộp vào đó luôn đi.
Nói rồi, giám đốc lẩm bẩm:
- May quá. Đỏ vận thế chứ !.


DÂN NHẬU (copy có sửa chữa từ nhà lão Tâm già)

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

TƯ CHẤT LUẬT SƯ & XƯ

1. Chuyện năm nẳm bên Mỹ cuốc.
Có ẻm kia, nhẽ điên điên, tắm cho mèo xong, ẻm bỏ nó vào lò vi sóng xấy  cho nhanh khô khỏi lạnh.
Mèo chết. Ẻm muớn luật sư đâm đơn kiện nhà sản xuất cái lò, công ty điện lạnh nhất Mỹ hồi hổi là GE, ra tòa. Lý của ẻm: không ghi rõ trên sản phẩm là đút mèo vào quay sẽ chết tốt.
GE thắng. Thắng lớn nhất là luật sư của cả hai bên vì vụ kiện kéo rất dài. Mà luật sư Mỹ, bố tổ, ăn bẩn 400 đô cho 1h. Riêng hỏi  mày tên gì nhiêu tuổi ở đâu, nó câu hết 400 đex ngoa.
Vụ kiện đi vào lịch sử tư pháp Mỹ, bởi sau đó Hiệp hội luật gia Mỹ (có vẻ tương đương  với Liên đòan LS VN) thêm vào một quy định đạo đức thuộc về tư chất con người.
Để có chứng chỉ hành nghề do HHội cấp, tốt nghiệp trường luật ra phải trải qua 2 vòng thi tuyển.
Vòng 1 là đạo đức. Có bằng đạo đức rồi mới đăng kí thi vòng kiến thức. Giỏi- dốt ko quan tâm, hiệp hội luôn luôn tuyển ko quá 50% số dự thi.
Thằng nào bẩm sinh đẻ ra, tức là tư chất thiên nhiên nó thế, thik xoắn lọai án xấy lông mèo hay thik câu view lọai án bụi Chương Mỹ đĩ Đồ sơn lừa, nó đuổi thẳng cổ. Tức rớt từ vòng gửi xe, trước cả khi vào phòng thi món đạo đức.
2. Có 2 nhánh, một nhánh  chuyên làm tư vấn. Bọn luật sư tư vấn đa phần giỏi vãi, trên tài Trâu đồng, ý như bọn chính trị-kinh tế ra  bài tóan, nhóay phát phải giải tới đáp án nhanh đúng trúng hay. Nhánh này, tiền nhiều như buôn thuốc phiện vì hay ăn theo phần trăm dự án. 
Beo biết khá rành rẽ một dự án, cầm đầu là tinh hoa Há-vợt gần 1/3 là luật sư. Đề bài: cải cách thể chế chính trị và kinh tế VN. Quần quật làm, tâm tư lắm mà tâm huyết  lắm hơn vạn tỷ lần. Sau gần 10 năm, giờ cả nhóm còn mỗi tâm tư.
Beo xúi, đừng làm ko công thế, kí HĐ mịa nó 100triệu Obama, sau đó  đưa trước cho tui tung lên  phây: nhà nước đã lãng phí 10 tỷ đôla cho tư vấn ra sao? Thề, không thành công cũng thành chuyện.
Lão nào lão nấy nhìn Beo mắt lồi tới mũi. Cười khẩy dạy, tư chất dân tui nó thế, phi Chí Phèo bất thành nhân cách.
Nếu như nhánh tư vấn não như da bà lão vì là tốp dọn đường cho bọn từ giỏi đến siêu giỏi nó đi, thì nhánh làm tố tụng, tối về nhà biên tiếp...

(còn tiếp)

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

GIẤC MƠ MỸ- 14, NGƯỜI MỸ LÀM TỪ THIỆN RA SAO?(hết)

 @. Beo sống đủ lâu và đủ quảng giao để thấm câu này (cấm cười): trái đất tròn và bé tẹo.
TaiLong và con cái ít chịu ăn đồ Việt nên lâu lâu Beo mới đi chợ Tàu. Ông đứng ở quầy tôm cá tươi. Tầm 60. Nhớ mặt ông từ lần  làm Beo tức ứa gan. Nhờ ông cưa (người Mỹ ko chặt dao như ta vì tạo đầu xương nhọn nguy hiểm) con cá. Ông nói tiếng Anh rất tệ, mồm pạc pạc pạc tay ra dấu chặt chặt chặt đúng 3 cú, quay lại lấy cá, ông cưa mỏng dính thành  gần chục khứa. Nhìn mặt mình, ông buông một tràng tiếng Hoa, tự hạ hỏa chắc là xin lỗi.
Những lần sau, nhác Beo từ xa, ông đã hớn hở đứng chờ phục vụ. Và, rất lạ, dù biết mười mươi Beo người Việt, nhưng ông dứt khóat không nói tiếng Việt nên tòan phải pạc pạc chặt chặt, cho đến một hôm…
@. Có lần trong inbox, một bạn hỏi xoay quanh chuyện phá thai khi ko có bảo hiểm, ko thạo đường, ko biết ngọai ngữ…Đóan là du sinh mới sang, Beo chỉ dẫn tận tình và ngỏ ý, nếu cần  Beo có thể giúp đưa  đến cơ sở y tế.
Bạn từ chối. Bẵng đi. Rồi quên.
@. Phụ cận Boston có một vùng sát biển. Đây là nơi hứng  gió bão đầu tiên và mạnh nhất mỗi khi  anh zời khó ở. Mà bão tuyết thì kinh lắm, kinh gấp đôi bão ở nhà bởi thêm màu tuyết trắng chói mắt, xói vào tận óc, đau buốt thái dương.
Rất nhiều ngư dân Hải Phòng cư trú ở vùng này, lai rai từ đận 79 đến tận giờ vẫn dắt díu bảo lãnh nhau sang.
Trong một trận bão như thế, khi bão chưa tan, nhóm thiện nguyện tự phát kêu gọi nhau trên FB, đã góp tiền xong.
XONG, bởi theo quy định của luật pháp, khi số tiền quyên lên đến 10 ngàn đô thì chủ tài khỏan phải ra sở thuế  làm thủ tục khai báo. Thủ tục  khó  và lằng nhằng đến mức, tại Mỹ có hẳn một nhánh luật sư chuyên “cò” khai thuế. Thế nên, cứ tới 9.9 ngàn các nhóm tự động dừng, ko tiếp nhận thêm.
Luật nào cũng có kẽ hở. Ở đâu chẳng có người gian. Các lọai Hila-Đàm sẽ xuất hiện khi có nhà hảo tâm cho bằng tiền mặt. Theo thói quen, người Mỹ ít khi dùng tiền mặt. Người Việt ít khi dùng thẻ. Và chúng ta đã tòan thắng ngay trên đất Mỹ trong cuộc chiến tranh tiền tệ này.
Mối quan hệ ba bên người hảo tâm-người đứng ra quyên góp-người nhận quyên góp, được xếp vào lọai giao dịch dân sự. Nếu có tranh chấp, chiểu theo các quy định  giao dịch dân sự mà hành.
@. Quay lại với chuyến đi đến vùng tâm bão. Khởi xướng là một facebooker gốc Đức, tên cô nàng đọc trẹo lưỡi viết rất khó nhớ, Beo đặt tạm là Tóc Hoe.
Họat động của các nhóm này, cũng hệt Việt nam, muôn hình vạn trạng cách tụ họp nhau. Báo cáo tài chính  công khai trên mạng xã hội hay  như nhóm Beo tham gia, Tóc Hoe khi kết thúc chuyến đi đã gửi  email cho từng người đóng góp bản kết tóan, cẩn thận chụp kèm cả các hóa đơn mua hàng.
Gần 50 người đóng góp, 7 người đi tận nơi. Tòan trẻ con 18, 20. Tổng số tiền được đổi thành áo lạnh, chăn và nước suối. Tới nơi, số  hàng này đã được các nhà cung cấp chờ sẵn. Nhóm chọn cách mang tới từng nhà vì tại nhà mở của thành phố, đồ cứu trợ đã tràn ngập. Hai  bạn nữ cảnh sát da đen hỗ trợ đi cùng.
Căn hộ đầu tiên, 3 phòng. Hai anh em thuê chung. Hộ em 4 người, hộ anh gồm 2 vợ chồng và …6 đứa con, lít nhít tầm mẫu giáo nhà trẻ.
Ông anh, lần đầu tiên nói tiếng Việt với Beo, Cảm ơn bà. Cũng chỉ nói đúng câu ấy.
Vợ ông cực xinh. Trẻ măng, mịn màng tròn trịa. Nhận ngay ra Beo, em là người hỏi chị chỗ phá thai….
Beo, sau lần gặp ấy, không quay lại chợ Tàu lần nào nữa.