Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

MÌNH YÊU ANH ÍCH-XỜ QUÁ!



Bài này Ich-xờ nói tại Đối thoại Shangri-La. Muốn biết thêm khẩu khí của Ích-xờ thì nghe tiếp cuộc phỏng vấn trực tiếp TẠI ĐÂY.
Beo, lại biết cả ai soạn thảo bài nói này, thế mới iêu chứ.
(Chỉ trích những đoạn bày tỏ quan điểm ngoại giao rất mềm dẻo nhưng cương quyết, hé cửa cho sự can thiệp của Mỹ vào xung đột biển Đông và chửi vỗ mặt ai cũng biết là ai...)
*** Ngôn ngữ và cách thể hiện dù có khác nhau, nhưng chắc chúng ta đều đồng ý với nhau: nếu không có lòng tin thì không thể thành công, việc càng khó càng cần có niềm tin. Việt Nam chúng tôi có câu thành ngữ “mất lòng tin là mất tất cả”. Lòng tin là khởi nguồn của mọi quan hệ hữu nghị, hợp tác; là liều thuốc hiệu nghiệm để ngăn ngừa những toan tính có thể gây ra nguy cơ xung đột. Lòng tin cần được nâng niu, vun đắp không ngừng bằng những hành động cụ thể, nhất quán, phù hợp với chuẩn mực chung và với thái độ chân thành.
*** Cạnh tranh và can dự vốn là điều bình thường trong quá trình hợp tác và phát triển. Nhưng nếu sự cạnh tranh và can dự đó mang những toan tính chỉ cho riêng mình, bất bình đẳng, trái với luật pháp quốc tế, thiếu minh bạch thì không thể củng cố lòng tin chiến lược, dễ dẫn tới chia rẽ, nghi kỵ và nguy cơ kiềm chế lẫn nhau, ảnh hưởng tiêu cực tới hòa bình, hợp tác và phát triển.
Những diễn biến khó lường trên bán đảo Triều Tiên; tranh chấp chủ quyền lãnh thổ từ Biển Hoa Đông đến Biển Đông đang diễn biến rất phức tạp, đe dọa hòa bình và an ninh khu vực, trước hết là an ninh, an toàn và tự do hàng hải đang gây quan ngại sâu sắc đối với cả cộng đồng quốc tế. Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền.
Tôi muốn lưu ý thêm rằng lưu thông trên biển chiếm tỷ trọng và có ý nghĩa ngày càng lớn. Theo nhiều dự báo, sẽ có trên 3/4 khối lượng hàng hóa thương mại toàn cầu được vận chuyển bằng đường biển và 2/3 số đó đi qua Biển Đông. Chỉ cần một hành động thiếu trách nhiệm, gây xung đột sẽ làm gián đoạn dòng hàng hóa khổng lồ này và nhiều nền kinh tế không chỉ trong khu vực mà cả thế giới đều phải gánh chịu hậu quả khôn lường.
*** Có thể nhận thấy những thách thức và nguy cơ xung đột là không thể xem thường. Mọi người chúng ta đều hiểu, nếu để xảy ra mất ổn định, nhất là xung đột quân sự, nhìn tổng thể thì sẽ không có kẻ thắng người thua - mà tất cả cùng thua. Vì vậy, cần khẳng định rằng, cùng nhau xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược vì hòa bình, hợp tác, thịnh vượng là lợi ích chung của tất cả chúng ta. Đối với Việt Nam chúng tôi, lòng tin chiến lược còn được hiểu trên hết là sự thực tâm và chân thành.
*** Tôi tin rằng các nước trong khu vực đều không phản đối can dự chiến lược của các nước ngoài khu vực nếu sự can dự đó nhằm tăng cường hợp tác vì hòa bình, ổn định và phát triển.

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

MỘT NGÀY CỦA ÁO ẤM BIÊN CƯƠNG


Đoàn từ thiện Áo ấm biên cương dừng chân viếng Nghĩa Trang Liệt sĩ Vị Xuyên, một nghi lễ không th thiếu của tất cả các đoàn lên Hà Giang.

Bữa sáng, nấu nh tại trạm biên phòng.


Sau lễ chào cờ trên đỉnh Lũng Cú, mấy đứa xinh xinh tranh thủ tạo dáng chụp hình và ngay tắp lự post lên facebook, đua nhau like.
 Vào mục đích chính của chuyến đi, tặng quà cho trẻ mầm non và tiểu học Xéo Lủng. Xóm giáp biên này từng 2 lần bị dân Trung Quốc sang đốt nhà.


 Mượn chcủa MTHải: Thượng tá Nguyễn Hải Lý, Đồn trưởng BP Lũng Cú (Đồng Văn, Hà Giang) và Thượng úy Nguyễn Vũ Quỳnh, Trạm trưởng Trạm Kiểm soát BP Lũng Cú thừa nhận: "Các thành viên AABC là Đoàn thứ 5, đi đến được mốc 428 - chính xác địa đầu Tổ quốc!". 
Gần 7 tiếng đồng hồ, xuống mốc dưới sông Nho Quế và lên lại, chỉ gần 10 km (cả đi lẫn về), để càng thấm thía: Những nơi xa xôi, khó khăn không ai đến được thì chúng mình sẽ cố gắng tìm đến!.
 Trên đường xuống mốc sâu nhất, 428, cách sông Nho Quế 600m. Lúc này còn tươi hơn hớn. Chđến khi leo lên, mình mới thấm thía cần phải hết sức  lđộ với thời gian, thanh xuân như chúng nó mà mặt mày còn xanh xám...

  Để leo lên con đường dốc ngược kia, dân đi làm nương thường túm đuôi cho ngựa kéo lên. Mai Thanh Hải bẻ một nhánh cây, mình túm vào một đầu  nó kéo một đầu. Dòng nước xanh ngắt giữa hai chân núi  là sông Nho Quế. Đất nước mình đẹp thật.

 Có thế này, mới thật gần với biên cương, các em nhỉ?.



TÂY Ở NƯỚC TA




Võ Hồng, một đồng phạm với Sestak, bị bắt trước Sestak 5 ngày, là chị/em của một đồng phạm khác, hiện đang điều hành một công ty đa quốc gia ở Sài Gòn. Võ Hồng là công dân Mỹ, định cư tại Colorado, hiện bị giam tại nhà tù liên bang, luật sư của VH là Sandi Rhee vừa nộp đơn tại Washington yêu cầu cho VH tại ngoại, nhưng đã bị từ chối. 
Trong một email trao đổi vào tháng 7 năm ngoái, VH và một người quen đã viết “Đây chỉ là chiếu khán du lịch, chứ không phải là công dân, thế nhưng khi bạn đã đi, bạn có thể biến mất (kết hôn) hay trở lại Việt Nam và có được ‘đèn xanh’ để đi bất cứ lúc nào bạn xin visa mới đến Mỹ.” Họ đã nhận 50 ngàn đô từ vị khách hàng này. Các điều tra viên cũng thu thập được nhiều emails giữa các đồng phạm, kể cả nội dung vì sao họ quen biết Sestak. Trong một email được cho là của VH có nói đến Sestak là “một gã đàn ông độc thân, muốn có ai đó ở cùng.” Hay một email khác viết “Nhân viên tại tòa tổng lãnh sự ở đây đã ra ngoài ăn tối với chúng tôi. Anh ấy là người phê chuẩn chiếu khán cho người Việt Nam qua Mỹ, đây là một sự quen biết rất tốt để có được…” và rồi nhiều chuyện xảy ra, kể cả chuyện liên quan đến đàn bà.
Theo Văn Phòng Dịch Vụ An Ninh của Bộ Ngoại Giao thì việc điều tra bắt đầu vào tháng 7/2012. Thời điểm Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn nhận được thư báo 50 người từ một ngôi làng đã trả 55 ngàn/ người để có visa đi Mỹ. Thư tố cáo này có tên tuổi, ngày sinh và hình ảnh của 7 người đã mua visa, mà trong đó có 5 người do chính Sestak phê chuẩn.
 4 trong 5 đồng phạm hiện đang sống ở Sài Gòn.
Để nhận tiền hối lộ, Sestak mở tài khoản tại một ngân hàng thương mại ở Bangkok vào tháng 5/2012. Trương mục này đã nhận 35 lần chuyển tiền, tổng cộng 3.23 triệu Đô, từ ngân hàng Bank of China ở Bắc Kinh. Sestak đã dùng tiền này để mua ít nhất 9 bất động sản ở Thái.
Sestak còn phạm tội khai gian khi không khai trương mục tại ngân hàng Thái trong Giải Trình Tài Chính với CIA để chuẩn bị nhiệm vụ mới trong quân đội.
 Theo Times Union

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

NHẤT KHÁC DŨNG CHỖ NÀO HAY LÀ NGHIỆP NGỨA MỒM



(Trả lời Blogger Đong A theo yêu cầu của Quy Hien Le)

*** Beo có những mối quan hệ, tự thấy đã hơi kì lạ.

Quan điểm trên mạng ảo khác nhau một trời một vực, thậm chí...chửi nhau, nhưng ngoài đời thật là bạn bè chí thiết. Dăm vài bloggers mà mỗi chữ các bạn ấy xì ra, đám rân trủ bán khai như Dân luận của Công Huân và Hồ Gươm, hứng không xót dấu phẩy, nằm trong danh sách kì lạ này của Beo.

Gây nhau ngoài đời, nặng lắm cũng chỉ mức sao mày choảng anh tao nặng thế, mợ vừa phải thôi...sau đó là oánh chén bù khú.

Số bạn này rải từ Anh sang Mỹ, Úc, Phạm Chí Dũng và Trương Duy Nhất và một hai tù nhân dự bị sắp tới đây, nằm trong friends list đó.

*** Dũng thua Beo nửa giáp, yêu quý nhau hơn cả người tình. Dũng không có mối quan hệ trực tiếp với các tai to mặt lớn (như Nhất từng có thời còn làm báo) như nhiều người lầm tưởng, nhưng Dũng có một điểm tựa cực kì vững chãi, gõ được mọi cửa để cứu Dũng trong lúc hoạn nạn: cha Dũng.

Dũng cũng không  viết lách chửi bới cá nhân nào, chửi chế độ lại càng không. Dũng bị bắt vì tham gia viết bài cho trang Quan làm báo của Đặng Thị Hoàng Yến. Âu cũng xui xẻo vì trong số tham gia viết bài, Dũng là người duy nhất bị bắt quả tang. Na ná như 4  người vượt đèn đỏ chỉ mỗi 1 bị cảnh sát thổi vậy.

Nhất, đơn thương độc mã. Chống lưng Nhất, chỉ có vợ dại con thơ.

Nhất không có tư duy, kiến thức sâu như Dũng để có thể bình luận, nhìn nhận những vấn đề thuộc về nội chính. Nhất phải bám chặt vào nguồn tin, gốc rễ đầu tiên làm nên một nhà báo giỏi. Rời môi trường ấy, Nhất trở về với bản năng nguyên thủy. Nói như một bạn trên facebook của Beo: “Cứt có thối mấy thì thối. Nhưng chỉ có ở trong cứt mới viết đúng, nói đúng, nghĩ đúng về cứt.”

Có người chữa Một góc nhìn khác thành Một góc nhìn lác. Nói lúc này không hợp tình hợp cảnh, nhưng đúng là lác thật. Lác nặng. Blog lề trái điển hình. Dăm vài anh em viết lách có máu mặt trong nước,  không thấy ai nể trọng blog của Nhất.

Nhất bị bắt vì đả kích (vô cớ) tổ  chức nhà nước và cá nhân, thế nên bị ghép vào điều 258 thay vì 88 như thường lệ. Một ví dụ để diễn giải chữ vô cớ nó thế này: Nhất chửi vung tàn tán, lấy cả “phiếu tín nhiệm” từ bạn blog của mình hạ bệ thủ tướng, nhưng Nhất không chứng minh được Thủ tướng đã làm những gì đến  nỗi  phải mạt sát đến thế.

Nhưng, Nhất không chơi với bất cứ tổ chức nào. Nhất không nhận nhuận bút từ hải ngoại. Nhất, chỉ là người ngứa mồm...

Thêm một điểm khác xa nhau giữa Nhất và Dũng.

*** Mấy đêm nay, chat chít với nhau, tâm trạng đứa nào cũng trĩu buồn.
Chẳng đứa nào lo sợ. Chỉ buồn.

Đào Tuấn bảo, chắc em phải kiếm thêm nghề dự phòng...

Nghề gì, nghiệp ngứa mồm, liệu có thoát?