Chủ Nhật, ngày 24 tháng 2 năm 2013

CHUYỆN HÔM QUA



***

Thằng cháu quăng vội bát cơm xuống mâm, lao ra cổng khi thấy tiếng ông chú gọi to bất thường:

- Kim ơi!

Cái Honda 67 chở theo ông chú phóng vèo qua mặt khi thằng cháu chưa hiểu ất giáp mô tê gì. Đang bần thần không biết nên quay vào chén tiếp hay đợi ông chú thì chiếc 67 lại quay lại, lần này giọng ông chú có chiều thất thanh:

-Kim ơooooi!

Chiếc xe,  lại rồ ga, vọt qua mặt thằng cháu.

Hàng xóm bắt đầu đổ ra. Ngày ấy, vừa giải phóng, nhà nào có cái xe bình bịch mang từ miền Nam ra thì thôi rồi, oách xà lách đi Liên xô về sức mấy bằng. Vốn chả mấy ưa nhà ông chú, vốn có cái tiệm tạp hóa gần 3m vuông thành thử giàu vào hàng nhất làng, thế mới có chiếc 67. Hàng xóm bắt đầu í a cậy có cái xe rồi khoe, í a khoe gì mà sỗ thế...Thằng cháu máu bắt đầu dồn lên mắt.

Cứ thế. Rồ ga sau khi Kim ơi hết vòng thứ năm, vòng sáu ông chú hét:

- Giữ tao lạaaaaai!

Thằng cháu và hàng xóm  bắt đầu hiểu sự tình. Náo loạn như cháy làng. Trẻ con đuổi theo chiếc 67  một đoàn, vừa chạy vừa la hét chói lói. Đàn bà đồng thanh inh ỏi chỉ dẫn, trong vòng 1 phút đã kịp nổi sung vì ý kiến mình bị hỏi móc thế bà có biết đi lái xe không mà dạy khôn?.

Thằng cháu, hét chỉ đạo bọn thanh niên như vị tướng  giữa trận tiền.

Thế rồi, một tốp  nắm chặt tay thành hàng rào bảo vệ đề phòng chiếc 67 lao xuống ao, một tốp đón lõng từ khúc quanh túm lấy đuôi xe gò lại. Thằng cháu hét long phổi, đâm vào đống rơm đâm vào đồng rơooooooom

Kể lại câu chuyện chưa xa, bà già chép miệng, thời thế thay đổi nhanh thế, các anh chị bây giờ học lái xe 2 bánh 4 bánh thót cái đã chạy ầm ầm ngoài đường.

***

Chuyện hôm qua.

Cảm ơn cái GPS đã dẫn đi những con đường vắng vẻ từ cửa khẩu Tịnh biên về Sài gòn. Qua chùa làng nào cũng thấy đèn hoa  lấp lóe tổ chức ngày lễ trọng nhất trong năm của Phật tử lẫn người không đạo Việt. Chùa nào như  nấy MC  quần vàng cam vét xanh nõn chuối dẫn chương trình bằng những câu cải lương nằm lòng và ca sĩ giật tưng tưng  như kiến lửa chích mỗi khi xuân về làm hồng môi em sệt mùi Đàm Vĩnh Hưng. Khán giả đông ngàn ngạt. Mình cứ nghĩ hoài, những con người đang dán mắt vào  con cánh cam MC kia, có lúc nào họ trăn trở với những hiến pháp, những dân chủ, những tự do…

Miền Tây năm nay trúng mùa.  Những cánh đồng ngút mắt cò bay. Mở cửa xe, mùi nếp vây đầy thơm.

 Uh. Mới ngày nào không họ được cái xe máy, nay rong ruổi giữa đất trời mênh mang.

Uh. Mà giữa mênh mang thế, có tự thấy thảm thương khi phải gấu ó nhau trong những hốc xó tối tăm không em?

Mình hỏi. Chú em lặng im.