Thứ Hai, 24 tháng 8, 2009

lão í

Hồi nãy suýt đánh chồng. Can tội cho đến khi TV chiếu mới biết Nguyễn Tiến Trung là ai trước đó lão tưởng đấy là đám bạn văn nghệ văn gừng hay đàn đúm chat chít với vợ. Đã thế lão còn nhầm lẫn khi ca cẩm  tóc tai dựng ngược thế mà  nó lấy được hoa hậu, chả bù...


Bằng kiến thức và nguồn thông tin bát ngát của mình, tớ giảng giải cho lão biết cả 4 tay ấy chả thoát tội  khung hình 79. Nặng nhất là tay Thức tội tổ chức hoạt động lật đổ, tay Trung thêm tội làm gián điệp, hai tay chồng hoa hậu nhẹ hơn tẹo. Lão thủng thẳng tùy thái độ tại tòa. Cái này thì lão đúng. Tòa mình hấp dẫn đến phút chót nhờ cái đoạn tùy thái độ rất cảm tính ấy chứ ai như tòa trên film Hollywood, có lăn đùng ngã ngửa ăn năn thì 79 là 79, 88 là 88, hết cả giật gân câu khách.


Tạt sang chuyện khựa thả ngư dân, tớ bảo với lão Ban ta cũng gấu lắm, cũng cho hải quân dù tàu  bằng quả ớt ra bảo vệ ngư dân ngư trường ta và đuổi ngư khựa chạy qua chạy lại. Rồi Ban còn ngả nghiêng với anh Mỹ, còn tiến thoái ngoại giao bất lưỡng nan ...Chuyện bắt người bọn tàu khốn chưa ngừng đâu. Suy cho cùng, ngư ta hay ngư tàu đều là dân lành lao động đáng thương, bị mang mạng sống làm con thí trong ván cờ chính trị bạo tàn. Lão gật gù khen tớ nhân đạo bất vụ lợi nhưng tinh hoa phát tiết ra mồm, viết lách thì vô duyên không đáng đàn em của thằng Huy Bom.


Câu này xúc phạm phẩm giá của tớ kinh khủng. Trả thù lão rất dễ. Lão nhà tớ không sợ vợ nên  thậm vô duyên. Mỗi lần lão kể chuyện tiếu lâm, nhìn đám lính tớ biết ngay miệng hậc hậc nhưng bụng căm  lắm. Tớ cứu vãn danh dự cho một hai câu là cả đám cười lăn cười bò cười thêm cả cái sự hậc hậc trước đó. Mỗi lần chê tớ lại  lôi ngược chuyện ấy ra kể công. Chưa hết, lão ấy mê bóng đá mà món ngoại ngữ thời thượng lại khuyết tật. Khi nào MU đá là lão ấy ngọt như mía em ơi em ời sir Alex nói gì ấy nhở, mười câu tớ thủng thẳng dịch một mà thật ra, tớ cũng chỉ nghe nhõn được từng ấy. Thắc mắc sao ông ấy dài em ngắn là tớ chế thêm  thế mà không ít lần tớ thấy lão ấy khoái Alex tớ hơn hẳn Alex sir.


Định viết lăng quăng về chữ nghĩa con tiều văn chương cóc tuyển thơ đang làm của hội nhà văn, thế qué nào lại làm nguyên một entry ca ngợi chồng thế này nhỉ, hèn quá nhục thật ngủ đây!

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2009

Thảo Phương

Tôi nhìn thấy chị lần đầu tiên ở Chi nhánh NXB Hội nhà văn. Chị ngủ nghẹo đầu với một hàng nước dãi trong lúc ngồi canh Bảo Ninh đang tạm trú lầu trên khi ấy đang  danh vang như sấm với Nỗi buồn chiến tranh. Sau đó tôi có viết chi tiết này vào một bài báo chân dung chị, Thường Đoan và nhiều bạn bè tôi và chị phản ứng gay gắt, chị xuề xòa chẳng sao cả.


Tất cả quãng thời gian tôi biết chị, chị luôn mê mẩn khổ vì  những người đàn ông đẹp và tài. Đạo diễn Đào bá Sơn, nhà thơ Nguyễn Việt Chiến, ca sĩ Y Moan.....Chị háo hức chuẩn bị cuộc hôn nhân với nhà thơ, khi chuyện không thành, chị nằm nhà tôi khóc nguyên buổi chiều bụp mắt. Lần ấy tôi chỉ sợ chị tự tử vì chưa thấy ai khóc nhiều đến thế , tận bây giờ cũng chưa thấy.


Ấy vậy mà trong thơ chị, đàn ông vẫn đẹp sừng sững như tượng thần Hy lạp. Tôi mê thơ chị cũng chính từ điểm này. Chị là nhà nữ quyền đầu tiên trong thơ hiện đại theo nghĩa trả lại những thiên bẩm nữ về cho người nữ(chứ không phải bình đẳng giới theo kiểu cho đàn bà lái cần cẩu và làm chủ tịch nước). Sau chị còn có Vi Thùy Linh và Đoàn Ngọc Thu đi theo vệt này, đọc thấm tận tim. Tôi sợ những người đàn bà làm thơ xa xả khinh đàn ông lắm tuy có đôi lần, tôi bảo với Boo yêu xinh giá trị và trị giá đàn ông, do đàn bà định ra.


Chị có 5 cậu con trai, tôi hay xúi chị kiếm thêm đứa nữa cho xoá cái dớp ngũ quỷ. Tôi cũng hay đưa tiền cho chị, khi thì đóng tiền nước khi thì mua xe đạp cho con. Chính cái chuyện tiền bạc này khiến chị và tôi không gặp mặt nhau cho tới ngày chị mất.


Sáng đó nhà thơ Hoàng Anh( chị ruột đạo diễn Lê Hoàng) đến kể cho tôi nghe một chuyện không mấy hay về chị. Hoàng Anh đi thì chị đến, hỏi vay tôi một khoản tiền không nhỏ để lo lót xin việc cho con mà thế chấp là một tập bản thảo kịch bản film viết tay về Tây Nguyên chị đưa tôi vài ngày trước đó. Sẵn giận chuyện Hoàng Anh kể, lại thấy chị phừng phừng hơi bia vào buổi sáng, tôi mắng chị về nỗi viết mà không biết những quy tắc tối thiểu của loại hình.


Ngày ấy tôi ác quá khi chị ầng ậng nước mắt quay đi mà không chút mủi lòng.


Ngày ấy tôi ngu quá nghệ thuật mà đòi hỏi quy tắc.


Chị là người đàn bà nhất trong những người đàn bà. Bươn chải sống mà không thể tự lái con thuyền đời mình. Khát vọng yêu mà không thể tự kiềm chế bản năng.


Tôi đi vòng quanh quan tài chị, nghẹn ngào nấc khan vì nỗi ân hận sai lầm không thể sửa của mình với bạn.


Sắp giỗ đầu chị, Thảo Phương ơi!

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

Bụi đường 2

* Các bạn tiếp viên hàng không đi nhiều bảo sân bay Sing là đẹp nhất thế giới, trong những sân bay mà tớ đã qua thì tớ bầu vị trí này cho sân bay Bruney. Nhỏ chỉ bằng ga Đà nẵng nhưng có tới 2 bức tượng của Dali nguyên bản. Toilet bọc đá hoa cương Ý design đẹp hơn bất cứ khách sạn 5 sao nào của Hà Nội.


* Hãi nhất là sân bay Mã, rất khó tìm terminal lẫn gate.


* Khác biệt nhất là kiến trúc nhà ga Denver (Colorado), như những cái lều của người du mục. Phát hiện mới nhất của tớ là tranh của Như Huy copy cảnh sắc bang này nhìn từ trên máy bay. Hèn chi mà lần đầu xem tranh Huy cảm giác ngợp vì không gian  khoáng đạt. Copy còn chừa chỗ cho sự tưởng tượng thêm của người xem

như tranh bạn Huy xứng vào bậc metre. Không sến và cũ như tranh bác Em dù rằng bác hái ra bạc tỷ.


* Vô hồn nhất là sân bay Narita, nghĩ cũng lạ, nước Nhật bao nhiêu thứ quốc hồn quốc túy đậm đà bản sắc dân tộc thế cơ mà nhỉ.


* Thú nhất là sân bay Hồng Kông và Boston, lần nào cũng tưởng máy bay hạ xuống biển.


* Bẩn nhất là sân bay Côn Minh của Tàu.


* Đông nhất lần nào cũng thấy nườm nượp người là sân bay Thái và Hàn


* Ấm áp nhất cho cảm giác là sân bay Đài loan


* Kiểm tra thực phẩm kỹ nhất là nhà ga New Zealand. Soi máy, khám trực tiếp với bất  cứ công dân  xứ nào nhập cảnh. Nhà ga này cũng có băng chuyền hành lý dài nhất để chó kiểm tra  thực phẩm nhập lần chót.


* Bình dân nhất là sân bay Lào, cho mang cả bu gà lên máy bay


* Tổng hòa những cái nhất vừa kể là Tân sơn nhất và Nội bài. Đẹp nhất vì từ tiếp viên tới nhân viên mặt đất tinh là hoa á hậu. Hãi nhất vì bày đặt cả chục cửa nhưng đi chung có một lối. Khác biệt nhất là kiểm tra an ninh lúc lên máy bay rất sơ sài nhưng  ra khỏi nhà ga lại kiểm bill gửi hành lý, chứng tỏ Cừu ta sợ bọn ăn cắp hơn bọn khủng bố. Bẩn nhất vì toilet khai ra tận cửa. Thú nhất là trưng  toàn hoa lá nhựa trong nhà ga.

bụi đường

*10 ngày, lượn từ bờ Tây sang bờ Đông, qua 7 sân bay cả quốc tế lẫn quốc nội Mỹ và không Mỹ, tiệt chả thấy bóng khẩu trang nào. Về đến Tân Sơn Nhất rợp trời rọ. Đã thế, phát cho khách nhập cảnh một tờ khai sức khỏe, cho một đường dây nóng 04 38464 415 gọi tới thì không trả lời được tiếng Anh và một địa chỉ email nhớ được chết liền kdytboyte@gmail.com. Nẫu ruột.


*Cuộc làm nhục tập thể 4 chiến sĩ rân trủ trên VTV cho thấy sự ác của ban( phàm xưng là trí thức thì thấy không thể nhục hơn được nữa) chứ ban chả lúng túng tí nào như nhận định của bồ bạn NTTrung. Tớ cung cấp thông tin như vầy cho những bạn cố tình cứu vãn ranh rự. Biên bản hỏi cung bao giờ cũng bắt đầu bằng câu anh chị có đủ sức khỏe và minh mẫn để zả nhời hôm nay không?. Mỗi trang đều có chữ ký của cả 2 bên, sửa chữ nào cũng ký  vào ngay chỗ đó, như mấy cái hợp đồng kinh tế ấy nên chỉ có chuyện nhổ toẹt vào chữ ký mình chứ bức cung khó lắm. Kho mà các bạn rân trủ ngồi sạch như bệnh viện đẹp như công viên tiện nghi ngang khách sạn 2 sao vì ngài đại sứ quán ghé như đi chợ. Lần mới đây ngài mang sách kinh vào cho anh Đài chị Nhân. Chả có chuyện bị thượng cẳng chân hạ cẳng tay dẫn đến việc khai tuốt tuột không đợi đến ngày thứ 5. Còn tại sao các bạn ý trở cờ nhanh thế thì như các entry trước tớ đã nói, các bạn ý lý tài hơn lý tưởng. Kể ra các bạn ấy hám tài theo nghĩa nguyên bản thì cũng không đến nỗi nhưng tư duy mới tinh thời petresroika, có quyền lực trước thì tài theo sau nên các bạn ý mới phải nhập kho.


Bạn Trung là cay đắng nhất vì bạn ý nhận được nhiều lời hứa kinh thiên động địa cùa an ninh tây lém và bạn ý cũng mong mỏi một nhời bảo lãnh của ngài đại sứ quán. Chắc là phải giận ngài lắm khi lờ lớ lơ bạn ý  nên mới lên truyền hình nhà nước chửi ngài như thế. Cũng không biết sao cái  chính phủ của tân minh chủ với các bộ kim mộc thủy hỏa thổ xem trọng tử vi phong thủy thế mà lại chọn bạn Trung  làm thủ lĩnh bởi tướng tá mắt rắn tai chuột, ngoài đời bạn ý còn nhỏ thó da chì.


Sắp tới đây, dăm bạn không tóc chuyển ngân lậu vào khích dân khiếu kiện cũng sẽ được bạch hóa. Đời là bể khổ nên trầm luân với mấy bạn này chắc không là nghĩa lý gì thêm nữa. Chán cả đời lẫn đạo.


* Không biết ông Nguyễn Huệ Chi đã đi thị sát Tây nguyên chưa mà cứ khăng khăng bảo vệ luận trứng khoa học của mình thế nhể. Cái bãi con con ấy một năm móc lên cho Tây Nguyên 180 triệu đô thì cũng nên OK thôi, ô nhiễm là cái đinh gì so với bụi Hà Nội và Sài gòn giây nào cũng hít. Thiển nghĩ bi giờ bác ấy nói lại cho rõ có khi bà con Tây nguyên mang cồng chiêng ra đón bác ấy từ đầu bản. Mà cái óep nhà bác giáo sư này ngày càng đi ra ngoài bô. Trí nước mình nó thế, ngủ nhiều hơn thức.


Chiều viết tiếp, chơi với nàng cái đã.