Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

HOA VỈA HÈ

Sáng lang thang đúng một vòng quanh block nhà. Chụp choẹt trong ngẩn ngơ đẹp của hoa cỏ mọc hoang vỉa  hè.
Cúc họa mi đấy, ghen tỵ chưa  Hải Vân Đàm.
 Đẹp thật, hơn cả đẹp, nhưng lại là thủ phạm làm mình suốt ngày như H5N1, nước mắt nước mũi tè le da dẻ cóc cáy vì dị ứng.
  Cây như hoa mai, nhưng hoa thơm ngọt và ngát. Gió nhẹ thênh cũng làm rụng rơi khỏi cành, khi còn tươi rói.
Mượn thơ  Trần Mạnh Hảo để bình mẫu hậu của các loài  hoa  này.
Hoa cỏ đẹp bên đường                                   
Anh thờ ơ chẳng thấy

Bởi suốt đời anh khôn
Còn hoa này hoa dại

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

KHÔNG ĐỀ


...Cảm ơn anh đã “mặc kệ” em
Những lúc cần có anh bên cạnh
Một mình
Tự chữa lành
Vết thương
Tuổi đàn bà
“Canh cô mậu quả”

...Tự cảm ơn mình kịp thấy nụ cười anh
Thản nhiên
Nhìn em chảy máu
Như Vệt xám 
Khuất nẻo
Tuổi đàn ông
“Bính biến vi vương”

(Khổ trên là mần thi khổ dưới là chửi bậy=đồng tác giả)

ODA VÀ HÀNH ĐỘNG CỦA THĂNG ĐINH

1.
Này, những người đang sướng cuồng lên vì vụ quan chức Việt nam bị tố nhận hối lộ của Nhật trong dự án ODA, cho Beo hỏi nhé.
Các vị có biết, giải ngân cho loại dự án này, phía Việt nam bị ràng buộc những điều kiện tiên quyết gì không?
Không phải việc sử dụng đồng tiền với lãi xuất ưu đãi minh bạch hữu dụng như các bạn tưởng đâu, mà là hàng loạt những phần việc ngồi chơi xơi nước với mức lương ngất ngưởng, bắt buộc phải thuộc về, phải giao cho chủ ngân.
Hầu hết các vốn vay ODA đều có điều khoản này, và Nhật là vô địch trong việc lại quả sâu vào dự án, đặc biệt là phần tư vấn.
Tại một công ty giấy, ông tư vấn nước ngoài xơi lương một tháng chẵn 25 ngàn USD. Một tháng đôi lần ông đáo văn phòng nói cười giả lả, thời gian còn lại ông đi chơi gái và oánh golf. Tất cả phần việc thực làm do người Việt nam đảm nhiệm, người lĩnh cao nhất bằng 1/50 thu nhập của ông.
Mà đấy mới chỉ riêng 1 ông tư vấn, trong dây chuyền sản xuất ra cuộn giấy toilet bằng vốn vay ODA, có hàng chục ông như thế ở các khâu.
Beo gọi đấy là tiền lại quả hợp pháp.
Có  vị đã đặt câu hỏi, liệu dân Nhật có đòi chính phủ họ ngừng giao dịch ODA với Việt nam?
Đừng vội lo bò trắng răng.
Khi Nhật đã phát triển đến mức rất khó mở ra một dự án đầu tư mới trong nội địa, họ buộc phải rải tiền ra những xứ chịu lại quả hợp pháp rộng tay, như Việt chẳng hạn.
Con số 25ngàn USD/tháng mà Beo dẫn trên kia là có chủ đích, bởi con số ấy cũ lắm, cách nay 12 năm và vốn ODA của dự án ấy cũng...không lấy gì làm lớn.
Con số ấy, giờ xưa rồi Diễm. (Số liệu này lấy cực dễ, thay vì cao giọng tự chửi dân mình, một bạn nhà báo nào lấy ở ngay cái dự án của đường sắt đang ầm ĩ, rồi ra mà so sánh).
Chính phủ Nhật biết rất rõ điều đó, tức lãi xuất ưu đãi sau khi cộng thêm phần lại quả, họ thu về cả tiếng to lẫn miếng dày.
2.
Cho đến thời điểm Beo viết entry này, phía Nhật chưa có bất cứ động thái chính thức nào với VN về vụ  quan chức Việt nhận hối lộ tại một dự án đường sắt làm bằng vốn ODA.
Thăng đinh, nhanh như điện, nghe tụi nhà báo dịch lại bài của một thằng nhà báo khác, bắt quan quân dưới quyền và cả không dưới quyền, viết tường trình.
Để làm gì?
Thăng đinh làm thì hỏi Thăng đinh mới biết. Beo chỉ bình việc Thăng đinh làm.
Thứ nhất, ngay đến cơ quan điều tra nghiệp vụ đầy mình, chưa chắc tìm ra bằng chứng, nữa là bảo thủ phạm (giả dụ) tự khai, tự kết án.
Thứ nhì. Beo đây, hay hàng trăm hàng ngàn bloggers, facebookers, có quyền kết án trước khi tòa tuyên, quyền chửi vung tàn tán lọng. (và  Beo cực tin rằng chắc chắn có ăn hối lộ).
Thăng đinh thì không được phép, vì Thăng đinh đại diện cho thể diện quốc gia. Dù bộ mặt ấy có rỗ chằng rỗ chịt xấu đui xấu điếc đi chăng nữa, đi đám cưới đám tiệc, cũng phải điểm trang tí phấn tí son che bớt.
Đằng này, thay vì làm thế cho phải đạo con dân, Thăng đinh vội vã trét thêm tí phân vào giữa mặt.
Nhằm chứng minh khu che bằng quần không dính shit?
3.
Chỉ có người điên khùng mới phản đối việc chống tham nhũng.
Nhưng không thể làm trong sạch bộ máy nhà nước bằng những hình thức thô thiển, như hiện đang.
Chưa từng có chính phủ nào, tự vạch trym cho quần chúng chọi đá, nhiều như hiện đang.

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

ĐOÀN KO VĂN LẬP KO ĐỘC-tiếp

1.
Cái đoàn(quân) không văn (chương) này định lập gì cho độc, hay lại mang mấy bổn cũ ra soạn lại, rồi cười hỉ hả hi ha tự sướng.
Văn đoàn dẫn hội viên ra Bờ Hồ biểu tình đòi tự do tư tưởng hay kí kiến nghị đòi tự do sáng tác?
Lạy gẫy lưỡi, nó chả cho còn chả làm gì được, nữa là đòi.
Mà đời vắng Bùi Hằng rồi, lấy ai có máu trên máu dưới úp âm hộ vào chính quyền. 60  hội viên xáng lập tinh U60, U70 thế, sức hô được mấy nả và, sức vang tới đâu khi trưng ra mớ chữ nghĩa, như Beo nói ở phần đầu, cũ rích kia.
2.
Về tư cách trí thức của ông Nguyên Ngọc, Beo đã từng viết Ở ĐÂY  và ĐÂY NỮA
Ông là người ăn may nhiều hơn (trí) khôn, tung ra bản Đề dẫn cởi trói cho văn nghệ, vào đúng thời điểm chính Đảng cũng buộc phải cựa quậy để tồn tại những năm 80.
Thời ấy xa rồi, và sứ mệnh thời cuộc của ông  hết đã lâu. Uy tín tên tuổi  ông xuống số âm từ ngày ông núp bóng (lần đầu) yêu nước ngoài Bờ Hồ. Lần núp bóng văn chương này, Beo tính lần 2.
Chẳng cứ nhà văn, bất cứ một lều chòi nào bây giờ cũng đều thấy bức bí, thấy quẫn bách trước hiện trạng xã hội.
Cái mà xã hội cần, là thiết lập một lý tưởng mới cho quần chúng, vẽ ra một con đường- hữu hiệu, khả thi, vì một xã hội bình ổn và phát triển- cho họ thoát khỏi những quẫn bách, về lý tưởng cũng như hiện trạng ấy.
Chưa có bất cứ một văn nghệ sĩ đời nào làm được điều đó. Đơn giản, bởi đó là công việc của nhà chính trị. Nếu muốn can dự, chỉ dừng ở mức tham kiến.
Bày tỏ một thái độ trước hiện trạng xã hội, là việc cần và nên. Nhưng dẫn dắt đám đông hành động theo kiểu nửa mùa núp bóng ẩn danh, là hành động của kẻ lưu manh.
Beo luôn thấy Bùi Hằng đáng thương, bởi y thị là nạn nhân cực kì tiêu biểu của những kẻ lưu manh giả danh trí thức, như kể trên.
60 người, già 1/3 là chuyên viên kí các thể loại kiến, lần nào cũng thua trắng lưng. Tuyệt đại đa số lâu lắm chả thấy viết lách, trừ một hai  vị viết báo vặt hay trả lời phỏng vấn với tư cách nhà rân trủ, chửi bới chống đối chính quyền, kiếm sống. Một tốp nữa đang ở hải ngoại, không rõ có mất tự do bị kìm kẹp không, cũng chưa thấy tác phẩm mang tầm soi rọi cứu rỗi nhân gian.
Beo bảo thế này: làm dek gì còn chữ nữa mà ra tác phẩm. Lập văn đoàn, chứ lập chính phủ, cũng thế mà thôi.
Còn chữ, đâu cần hội cần đoàn, để tồn tại.

P/S: Một bạn facebook đính chính: Beo có 1 sự nhầm lẫn nhé! Ông Nguyễn Quốc Thái -nhà thơ -kí tên trong cái Văn Đoàn Độc Lập ấy là ở trong SG. Trước 75 và sau 75 vẫn đang làm báo. Địa chỉ nghỉ hưu cuối cùng là báo Doanh Nghiệp.
.