Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2009
Dương Thu Hương
Lần cuối gặp chị trước khi chị sang Pháp định cư, tôi đi cùng nhà biên kịch Thùy Linh, sau khi Bảo Ninh và Nguyễn Quang Thiều từ chối đi cùng. Chiếc TV cùng remote phủ đầy bụi chứng thực cho lời chủ nhân: "Tao không xem, không đọc bất cứ thứ gì của bọn cộng sản. Tiên sư bố mày mày vẫn viết ở cái tờ lá cải ấy hả?"." Chị không đọc sao chửi em viết lá cải". "oéđ đọc tao cũng biết từ trong ruột chúng nó biết ra". Chị nói tục kinh khủng dù là lần đầu chị gặp Thùy Linh.Việt Nam, cho đến chừng này tuổi, tôi mới chỉ gặp 2 người xử dụng những từ được quy ước là tục, bậy với tần số nhiều và nhuyễn thì chị là 1. Bạn không có cảm giác chị ít học hay hàng tôm hàng cá khi tiếp xúc, đôi khi còn thấy nó như cái duyên riêng của chị. Dĩ nhiên, nhận thức này cũng phải bây giờ tôi mới có được chứ dạo ấy, khi thì tôi sợ ( có bố mẹ tôi quanh quẩn nghe được), khi thì tôi xấu hổ ( vì người lạ thứ ba có mặt).
Chúng tôi nói đủ thứ chuyện, từ mua bán đất cát, địa chỉ xem bói đến Pháp Mỹ Anh Đức. Tuyệt nhiên không bóng dáng đàn ông cho đến khi chị xa xả chửi cựu chồng tôi, can tội nó xấu vợ chồng nhà văn Tô Hoàng khi vừa ăn cơm nhà người ta ra xong. Không làm cách nào lảng chuyện được, chúng tôi cáo từ. Con chó bẹc-giê nhà bên cạnh lại gầm lên, to hơn cả lúc tôi đến. Trong cái chung cư cũ mốc, cầu thang chật hẹp u tối chèn thêm đường chuyên dụng để dắt xe ở giữa, thế mà người ta nuôi được con chó quý thế.
Chị có nhiều mối tình, ấy là tôi nghe kể thế chứ tôi thì chỉ biết có một người, là họa sĩ thua chị nhiều tuổi, tôi gặp khi đang ở với chị tại nhà sáng tác của Bộ Văn hóa ở Nha Trang. Nhân vật này sau đó cặp bồ với cô bạn học thời phổ thông với tôi giờ làm bên báo Sàigòn Doanh nhân, đôi khi y ra các sạp hàng ngoài chợ ngủ để tìm cảm hứng và tôi cũng chưa thấy tranh của y ta lần nào. Nhạc sĩ Phú Quang kể chị rất lo lắng y tự tử nếu chị bỏ y, Phú Quang đã cười ngất và khuyên chị mày bỏ nó trong vòng một tuần, nó có bồ mới.
Chị có cậu con rất xinh trai và lễ phép. Đến nhà tôi cậu thường ngồi ôm cây đàn piano, chơi rất khá và rất nghệ sĩ, cả giờ đồng hồ. Có lần chị chỉ tôi cách lau bím sau khi tè cho con gái, chị làm rất nhẹ và khéo.
Thi thoảng, tôi hay vẩn vơ thương xót một ai đó, rồi lại thấy mình ngớ ngẩn khi mang thước đo sự sung sướng của mình áp vào người khác. Nếu như, chị cũng có một người đàn ông học cao hiểu rộng, cưng chiều cung phụng mình giống như tôi, liệu chị có dấn thân trên con đường lạc loài của mình? Có lúc nào chị mơ về một người đàn ông thực thụ làm điểm tựa đời mình thay vì mơ đến, bờ bên kia của ảo vọng?
Tôi là người đàn bà tầm thường, tôi không biết.
Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009
Câu chuyện của con sóc và hạt dẻ
Ngày xửa ngày xưa, có một con sóc sống trong rừng U Minh có bộ
lông màu vàng như shit nên được gọi là Shit.
Hàng xóm của Shit cũng là một con sóc có bộ lông màu vàng nhưng
nhìn đỡ giống shit hơn nên được gọi là Đỡ Giống Shit Hơn.
Một hôm, Đỡ Giống Shit Hơn nhìn thấy một hạt dẻ trên cành cây
cao nhất. Cái hạt dẻ đó rất đặc biệt. Mà chả ai biết nó đặc biệt hơn hạt dẻ
thường chỗ nào. Chắc là vì nó ở trên cành cao nhất nên nó thu hút sự chú ý của
Đỡ Giống Shit Hơn.
In other word, nó thử thách Đỡ Giống Shit Hơn.
Đỡ Giống Shit Hơn thík thú lắm, tìm cák trèo lên đó. Nhưng sức
ng` có hạn, quên, sức sóc có hạn, Đỡ Giống Shit Hơn chỉ leo được một chút là
lại té xuống cái ạk.
Nhưng Đỡ Giống Shit Hơn chưa bỏ cuộc.
Đỡ Giống Shit Hơn nhờ Shit zúp đỡ. Là hàng xóm với nhau, Shit
cũng vui lòng zúp.
Nhưng vấn đề là bất cứ con sóc nào đều thik hạt dẻ.
Trừ khi ng` ta nhân giống ra một loài sóc mới nhìn hạt dẻ là ói
mửa.
Nhưng Shit thuộc lòai sóc chưa được nhân giống. Shit cũng thik
hạt dẻ lắm. Nhưng Shit tôn trọng Đỡ Giống Shit Hơn hơn. Hai đứa tìm đủ mọi
cách, hết đu dây rồi bắc thang, nhưng đều thất bại.
Một ngày, Đỡ Giống Shit Hơn thấy chán nản và bỏ cuộc. Đỡ Giống
Shit Hơn quyết định chuyển sang ăn hạt điều.
Còn lại Shit. Shit thấy bây giờ có hái được cái hạt đó hay ko
thì cũng chả ảnh hưởng j` đến hòa bình thế giới, nên thử bắc thang liều mình
lần cuối leo lên.
Shit leo lên được đến nơi và chạm tay vào cái hạt dẻ bé xíu đó.
Shit chạm tay vào chiến thắng của mình.
Vào niềm hạnh phúc của mình.
Và rồi Shit leo xuống.
Hạt dẻ bé xíu treo lơ lửng trong nắng, lay theo từng cơn gió
thoảng nhưng nhất quyết thuộc về cành cây chứ ko phải là mặt đất.
Một ngày, bỗng dưng Đỡ Giống Shit Hơn lại muốn ăn hạt dẻ. Và Đỡ
Giống Shit Hơn mua một cái máy bay trực thăng để bay lên đó. Cái thang Shit bắc
nằm lăn lóc dưới thân cây trong tiếng máy bay ầm ầm. Shit nhìn lên hạt dẻ mà ko
biết rằng mình đang nuối tiếc hay ko nữa.
Chỉ biết là something inside Shit dies.
Tệ hơn nữa là Shit phải luôn miệng khen cái trực thăng của Đỡ
Giống Shit hơn, và tán thưởng thành công của bạn.
Shit ko trách Đỡ Giống Shit Hơn. Đằng nào Shit cũng đâu phải là
ng` tìm thấy hạt dẻ. Đằng nào Shit cũng đâu phải là nhân vật chính.
Đằng nào Shit cũng là ng` chiến thắng.
Chỉ có ko phải là ng` hưởng thụ thôi
Người đàn bà mắt tím
Có rất nhiều sắc màu
Để người đàn bà dấu mình trong đó
Xanh, đỏ, vàng, da cam
Trên má, trên môi, trên bàn tay, trang phục
Có rất nhiều nụ cười
Để người đàn bà vung vãi lên bề mặt một ngày
Che phủ những đêm sâu thăm thẳm
Nghiêng đầu xuống đáy lòng mình
Long lanh một niềm vui rớt xuống tận đáy
Nếu cúi xuống lượm
Biết mình có còn trở lên
Có rất nhiều câu chuyện loang tòang
Hoang đường những cam đảm đàn bà cô độc
Vẫn sợ bóng mình trong cổ tích
Dù không kề bên lưỡi dao ghen tuông
Ta câu niềm vui từ trong con mắt người đàn bà mặc áo nhiều màu sắc
Trên môi nhiều nụ cười
Câu chuyện nhiều thách thức
Đầu cần câu ta, cong oằn, bộ xương cá bống đầy ngạnh sắc
Bống bống bang bang, tím bầm.
·
khanh…
Hôm đi uống cà phê với chị về, có
viết bài thơ từ chị đó. Hì hì, không quen làm thơ tặng ai, nhưng chị đọc thử
coi nhé. Trong blog em đó.
Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009
vietnam delay(tiếp theo và không biết hết chưa)
Hôm qua, sau khi vật vã hết món tả pí lù ở số 5 Hàn Thuyên với gái đẹp, về định gõ tiếp vụ VN delay, nhưng nghĩ để hôm nay viết sẽ thú vị hơn vì tớ biết chắc chắn đây sẽ là điển hình của một cách đưa tin trung thực bất nhân của báo chí.
Trung thực ở chỗ chả sai chấm phẩy nào trong thông báo của Ban, chằn chặn trong lề phải. Bất nhân ở chỗ, tất cả các báo nhớn, báo của Ban hoặc thân cận Ban, PV chuyên trách VN delay được bác Tống Ngọc Minh bồng ẵm kỹ lắm, khai trương đường bay nước ngoài nước trong Mỹ, Nga, Nhật và gần nhất là Hàn xẻng cứ gọi là rong chơi cuối trời quên lãng. Tháng ba ngày tám phong bao ngang bánh phồng Sa Giang. Đấy là chưa kể tầm vĩ mô minh bạch, đoàn dăm bảy lại thì thọt sang bác xin đại hạ giá 5/7 chục đến trăm phần trăm. Vòng vo tam quốc để thấy, một cú phone Minh ơi chú ra răng mà bị kỷ luật thế chia buồn với đương sự dễ thế nào. Tuyệt nhiên không, ngày hôm qua tương cái tin làm mất mặt bác Delay chơi.
Rõ là tớ ngoa ngôn, bác delay làm gì có mặt để mất. Trong các Tổng công ty của Ban, ba nơi giàu có nhất là dầu khí, tàu thủy và hàng không. Nơi nào muốn giữ ghế cũng phải sẵn sàg trong tư thế còn cái lai quần cũng đánh và hãng delay của bác Minh thuộc hàng khủng nhất: ai có đạn dùng đạn, ai có ô dùng ô, ai không có cả đạn lẫn ô thì dùng nắm đấm. Cái án kỷ luật hai vợ ba con của bác Minh xuất phát từ cuộc chiến này mà ra.(Uh, mà nước mình viết thế này thì trẻ con nó cũng viết được, xấu hổ quá
Bác Minh ơi hỡi bác Minh, lá vàng còn ở trên cây,lá xanh rụng xuống có hay chăng là...Con đường hoạn lộ của bác sau quý 1 năm 2011 tớ chửa biết nên không nói còn từ giờ tới đó, tớ đủ thời gian kể về cái hãng delay của ai(not Minh) kể từ thời tống cựu nghênh tân.