Lấy con số của năm 2011, cho dễ hình dung.
Năm này, Obama có 59 cuộc tiếp các nguyên thủ. Trong đó, 27 cuộc là tiếp xã giao hoặc hội đàm riêng bên lề nhân một Hội nghị hội thảo, (một cuộc gặp với ông Sang nhân Diễn đàn hợp tác kinh tế châu Á-Thái bình dương tại Hawaii vào tháng 11). Tức là 27 cuộc chẳng có đón đưa chào hỏi gì sất. Lên lịch, chui vô một cái phòng dăm câu ba điều, rồi bái bai.
32 cuộc thăm song phương, trừ 2 ông vua như Beo đã nói ở phần 1, thành phần nghiễm nghiên được rải thảm bắn súng đì đùng, thì cũng chỉ có 2 nguyên thủ khác được chào đón bằng nghi lễ cao nhất.
đang viết
Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013
Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013
ĐIẾU CÀY VÀ CHUYỆN CHÓ CHẾT
Chó chết, tức là hết chuyện.
Hết chuyện, tức là chết hẳn chết luôn chết vĩnh viễn. Thế nên, phải móc lên, ngửi, cho nó có chuyện.
Bốn năm nay, không ai nhắc đến thơ của Mở miệng nữa, bởi Miệng đã mở hết cỡ rồi, cũng chỉ vang được có đến thế mà thôi. Nếu có tác phẩm tồn tại với thời gian, may ra Ngõ lỗ thủng của Nguyễn Hữu Hồng Minh, người -tiếc thay- không tuyên ngôn Mở miệng.
Một luận văn-công trình khoa học nghiên cứu rất cẩn thận về Mở miệng, điều sẽ giúp cho Mở miệng tồn tại trong lịch sử văn học như một nhóm văn, viết cách nay 3 năm, tự dưng được móc lên, vin vào đó như một thế lực bóp mồm bóp miệng văn nghệ. Thay vào đó, lẽ ra phải cảm ơn người phụ nữ dũng cảm chọn đề tài khá nhạy cảm về xã hội-chính trị, cứu Mở miệng khỏi sự lãng quên, cảm ơn Hội đồng bảo vệ luận án, dũng cảm cho cô điểm 10.
Chó chết chưa?
Vụ Kù con tuyệt thực, hình như chưa thấm độ ê chề. Dương Tân học đòi Dương Hà, phao lên cựu-chồng Điếu Cày tuyệt thực.
Thôi thì mấy mụ liền bà với nhau ko nói, mấy anh chí tuyền kí, lại dấy lên, chả tạo ra cái gì sáng hơn, lại kí..
Kí nhiều thế, chả lần nào tác dụng mịa, tự bỉ vỗ mặt mình, tự tuyệt diệt, không biết xếp thể loại gì...
Beo bảo này: Điếu cày, lão í vưỡn khoẻ. He he he.
Lần này, chuyện chó, chết thối hoắng.
xin cảm ơn các bạn đã đính chính: bài thơ của NHHM là Lỗ thủng lịch sử
Hết chuyện, tức là chết hẳn chết luôn chết vĩnh viễn. Thế nên, phải móc lên, ngửi, cho nó có chuyện.
Bốn năm nay, không ai nhắc đến thơ của Mở miệng nữa, bởi Miệng đã mở hết cỡ rồi, cũng chỉ vang được có đến thế mà thôi. Nếu có tác phẩm tồn tại với thời gian, may ra Ngõ lỗ thủng của Nguyễn Hữu Hồng Minh, người -tiếc thay- không tuyên ngôn Mở miệng.
Một luận văn-công trình khoa học nghiên cứu rất cẩn thận về Mở miệng, điều sẽ giúp cho Mở miệng tồn tại trong lịch sử văn học như một nhóm văn, viết cách nay 3 năm, tự dưng được móc lên, vin vào đó như một thế lực bóp mồm bóp miệng văn nghệ. Thay vào đó, lẽ ra phải cảm ơn người phụ nữ dũng cảm chọn đề tài khá nhạy cảm về xã hội-chính trị, cứu Mở miệng khỏi sự lãng quên, cảm ơn Hội đồng bảo vệ luận án, dũng cảm cho cô điểm 10.
Chó chết chưa?
Vụ Kù con tuyệt thực, hình như chưa thấm độ ê chề. Dương Tân học đòi Dương Hà, phao lên cựu-chồng Điếu Cày tuyệt thực.
Thôi thì mấy mụ liền bà với nhau ko nói, mấy anh chí tuyền kí, lại dấy lên, chả tạo ra cái gì sáng hơn, lại kí..
Kí nhiều thế, chả lần nào tác dụng mịa, tự bỉ vỗ mặt mình, tự tuyệt diệt, không biết xếp thể loại gì...
Beo bảo này: Điếu cày, lão í vưỡn khoẻ. He he he.
Lần này, chuyện chó, chết thối hoắng.
xin cảm ơn các bạn đã đính chính: bài thơ của NHHM là Lỗ thủng lịch sử
Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013
VỀ NGHI THỨC ĐÓN NGUYÊN THỦ VIỆT TẠI MỸ
Hình như chưa có lần nào người Mỹ trải thảm đỏ đón chào các lãnh đạo Việt Nam. Vẫn là tâm thức của nước lớn, hay vì Mỹ e ngại Trung Quốc, nên đã kém phần trọng thị???? chị Beo giải thích dùm em cái coi ! (Tuệ Hoan).
Cái thông cáo chung sau cuộc gặp thượng đỉnh Việt-Mỹ hẳn đã làm rã rượi các thể loại rân trủ và đủ làm ê chề các phân tích trước đó của các nhà bình loạn chính chị, Beo khỏi viết thêm gì nữa.
THoan hỏi một chuyện bên lề, nhưng thực sự Beo thấy rất hay và chiểu theo các còm thay Beo trả lời, Beo phát hiện các pác phây sĩ hoá ra cũng léo biết mịa gì sất. Tệ hơn Hoan ở chỗ ko biết thì hỏi, đằng này lại suy diễn theo lối đầy một vẻ hằn học mạt sát dân tộc mình. (Khi làm khách nước ngoài, nó không phải là thằng X con S của các pác đâu, nó là 90 triệu dân Việt đới).
Ngay và gọn, đón tiếp bằng nghi thức cấp nhà nước như đi trên thảm đỏ và duyệt đội quân danh dự, Nhà Trắng dành cho 2 đối tượng: một là các quân vương và thiếp và hai, các nguyên thủ do Nhà Trắng chủ động mời. (Còn một ngoại lệ nữa, nhưng phải đợi Kù con ra tù, mới xảy ra).
Đối tượng thứ nhất miễn giải thích, cái bọn châu Âu già nua, (giờ) nghèo vẫn bày đặt làm sang cảnh vẻ, nghiễm nhiên nó phải thế. Cho dù các chuyến thăm của đám mũ áo loè xoè ấy chơi là chính và nếu có kí tá, cũng chỉ vào quần áo mũ tập mấy cháu trong cô nhi viện, hết.
Đối tượng thứ hai, suy cho cùng cũng chả cần giải thích thêm. Thực dụng và vợ bìu con ríu như mấy anh Tổng thống Mỹ hẳn không rảnh để mời lơi anh chị Thủ nào sang cà phê cà pháo duyệt đội danh dự cho oai. Khi Nhà Trắng phải chủ động mời, chắc chắn nó gắn chặt với quyền lợi của nước Mỹ ra sao.
Số đông còn lại, trong đó có Việt nam, chủ động đặt vấn đề xin gặp tổng thống Mỹ. Cuộc gặp này là một trong những hoạt động của cả chuyến công du. Đương nhiên, nghi thức ngoại giao thì sẽ ra thông cáo báo chí, NHẬN LỜI MỜI... cho cái cuộc đối thoại thẳng thắn và cởi mở ngắn ngủn trên dưới tiếng đồng hồ ấy.
Mà, nói thật nhé, tất cả các nội dung bàn thảo cụ thể, nhóm chuyên viên của cả hai bên nó bàn nát ra và nhất trí với nhau xong trước đó rồi, thậm chí hầu hết xong từ khi máy bay chưa hạ cánh ở Andrew lận, các cụ toàn chuyện phiếm thôi. Có lần vui miệng ngồi tám (với Bush) quá đến hơn tiếng theo dự liệu, cụ Thủ nhà ta ra khỏi phòng lầu bầu: Đ.M, thèm thuốc lá quá.
Việc đi trên thảm đỏ còn gắn với một bữa quốc yến, thường vào tối cùng ngày. Lịch sử nguyên thủ ta, cụ Khải có một bữa, nhưng chỉ là cơm tối thân mật, không có các nghi thức thủ tục cấp nhà nước để gọi quốc yến.
Các phòng tiếp khách nằm ở tầng một trong toà nhà. Việc đi vào cổng nào phụ thuộc vào việc Nhà Trắng xếp làm việc trong phòng nào (khoảng cách di chuyển gần nhất). Tất cả các phòng đều mang giá trị tiếp quốc khách như nhau, khác chăng là số lượng thành viên nhiều ít. Thế nên, hải ngoại phán cộng sản phải trốn đi cửa sau hay rân trủ bảo Mỹ khinh nguyên thủ Việt, nó bày ra cái sự ngây ngô, toàn loại ngắm Nhà Trắng qua hàng rào.
CON TIEP, XIN LOI CHU HOAN CHAU OM CHI BAN QUA
Cái thông cáo chung sau cuộc gặp thượng đỉnh Việt-Mỹ hẳn đã làm rã rượi các thể loại rân trủ và đủ làm ê chề các phân tích trước đó của các nhà bình loạn chính chị, Beo khỏi viết thêm gì nữa.
THoan hỏi một chuyện bên lề, nhưng thực sự Beo thấy rất hay và chiểu theo các còm thay Beo trả lời, Beo phát hiện các pác phây sĩ hoá ra cũng léo biết mịa gì sất. Tệ hơn Hoan ở chỗ ko biết thì hỏi, đằng này lại suy diễn theo lối đầy một vẻ hằn học mạt sát dân tộc mình. (Khi làm khách nước ngoài, nó không phải là thằng X con S của các pác đâu, nó là 90 triệu dân Việt đới).
Ngay và gọn, đón tiếp bằng nghi thức cấp nhà nước như đi trên thảm đỏ và duyệt đội quân danh dự, Nhà Trắng dành cho 2 đối tượng: một là các quân vương và thiếp và hai, các nguyên thủ do Nhà Trắng chủ động mời. (Còn một ngoại lệ nữa, nhưng phải đợi Kù con ra tù, mới xảy ra).
Đối tượng thứ nhất miễn giải thích, cái bọn châu Âu già nua, (giờ) nghèo vẫn bày đặt làm sang cảnh vẻ, nghiễm nhiên nó phải thế. Cho dù các chuyến thăm của đám mũ áo loè xoè ấy chơi là chính và nếu có kí tá, cũng chỉ vào quần áo mũ tập mấy cháu trong cô nhi viện, hết.
Đối tượng thứ hai, suy cho cùng cũng chả cần giải thích thêm. Thực dụng và vợ bìu con ríu như mấy anh Tổng thống Mỹ hẳn không rảnh để mời lơi anh chị Thủ nào sang cà phê cà pháo duyệt đội danh dự cho oai. Khi Nhà Trắng phải chủ động mời, chắc chắn nó gắn chặt với quyền lợi của nước Mỹ ra sao.
Số đông còn lại, trong đó có Việt nam, chủ động đặt vấn đề xin gặp tổng thống Mỹ. Cuộc gặp này là một trong những hoạt động của cả chuyến công du. Đương nhiên, nghi thức ngoại giao thì sẽ ra thông cáo báo chí, NHẬN LỜI MỜI... cho cái cuộc đối thoại thẳng thắn và cởi mở ngắn ngủn trên dưới tiếng đồng hồ ấy.
Mà, nói thật nhé, tất cả các nội dung bàn thảo cụ thể, nhóm chuyên viên của cả hai bên nó bàn nát ra và nhất trí với nhau xong trước đó rồi, thậm chí hầu hết xong từ khi máy bay chưa hạ cánh ở Andrew lận, các cụ toàn chuyện phiếm thôi. Có lần vui miệng ngồi tám (với Bush) quá đến hơn tiếng theo dự liệu, cụ Thủ nhà ta ra khỏi phòng lầu bầu: Đ.M, thèm thuốc lá quá.
Việc đi trên thảm đỏ còn gắn với một bữa quốc yến, thường vào tối cùng ngày. Lịch sử nguyên thủ ta, cụ Khải có một bữa, nhưng chỉ là cơm tối thân mật, không có các nghi thức thủ tục cấp nhà nước để gọi quốc yến.
Các phòng tiếp khách nằm ở tầng một trong toà nhà. Việc đi vào cổng nào phụ thuộc vào việc Nhà Trắng xếp làm việc trong phòng nào (khoảng cách di chuyển gần nhất). Tất cả các phòng đều mang giá trị tiếp quốc khách như nhau, khác chăng là số lượng thành viên nhiều ít. Thế nên, hải ngoại phán cộng sản phải trốn đi cửa sau hay rân trủ bảo Mỹ khinh nguyên thủ Việt, nó bày ra cái sự ngây ngô, toàn loại ngắm Nhà Trắng qua hàng rào.
CON TIEP, XIN LOI CHU HOAN CHAU OM CHI BAN QUA
Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013
DỨT KHOÁT KHÔNG BÌNH LUẬN NGHE DZU
Ở một số nước văn
minh, khi xảy ra các biến cố gây thiệt hại về người, thường một số người đứng đầu
các cấp liên quan sẽ hủy hoặc hoãn các chương trình làm việc/công tác không thực
sự quan trọng lúc đó, để tham gia giải quyết trực tiếp biến cố.
Đó không chỉ là biểu hiện của trách nhiệm với công việc mình đang làm, mà còn là thể hiện lương tâm của người trong cuộc.
Nghe đâu, nữ bộ trưởng kia, trả lời với báo chấy rằng đang công du công tác ở tỉnh nhung để dự lễ khởi công xây dựng tháp chuông cho một nghĩa trang liệt sĩ, và thắp nhang cho những người đã hi sinh cho tổ quốc.
Mà lạ lắm, đó không phải là người đứng đầu Bộ Lao động và Thương binh Xã hội, cũng chẳng phải người đứng đầu Bộ Công an hay Bộ Quốc phòng.
Lạ lắm thay, đó lại là người đứng mũi một cái bộ vừa có 3 mũi kim tiêm vác-xin làm chết 3 đứa trẻ vô tội.
Người Việt có câu "Nghĩa tử là nghĩa tận".
Nhưng nữ bộ trưởng của chúng ta thì chắc đang bận thực thi câu: "Uống nước, nhớ nguồn". Nên bà sẽ làm rất đúng phần việc của mình: "Trách nhiệm của ai sẽ xử lý người đó. Lỗi của vắc-xin thì xử vắc-xin; lỗi do người tiêm, xử người tiêm; lỗi do kỹ thuật xử lý kỹ thuật...”
Sống khôn thác thiêng, các anh hùng liệt sĩ hãy về phù hộ cho bà!
Đó không chỉ là biểu hiện của trách nhiệm với công việc mình đang làm, mà còn là thể hiện lương tâm của người trong cuộc.
Nghe đâu, nữ bộ trưởng kia, trả lời với báo chấy rằng đang công du công tác ở tỉnh nhung để dự lễ khởi công xây dựng tháp chuông cho một nghĩa trang liệt sĩ, và thắp nhang cho những người đã hi sinh cho tổ quốc.
Mà lạ lắm, đó không phải là người đứng đầu Bộ Lao động và Thương binh Xã hội, cũng chẳng phải người đứng đầu Bộ Công an hay Bộ Quốc phòng.
Lạ lắm thay, đó lại là người đứng mũi một cái bộ vừa có 3 mũi kim tiêm vác-xin làm chết 3 đứa trẻ vô tội.
Người Việt có câu "Nghĩa tử là nghĩa tận".
Nhưng nữ bộ trưởng của chúng ta thì chắc đang bận thực thi câu: "Uống nước, nhớ nguồn". Nên bà sẽ làm rất đúng phần việc của mình: "Trách nhiệm của ai sẽ xử lý người đó. Lỗi của vắc-xin thì xử vắc-xin; lỗi do người tiêm, xử người tiêm; lỗi do kỹ thuật xử lý kỹ thuật...”
Sống khôn thác thiêng, các anh hùng liệt sĩ hãy về phù hộ cho bà!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)