Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

CHUYỆN TRÊN ĐỈNH TRỜI –TIẾP


Hương
Hồng
Chuyến đi nào, mình cũng mang theo  vài đồ  đàn bà nho nhỏ làm quà  riêng, len lén  tặng các cô giáo. Cây son, hộp phấn hồng, mấy cái quần lót màu thành thị...không đáng gì nhưng là ...đồ xách tay bên bển về.
Lần này, gói quà ấy nằm trong vali thất lạc, leo lên VJ nó mới về đến nhà. Tận hôm nay, vẫn áy náy.
Quanh năm rừng với núi, đường đi khúc bò bằng tay khúc trườn bằng mông, mùa mưa đến bất xuất bất nhập bữa đói bữa no, nhưng cô nào cũng có một đôi giày cao gót, váy áo chờ khách đến để diện. Có năm đông, được đến  ba,  bốn đoàn khách leo lên tận nơi. Hương, Hồng, Tới, ba cô thích mình lắm vì già thế mà đi nhanh.  Lớp mẫu giáo của Hương cách lớp tiểu học của Hồng, Tới một con dốc leo ù tai. Tối, ba cô  tụm vào ngủ chung.
Tự so sánh, các cô toàn thấy mình sướng, mình may mắn vì người Mông ham học, không phải đi năn nỉ phụ huynh hay tìm học trò như anh ấy chị kia bạn bè, dạy ở những vùng khác.
Khi nhà mát bát vàng đang lên đồng với Tứ với Trụ, thì ở nơi hẻo lánh cùng cốc thâm sơn, một năm đủ  bốn mùa sương và giá lạnh, 3 cô gái cũng Bám, cũng Trụ.
Nhóm mình đến,
Tới đang đau bụng tháng
Vẫn cố  đi đến chân dốc đón.
“Mình không gọi là chúng nó với danh xưng cô giáo, mà với mình, chúng nó chỉ là mấy đứa con gái với tất cả những thuộc tính của đám con gái, nhưng những thứ bình dị như một vòng tay ấm, cái ôm chặt, xi-nê, ăn kem, kẹp tóc, mua sắm, khoe áo mới hay thậm chí cả facebook...lại những thứ xa xỉ, nỗi khát khao!
Trường ọp ẹp, nằm tách biệt lưng chừng mây núi, không điện, không nước, tivi, ba đứa quanh quẩn với nhau, với đám học trò nhỏ xíu...
Trời ạ, ngôn từ, một lần nữa, lại bất lực! 
Thương các em vô cùng!” ( Trích từ Quang Bui)

Nhóm thiện nguyện Áo Ấm Biên Cương lập ra từ tứ xứ. Anh vác cái bao áo ấm cho trẻ là một đại gia Hải Phòng, gallant chịu không thấu suốt hành trình leo trèo.
Nàng ngoài xinh hơn ảnh 100 lần. Tận tụy vén khéo cho nhóm. Hai chị em tự phong nhau là hoa hậu AABC.
(Bản quyền ảnh của AABC)

CHUYỆN TRÊN ĐỈNH TRỜI

Không có số liệu thống kê chính xác, nhưng chắc chắn rằng một diện tích khổng lồ rừng Tây nguyên đã bị tàn phá sau giải phóng, bởi tập quán du canh du cư của người Mông.
Người Mông đi tới đâu, đốt rừng để làm nương rẫy. Họ kiến tạo nên những  mảng ruộng bậc thang làm mê mệt các nhiếp ảnh gia cho tới khi đất cằn khô, họ di cư đến nơi mới và...đốt rừng tiếp.
Họ ở rải rác, và chỉ chọn những nơi cao ngút ngàn.
Nhà nào gắn chùm lá thế này, là đang có việc. Tự tiện vào, bị phạt 2 con gà hoặc 1 con lợn. Người chết, để 3 ngày trong nhà. Hàng bữa vẫn đút cơm-thịt vô miệng, mời ăn.
Pờ Hồ Cao là bản Mông ở cao nhất trong dãy Hoàng Liên Sơn. Xuống xe hơi, chạy thêm 5 cây xe máy và lội bộ 4 cây nữa, thì tới nơi. Thiên nhiên như trong giấc mơ thiên đường. Dăm vài cây cổ thụ sót lại, lừng lững đơn độc ẩn hiện trong mù sương. Lá ngón rải lẫn với cây chè dây, ẩn dấu sự bạo tàn sau vẻ đẹp xanh tím mềm mại, cũng đến chết người.
Có lên đến tận nơi, mới thấm thía nỗ lực khai sáng dân trí của chính phủ và cảm phục một cách sâu sắc những người đã và đang thực thi sự khai sáng đó.
Ba cô giáo, đều chưa đến 30. Mình dây da mịn má đỏ căng. Mỗi cô dạy 2, 3 lớp ghép lại, lớp 2- năm cháu lớp 3- tám cháu. Nhắc tới VNEN (chương trình thực nghiệm giáo dục do WB tài trợ và UNESCO cổ súy và đang được dạy tại  đây), hay nhắc tới Nhà giáo nhân dân, Nhà giáo ưu tú...ai cũng cười, những  tiếng cười buốt tim.
Hương dân Nam Định. Hai con gửi nội ngoại mỗi bên một, chồng vợ mỗi người mỗi nơi thành nhà chia làm 4. Dạy mẫu giáo, 15 cháu, bán trú, một mình ở trên đỉnh cao nhất bản. Ngoài dạy các cháu tiếng Kinh, cô kiêm luôn  bảo mẫu và  đầu bếp. Gạo phụ huynh góp, cuối tuần cô lội bộ xuống núi gùi đồ ăn tươi sống lên đủ ăn cho 2 ngày đầu tuần. Những ngày sau đó, cô trò ăn đậu phộng, trứng. Người Mông nuôi heo, gà thả đầy quanh nhà nhưng...không bán. Tập tục thế, chẳng khác được.
Lầm lũi đi về đường rừng như thế, 6 năm rồi. Hương khoe một con dao rất đẹp dấu trong balô để phòng thân. Mình bảo, không dao có khi đỡ nguy hiểm hơn. Hương cười, nhưng  em thấy yên tâm hơn.
Cô nào cũng tươi roi rói. Tịnh không một lời ủ ê, u ám. Cuộc sống nghiễm nhiên nó thế, công việc nghiễm nhiên phải thế.
Cho dù, cô nào cũng khóc, vì nhớ nhà.

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

BA MƯƠI, CHƯA PHẢI LÀ TẾT- hết

Khuất Thế Minh: Tôi nghĩ chưa ra tại sao chị viết: “ Bất luận ai trong số 7 người tôi điểm danh ở trên vào vị trí tứ trụ, sự đổi mới về thể chế chính trị và khuynh hướng phát triển kinh tế cũng sẽ chậm thêm hai nhiệm kì nữa.
Nhìn lại thời cụ Nguyễn Văn Linh, cuộc cách mạng về thể chế kinh tế của cụ  có những điều kiện khắc nghiệt như: người cầm đầu vô cùng quyết đoán; Tập thể lãnh đạo đoàn kết, đồng lòng; Hệ thống tuyên truyền đủ trình độ- kiến thức lĩnh hội những điều mới...
Và ngày ấy, hoặc  bắt buộc phải ĐỔI MỚI hoặc CHẾT. Điều bắt buộc quan trọng nhất, điều tiên quyết này, hiện trạng kinh tế Việt chưa suy sụp đến mức độ đó.
Chúng ta đều biết rằng, mọi sự đổi mới  đều dẫn tới mất ổn định một thời gian trước khi đi vào nền nếp. Đổi mới càng sâu-rộng, thời gian bất ổn càng kéo dài. Ở cấp vĩ mô đổi mới thể chế chính trị, tôi  cho rằng mất ít nhất 3 năm.
Không ai, trong những gương mặt sáng giá nhất cho trách nhiệm tứ trụ, đủ bản lĩnh (và cả điều kiện) trả giá gần một nhiệm kì của mình cho điều đó.
N.N.M: Cô ơi liệu mấy cuộc bút chiến trên mạng có tác động gì đến nhà trắng không cô? Con không comment được mong cô trả lời.
Chắc chắn không.
Dư luận đồn rằng có những cây bút được trả cả tỷ đồng để viết bài đánh ông A ông B, đó là những đồng tiền ngu. Ngu ở chỗ không những không hiệu quả mà đôi khi, gậy ông đập lưng ông. Ông Trương Tấn Sang nhận được số phiếu ủng hộ thấp nhất trong BCT (2) và “đối thủ” ông, người tuyệt đối không dùng truyền thông làm những trận “võ mồm”, ngược lại, dù đã dứt khoát xin nghỉ.
Những điều chúng ta bàn luận rôm rả, hào hứng như những tin tuyệt mật mỗi chúng ta biết thì, những người đang ngồi ở nhà trắng (như cách gọi của cháu), họ biết kĩ biết chính xác vụ việc hơn chúng ta  vạn lần. Họ không đợi chúng ta cung cấp thông tin cho họ.
Lam Giang: Ông công an mà lên nắm đầu dân chúng thì nhân quyền mệt phải khộng chị. Chị đọc bài dự đoán của ông Thayer trên BBC chưa?
Chục gương mặt đang trong tù hay vừa được “thả” sang Mỹ không đại diện cho  nhân quyền của 90 triệu dân. Theo đánh giá của Liên Hợp quốc, việc thực thi nhân quyền của chúng ta hiện nay đang ở thang điểm rất tốt. (Bạn hãy tự tra cứu, tôi ko sa đà vào nội dung này).
Tôi chưa đọc bài mới nhất của ông Thayer và sẽ không đọc, rất đơn giản vì chưa bao giờ, chưa một lần nào tôi thấy ông ấy dự báo dự đoán đúng. Đọc phí thời gian. Bạn chịu khó lật lại chính BBC Việt ngữ 5 năm trước để kiểm tra nhé.
Hà Trần: Đọc bài phân tích của chị mà buồn, thật buồn.
Từ ngày chơi facebook cách nay vài năm, chưa bao giờ chị nhận được nhiều inbox với đúng một nội dung, y như comment của em.
Em, lãnh đạo một tờ báo, có nhiều thông tin xác thực hơn rất nhiều bạn khác đang “chém gió vỉa hè”, chắc chắn sẽ buồn nhiều hơn nữa.
Chị đồng cảm điều đó. 

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

BA MƯƠI, CHƯA PHẢI LÀ TẾT –kì cuối

* Tôi dành entry này, để cảm ơn các bạn đã like, comment đồng cảm với những suy nghĩ của tôi trong 2 ngày qua.
Trần Lê Quỳnh: Người ta cứ nói ông Dũng vận động mạnh mẽ để trở thành TBT, nhưng một người rất thân với ông ấy lại nói thư xin nghỉ của ông ấy là suy nghĩ thật của ông ấy. Cô đánh giá thế nào ạ?
Cô sẽ trả lời cháu bằng 2 phần.
Thứ nhất. Ông Dũng là 1 trong 4 ủy viên BCT không tham gia vào việc bầu các chức danh mà cô đã viết ở phần 1 entry này.
Lý do: Chiểu theo Quyết định số 224 về Quy chế bầu cử trong Đảng, Điều 11, Mục  5 quy định thế này:” Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương đề cử Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương khác để được bầu vào Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ủy ban Kiểm tra Trung ương; đề cử Ủy viên Bộ Chính trị để được bầu làm Tổng Bí thư ...”.
Như vậy, việc BCT đưa ra danh sách Tứ trụ là trái với quy định trên. nói cách khác, là đi ngược từ trên xuống thay vì phải đi từ dưới lên. Nên nhớ, quy định này ông Trọng vừa kí  năm 2014.
Thứ nhì. Ba năm nay, tất cả các mũi dùi đều chĩa vào tấn công ông Dũng. Đến cái nhà thờ họ 37 mét vuông ở quê cũng  có người của UBKT xuống “lén” đo đạc. Những chuyện tương tự, cô không cần dẫn giải thêm.
Cháu có nghĩ rằng, trong bối cảnh ấy, họ sẽ để yên cho ông ấy “vận động mạnh mẽ để trở thành TBT”?
Nguyen Son: Em vẫn nghĩ về kịch bản giống như trận cờ Trân Lung trong truyện chưởng. Hư Trúc đánh 1 nước tự sát thế mà hóa giải đc ván cờ.
30 chưa phải là Tết. Đợi thôi!
Chị cũng nghĩ gần gần như thế. Tuy nhiên, em so sánh có phần sang trọng quá, chính trị gia ta không phải là quân tử Tàu. Nếu trong chuyện  chưởng, vô chiêu luôn thắng hữu chiêu bởi vô chiêu là tuyệt đỉnh võ công, ko ai bắt bài hóa giải được, thì chính trường na ná, lưu manh  dễ thắng chính trực.
HN 14 phải nối dài đến ngày...21. Chờ 1 or 2 ngày tới, xem chị nói có đúng ko nhé.
đang viết