Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2010

Tết Mỹ


 Nhân viên cửa khẩu đã cười thành tiếng khi thấy mình gọi Tết trăng thay vì Tết Tàu. Chú bảo tao biết mày gọi thế vì người Việt Nam ghét Tàu dù chúng mày ăn chung Tết. Định hỏi ai bảo mày thế lại thôi  vì lo lắng cho hai hộp đồ ăn khoái khẩu nhất của zai xinh là dưa món và mắm tôm chua trong vali bị bỏ  thùng rác. Thoát. Mừng húm. Ngay bữa tối, zai xinh và 2 nhóc nữa quất sạch bách gần 4 pounds thịt và nửa ký mắm.Vừa ăn vừa hít hà mẹ zai xinh luộc gạo ngon nhất nước Mỹ.

Nói đến thịt. Lần trước qua Boston tìm được chỗ mua tôm còn nhảy tong tóc, lần này ở San Jose lại mò ra chỗ bán thịt heo tươi rói. Heo mổ lậu trên nông trại, sau đó phân về  bán trong gara xe. Như tất cả các ngôi nhà bình dân khác ở đây, mảnh vườn nhỏ xinh xẻo trước cửa được chăm sóc cầu kỳ và dĩ nhiên, không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy có bán thịt. Khách tự động đẩy cửa vào. Bà chủ nói giọng bắc, mau mắn tươi tỉnh. Bàn cân, như hầu hết các chợ chồm hổm VN, đĩa cân được thay bằng một cái rổ nhựa, thịt cực ngon và rẻ hơn cả chợ Tàu




Không rõ mấy chỗ khác thế nào chứ Sillicon valley người Việt ăn Tết to hơn người Tàu. China Town của San Francisco, lớn nhất so với CT ở tất cả các thành phố khác từng lượn qua, chỉ khác ngày thường bằng mấy món hàng đặc trưng Tết: pháo, bao lì xì và dây hình cắt dán em bé ôm cục vàng, cá chép, hổ…nghĩ mãi không biết họ sẽ treo nó ở đâu trong nhà.

Tết Việt có chợ hoa, bánh trưng bánh tét mứt và đánh cờ đánh bạc. Hai chợ tết lớn nhất là Lion cũ và Việt nam town (nghe đâu đang gây lộn nhau vì cái tên, VT hoặc Sàigòn nhỏ gì đó). Dăm cành đào cắm trong những cái thùng sơn rõ ra đào Mỹ vì cánh dầy và thẫm màu hơn, rất đẹp. Nhiều nhất là cúc vạn thọ và lan. Loe hoe thêm mấy chậu quất và cây cảnh. Hết. Trời lạnh. Toàn người già. Nỗi thương cảm cứ ngèn ngẹn trong cổ. Mà kể người Việt tình thương  quả bao la. Ngoại thương nội ăn tết to mà không có tự do, nội thương ngoại tha hương giao thừa nhằm 9 giờ sáng liệu thổ địa thánh thần có chịu hiển linh nghe cầu khấn …

 







Vào nhà sách phía sau chợ hoa ôm hơn trăm đô tiền báo xuân  và truyện cũ. Gọi là cũ vì nằm trên kệ từ vài năm rồi. Mua Âm vọng của Lê Thị Thấm Vân. Sách đúng là phải đọc…sách mới ngấm chứ đọc trên mạng chuội hết chữ nghĩa. Thấm Vân viết sâu và dữ dội, không nhạt hoen hoét như vĩ nhân Thuận của các nhà báo quốc nội. Thấy bày rất nhiều truyện cấm dưới 18, tò mò muốn mua một cuốn xem nó viết thế nào nhưng quê với con, lại thôi.

Chả biết bạn Tàu nhanh ngồi ở đâu mà tả giờ này pháo đã nổ rộn ràng ở San José chứ thành phố mình ngự đây, thèm pháo quá chơi 1 dây 5 phút sau 1 cảnh sát 1 cứu thương 1 cứu hỏa có mặt. Inh ỏi lắm rộn ràng không. Ấy là chưa kể lão hàng xóm quãng ba tạ nhìn mình như binlađen. Năm mới năm me nghi ngờ nhau phải tội nhưng mình đoan chắc chỉ lão ấy gọi 911 chả phải ai khác dù sáng hôm sau, lão rình chào mình bằng được ở mailbox, cười rất hèn.

Người Việt San José tập trung đốt pháo ở chùa. Cảnh sát bốn phương tám hướng, máy bay vè vè trên đầu ô tô vòng vòng xung quanh. Mải nhìn cảnh sát quên bẵng lý ra phải bồi hồi nghe tiếng pháo sang xuân. Một phần tâm linh đã chết theo lệnh bặt pháo, không hồi phục.


Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

Một con Người


Thấy lượng PV hôm nay tới mười mấy ngàn nẩy hứng sửa bài Nguyễn Chí Vịnh tiếp tục, được một đoạn lại chán vì mắc đúng chỗ vì sao tướng Giáp ghét bác Vịnh thế, tớ cực muốn hỏi cụ điều ấy nhưng  vĩnh viễn cụ không trả lời trực tiếp được nữa òi. Tạp chí Nghề báo năm ngoái hỏi điều gì tiếc nuối nhất trong nghề, tớ lờ lớ lơ. Kỳ thực có hai câu hỏi mà tớ nung nấu sẽ hỏi khi diện kiến nhân vật nhưng lại không thực hiện được( do sợ bất nhã mới ngu chứ), một là câu trên và một câu nữa cho tướng Trần Độ, cái ngày cụ bị thủng chân do tiểu đường nằm ở bệnh viện Chợ Rẫy. Giống như điểm mù trong lái xe hơi, làm nghề đôi lúc có những điểm ngu, không thể sửa chữa được và tiếc đứt ruột.


Quay về vỉa hè vậy. Chuyện một nạn nhân trong vụ tướng Vịnh.


Không thể nhớ tớ đã gặp D trong tình huống nào( tệ thật). D cực manly với giọng nói mà tán cô nào qua điện thoại cô ấy chết chắc. Thi thoảng, D ghé chở tớ ra một ngôi chùa, cô quạnh kỳ lạ giữa ầm ào đô hội, khi thì im lặng chẳng buồn nói với nhau câu nào, khi thì D kiên cường chịu đựng những cơn đồng bóng của tớ, tối thẫm chở nhau về.


Làm trong một  cơ quan đảng, D có những quan niệm nếu với người khác, hẳn tớ sẽ sằng sặc cười vì ngông cuồng, nhưng với D  thì tớ tôn trọng tuyệt đối vì D chân thành đến mức không thể nghi ngờ. Ví như D có lần đến sứ quán xin sang Cuba giúp nhân dân Cu ba chiến đấu chống Mỹ. Con trai D đặt tên ghép từ ba chữ xô Viết, Lê nin, hồng Quân… Đừng tưởng chỉ có D chịu đựng tớ, tớ cũng chịu đựng một cách siêu kiên cường những cơn bức xúc của  D. Hắn trút cơn giận bất công xã hội vào những bài báo, vào kịch, vào tận cả thơ, hắn thích Maiacopsky.


Con người nồng nhiệt ấy đã thay đổi 100% sau một biến cố, liên quan đến tướng Vịnh.


Buồn ngủ quá mai viết


Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

Một ngày buồn…cười

***Mở mắt ra zai xinh alô meeeeeeeee đẹp,  book vé máy bay chưa. Một lát sau chúng mình mặc áo đẹp lắm ớ, chúng mình phải đi công viên thôi, đại để dịch nghĩa là như thế trong một câu gần 10 phút điện thoại của nàng.


Ngồi chưa ấm ghế cơ quan, tiếp tân báo có 2 anh cháu ông to đùng to đoàng xin gặp. Điên tiết cho ngồi dưới tiếp tân  20 phút để giảm to. Ân hận ngay lập tức vì một anh là dược sĩ mặt mũi hiền lành phúc hậu nhờ tìm một bài báo chữa ung thư giai đoạn xạ trị cho vợ. Ra về anh kia khen chị chẻ đẹp hơn tôi tưởng.


Chưa hết, ăn trưa ku phóng viên ảnh cũng đột nhiên phát hiện cái áo đẹp. Phi công nguýt một cái rõ dài xiiiiiiinh. Viết đại thế chứ không rõ xí hay xinh.


Lại vẫn chưa hết, đầu giờ chiều một ẻm đến xin việc xuýt xoa như ăn phải ớt hiểm chị chẻ quá là chẻ, sao da chị đẹp thế.


Ngoại trừ oánh giá của nàng  vì cả thế giới này có mỗi tớ và mẹ nàng đẹp, mẹ đẹp là danh từ riêng zai xinh đặt cho tớ, còn đâu ai khen tớ ở tầm này ngang khen Trung cuốc đông người, chẳng thấy hớn hở như thuở chưa có lão í.

***Trưa  chat với Ông đã ngủ với em đâu mà biết em nồng nàn, ấm áp,  nó tự tin bảo thầy bói nói số nó không khổ vì giai. Ôi zời ôi hãy  khổ vì cái gì  sang sang một tý đi cô nương. Tớ từng rất bất bình với cái Hội phụ nữ và  bảo đám phi công của mình rằng chúng ta là giới thượng đẳng,  không bao giờ nên hạ mình xuống bình đẳng với đàn ông. Đám phó của tớ toàn liền ông ức lắm, cho rằng tớ không hề biết tý gì về giá trị của họ. Ô hay, mọi giá trị của đàn ông là do đàn bà định ra, không biết là không biết thế nào?


Lúc ấy đói quá chứ không thì  tám tiếp về đề tài les. Nó bảo đột nhiên bị ám ảnh đến 2 ngày ước muốn hôn lên môi một con bạn khi chia tay. Kinh nghiệm ấy thì tớ chưa từng trải qua nhưng  cứ gặp mặt là cảm muốn ôm ghì lấy, có hai người. Một là phi công Boo, người nó vừa xinh vừa thơm. Người kia là mụ Hồ Lan Hương. Tuổi thơ của mụ chịu quá nhiều nghiệt ngã nên nếu thoạt gặp hay đọc những gì mụ ấy viết, sẽ tưởng mụ ấy như du côn kỳ thực, mụ là người buồn, mắt buồn hiu. Nếu tớ và phi công Boo ôm nhau thường xuyên thì mụ Hương chưa ôm bao giờ. Mà hình như, mụ ấy không khoái ôm cả  tớ lẫn lão Hàn cuốc của mụ bằng đám chó thì phải.


***Đêm lang thang trên  mạng tự dưng lọt vào Dân luận. Từ ngày  tủ kiến thức tuyệt vời Talawas đột tử, chán chẳng buồn đọc mấy mạng hải ngoại nữa. Dân luận tự dán bài trên blog tớ vào rồi để thiên hạ comment. Thực ra đề dẫn của  Dân luận tớ cho là rất hay, cùng nhau tìm một câu trả lời vì sao những người đang được phong cho là  làm dân chủ kia lại cô đơn đến thế, từ nhiều góc độ. Có trả lời thấu đáo được điều đó thì mới có thể bàn tới những gì to lớn hơn. Rất tiếc là các comment không thoát ra được những điều mà  năm bảy năm nay họ vẫn nói. Luẩn quẩn chửi bới( một kiểu) từ cộng sản đến tớ, chẳng sứt nổi một cái lông chân cộng sản và tớ thì  cười được một lúc trong thời điểm mệt mỏi này của áp lực công việc. Có một bạn còn hăm tiếp tục theo dõi chặt chẽ blog Beo để đưa lên Dân luận cho thiên hạ bình. Nhìn nhận net đầy uy lực như thế có lẽ bạn này còn trẻ con.


Chế độ trong nước, sau khi ngồi ghế Hội đồng bảo an, nay tiếp chủ tịch ASEAN và một ngày không xa nữa, biết đâu chễm chệ thay chỗ ông Hàn cuốc ở UN. Những hội nghị thượng thượng đỉnh oang oang trên diễn đàn không dúm dó như xưa. Tiền bạc từ bốn phương tám hướng rùng rùng đổ vào giải ngân không kịp thở để mở đường bắc cầu xây cao ốc… từ nam chí bắc. Ước mong thay gì đổi ai, không thể bằng một mớ hẩu lốn những lời mạ lỵ mà thành hiện thực được.


Túm quần lại hum ni đỡ chán hơn hum qua vì mấy cái buồn cười như thế.

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

Và họ sẽ còn cô đơn




Mạnh vì gạo bạo vì tiền, Việt ta giờ không như xưa, nghĩa là cả mạnh lẫn bạo đều ngấp nghé mức trung bình của thế giới thế nên, phản ứng của dăm ông đại sứ vài tổ chức nhân quyền hiệu quả thực tế là con zero to tướng. Chưa kể cái cách lên tiếng lại tạo hiệu ứng ngược. Người ta mở tòa xử công khai, người trong tòa thừa nhận mình vi phạm, ông lại gào lên phải thả ngay. Ô hay, dễ hệ thống luật của một nước có chủ quyền được UN công nhận, là cuộn giấy toilet nhà ông chắc. Ông nhân danh ai ông là cái quái gì mà ngồi lên đầu lên cổ cả một nhà nước như thế. Chưa kể tiếp, chính ông xúi trẻ con ăn cứt gà bằng cách hứa hẹn bảo vệ giúp đỡ họ, nay bảo không được giúp không xong, rồi ông cũng sẽ phủi tay nhanh lắm. Thẩy ra mấy cái hợp đồng mua tên lửa đạn đạo của nhà ông chẳng hạn thì, có mà xây Guantanamo giữa Hồ Gươm ông cũng vỗ tay đôm đốp nhớ gì đến Định đến Trung. Tiền, làm các ông và chúng tôi đều bạo ngang nhau, chẳng ai kém miếng.


Quá nhiều lần đèn không hắt bóng như thế, chính các ông tự hạ trọng lượng phát ngôn của mình. Những chiếc phao quăng ra không đủ cứu sinh chính con đẻ các ông, thế thì chờ đợi gì đám đông đang yên ổn sống kia lao xuống sông xuống biển cùng.


Mấy ai không cô đơn trong thế giới thực này. Beo đồ rằng, thế giới ảo có khi được phát minh ra từ sự quá cô đơn của con người. Thế giới nào cũng đầy cạm bẫy. Thế giới ảo cạm bẫy nguy hiểm hơn bởi họ có thể tự lừa dối chính mình, họ nhầm lẫn giữa hai thế giới. Xử lý những thông tin thông số ảo để hoạch định cho những hành động đời thật. Hàng ngàn bloggers Pháp ở đâu nhỉ khi chỉ hơn chục bạn đứng  trên vỉa hè Paris ủng hộ Trung. Trong dòng người tấp nập ngoài kia, mấy ai ngoái cổ xót thương Định nhợt nhạt leo lên xe tù. Beo khẳng định blog này mà mở, hàng tá người sẽ comment chắc như bắp rằng không, Trung Định không cô đơn vì có họ, núp sau những cái tên ảo, nhiệt liệt ủng hộ. Hây da, cuộc cách mạng của nhân dân ảo thì chỉ đẻ ra thêm đảng ảo, bất quá thêm đảng nhậu đảng ăn tục đảng nói phét, chấm hết.


Thế cũng là đa đấy chứ.