Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

GHI CHÉP VẶT LIÊN QUAN ĐẾN VĂN CHƯƠNG THƠ PHÚ

***Ông nhắn cho tôi một cái
tin khá dài và cảm động, …bao giờ sự có
mặt của em cũng mang tới sự tốt lành cho anh chị…


Vợ ông là nhà thơ, sau hoạn
nạn của ông, hay gọi hoạn nạn của cả gia đình ông cũng đúng, thơ chị hay bồng
lên. Dĩ nhiên, không ai mong một hoàn cảnh như chị để có những bài thơ hay
nhưng  có lẽ, đời con người không có
biến cố, văn chương thơ phú chỉ là những thứ gia vị không màu không mùi.


Hai nhiệm kỳ đã trôi qua, mọi
thứ trong ông, đau đớn uất hận tủi hổ, dường như đang lắng lại. Ông chấp nhận
sự nghiệt ngã của chính trị, giống như số phận sắp riêng đặt sẵn cho ông vậy.


Tôi nhắn tin gì cho ông, anh ơi lưới trời lồng lộng. (Trích từ một cuốn  sách vừa viết xong trang cuối)


*** Năm thứ nhất đại học. Lớp
mình được đổ tới nhà văn hóa quận Nhất bây giờ với một núi sách không biết thu
từ đâu về và tụi mình phải phân loại đồi trụy-đồng nghĩa với sách văn học- và
không. Dân văn khoa, chả đưa nào ngu gì không thủ dăm cuốn mang về. Mình 4: Thơ
Du Tử Lê, Dòng sông ly biệt của Nguyễn Thị Hằng và Cuốn theo chiều gió, Buồn
nôn. Nói thế nào nhỉ, những cuốn sách in trước giải phóng này tác động rất lớn
nhận thức của mình về nhiều thứ, vượt ra ngoài cả chuyện sách vở cho dù vào
thời điểm ấy, mình đã ngốn hết tất cả các bản dịch của hai cụ Tolstoi, cụ Đốt hay
các cụ Pháp quốc văn chương ngòn ngọt đường phèn. Nó hằn sâu vào tâm trí đến
mức sau này không thể đọc nổi bản dịch mới Cuốn theo chiều gió của Dương Tường
và cho đến giờ, vẫn thuộc lòng gần hết tập thơ –rất khó thuộc –của Du Tử Lê.
Lại nữa, có đến U60 thì mình có lẽ cũng không thôi mơ mộng về anh lính Hạ Long,
trong sách của Nguyễn Thị Hằng.(trích
blog cũ)


***Con bạn mọt sách, khi bắt
gặp mình đang đọc  tập thơ của ông giám
đốc một hãng dược, đã nói toẹt, con mẹ này vô văn hóa, đọc tạp không chịu được.
Mình bảo nó, tao đố mày chửi thơ ông ấy đấy. Chửi chứ sợ gì. Bọn có tiền có
chức mà làm mà in  thơ, rởm cái chắc. Thơ
hay người rởm. Tất. Liều kinh.


Nước mình, rất dễ đọc ra mẫu
số chung trong những lĩnh vực hết sức cần sự khác biệt. Bỏ công đọc một thứ
biết trước từ A tới Z, xét ra, mình ngu thậm, không phải nó liều.(trích blog cũ)


*** Suốt đêm qua xơi hết cuốn
Nước Đại nam đối diện với Pháp và Trung Hoa, của ông người Nhật Y. Tsuboi. Về
cơ bản không thất vọng nếu coi đây chỉ là luận văn tiến sĩ làm tại Pháp
của Tsuboi, được in giống như sách. Chọn thời điểm nửa cuối thế kỷ 18 để mong
vẽ được thể tạng nàng Đại Nam, từ đó tìm lời giải cho việc hoặc nàng bảo toàn 
trinh trắng hoặc ngã vào cả hai anh Tây –Tàu hoặc  chọn hẳn một anh ăn ở với nhau hết kiếp. Lấy
Tự Đức làm trục chính, có thể tài liệu tham khảo từ Trung Hoa và Pháp  thiếu và mới
quá nên để thuyết minh cho một nhận định thì quá đói chi tiết, thậm chí có phần
hời hợt. Mình khoái nhất  khi ông ấy viết
đại ý, cùng  thời gian, các nước như
Nhật, Triều Tiên, Trung hoa, trên bình diện tư tưởng, họ đã nghĩ ra các chiêu
thức để một mặt bảo vệ nền tảng đạo lí xã hội họ (đặt cơ sở trên Nho giáo), mặt
khác mở cửa tiếp thu những kiến thức lạ
tối đa có thể nhằm hưởng lợi. Một trong những chiêu thức ấy là giới trí thức
sinh đẻ ra những luận thuyết của nước họ, khả dĩ chống lại được Âu Tây. Nước Nam ta, đến
quái thai, cũng són ra không nổi.(đoạn
này vừa viết xong
)

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

NÓI LẠI VỚI NGUYỄN THANH SƠN

*** Có phải báo chí bị lá cải hóa là do tư nhân không được chính danh làm
báo?


Chỉ tính trên mạng truyền
thông chính thống, VTC là  tờ đầu tiên
đăng thông tin về con trai Phạm Nhật Vượng kèm clip màn tỏ tình. Bạn này còn
giữ lại chút tự trọng khi ghi nguồn lấy từ trang…Hihihehe.


Vietnamnet copy lại ngay sau
đó, và đĩnh đạc ký tên phóng viên bên dưới. Đây cũng chính là lí do ông Vượng
phản ứng trực tiếp với Vietnamnet. Tuy nhiên, nếu đọc  cái đính chính này, hẳn người ngoài cuộc
sẽ  nghĩ, ông Vượng mượn uy tín của
Vietnamnet để nhờ cải chính thông tin bịa đặt, từ những tờ báo khác.


Và, những “thông tin” như thế
này được  truy cập nhiều nhất trên tờ báo
mạng chính  thức của cấp Bộ sáng nay::



Tờ báo mạng đáng xem nhất hiện nay là vnexpress. Nhiều
đầu tin, ngắn gọn, tương đối khách quan do ít chen các  bình phẩm hay cảm quan cá nhân vào tin. Cướp
giết hiếp mông ngực, dừng lại ở mức độ chấp nhận được so với các báo mạng chính
thống. (Chính thống ở đây được hiểu là do chính cơ quan chủ quản thực hiện,
không bán giấy phép cho nhóm người nào đó). Nhấn mạnh: vnexpress là của FPT.


Hoa mặt trời có thể được coi là công ty làm báo tư
nhân (trá hình) thành công nhất hiện nay. Những ấn phẩm của họ hướng về đối
tượng nội trợ bình dân và họ làm “lá cải” rất sạch sẽ, có nghề. Công ty Nguyễn
Văn Vinh (không biết có phải công ty NVV trong entry của Sơn không), hiện đang
làm một tờ đứng đắn và đẹp vào hàng chiếu nhất, so với cả làng báo.


Báo giấy, chịu áp lực của 2 cái đe và búa kinh doanh
và các cơ quan quản lí, nhiều hơn gấp bội lần so với báo mạng. Nhìn lại quãng
thời gian chừng 1 năm trở lại đây thật công tâm, phía cơ quan quản lí chỉ chấn
chỉnh những việc làm sai luật định hai năm rõ mười. Mà những việc “làm sai luật
định” ấy, nó không sang trọng ở những chỗ họ bày tỏ chính kiến (trái chiều
chẳng hạn) về những vấn đề chính trị đâu. Ví dụ gần nhất, báo Tuổi trẻ dựng
đứng chuyện Bộ giáo dục có chủ trương đưa các chữ cái WZFJ vào bảng chữ cái
Việt, đến hôm nay Beo không theo dõi (vì ngại đọc) xem đã đính chính chưa. Tuổi
trẻ, còn thế. Hãy hình dung các báo khác, sự sai sót tương tự nhiều đến thế
nào.


Chỉ lấy
hai tờ tiêu biểu nhất là Tuổi trẻ và Thanh niên, không thể cho rằng họ không có
“thái độ rõ ràng dứt khoát, có chính kiến về các vấn đề xã hội hay kinh tế nóng
hổi”, nếu không muốn nói, họ thường xuyên có những phản biện quyết liệt với các
quyết sách của Đảng và nước trong các lĩnh vực này. Dĩ nhiên, trừ chính trị.
Một vùng cấm, nhưng nói thật ra, nó lại khó có người đủ tầm để bày tỏ hơn là
khó bày tỏ.


Áp lực thứ hai, mãi lực kinh doanh. Điều này công bằng
cho cả  chính thống lẫn phi, vì người mua
báo không chọn nhà sản xuất để đọc báo.  
đây trừ ra  hệ thống báo của Đảng và các tờ
báo của Thông tấn xã đang nhận bao cấp của nhà nước. (Thế nên nó gần như không
có mặt trên thương trường). Trước các quyết định mang rất nhiều chất Hamlet (to
be or not to be) như hiện nay của nhiều tờ báo chính thống, Beo không tin còn có
vùng cấm nào khiến họ sợ hơn việc báo ế. Khả năng đóng cửa báo vì không bán
được cao gấp hàng chục lần so với vì những bài viết hiệu triệu đa đảng.


Beo đưa ra những dẫn chứng cụ thể như trên để thấy,
tình trạng lá cải thối (dùng từ này tuy kém nhã nhưng để phân biệt với thể loại
báo lá cải-vốn hoàn toàn có quyền tồn tại ngang hàng với tất cả các thể loại
khác), không  phải lỗi do thiếu sự chính
danh của tư nhân đẩy tới. Khi các nhà báo còn cực sốc, còn choáng váng… trước một
cái xe hơi rẻ tiền hay màn tỏ tình quê kệch như trên đầu bài, thì làm gì có “tình
thế” để phải tiến thoái lưỡng nan.


*** Mạng xã
hội có phải là báo chí và liệu có thay thế được báo chí?


Về điều này, Beo viết lẻ mẻ trên blog nhiều lần rồi,
nên không viết thêm nữa. Chỉ  máy khéo
bạn Sơn, các bloggers bạn Sơn nhắc trong bài, không phải nhà báo thì cũng là
columnist- không chỉ cho một tờ báo.

BÀI CỦA NGUYỄN THANH SƠN

Có hai hình ảnh tiêu
biểu của báo chí Việt Nam
thời kỳ trước, đó là cái loa phường và bản tin khu phố. Tôi còn nhớ cứ mỗi buổi
sáng, trong khi các cụ tổ hưu cặm cụi cắm mắt vào đọc mục xã luận trên trang
nhất của tờ báo Nhân dân (được dán vào một ô xi măng che bằng lưới mắt cáo), lũ
trẻ con chúng tôi lại chen dưới nách các cụ để xem chương trình truyền hình
buổi tối ở trang thứ tư. Nếu so sánh hình ảnh của thời kỳ đó với hình ảnh trình
bày bắt mắt của các sạp báo hiện nay, khối lượng
thông tin khổng lồ trên Internet và số lượng hùng hậu của các kênh truyền hình
Việt Nam, người ta có thể cảm thấy khâm phục về sự “tiến bộ vượt bậc” của báo
chí Việt Nam trong thời gian vừa qua. Thực tế thì như thế nào?


 Giai đoạn “cởi
trói” trong thời kỳ đổi mới đã đem lại một sinh lực mạnh mẽ cho báo chí Việt Nam . Trong thời
kỳ đó, những phóng sự của các tờ báo T.T, L.D, T.P thậm chí cả V.N hay V.N.T đã
góp phần thúc đẩy một xã hội minh bạch hơn về thông tin, có trách nhiệm hơn
trong phát ngôn và thực sự hình thành một “quyền lực thứ tư” của công luận.
Chính trong thời kỳ ấy, một trong những chủ đề thường được đề cập nhất trong
những cuộc thảo luận của giới trí thức Việt Nam
là “khi nào ở Việt Nam
sẽ có báo chí tư nhân?”. Giới trí thức Việt Nam hi vọng rằng, việc hình thành
báo chí tư nhân sẽ thúc đẩy mạnh mẽ hơn nữa quá trình dân chủ hóa và thể chế
hóa xã hội dân sự, tạo thành tiếng nói phản biện mạnh mẽ và qua đó, thúc đẩy sự
phát triển về chính trị, kinh tế và xã hội của Việt nam.


 Tuy vậy, tháng
11 năm 2006, trả lời phỏng vấn trên báo Nhân Dân về vấn đề báo chí tư nhân, thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng đã nhấn mạnh Việt Nam sẽ “không cho phép bất kỳ hình thức
tư nhân hóa báo chí nào cũng như không để bất cứ ai sử dụng báo chí cho lợi ích
cá nhân”. Cuối năm 2009, khi phê duyệt “Đề án qui hoạch báo chí cho đến năm
2020”, Thủ tướng Chính phủ cũng nêu rõ quan điểm qui hoạch là “đảm bảo để báo
chí thực hiện tốt chức năng là cơ quan ngôn luận của tổ chức Đảng; cơ quan Nhà
nước, tổ chức xã hội và diễn đàn của nhân dân; không để tư nhân chi phối hoạt
động báo chí; không để các thế lực thù địch lợi dụng hoạt động báo chí để chống
phá sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa”.


 Các tuyên bố
cứng rắn này lại không hẳn thống nhất với chủ trương của Bộ Thông tin Truyền
thông muốn “xã hội hóa” hoạt động báo chí, trong đó có việc cho phép các công
ty tư nhân tham gia vào các công đoạn xây dựng nội dung, phụ trách phát hành và
tiếp thị cho các tờ báo và tạp chí. Chủ trương này đã dẫn đến việc ra đời của
các nhóm, sau này là các công ty tư nhân, tham gia trực tiếp vào việc sản xuất,
phát hành và tiếp thị cho các ấn phẩm, các chương trình phát thanh, các kênh
truyền hình, các mạng thông tin và thậm chí, cả các đài truyền hình. Có thể kể
đến công ty NVV, công ty SFM, FPT, BHD, DV và sắp tới được hứa hẹn là “người
khổng lồ” AVG.


 Trừ AVG, được
coi là công ty có cơ sở hạ tầng và kế hoach phát triển bài bản, được đầu tư
hoàn hảo, ở buổi ban đầu, các công ty tư nhân tham gia vào hoạt động báo chí
thường phải chấp nhận hoạt động dưới giấy phép báo chí của một cơ quan, tổ chức
nhà nước nào đó, hay nói một cách khác, cho dù họ hoàn toàn khống chế quá trình
sản xuất nội dung, điều hành bộ máy phát hành và tiếp thị các sản phẩm truyền
thông, họ cũng không thực sự “sở hữu” ấn phẩm đó, và thỏa thuận hợp tác của họ
với cơ quan chủ quản của ấn phẩm hay kênh truyền hình này hoàn toàn có thể bị rút
lại vào bất cứ lúc nào. Sự “chênh vênh” về sở hữu khiến các công ty tư nhân này
chịu áp lực lớn về việc thu hồi đầu tư và khai thác thương mại “ngay lập tức”,
nên họ thường quan tâm tới việc thu hút quảng cáo và thương mại hóa các sản
phẩm của mình hơn là tạo dựng uy tín thông qua chất lượng bài viết và tăng số
lượng phát hành. Hệ quả của vấn đề này là xu hướng “lá cải hóa” hàng loạt các tờ
báo, tạp chí, kênh truyền hình, mạng thông tin Internet và tạo ra áp lực “bình
dân hóa” thông tin lên các ấn bản hay các kênh truyền hình truyền thống khác.


 Báo chí tư
nhân, chính vì vậy, ở điều kiện hiện nay, chắc chắn không thể trở thành tiếng
nói phản biện mạnh mẽ. Tình thế “danh không chính” khiến họ bắt buộc phải thỏa
hiệp cùng với các cơ quan chủ quản, và họ sẵn sàng bỏ qua các tiêu chuẩn đạo đức
nghề nghiệp để đạt được mục tiêu thương mại ngắn hạn (xét cho cùng, họ là các
doanh nghiệp tư nhân có công cụ làm ăn là các cơ quan báo chí chứ không phải
một cơ quan báo chí có mục tiêu cao cả nào). Sự thỏa hiệp này sẽ tạo cơ hội cho
họ tiếp tục tích lũy về mặt tư bản, và sự tham gia của các nhóm lợi ích và các
tập đoàn kinh tế tư nhân vốn có quan hệ chặt chẽ với chính phủ sẽ đẩy mạnh hơn
nữa quá trình tư hữu hóa truyền thông theo hướng phục vụ lợi ích thương mại của
họ, dẫn đến cái mà ta gọi là “sự xuống cấp của đạo đức nghề báo” trong thời gian
vừa qua. Nếu như quá trình này tiếp tục được đẩy mạnh, thì hi vọng báo chí tư
nhân trở thành một kênh truyền thông mang tính phản biện sẽ càng ngày càng trở
nên xa vời.


 Rất may là, sự
thay đổi mạnh mẽ của công nghệ và các phương tiện truyền thông mới đã đem đến
một hi vọng, dù có mờ nhạt, cho báo chí Việt Nam . Một nghiên cứu gần đây nhất
của khách hàng của chúng tôi, công ty Yahoo! Vietnam cho thấy, tính tới thời
điểm này, có đến hơn 30 triệu người Việt Nam có khả năng tiếp xúc với mạng Internet,
và tại bốn thành phố lớn là Hà nội, thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và Cần Thơ,
lần đầu tiên thời gian của người Việt Nam dành cho Internet đã nhiều hơn thời
gian họ dành cho các ấn phẩm. Sự xuất hiện của các mạng xã hội như Facebook,
ZingMe, Linkedin…đã thay đổi cách thức người ta tiếp nhận và phổ biến thông
tin. Sự tham gia tích cực của người Việt Nam vào các mạng xã hội (trung bình
mỗi một người Việt Nam là thành viên của tám mạng xã hội khác nhau, và mỗi một
người trong số họ có trung bình là 82 người bạn trên mạng xã hội) đã thúc đẩy
sự phát triển của một nền “báo chí công dân”. Chúng tôi thường nói, mỗi một người
có một tài khoản facebook, một trang blog trên Yahoo!360 hay thậm chí chỉ một
tên lóng trên một mạng thảo luận nào đó đã có thể được coi là một phóng viên.
Nếu người đó có một chiếc điện thoại có chức năng chụp ảnh- anh ta đã trở thành
một paparazo, còn nếu chiếc điện thoại đó có chức năng quay phim, và anh ta lại
có một tài khoản trên YouTube hay Clip.vn, bạn phải coi anh ta là một phóng
viên truyền hình rồi đó. Hình thức mạng xã hội cũng cho phép những nhà báo lành
nghề và giầu kinh nghiệm, những người không chấp nhận thỏa hiệp với các vấn đề
xã hội, chính trị hay kinh tế, tìm được công chúng cho các bài viết của mình. Trang
blog của một số người như nhà báo H.D (trang Osin), nhà văn NQL (trang Quê
Choa), nhà văn T.H thu hút hàng chục nghìn lượt người xem mỗi ngày- không kém
gì một tờ báo trung bình ở Việt Nam .


 Cái kẹt lại ở
giữa là các cơ quan báo chí truyền thống Việt Nam . Một mặt, nó chịu áp lực sức ép
“thương mại hóa” của báo chí tư nhân- cạnh tranh về nguồn thu quảng cáo, “chẩy
máu chất xám”, “bình dân hóa” nội dung, cạnh tranh về bạn đọc; mặt khác, nó
chịu áp lực của “báo chí công dân”- uy tín nghề nghiệp phải dựa vào thái độ rõ
ràng dứt khoát, có chính kiến về các vấn đề chính trị, xã hội hay kinh tế nóng
hổi. Đây quả thật là một tình trạng “tiến thoái lưỡng nan” không dễ gì giải
quyết của báo chí truyền thống Việt Nam .

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

ĐẶC SẢN TÂN THỜI HÀ NỘI

Đời mình, rời cán bộ đường
lối ra, lạc tức thì. Từ Lý Thường Kiệt tới Bờ hồ phải hỏi đường hai lần. Lần
đầu do không lường tình huống, bác chỉ đường đi ngược chiều, phải của bác
là…trái của mình.


Hiếm khi được thảnh thơi lang
thang Hà nội, mà lại một mình. Món đặc sản hấp dẫn nhất, dĩ nhiên là biểu tình
việt dã rồi. Công an đến trước tiên, biểu tình nhóm sau mình. Chừng ba bốn chục
người. Công an phát loa liên tục, đọc nghị định 38 (quy định chuyện tụ tập đông
người) và kêu gọi mọi người giải tán. 30 phút sau, xe bus trờ tới. Cực nhanh,
cực gọn, mình canh đồng hồ chưa đầy 3 phút, gần hết nhóm người bị đẩy xong lên
xe. Nhóm bên dưới đưa tay vẫy vẫy. Xe bus thứ hai tới, chuyển từ vẫy sang ù té
chạy. Không một ai thoát với cách khóa đầu khóa đuôi rất bài bản của công an. 9
phút sau thông đường.


Mình thật tình khuyên những
bạn bài xích món đặc sản biểu tình này không nên viết thêm nữa. Không đáng.
Thực sự không đáng. Chứng kiến tận mắt, mình có mấy cảm nghĩ thế này.


Tại sao đã qua hàng chục lần
(quá nhiều) rồi mà không lôi kéo được quần chúng nhân dân. Số lượng người tham
gia không được nhân lên, chỉ vẫn ngần ý gương mặt với nhau.


Nhìn vào tổng số vụ chống
người thi hành công vụ trong 6 tháng đầu năm, Hà nội tiên phong 260 vụ với gần
400 người vi phạm thì thấy, lí do không phải người Hà nội sợ công an. Thân nhân
của những liệt sĩ trong cuộc chiến tranh biên giới 79, chắc chắn cư ngụ ở Hà
nội không ít, họ đã sạch hết nỗi đau mất chồng mất cha mất anh em vì Trung quốc
rồi sao, mà không góp mặt?

Bởi vì, cái cách gào thét hô hào,
cách biểu lộ thái độ, nó du thủ du thực sao đó, khó có thể định nghĩa thuộc thể
loại gì. Người tử tế sẽ rất hãi khi lại gần. Buổi sáng, lại là sáng chủ nhật,
người đi bộ rất đông, mình thấy hoặc dạt sát bờ hồ hoặc đánh võng sang bên này
đường, để tránh. Ngay như mình, từng đứng vào giữa đám biểu tình đằng đằng sát
khí chống thủ tướng ở Washington ,
cũng chỉ dám đứng bên này đường nhìn sang.


Ý nghĩ thứ hai, mình tự buồn
cười chính mình vì nỗi đặt hi vọng vào những
cái ao làng
. Thuở Đàn chim việt chưa tan đàn làm đôi như bây giờ, mình từng
đặt nhiều hy vọng vào các bạn được ăn học tử tế trời tây, lại có lòng với tổ
quốc, sẽ thổi một cái nhìn văn minh và phóng khoáng về nước. Hóa ra có bay đi bốn
phương trời rồi vẫn nguyên hình trym
Việt. Mình tự biện minh lí giải cho sự thất vọng, có lẽ các bạn chủ biên này
già quá. Lại đặt tiếp hi vọng vào Dân luận, trẻ hơn, không phóng khoáng chí ít
cũng văn minh. Tụ bạ dăm vài bloggers lớp già cỗi lớp thất nghiệp, nói một
giọng duy nhất, còn dở hơn cả Đàn chim việt ở chỗ, nói lải nhải mãi một chuyện như
những bà lão lắm mồm. Hỉ nộ ái ố, tất tật quẩn quanh bên trong một cái ao tù.


Món đặc sản thứ hai, như các
bạn phóng viên ngoài ấy nâng quan điểm
thành văn hóa Hà thành, phở chửi cháo quát. Cực rẻ, cực ngon. Bà chủ mắng người
làm luôn mồm, không biết lúc khác có chửi khách không nhưng hỏi mình ăn gì khá đon đả. Lúc tính tiền, con bé
con cầm tiền bảo cháu xin ạ, nghe yêu
không tả được.


Với 20 nghìn thì được nguyên
khay bún đậu rán mắm tôm thế này.



Chưa cần tây tàu xa xôi, chỉ
cần từ Sài gòn ra thôi, là có thể so sánh ngay được sự nhếch nhác của Bờ hồ. Hồ
gươm mùa không hoa nhưng lá xanh rợn. Không thể phóng tầm mắt mà tưởng thưởng
cho mình sự lãng mạn bởi, mắt sẽ vấp ổ voi ổ gà liên tục.


Có lẽ để tránh tiếng những
cái đèn lồng đỏ trông như phố nhà thổ, người ta treo những quả cầu buổi tối
điện đóm vào còn khả dĩ, ban ngày trông rất bẩn.



Trong một entry, mình đã miêu
tả những quan tài thủy táng tênh hênh dưới hồ. Bữa qua lại phát hiện một dãy
hoa đột biến gien. Mình đồ rằng ku (not kụ) Dùa có khi chết mất đất rồi nên
bệnh viện dã chiến buồn không muốn tháo dỡ.


Hai cái bảng quảng cáo điện tử y
như hai cái mụn mủ to tướng trên mặt nàng hoa hậu đền Ngọc sơn.



Gạch lát mỗi khúc một màu một
kiểu, lở lói, ấy thế nhưng khi thay mới đồng bộ lại chống đối tới cùng. Mình
xếp luôn sự chống đối rất lạ này vào món đặc sản tân thời của thủ đô ta.