Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

"PHÁP VƯƠNG" CỦA AI ?

Copy, có cắt cho ngắn lại, từ fb của  Hòang Tùng. Tựa do Beo đặt lại.
Tôi sống ở Kathmandu-Nepal từ năm 2005, chọn nghiên cứu lịch sử-văn hoá về India và Nepal nên cũng có một số kiến thức nhất định về các tu viện và dòng tu mật tông Tây tạng ở Nepal, nhất là Kathmandu.
Cuối năm 2011, tôi được dự GLOBAL BUDDHIST CONGREGATION lần thứ I tại New Delhi-India. Đây được coi như một sự kiện trọng đại của lịch sử Phật giáo thế giới hiện đại, vì có tính chất như một kỳ đại hội Phật giáo thế giới với sự tham dự đầy đủ tất cả các dòng truyền thừa, các phái/môn Phật giáo của tất cả các nước. Dù giáo hội chính thống Phật giáo của China từ chối tham dự và chính phủ của China gây ra nhiều sức ép quốc tế để phá hoại đại hội nhưng vẫn có một số nhà sư Trung Quốc tham gia với tư cách cá nhân. Đoàn Việt Nam do Phó Pháp chủ GHPGVN dẫn đầu tham dự. Và dĩ nhiên Ngài Dalai Lama trong đại hội này được tôn kính như người dẫn đầu Phật giáo hiện đại của thế giới. Có thể nói, tất cả các nhân vật nổi tiếng thế giới của mật tông Tây tạng đều có mặt. Vậy thì tại sao một nhân vật "nổi tiếng" (theo quảng cáo của dòng Drukpa) lại không được mời?
Cho đến lúc đó, tôi chưa từng bao giờ nghe đến tên của ông Gyalwang, cũng như dòng truyền thừa Drukpa của ông dù tôi nắm khá chắc các tu viện mật tông lớn ở Kathmandu, cũng như có quan hệ mật thiết với các vị Lama mật tông ở Kathmandu khi nghiên cứu tại đây.
Trong đại hội, tôi gặp và trò chuyện với một người tham dự với tư cách khách dự thính, ông Lê Phước Vũ chủ doanh nghiệp Tôn Hoa Sen. Ông Vũ nghe tôi sống ở Kathmandu liền hỏi tôi có biết núi Amitabha, tu viện Drukpa không. Tôi ớ người vì chưa bao giờ nghe đến những danh từ này.
Sau đại hội ở New Dehli, khi về đến Kathmandu tôi lên khu vực bảo tháp Baudha hỏi thăm các tu viện và các lama quen biết, cũng chẳng ai biết đến Drukpa. Baudha được coi là trung tâm mật tông Tây tạng không chỉ Kathmandu mà cả Nepal với hàng trăm tu viện từ nhỏ bé đến hoành tráng, có cái do các Rinpoche Tây tạng lưu vong đào thoát khỏi sự xâm lược của China vào năm 1959 dựng lên đã hơn nửa thế kỷ. Cho nên rất kỳ lạ là chả ai ở đó biết đến Drukpa. 
Chỉ đến khi tra trên mạng, tìm được trang web tiếng Việt của Drukpa có địa chỉ thì tôi mới có hướng để tìm ra tu viện này. Thì ra núi Amitabha là do ông Gyalwang đặt tên sau khi mua một ngọn đồi thấp ở khu vực hẻo lánh Kimdol, ngoại ô Kathmandu để xây tu viện Drukpa. Việc làm này là vi phạm pháp luật của nước Nepal vì không ai có quyền tự tiện đổi tên các địa danh trên bản đồ Nepal trừ phi có chấp thuận của Quốc hội, nhất là người nước ngoài. Anh có quyền mua đất (nhưng cũng phải để người Nepal đứng tên, người nước ngoài không được sở hữu bất động sản ở Nepal), có quyền xin phép chính quyền cất tu viện lớn lao ra sao cũng được ngay trên khu đất đó, có quyền đặt bất kỳ tên tu viện của mình; nhưng không được phép đặt tên địa danh theo ý muốn. Tu viện Drukpa nằm ở vùng ngoại ô hẻo lánh của Kathmandu, từ đường vành đai phải theo đường khúc khuỷu lên núi chừng 5km; nếu đến trung tâm thủ đô Kathmandu phải đi 15km.
Khoảng tháng 3/2012 , ông Vũ báo tin cho tôi ông sẽ đến Kathmandu du lịch cùng gia đình. Vì tình đồng đạo, tôi có đón và hướng dẫn các anh chị của đoàn tham quan một số nơi ở Kathmandu. Trong khi trò chuyện, tôi được ông Vũ kể về “cơ duyên” giữa ông với ông Gyalwang. Theo lời ông Vũ thì ông Gyalwang nói rằng ông ta và ông Vũ “có duyên” từ nhiều kiếp trước; có kiếp là sư phụ -đệ tử và kiếp gần nhất chính là anh em ruột!!!!!!!! Hiện tại ông Vũ được ông Gyalwang nhận là đệ tử ruột để truyền trao nhiều “pháp”.
(Theo thiển kiến của tôi, mật tông là pháp tu “MẬT” tức không khải thị rộng rãi cho công chúng, hầu như chỉ có một thầy, một trò tu luyện-truyền thụ ở nơi “mật” (tốt nhất là các hang đá linh thiêng ở Tibet.
Một người không biết ngoại ngữ như ông Vũ, cái gì cũng phải nhờ thông dịch thì làm sao tiếp nhận sự truyền pháp của bậc cao tăng? Chắc có bạn sẽ nói đây là pháp “tâm truyền tâm”, không cần lời nói, không cần phiên dịch. Tâm truyền tâm là khi hai tâm ở những tầng nấc không cách xa nhau quá đáng, người thụ pháp phải có một căn cơ vững chắc mới có thể tiếp nhận được ; chứ một tâm ô trọc làm sao tiếp nhận một tâm siêu việt được? Vả chăng, không có ngoại ngữ để có thế tiếp nhận sự dạy bảo trực tiếp của sư phụ thì làm sao có đủ căn cơ mà tiếp nhập pháp thượng thừa truyền thụ qua tâm?)
Ngày thứ hai của đoàn Hoa Sen ở Kathmandu. Mọi người ngồi ở hai bàn ăn lớn trong hotel để dùng bữa tối, một bàn nam và một bàn nữ. Bàn tôi ngồi cùng ngoài ông Vũ còn có nhiếp ảnh gia Dương QĐ, Nhà thiết kế Sĩ Hg, Nhà báo kỳ cựu của Saigon Times Trần Ng. Ch. Lúc đó tầm 8 giờ tối, chúng tôi đã ăn xong và đang uống nước trò chuyện thân mật. Hốt nhiên từ ngoài có một người băng băng đi vào. Đó là một người đàn ông tầm vóc vừa phải, gầy, da sạm nắng, khoẻ mạnh, mình khoác áo choàng đỏ thẫm, đầu đội nón hình bánh bao màu đỏ. Ông Vũ vừa nhìn thấy người này thì mừng rỡ vội vàng bước đến chào đón. Thì ra đó là “Đức Pháp Vương” Gyalwang. Ông lặn lội trong đêm tối đến tận hotel nơi ông Vũ trú mà dặn dò rằng: “ Ngày mai ông (Gyalwang) sẽ rất bận rộn vì có nhiều khách đến chúc mừng sinh nhật.Nên ông Vũ và gia đình hãy đến sớm để được gặp riêng ông.”
Sáng hôm sau, khi ông Vũ và chúng tôi đến tu viện thì đã hơn 7 giờ sáng, Hàng trăm người rồng rắn xếp hàng để được chúc mừng sinh nhật ông Gyalwang. Trong số đó hầu hết là đệ tử Drukpa Việt Nam. Khung cảnh giống như những buổi hầu đồng nhưng được nhân lên hàng trăm lần. Khi ông Vũ xưng danh thì lập tức ông và đoàn của ông được các sư cô phụ trách lễ tân ưu tiên đưa vào phòng riêng để gặp ngay “Pháp Vương” mà không phải xếp hàng. “Pháp Vương” ngồi trên một ghế thấp ân cần đón nhận bái lạy và quà tặng của vợ chồng cùng con trai và con dâu ông Vũ. “Pháp Vương” hỏi han , phủ dụ từng người trong gia đình ông Vũ thật cặn kẽ, thân mật, nhắc nhở từng chuyện nhỏ mà ông biết được trong gia đình ông Vũ. Khi bốn người ấy đã xong thì đến lượt những người bình thường khác. “Pháp Vương” chỉ người vừa quỳ trước mặt ông ngay kế 4 người gia đình ông Vũ hỏi con ông Vũ: “Người nầy là ai?” khi con ông Vũ lắc đầu ra ý không phải người trong gia đình, lập tức “Pháp Vương” tắt nụ cười ân cần, chuyển sang gương mặt nghiêm trang và ban phước cho người đó một cách thờ ơ. Sau đó hàng trăm người lần lượt lết đến chân “Pháp Vương” để cúng tiền và lễ vật mừng sinh nhật ông và nhận sự ban phước qua quýt như cái máy của ông.
( Người giác ngộ sẽ không phân biệt giàu nghèo sang hèn, đối đãi với mỗi chúng sinh như nhau. Người có tiền nhiều được trọng vọng hơn người khác thì đó có phải là tư cách của kẻ chân tu?)
utà no 

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

NGƯỜI NHẬT VÀ NGƯỜI TRUNG QUỐC

Trích từ các bài phát biểu của giáo sư Trịnh Cường- đại học Chiết Giang, Trung Quốc. 
(Copy trên mạng nên ko bảo đảm tính xác thực)
1.
Người Nhật thà thích người da đen, chứ nhất định không chịu thích chúng ta, vì người Trung Quốc mất tinh thần TQ lâu rồi.
2.
Mọi người đều cười người Nga, nhưng tôi biết nước Nga sau này sẽ phát triển, vì ở đó người ta dù bị đói 2 ngày thì vẫn xếp hàng, còn chúng ta dù chỉ có 2 người thì cũng chen lấn đến mức không thể đóng cửa xe bus.
3.
Nhật Bản xâm lược nước ta, vì có rất nhiều Hán gian. Sau này nếu Nhật xâm lược, thì chúng ta có Hán gian nữa không? Ai sau này sẽ là Hán gian của Trung Quốc? Đại bộ phận mọi người ở đây đều sẽ làm. Vì mọi người cười nhạo những người yêu nước, sùng bái quyền lực và tiền bạc, khinh bỉ lí tưởng và chí khí.
Hiện tại ai là Hán gian? Là sinh viên Thanh Hoa, Bắc Đại, vì họ dùng kiến thức học được để giúp người nước ngoài khai thác thị trường trong nước, đánh bại doanh nghiệp Trung Quốc.
4.
Bản chất của giáo dục không phải là mưu sinh, mà là thức tỉnh hứng thú, cổ vũ tinh thần. Dựa vào giáo dục để mưu sinh và phát triển cũng được, nhưng chúng ta đã coi trọng nó quá mức.
5.
Cho dù sau này Trung Quốc phát triển, nhưng các bạn hãy nhìn những triệu phú lái xe đắt tiền, rồi mở cửa xe để nhổ đờm vứt rác. Các bạn sẽ hiểu rằng, nếu không có giáo dục, Trung Quốc giàu có đến mấy cũng không thể lớn mạnh.
6.
Đi học là để biết gánh trách nhiệm. Nhưng giáo dục hiện nay làm cho nữ giới phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm, nam giới trốn tránh quá nhiều trách nhiệm.
7.
Lịch sử nhân loại thực ra là một loạt những sự bồng bột, nên các bạn đừng coi khinh sự bồng bột, bồng bột là đáng yêu.
8.
20 năm nữa, người Trung Quốc sẽ sùng bái tri thức chứ không phải quan chức. Điểm này chúng ta nên học người Nhật Bản, sự tôn trọng tri thức của người Nhật đã lên đến cao độ. Nhưng Trung Quốc ngày nay, người có tiền, người có tí quyền lực - dù chỉ là một ông trưởng phòng, cũng có thể làm cho một giáo sư đánh mất hết lòng tự trọng. Cái trí tuệ có vẻ thông minh ấy, cái đám con buôn dương dương tự đắc ấy, thật nông cạn biết bao.
9.
Một người đàn ông, chỉ có thể quỳ trước cha mẹ và bạn đời, chỉ có thể cúi trước người thầy, chứ không thể cúi đầu trước quyền quý và tiền bạc. Nhưng ngày nay đại đa số là ngược lại.
Giáo dục nên làm cho người Trung Quốc biết tự trọng. Nhưng ngày nay chúng ta nhìn thấy người nước ngoài là cúi đầu, con gái nhìn thấy đám con trai vớ vẩn ngoại quốc là đều muốn lấy lòng. Thưa các bạn, trước mặt người nước ngoài, chúng ta đánh mất hết tự trọng. Trong số những người đi du học tại đại học Kyoto, tôi là người duy nhất quay về, nhưng người Nhật lại kính trọng tôi, vì tôi sống có linh hồn TQ, sống có khí phách.
10.
Vì sao người Nhật không đi xin lỗi, vì sao tổng thống (thủ tướng) Nhật không đi tạ tội? Vì họ biết lòng tự tôn và lịch sử của Nhật Bản là quan trọng nhất, còn sự bất mãn của các nước châu Á là không có tí trọng lượng nào, nên họ không cần phải để ý.


Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

TỪ A ĐẾN Z

Một anh bạn bên nhà vừa hỏi, có người mời chào anh nếu nộp 120 ngàn đô sẽ có Thẻ xanh sang làm việc cho Pizza Hut. Sau 2 năm sẽ có quốc tịch Mỹ. Kì 1, Beo trả lời anh và một vài bạn khác hỏi về những v/đ liên quan đến Thẻ xác nhận thường trú nhân tại Mỹ này.
        Phân loại Thẻ xanh và thủ tục đăng kí
Thẻ xanh thông qua việc làm
a.Thẻ xanh thông qua job offer với ưu tiên hạng nhất:
1. Khả năng ưu việt: nếu người thỉnh cầu có thể chứng minh năng lực xuất chúng trong chuyên môn khoa học, nghệ thuật, kinh doanh hay thể thao, người thỉnh cầu có thể được thẻ xanh mà không cần job offer
2. Khả năng xuất chúng: nếu người thỉnh cầu có thể chứng minh năng lục ưu tú trong lĩnh vực học thuật, và phải có ít nhất 3 năm kinh nghiệm làm việc hoặc nghiên cứu trong lĩnh vực chuyên môn, người thỉnh cầu sẽ đươc cấp thẻ xanh nếu tiếp tục giảng dạy hoặc nghiên cứu ở một đại học hay viện nghiên cứu.
3. Giám đốc hoặc thành viên HĐQT của công ty đa quốc gia: người thỉnh cầu sẽ được cấp thẻ xanh để tiếp tục chức vụ và công việc với công ty.
c.Thẻ xanh thông qua job offer ưu tiên hạng hai:
1. Bằng cao học: người thỉnh cầu phải có bằng cao học và việc làm ở Mĩ cũng phải đòi hỏi bằng cao học
2. Khả năng xuât chúng: người thỉnh cầu phải có khả năng xuât chúng trong lĩnh vực khoa học, nghệ thuật, kinh doanh hoặc thể thao
3. Quyền lợi quốc gia: nếu nước Mĩ xét thấy người thỉnh cầu có thể phục vụ cho quyền lợi  của nước Mĩ, người thỉnh cầu sẽ được cấp thẻ xanh
c.Thẻ xanh thông qua job offer ưu tiên hạng ba:
1. Lao động lành nghề: người thỉnh cầu phải có ít nhất 2 năm kinh nghiệm và công việc phải là việc mà nước Mĩ không có người làm
2. Lao động chuyên nghiệp: người thỉnh cầu phải có ít nhất bằng đại học và công việc phải là việc mà nước Mĩ không có người làm
3. Lao động không chuyên: ngưởi thỉnh cầu phải đủ tiêu chuẩn làm công việc đòi hỏi ít nhất 2 năm kinh nghiệm.
nghiệmnước Mĩ không có người làm
d. Thẻ xanh thông qua job offer ưu tiên hạng bốn:
1. Nhà truyền đạo
2. Phát thanh viên
3. Người phiên dịch đến từ Iraq/Afghan
4. Người Iraq đã giúp đỡ nước Mĩ
5. Nhân viên của các tổ chức quốc tế
6. Bác sĩ
7. Binh lính
8. Nhân viên kênh đào Panama
9. Nhân viên của NATO về hưu
10. Nhân thân của nhân viên của NATO đã qua đời
e.Thẻ xanh cho nhà đầu tư:
1. Vốn đầu tư từ 500,000 tới 1,000,000 USD
2. Doanh nghiệp được đầu tư phải thuê ít nhất 10 người Mĩ
Thẻ xanh thông qua gia đình:
1. Thân nhân của người Mĩ
2.Vợ/chồng
3.Con ngoài giá thú dưới 21
4.Cha/mẹ
5.Họ hàng của người Mĩ:
6.Con ngoài giá thú dưới 21
7.Con thuộc hôn nhân
8.Anh chị em
9.Thân nhân của người có thẻ xanh
Trường hợp đặc biệt:
1.Nạn nhân bạo hành gia đình
2.Vợ/chồng chưa cưới và con riêng
3.Con của nhà ngoại giao
4.Góa phụ/phu của người Mĩ
Thẻ xanh cho người tị nạn chính trị
(còn tiếp)

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

ĐÀN ÔNG MANLY RẤT ĐÔNG …

MC: Làm thế nào để sống được với một người đàn ông có nhiều vợ, người tình, và cũng ko có ý định dừng lại ở mình? 
Cô ơi, Cô dạy cho cháu đi
Cháu cũng đã yêu một nguoi đàn ông như thế, yêu một ngươi đàn ông đúng bằng tuổi bố mình. Với tất cả những gì tốt đẹp nhất của tình yêu theo đúng nghĩa. Nhưng chỉ duoc thời gian đầu, giờ thì có nhiều chuyện làm cháu đau đớn và tê tái, khi cứ thỉnh thoảng cháu lại phát hiện ra một bí mật về những nguoi đàn bà của ông ta. Cháu kinh khiếp đàn ông. Đó là lý do sau khi đọc bài của Cô vừa rồi, cháu càng yêu Cô hơn.

MC yêu quý !
Trước tiên phải nói ngay, cô quan niệm, trong lĩnh vực tình cảm riêng tư, không ai dạy được ai và cũng không ai có quyền dạy người khác. Ví như mấy bà Hội liên hiệp không con, thậm chí không cả chồng, chỉ bảo người khác phải nuôi dạy con ra sao, cô thấy nó trái đạo sao sao ấy, đạo làm người tử tế ấy. Mỗi nhà mỗi cảnh, trùm chăn rồi mới biết chăn sạch hay hôi.

Lại nữa, người khác không biết, chứ cô, hòan tòan chẳng biết rút kinh nghiệm là gì sất trong lĩnh vực này. Vấp lần đầu, lần sau vấp đúng chỗ ấy. Sau một ông trăng hoa, vớ đúng một ông trăng hoa y trang, tỏ tình 5 em cùng một lúc. Đến độ cô và một nạn nhân khác thành bạn “tâm giao”, tận giờ thi thỏang vẫn hỉ hả hi ha mang tin nhắn của nhau ra “đọ”. Ơ, em hơn chị câu “anh nhớ em” này. Thế á, chị hơn em câu “ em là người duy nhất anh muốn lấy làm vợ” nhá…
Trở lại chuyện của cháu. Kinh nghiệm từ chính cuộc đời mình, cô tự rút ra hai điều thế này.
Trăng hoa là bản tính, lọai bản tính vô phương giáo dục, thay đổi. Tuổi trẻ, nhan sắc, trí tuệ, đảm đang, hiếu thuận, kiếm tiền giỏi…phụ nữ có hội đủ tất những điều ấy cũng đừng mong mơ suy chuyển được bản tính này.
Thế nên, trước tiên, phải xem con mình có bị ảnh hưởng gì không về tất cả mọi phương diện ? Cho dù cá nhân mình có đau đớn cách mấy, nuối tiếc cách mấy thì cũng buộc phải chấm dứt ngay, nếu phạm phải vùng ưu tiên một này.
Thứ hai. Chuyện chăn gối, chính mình có còn mặn nồng hay không. Tình dục là biểu cảm cao nhất của tình yêu, nó mang nghĩa dâng hiến. Không có bất cứ bạo hành tinh thần nào khủng khiếp bằng cảm giác sợ hãi mong đêm đừng xuống, và cảm gíac bị làm nhục mỗi đêm bởi chính người mình gọi bằng chồng. 
Anh ta bẩn thỉu - mình dọn dẹp chẳng mất mấy công, anh ta sống cẩu thả - mình đi vá víu các mối quan hệ, được cả tiếng lẫn tình, anh ta không kiếm ra tiền - của vợ công chồng, chuyện nhỏ… Nhưng khi chính mình nguội lạnh chuyện gối chăn…chợt một hôm cô tự hỏi, tại sao lại phải chịu đựng thế này?
MC yêu quý!
Cô đọc tn mà thương cháu quá, nhưng…
Yêu được mới khó, chứ rũ bỏ rất dễ, cháu ạ.
Người tốt mới đáng sợ, vì mình canh cánh “món nợ” nghĩa tình không làm sao trả hết cho họ. Người xấu dễ lắm. Quay lưng đi, là hết sạch.
Chẳng có lý do gì phải kinh khiếp đàn ông. Ko có ai hòan hảo trên đời, nhưng manly đông lắm. Cứ sống thật chân thành và tử tế và cứ yêu hết mình đi, đến già vẫn không hết “thằng” xứng đáng, đến cầu hôn trước cửa. 
Tin cô đi, cháu yêu.