Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

cãi nhau...

Định viết là tranh luận với hai ku Huy Bom và Thái Dám cơ, nhưng tranh luận với hai ku này có mà cả ngày, mình đanh đá cãi nhau chắc ăn hơn, về cái bài chém chặt cầu thang của ku Huy Bom.


Nhà ông Adam Smith sống thời Khai sáng bên nước Scotland, thời ấy bọn quý tộc nghèo kiết xác nhưng vưỡn khinh bọn tư bản ra mặt trong mặt  thèm tiền nó gần chết( tớ chắc điều này vì các tác phẩm văn học vĩ đại của nhà văn Quỳnh Dao viết thế). Tức khí, ông này viết mấy cuốn sách về kinh tế và đạo đức mà tớ diễn nôm nó ra tư tưởng cơ bản là thị trường tự do muôn năm và người giàu nhất sống mãi trong lòng chúng ta. Ông ấy chả phải lo lắng vẩn vơ thiên hạ hà dư khấp Smith khi 300 năm sau, đất nước giàu mạnh xã hội công bằng dân chủ văn minh của tớ vẫn đang khập khễnh leo trên những nấc thang của ông.


Thang giá trị mới của một xã hội, đều khởi nguồn từ một triết gia sau đó, đùng đùng từ đỉnh tới đáy của xã hội ấy leo lên nó. Tớ thì đang leo cái thang của cụ Khổng do cụ Trang cụ Lão cụ Alexandre de Rhodes và cụ Chường- Trinh chấp bút. Có lẽ vì vậy nó hơi meo méo tý nên  2 ku kia lồng lên đòi chặt chém chứ tớ thì thấy OK.


Một ku muốn chặt nhưng sợ đau một ku chặt xong không biết leo lên lầu bằng gì. Chị thấy hai ku cứ như hai cụ hưu trí khề khà chén trà buổi sáng nhâm nhi báo Nhân dân í. Thời bình chỉ mất trí mới làm La Văn Cầu. Trong lúc chờ đợi Godot ta cứ tạm thay những nấc thang cũ nát bằng nấc mới chất vật liệu mới. Nghìn năm ngắm nghía thang gỗ nay vài nấc đá hoa cương vài nấc đá mài, thoạt nhìn nhộn nhạo xốn mắt nhưng cứ leo lên đi, mát chân phết đấy hai ku.


Mình viết bác học thế này chả biết hai ku nó có hiểu không nữa. Thôi thì chị dẫn chứng ví dụ thế này nhá. Ku Huy Bom sau lưng vợ liếc các em Thùy Chi Kim Hoa nhoay nhoáy, trước mặt vợ lại phải lấy sự chung thủy làm tiêu chuẩn đạo đức hàng đầu. Mấy nấc thang mới nhộn nhạo ấy, có cái  nó cho phép chú trung thực với chính mình( vụ này Smith viết hay lâm li) thơm choẹt hai em ngay trước mặt vợ mà vợ vẫn tươi như hoa....Thôi chả ví dụ nữa kẻo nó sướng quá hóa rồ.

họp chi bộ

1. Bình bầu danh hiệu " Dân vận khéo "


2. Nộp " Sổ đăng ký tu dưỡng, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh", 80 trang, làm mất bản hướng dẫn sử dụng sổ 4 trang


3. Nộp " Bản thu hoạch, tự liên hệ và phương hướng phấn đấu rèn luyện của đảng viên, cán bộ, công chức". 3 điều 4 trang


4. Đọc một mẩu chuyện gì đó về đạo đức.


5. Đóng đảng phí 6 tháng cuối năm 270.000đ. Quên  dắt theo tiền, đóng tạm 3 tháng.

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2009

lão í

Hồi nãy suýt đánh chồng. Can tội cho đến khi TV chiếu mới biết Nguyễn Tiến Trung là ai trước đó lão tưởng đấy là đám bạn văn nghệ văn gừng hay đàn đúm chat chít với vợ. Đã thế lão còn nhầm lẫn khi ca cẩm  tóc tai dựng ngược thế mà  nó lấy được hoa hậu, chả bù...


Bằng kiến thức và nguồn thông tin bát ngát của mình, tớ giảng giải cho lão biết cả 4 tay ấy chả thoát tội  khung hình 79. Nặng nhất là tay Thức tội tổ chức hoạt động lật đổ, tay Trung thêm tội làm gián điệp, hai tay chồng hoa hậu nhẹ hơn tẹo. Lão thủng thẳng tùy thái độ tại tòa. Cái này thì lão đúng. Tòa mình hấp dẫn đến phút chót nhờ cái đoạn tùy thái độ rất cảm tính ấy chứ ai như tòa trên film Hollywood, có lăn đùng ngã ngửa ăn năn thì 79 là 79, 88 là 88, hết cả giật gân câu khách.


Tạt sang chuyện khựa thả ngư dân, tớ bảo với lão Ban ta cũng gấu lắm, cũng cho hải quân dù tàu  bằng quả ớt ra bảo vệ ngư dân ngư trường ta và đuổi ngư khựa chạy qua chạy lại. Rồi Ban còn ngả nghiêng với anh Mỹ, còn tiến thoái ngoại giao bất lưỡng nan ...Chuyện bắt người bọn tàu khốn chưa ngừng đâu. Suy cho cùng, ngư ta hay ngư tàu đều là dân lành lao động đáng thương, bị mang mạng sống làm con thí trong ván cờ chính trị bạo tàn. Lão gật gù khen tớ nhân đạo bất vụ lợi nhưng tinh hoa phát tiết ra mồm, viết lách thì vô duyên không đáng đàn em của thằng Huy Bom.


Câu này xúc phạm phẩm giá của tớ kinh khủng. Trả thù lão rất dễ. Lão nhà tớ không sợ vợ nên  thậm vô duyên. Mỗi lần lão kể chuyện tiếu lâm, nhìn đám lính tớ biết ngay miệng hậc hậc nhưng bụng căm  lắm. Tớ cứu vãn danh dự cho một hai câu là cả đám cười lăn cười bò cười thêm cả cái sự hậc hậc trước đó. Mỗi lần chê tớ lại  lôi ngược chuyện ấy ra kể công. Chưa hết, lão ấy mê bóng đá mà món ngoại ngữ thời thượng lại khuyết tật. Khi nào MU đá là lão ấy ngọt như mía em ơi em ời sir Alex nói gì ấy nhở, mười câu tớ thủng thẳng dịch một mà thật ra, tớ cũng chỉ nghe nhõn được từng ấy. Thắc mắc sao ông ấy dài em ngắn là tớ chế thêm  thế mà không ít lần tớ thấy lão ấy khoái Alex tớ hơn hẳn Alex sir.


Định viết lăng quăng về chữ nghĩa con tiều văn chương cóc tuyển thơ đang làm của hội nhà văn, thế qué nào lại làm nguyên một entry ca ngợi chồng thế này nhỉ, hèn quá nhục thật ngủ đây!

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2009

Thảo Phương

Tôi nhìn thấy chị lần đầu tiên ở Chi nhánh NXB Hội nhà văn. Chị ngủ nghẹo đầu với một hàng nước dãi trong lúc ngồi canh Bảo Ninh đang tạm trú lầu trên khi ấy đang  danh vang như sấm với Nỗi buồn chiến tranh. Sau đó tôi có viết chi tiết này vào một bài báo chân dung chị, Thường Đoan và nhiều bạn bè tôi và chị phản ứng gay gắt, chị xuề xòa chẳng sao cả.


Tất cả quãng thời gian tôi biết chị, chị luôn mê mẩn khổ vì  những người đàn ông đẹp và tài. Đạo diễn Đào bá Sơn, nhà thơ Nguyễn Việt Chiến, ca sĩ Y Moan.....Chị háo hức chuẩn bị cuộc hôn nhân với nhà thơ, khi chuyện không thành, chị nằm nhà tôi khóc nguyên buổi chiều bụp mắt. Lần ấy tôi chỉ sợ chị tự tử vì chưa thấy ai khóc nhiều đến thế , tận bây giờ cũng chưa thấy.


Ấy vậy mà trong thơ chị, đàn ông vẫn đẹp sừng sững như tượng thần Hy lạp. Tôi mê thơ chị cũng chính từ điểm này. Chị là nhà nữ quyền đầu tiên trong thơ hiện đại theo nghĩa trả lại những thiên bẩm nữ về cho người nữ(chứ không phải bình đẳng giới theo kiểu cho đàn bà lái cần cẩu và làm chủ tịch nước). Sau chị còn có Vi Thùy Linh và Đoàn Ngọc Thu đi theo vệt này, đọc thấm tận tim. Tôi sợ những người đàn bà làm thơ xa xả khinh đàn ông lắm tuy có đôi lần, tôi bảo với Boo yêu xinh giá trị và trị giá đàn ông, do đàn bà định ra.


Chị có 5 cậu con trai, tôi hay xúi chị kiếm thêm đứa nữa cho xoá cái dớp ngũ quỷ. Tôi cũng hay đưa tiền cho chị, khi thì đóng tiền nước khi thì mua xe đạp cho con. Chính cái chuyện tiền bạc này khiến chị và tôi không gặp mặt nhau cho tới ngày chị mất.


Sáng đó nhà thơ Hoàng Anh( chị ruột đạo diễn Lê Hoàng) đến kể cho tôi nghe một chuyện không mấy hay về chị. Hoàng Anh đi thì chị đến, hỏi vay tôi một khoản tiền không nhỏ để lo lót xin việc cho con mà thế chấp là một tập bản thảo kịch bản film viết tay về Tây Nguyên chị đưa tôi vài ngày trước đó. Sẵn giận chuyện Hoàng Anh kể, lại thấy chị phừng phừng hơi bia vào buổi sáng, tôi mắng chị về nỗi viết mà không biết những quy tắc tối thiểu của loại hình.


Ngày ấy tôi ác quá khi chị ầng ậng nước mắt quay đi mà không chút mủi lòng.


Ngày ấy tôi ngu quá nghệ thuật mà đòi hỏi quy tắc.


Chị là người đàn bà nhất trong những người đàn bà. Bươn chải sống mà không thể tự lái con thuyền đời mình. Khát vọng yêu mà không thể tự kiềm chế bản năng.


Tôi đi vòng quanh quan tài chị, nghẹn ngào nấc khan vì nỗi ân hận sai lầm không thể sửa của mình với bạn.


Sắp giỗ đầu chị, Thảo Phương ơi!