Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

TỔNG KẾT NĂM. KÌ 4

XẠO NHẤT NĂM


*** Một đại da hứa tài trợ xây một ngôi trường 20 tỉ
cho xã Nam Yên huyện Nam Biên tỉnh Kiên Giang. Địa phương háo hức thu dọn  giải tỏa mặt bằng các cháu náo nức chờ trường
mới. Nhiều học kì trôi qua, cỏ lác lên dày, đại da đã thành nghị bà-dày-tai-tiếng, trường vẫn chửa thấy đâu.


*** Một bài văn luận về tiền
bạc của cậu học sinh trường Ams, chiểu theo bài văn thuộc một gia đình rất
nghèo, được tung lên báo. Hoá za, văn khác xa đời. Nhà cậu không hề nghèo. Bác
quận trưởng công an ông đại tá quân đội nhà 3 tầng lầu. Mới đây Hà nội đưa cậu
vào danh sách công dân tiêu biểu thủ đô, nếu lấy tiêu chí viết văn hay thì
thuộc entry này còn lấy tiêu chí con ông cháu cha thì thuộc entry cuối cùng của
loạt entry tổng kết năm.


*** Đặt cục gạch đây bởi tuy
đã hỏi được bác phó chủ tịch tỉnh Quảng Bình rồi, nhưng đợi đích thân ra tận
nơi về sẽ xác nhận chắc chắn sau: vụ clip các cháu ngày 2 lần phải bơi qua sông đi học.


*** Đi xem ruyên ráng Việt
nam đã, sẽ biên tiếp.

Thứ Năm, 29 tháng 12, 2011

GIAI BAO

*** Hôm nay cực đẹp ngày, sáng
giờ được tới 3 tốp giai bao.


Tốp giữa khoe trước, những 2 thằng,
đứa vừa đẹp vừa ngoan Vũ bao vé đứa đã xấu còn láo Hà Cao bao bắp rang, chui
vào Galaxy xem Tối nay 8 giờ. Cái giỏi nhất trong phim này của đạo diễn
Lê Hoàng là đã dụ được nhà đầu tư bỏ tiền làm phim và cái dở nhất gồm toàn bộ
những gì còn lại.


Giai đầu. Rất đẹp. Trẻ hơn mình.
CEO to đoành. Tám 3 tiếng đồng hồ giai chưa thỏa lòng tám với ra đến tận thang máy.
Giai có học, cực thú vị và sinh động.
Đề tài tám với giai này sẽ
viết riêng hẳn một entry, đại để thần tượng trong chính trị-kinh doanh-showbiz
giống và khác nhau ra sao.

Giai ba. Hình thức tàm tạm, tuổi
vửa đẹp vừa hợp. CEO to gấp đôi giai kia. Hỏi mình một câu rất dại, thế em cần
bao nhiêu để đủ thưởng Tết cho quân. Tiền quăng vào chỗ mình quá  thùng
không đáy. Tỉ đồng thổi phát bay sạch bách.


*** Kiếm được tiền cho quân, mà
lòng buồn rười rượi.


Bên công viên đang có hội chợ
ẩm thực các nước. Cũng phải khá khen cho Sàigòn, bày ra nhiều trò cho dân có
chỗ chơi. Cả ăn cả xem cả nghe, vừa tầm vừa túi tiền cho số đông. Chiều ngồi ăn
bát bánh canh Phan Rang, chẳng rõ ngon hay không vì miệng mồm đắng nghét.




Sao mà thèm cái hồn nhiên thơ
thới thế này thế không biết.


Fan của sân khấu tuồng Hồ
Nguyệt cô hóa cáo.




Người giàu nhất Việt nam và
còn tiếp tục giữ vị trí này thêm vài năm nữa sau khi sáp nhập hai Vin, khuyên
Giai xinh một câu rất giản dị nhưng thấm,  các cháu phải quay về nước mà làm chứ để đất nước này cho ai làm. Mình, lúc này thì chỉ mong con quay
về, cho nhà ấm áp.


TỔNG KẾT NĂM. KÌ 3.


NGƯỜI LỊCH SỰ GỌI LÀ ẤU TRĨ NHẤT. BEO GỌI LÀ NGU
XUẨN NHẤT NĂM.


Trào lưu
bài Trung
trên mọi lĩnh vực tràn ngập mặt báo.


Kinh tế.
Phàm doanh nhân Trung quốc thò mặt đến đâu thu mua nông sản hoặc đầu tư vào
lĩnh vực nông nghiệp, là nhân danh doanh nghiệp nội mạo danh luôn cả nông dân gào
ầm lên, làm gì mà rau khoai vớ vỉn doanh nghiệp nội chỉ cần 1 đồng Trung quốc
bỏ tới 5 đồng để mua. Đích thị có âm mưu sâu độc gì đây.


Beo bảo đảm các vị gào ầm ấy, không có tí ti kiến thức sơ
đẳng gì về kinh tế thị trường và nhập siêu. Bởi nếu biết, hẳn phải hiểu giá cả trong
kinh tế thị trường được quyết định bởi cung cầu, chứ không phải bởi lòng yêu
nước hay sự thương cảm cho các doanh nghiệp nội địa. Hay như miệng trên hô hào
giảm nhập siêu, miệng dưới lại hô cấm người ta sang mua hàng.


Lựa chọn duy nhất giảm nhập
siêu từ Trung quốc là tăng xuất khẩu sang thị trường này. Xuất gì có cửa rộng
nhất ngoài khoáng sản và nông sản? Máy bay à, hay gái?


Quân sự. Gần
như cách nhật là thấy tin hải lục không quân ta mua sắm trang thiết bị mới.
Gián tiếp thông báo bố mày giờ khỏe lắm tàu to súng nhớn máy bay cao, đừng
tưởng có bom hột nhưn là doạ được bố nha con!.
Ngoại giao. Nhặt nhạnh bất cứ tin tức gì 
các nước chống  Trung quốc là dịch
lấy dịch để tương lên trang nhất. Trong khi sự thật, tỉ lệ chống và thân Tàu,
chỉ tính ngay trên các nguồn tin ấy thôi, đã là 1 chọi 100. Cứ thử kiểm chứng
từ 1 vài tờ báo của Phi hay Indo xem. Nực cười nhất khi Mỹ bẩu sẽ thò lại chân
vào vũng trâu đầm, đồng loạt báo to báo nhỏ nhẩy cỡn hết lên. Bố Olàlá mẹ Tơn
sau lưng zồi, Cận vương! Có giỏi sang đây! Tay
bo nào!


VỞ DIỄN HÀI NHẤT NĂM


Lùn cao béo gầy, lổn nhổn
trên dưới chục anh dán nhãn chí tụ
tập bên Hồ Gươm biểu tình chống Tàu việt dã. Tàu-Việt nó bắt tay hữu hảo, mất
béng lí do lí trấu quay qua biểu tình ủng hộ… thủ tướng ra luật biểu tình. Ngay
đến những ổ chống cộng siêu cực đoan đến mụ mị như RFA, Dân luận…chắc cũng  thấy chuế quá, nhạt hẳn phần hậu ủng.


Sát cuối năm còn một vở nữa
hài cũng hàng nhất nhì. Chú nhóc của vụ lễ tân được giao đi in cờ đón Cận vương,
mắt nhắm mắt mở thế nào dư  mất một sao
trên cờ. Cơ hội chực suốt năm có một, rõ nhé, bán nước nhé, ngầm xin làm một
tỉnh của Tàu chứ gì?


Dư luận, thế quái nào đảo
chiều đập lưng ông (chống Tàu), phải xin lỗi Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đê, sơ
xuất ấy xúc phạm người ta lắm đấy.


SÁNG KIẾN HAY NHẤT NĂM


Trung quốc chả cần đánh  nhau làm gì cho hao người tốn của. Chỉ cần
đóng cửa biên giới một năm cho chí
thức Việt tự cấp tự túc. Không chỉ Tổ quốc, bảo đảm khi ấy vợ chí, chí cũng
đem dâng.





Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

CHUẨN KHÔNG CẦN CHỈNH


CAO NÓI



Còn vì sao trí thức, văn nghệ
sĩ ở ta lại sính lề trái? Trước hết là bởi nói trái trái tý bao giờ nghe nó cũng
có vẻ sang hơn, “cá tính” hơn là cứ ngồi đấy vâng vâng, dạ dạ lại gật đầu. Tài
và tầm của trí thức lẫn văn nghệ sĩ ở ta đến đâu chưa rõ chứ cái tôi có lẽ cũng
ngang ngửa cái hầm Thủ Thiêm. Kiểu, vâng vâng dạ dạ là việc của con tốt, ta là
trí thức văn nghệ sĩ nhẽ nào lại cũng như thế!? Thế thì thường quá! Kém cỏi quá!
Chuyện bị dẫn dắt là chuyện của dân đen (thường bị cho là ít học) chứ ta chữ nghĩa
một đầu, trí tuệ thông sáng thế nhẽ nào cũng sống theo kiểu của dân đen. Nhẽ nào
ta cũng để chúng nó bịt mắt và dắt đi? Thậm chí, nhiều trí thức văn nghệ sĩ ở
ta còn tự nống mình lên cái tầm có thể lai dắt chính phủ. Giời ạ, tầm vóc thế thì
dắt vợ con đi chưa chắc đã xong, dắt gái bia ôm lắm khi còn lạc thì còn dắt được
ai cơ chứ?


Mới có chuyện khi ra đường công
an hỏi và yêu cầu xuất trình giấy tờ thì thay vì xuất trình giấy tờ như dân
thường, trí thức hay văn nghệ sĩ sẽ hất mặt cãi lại công an rằng cớ vì sao tao phải
xuất tinh, à không xuất trình giấy tờ cho chúng mày? Hử? Mới có chuyện cứ thấy
đứa nào trong bộ máy chính quyền phát biểu thì cứ cà khịa phang nó ngu mà thực
ra thì mình cũng chả thông minh gì hơn nó! Cỡ Trương Duy Nhất được cái phổi to
ngang cống cái chứ trình độ làm gì hơn được thằng lái xe ôm đầu ngõ nhà mình.
Mới có chuyện thủ tướng nói A thì họ cứ cãi là B bởi cũng gật đầu là A thì nó
không ra dáng trí thức giời ạ!


Và điều nữa sở dĩ giới văn nghệ
sĩ sính lề trái ở chỗ họ ngại tác phẩm của mình mang tiếng dây dưa với lề phải.
Bởi một khi dây dưa như thế sẽ bị cái tiếng chuyên làm tác phẩm đỏ - vốn được
mặc định là dòng nghệ thuật dành để tuyên truyền, mị dân, bịp bợm, kém phẩm
chất. Rằng đó không phải là thứ nghệ thuật đích thực… Rằng nghệ thuật thực sự
phải đi đôi với tư tưởng tự do và nhiều khi để được cái tiếng tự do, thay vì thể
hiện phẩm chất của mình lên tác phẩm thì các văn nghệ sĩ cố ý nói trái, nói trẹo
đi những gì lề phải đang nói. Phàm, cái gì cố và gượng thường hay non và sượng.
Các tác phẩm cũng từ đó mà yếu ớt, què quặt dần dà rồi chết non. Sự nghiệp của các
văn nghệ sĩ cũng từ đó mà rơi vào cùn mòn, bế tắc. Điều này phần nào lý giải
cho vì sao trong nhiều năm trở lại đây, văn học không có tác phẩm lớn hoặc có
lớn cũng chỉ nằm trong trí tưởng tượng (vốn dĩ rất dạt dào) của họ. Bởi phải “đồng
hành” hay “đi trước” dân thì may ra còn lớn chứ “đi ngược” với dân thì lớn thế
chó nào được. Càng bế tắc càng quẫn trí, như một liệu pháp tinh thần cuối cùng
để cứu rỗi cho có sự chói lọi của mình, các văn nghệ sĩ ngày đêm lao vào cắn
càn chính phủ để kiếm tìm chút danh dự để rồi  tự biến mình thành phường
vô lại, ngày đêm chỉ biết lu loa và ăn vạ, khóc mướn và thương vay. Hôm nay
khóc, ối giồi ôi anh Cù Huy Hà Vũ ôi là anh Cù Huy Hà Vũ ôi, anh tiến bộ chi
cho lắm vào để chúng nó bỏ anh vào tù. Được cỡ nửa tháng, khi Cù Huy Hà Vũ hết
hot mẹ nó mất thì lại ối giồi ôi! Cha Lý ôi là cha Lý ôi! Sao cha tu mà cha đéo
đi giảng đạo mà cha lại photo với fax suốt ngày, cha fax chi mà fax cho lắm thế
để chúng nó đưa cha vào tù. Sau cha Lý thì lại ôi chị Hằng ôi là chị Hằng
ôi, chị yêu nước chi cho lắm để chúng nó mang cái nhân phẩm của chị đi phục hồi.


Mà nghĩ đời lắm khi cũng buồn
cười nhỉ! Rửng mỡ thật, bên phải chả đi lại cứ thích đi về bên trái. Mà xưa nay
thì, cái gì mà dính đến chữ trái thì bao giờ cũng vô hậu lắm í nhé! Như làm
trái lời cha mẹ, người ta gọi là bất hiếu, sống trái với đạo lý ở đời người ta
gọi là bất nghĩa, bất nhân. Bi kịch của An Nam nó cũng nằm ở chỗ đó, trí thức vốn
chả nhiều nhặn gì cho lắm mà lại cứ sính làm trái, đã trái thì khác gì với
những ngữ vừa nêu? Dân thế còn có thể xí xóa, bỏ qua chứ trí thức mà thế thì
đợi chờ, hy vọng gì được cơ chứ!