Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

HÓNG

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->Copy của Miến xào

Suốt tuần, kể từ khi doanh nhân
Nguyễn Đức Kiên bị bắt, đi đâu gặp ai cũng nghe chuyện anh Kiên. Người bảo :
“ông biết không, nó là đệ anh sáu nên bị anh ba tẩn”, người khác thì thầm : “ai
bảo lân la chơi với anh ba, giờ anh tư đập chết ăn thịt”. Báo chí tranh thủ
khai thác thông tin cá nhân, nào là anh Kiên học ở Học viện Kỹ thuật Quân sự, ở
C 156 rồi được đi Hungary (mẹ kiếp, hỏi chúng mày 156 nghĩa là gì, đi Hung thì
anh ấy làm gì chắc ngồi vặt hết lông d ái cũng đ éo trả lời được, và, anh Kiên
đ éo học cái gọi là Học viện nhé, nói cho nó vuông).
Hóng chuyện là cái bệnh chung của loài người đi bằng 2 chân trở lên. Nhà ăn rau
muống cả tuần thì cũng nhất thiết phải quan tâm tới thằng kia ăn thịt bò Kobe
hay thịt bò Úc nhợn, còn đĩa rau luộc nhà mình lỡ có lẫn con sâu có khi cũng đ
éo để ý. Bệnh hóng này đặc biệt nặng đối với các công dân Vịt, nặng ở chỗ liều
mạng, có ít sít ra nhiều, lười biếng ngồi một chỗ rồi phán, rồi đoán như thánh.
Thế nên mới bị bọn chính trị gia lợi dụng triệt để.
Đù mẹ cái xã hội chỉ thích sống bằng tin đồn

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

CHỊ ƠI

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;font-family:"Times New Roman";
}

-->

Lóng lánh đi rồi, 8h30 sáng
thứ sáu tuần trước. Không nói với ai câu nào.


Sáng nay, đón chị về nhà. Nhìn
chồng chị ôm chị trên tay, mình biết chị đã tha thứ cho người đàn ông ấy.


Thương chị quá, chị ơi.

chuyện về  chị đây http://blog.yahoo.com/beo/articles/269386/index

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

LÝ XUÂN HẢI

Không như mọi đồn đoán thêu dệt, vốn xuất phát từ lối nghĩ không-thể-thoát-ra-được của các thế hệ dân-nghèo-thành-thị, hầu hết các doanh nhân hàng đầu phía Bắc hiện nay khá độc lập với giới chính khách.

Họ còn mẫu số chung nữa là có nền học vấn cực tốt và, làm ăn chộp giật thế nào chưa biết nhưng sống rất tình cảm.

Hải ngoài đời nhẹ nhàng, tinh tế,  viết lách vào hàng sư phụ mình. Không ít lần mình xúi chơi blog đi, Hải chỉ cười bảo, chưa phải lúc.

Trước tối lâm nạn cùng lúc với bầu Kiên, trưa  mình và Hải ngồi càphê. Hải kể, bầu Kiên đang dự tính khi chị Diệu Hiền của Bình An về nước sẽ cho chị ấy ít tiền. Cho, đúng nghĩa đen giữa hai con người với nhau chứ không phải một cách nói khác của nghiệp vụ ngân hàng.

Hải cũng rất thương người phụ nữ ấy.

Chuyện trên giời dưới biển gần ba tiếng đồng hồ, Hải tuyệt nhiên không nói gì về những ngày sắp tới của chính mình.

Mình lấy máy ra bấm vài kiểu nhân khi Hải đang nói chuyện điện thoại. Mình định bảo, thần sắc xấu quá. Nghĩ thế nào, lại thôi.

Hải 49, năm cuối của hạn tam tai.

Không linh cảm, cũng chẳng bất ngờ, tai nạn hôm nay Hải đã tiên lượng từ cách nay gần hai tháng.

Ý định xin nghỉ việc ở ACB, Hải có  từ đầu năm.

Cách Hải vào nghề ngân hàng cũng lạ. Về nước, nhận chân công chức ba cọc ba đồng bức bối, lại thêm buồn chuyện gia đình riêng, bầu Kiên khi ấy rủ, về làm ngân hàng.

Hải xin một tuần để nghĩ câu trả lời.

Trong tuần ấy, Hải ôm  một cuốn tập hợp toàn bộ các thông tư chỉ thị…về ngân hàng nghiền ngẫm và rút ra kết luận, phải đọc từ cuối ngược lên vì chỉ cần đọc một bản mới nhất là đủ.

Ngân hàng là nghành kiến thiết nên những giấc mơ từ những con số khô  khốc và những đồng tiền lạnh băng. Không biết, từ đâu mà giới tài phiệt nước mình luôn bị biến thành kẻ  tội đồ, mỗi khi có biến động.

Hôm qua,  nhắn tin vào máy Hải, dù biết rằng còn lâu lắm Hải mới đọc được. Nghĩ thương Hải quá, tội nghiệp doanh nhân nước mình quá.

Hôm nay, chưa biết nhắn bạn câu gì.


Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

TRÌNH VIỆT LÙN HAY CAO- HAY CÂU CHUYỆN NGU DÂN THỜI MỚI- KÌ CUỐI

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

--><!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:10.0pt;
font-family:"Times New Roman";
}

-->

nếu thường xuyên ngụp lặn ở dưới mức
trung bình thì nguy cơ được xem là một quốc gia thiểu năng trí tuệ chắc khó
tránh khỏi.


Khi một đất nước được xem là kém cỏi
trong Đổi mới/Sáng tạo, thì đồng nghĩa với việc đất nước ấy không thể tự phát
triển được. Nó chỉ tồn tại được bằng cách bán cho đến cạn kiệt tài nguyên thiên
nhiên, vắt cho đến cùng cực sức cơ bắp để làm thuê cho người khác.Khi những thứ
đó không còn nữa thì sao?


Trên
đây là những nhận định của Tia sáng, dựa vào một bảng xếp hạng mà Tia sáng cố
tình đánh lận  của Liên hiệp quốc (vì LHQ
không xếp hạng trí tuệ).


Hàng
năm, có hàng chục bản cáo cáo tương tự  bảng
Chỉ số sáng tạo toàn cầu, đánh giá đủ các mặt của đời sống xã hội thế giới. Mỗi
đối tượng đọc chắt lọc ra những điều cần thiết cho nhận thức của mình.


Không
phải ai cũng có thể đọc được nguyên bản, số người  ít- nhiều hiểu được những thông điệp truyền tải
từ nguyên bản càng hẹp hơn nữa. Thế nên mới cần đến trí thức, thổi sự sống vào
những con số vô hồn và dẫn giải cho số đông phải làm gì tiếp sau đó.


Tuy
nhiên, dẫn giải theo cách  bẻ đôi con số
8, rồi từ 2 con số 0 thu được đó ra sức miệt thị quốc gia mình,  gieo rắc những nhận thức  u tối cho dân tộc mình lại là  một cách ngu dân cũ kĩ của một giới  khá  mới:
tưởng mình nguy hiểm.


Chẳng
cần bóng gió, Tia sáng phơi trắng phớ trong bài mong muốn lôi Ai kia
ra trước vành móng ngựa. Nhưng phải mượn hai con số 0 bẻ ra từ số 8 để luận tội,
thì chỉ xứng là công-tố-viên-hạng-bét.