Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

CHUYỆN ĐẠO - CHUYỆN ĐỜI VÀ THÌ TƯƠNG LAI (kì 2)

Những động tác cực mạnh,
chuẩn xác, con gà không quoác lên được tiếng nào. Bẻ chéo cánh, đạp giữ 2 chân, vật ngược cổ nhoáy nhóay nhổ lông chuẩn bị cắt tiết. Mình bỏ  thau rau sống đang rửa đi nhanh vào trong.


Cũng chả cảnh vẻ gì, càng
không phải lần đầu thấy giết gà, chỉ bởi cảnh ấy diễn ra ngay trong chùa. Một
ngôi chùa lọt giữa thảm hoa vàng bát ngát những ngày cuối xuân trong ngăn ngắt.
Bữa ấy, mình ăn cùng họa sĩ Phan Cẩm Thượng, ông thường trú trong chùa. Suốt bữa cứ dợn lên từng đợt như ăn phải
gián.


Chùa nhỏ quận Thủ Đức, thanh
bình, có vườn rộng cây to. Thi thoảng mình ôm cuốn sách chui vô ngồi bệt dưới
gốc cây đọc.


Thầy ngồi xếp bằng, tĩnh tại
và đang đọc sách, ngay trước chính điện.


Mình kính cẩn  bạch
thầy, thầy đọc cuốn gì thế ạ
. Thầy nghiêng người, ghé sát tai, chuyện tình em ạ.


Cho đến giờ vẫn cứ tiếc, mất
một chỗ trốn việc thảnh thơi ngồi.


Sư bác. Trụ trì ngôi chùa nhỏ
mà người mê tín tính linh thiêng hẳn không thể không biết, ở Bắc Ninh. Mình đàn
bà mà còn nhìn sư bác không chán mắt. Mũi thẳng môi nét trán cao lông mày tỉa
cánh cung  cong vòng. Chùa đang tu sửa. Tay chủ thầu rỗ nhằng. Lão í nhà mình  nói tỉnh queo, người thế mà theo thằng mặt rỗ
phí quá. Mình nghiến kèn kẹt. Chưa đầy tháng sau hóa ra lão í đúng,  sư bỏ đi làm bé tay mặt rỗ khi xà bần còn
ngổn ngang trong chùa.


Thằng em, nhà đối diện chùa
Vĩnh nghiêm, chúa báng bổ sư sãi. Lần nào mình cũng tìm cách tránh trớ át giọng
nó đi. Nó cay cú nhưng mình vai chị, nên nó phải im.


Lần kia, bỗng dưng nó phone,
bà sang gấp. Chuyện gì. Tôi gặp tai nạn.


Mình phi sang. Chả nạn tai gì
sất. Nó cười hô hố, mình sượng trân. Nó đang nhậu rượu thịt chó với 2 nhà
sư, mặc nguyên đồ nhà chùa.


Dăm năm trở lại đây, chùa
chiền, nhất là phía bắc được tu bổ khá khang trang đẹp đẽ. Và, điều mà năm bẩy
năm trước hiếm thấy, thì bây giờ rất thịnh là sư trụ trì đi cúng nhập trạch,
cúng hô thần nhập tượng, thậm chí cúng… cất nóc cho tư gia các nhà giàu có.


Đang đọc các tư liệu về
lịch sử giáo hội Phật giáo và mình vỡ ra nguyên do (phi chính trị) mà thầy
Huyền Quang (giờ là thầy  Quảng Độ) tách
ra lập Giáo hội Việt nam thống nhất. Khi lễ lạt át phần tu tập, khi giới luật bị
coi nhẹ hơn phần cơi nới mở mang, tức là đã đến lúc, ngôi nhà Giáo hội mang dấu
hiệu rạn nát, từ nền móng.

BỐ CỦA LÁO

Bản báo cáo  của Công ty tư vấn toàn cầu McKinsey (Mỹ) tinh thần chung tích cực và  lạc quan  nhiều hơn là tiêu cực và bi quan với kinh tế Việt
nam hiện nay
. Báo cáo này cũng rất giàu tính xây
dựng khi chỉ ra những yếu kém lệch lạc của 
kinh tế Việt. Trong đó có 1 phần, nếu Việt muốn thực hiện được 100% tiềm
lực thì phải ABCD, bởi nếu không ABCD sẽ dẫn tới XYZ.


Link đây:  http://www.mckinsey.com/Insights/MGI/Research/Asia/Sustaining_growth_in_Vietnam


Và bạn Tây này (http://www.economist.com/node/21551538)


nẫng  mỗi cái đo đỏ bên trên, sau đó nhặt nhạnh
thêm dăm vài chi tiết cũ có mới có (nhan nhản trong báo chí quốc nội) để rồi chơi
chữ, Việt nam từ hoành tá tràng tới số không bành ki sư tổ,  nó za 
làm sao.


Ấy vậy, bạn Tây nômít trên
mới chỉ là bố của láo. Dẫn nguồn y như khách quan nhưng, hoặc vì cái báo cáo sáu
chục trang kia dài quá ngại đọc hoặc tưởng bạn đọc mù chữ nên bạn Tây mắmtôm
dưới đây mới thực sự là bậc tổ sư của láo.


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/04/120403_vn_econ_foreign_press.shtml

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012

HÉ LỘ

*


Hé lộ với một ku, bảo, Sàigòn
phấn đấu 10 năm nữa thì bằng Bình nhưỡng bây giờ. Xã hội quy củ ngăn nắp, đường
phố phong quang sạch sẽ, quản lí đô thị Việt hãy cứ mơ được như thế.


Ku kia trả lời, biết zồi.


Vớt vát cố gắng. So sánh dung
mạo người Myanmar
và Bắc Hàn. Cùng đần thối ra như nhau, nhưng người Myanmar lành hiền còn Bắc hàn, giống
hệt người Việt. He he, thôi thì nói toẹt ra, cái đần của kẻ lưu manh.


Ku kia lại lạnh tanh, vô thần
nó thế. Em chơi với tay Bí thư thứ 3 sứ quán Bắc hàn, biết từ lâu zồi.


Cụt hết hứng hé lộ.


*


Chán chê hé lộ trym to ti khủng của hoa hậu người mẫu sĩ múa sĩ ca, giờ hé lộ sang cả lĩnh vực kinh tài.


Chuyện doanh nhân Việt trúng
đấu giá cái thị trấn bé tin hin bên Mỹ được trưng công khai, chỉ cần nhấp chuột
bất cứ ai cũng có thể biết đầy đủ danh tính, cả tháng trước khi báo chí Việt…hé
lộ, như một cái tin rất giàu tính phát hiện.


Một ông báo ngày lớn tiếng cật
vấn, từ vụ Titanic đang xử cho đến Dầu con ó mới nhất, tiền tấn trong các tập
đoàn nhà nước kia đi đâu. Những tưởng ổng hé lộ được câu trả lời hóa za, ngay từ
lời phi lộ đã lòi  đuôi, ông không phân
biệt được lỗ và tham nhũng khác nhau chỗ mô.


*


Cái này thì không hé, mà lộ
toang hoang, lộ  chống-cộng-mà-ngu. Lộ đến mức  từ chỗ có khả năng mở văn phòng đại diện tới chỗ các chú bị cấm nhập cảnh Việt Nam. Bờ bờ cờ
đang mong mỏi EU gắn đàm phán thương mại tự do với nhân quyền bằng việc tom góp
dăm vài phát ngôn của dăm vài tổ chức ất ơ nhan nhản trên thế giới vào chung
một bài.


Khổ, bằng ngần ấy rồi mà
không thể phân biệt đâu là dân tộc đâu là chính thể, đâu là nhân dân đâu là nhà
cầm quyền.


Cũng còn may, sức mạnh từ tiếng
nói Bờ bờ cờ giờ nhạt toẹt nhẹ hều chứ không thì nông dân nuôi tôm cá thợ làm
giày may áo cũng khốn vì…nhân quyền.


*

vưỡn

ĐẬM ĐÀ BẢN SẮC DÂN TỘC

Thời đổi mới, có những nhân
vật lịch sử mà  các quyết định-quyết-liệt-cá-nhân
của họ rất khó phân định rạch ròi, công hay tội với đất nước.


Thời và dấu ấn cá nhân ông
Sáu Dê.


Các luận chứng kinh tế (nếu cho
văn bản đó là luận chứng) Beo xem được đều cho ra chung kết quả, làm đường dây
tải điện 500 Kí Bắc Nam
là lỗ vốn vì  chi phí duy tu bảo trì quá
lớn. Thế nhưng hiệu quả nhãn tiền, một thời gian dài miền Nam sống bằng nguồn điện này.


Quyết định xây nhà máy lọc
dầu Dung quất, sự phản biện lẫn phản đối quyết liệt hơn gấp bội vì kinh phí đắt
gấp gần 2 lần so với đặt Nhà máy này ở Long Thành. Tất cả  (in đậm) các nhà thầu
ngoại đều lắc đầu sau khi vào điều nghiên dù 
nhận được  những lời hứa ưu đãi đầu
tư đặc biệt. Một lần nữa ý chí cá nhân lại thắng khi đặt mục đích chính trị lớn
hơn mục đích kinh tế: Miền Trung nghèo quá, phải  dùng nhà máy này làm đà cất cánh. Nhà máy
tiếp tục được xây dựng với phương thức thuê chính những nhà thầu chính trước
đây làm…nhà thầu phụ. Dĩ nhiên, giờ này hẳn ai cũng đã biết kinh phí nó là bao
nhiêu và hiệu quả của việc cất cánh
bay tới đâu.


Có thể coi bà Ba Thi, Giám
đốc công ty lương thực TP, là một trong hiếm hoi những người khai mở ra nền
kinh tế thị trường của chế độ cộng sản Việt. Các ông Chẩn Vua lốp hay Kim Ngọc
khoán 10 đều sau bà Ba Thi. Bà Ba Thi cũng là nhân vật tiêu biểu nhất cho lí thuyết của ông Sáu Dê, miễn có lợi
cho dân cho nước thì làm bất chấp luật pháp.


Giờ kể lại hẳn thấy buồn cười
vì phương thức kinh doanh của bà Ba  ngày
ấy sơ khai không thể tưởng nổi. Trung ương ngăn sông cấm chợ biến mỗi tỉnh
thành thành một quốc gia. Trong khi đồng bằng sông Cửu long lúa gạo cho heo ăn không
hết Sàigòn  lại bo bo không đủ ăn. Bà
rùng rùng dẫn một đoàn xe xuống mua gạo với giá thỏa thuận (Beo nhớ không chính
xác, hình như gấp 4-5 lần so với giá quy định của Trung ương lúc bấy giờ) mang
về Sàigòn bán với giá kinh doanh, tức
là có lời lãi tí ti.


Dĩ nhiên, bà có thể làm vậy bởi
nhận được sự ủng hộ  cực mạnh của  ông Sáu Dê, lúc đó còn ở HFF, với câu nói nổi
tiếng Chị đi tù tui thăm nuôi.


Và không chỉ Sàigòn hết đói.


Nông dân miền Nam thoát được định
chế cấm vận quái lạ và quái ác, lại
cũng xuất phát chỉ từ một quyết định-quyết-liệt-cá-nhân, khác.


Rồi Đổi mới thay bằng Mở cửa.


Lí thuyết miễn có lợi cho dân cho nước thì làm bất
chấp luật pháp
,  hết thời.


Bên cạnh lí do giao thương
tầm thế giới không thể bất chấp luật,
có một lí do: đậm đà bản sắc dân tộc.


Phạm Thanh Bình, chủ tịch
HĐQT Vinashin.


Cái án 20 năm cho Bình chỉ
mới bóc tách ra một phần nhỏ (vụ này do
bên an ninh làm nên mấy chú thím nhà báo chả bâu vào được)
trong những phi
vụ làm ăn liều lĩnh, ngu xuẩn ngoài sức tưởng tượng do chính Bình trực tiếp chỉ
đạo thực hiện. Đối chiếu phiên ngang với những chỉ đạo từ bên  chính phủ, cho đến giờ có thể thấy hầu hết là xác
đáng, nhưng Bình đều không hề chấp hành. Nếu xử hết, Bình đáng tội tiêm hàng
chục liều thuốc độc chứ không phải một.


Bình là con gà nòi cuối cùng
trong lứa do ông Sáu Dê dung dưỡng. Đó cũng là lí do vì sao, sang đến nhiệm kì
thứ 2 ông Ba Dê mới lôi được Bình ra trước vành móng ngựa.


Suy diễn ra nào cơ chế quản
lí nào lợi ích nhóm…


Làm gì sang trọng được đến thế,
sơ khai lắm, thuần nông lắm, đậm đà bản sắc dân tộc thôi.