


***
Chuyện ông phó tổng VTV đổi
chỗ làm đã qua rồi, với tốc độ đường truyền hiện nay thì còn có thể nói, xưa
lắm rồi. Có một chi tiết rất nhiều ý nghĩa nhưng cho đến giờ, không thấy một
blogger forum hay báo chí nào đề cập đó
là, trong cuộc lấy phiếu tín nhiệm để giới thiệu nhân sự vào BCH trung ương
khóa tới (đồng nghĩa với sẽ trở thành TGĐ đài trong tương lai) tại nội bộ đài,
ông nhận được số phiếu ủng hộ thấp nhất. Từ kết quả này dẫn tới hàng loạt các
hành động của ông, như thiên hạ đã biết.
Những tỷ phú đô la như anh em Phạm Nhật Vượng dư
thừa khôn ngoan để tận dụng kinh nghiệm của ông trong ngành truyền hình nhưng,
đặt ông vào một vị trí, đủ để giữ thể diện với đồng nghiệp cũ, thì Beo khá nghi
ngờ. Bởi vì, có thể ông vô can trong việc thời gian qua người ta quẳng hàng
đống tệ lậu vào VTV, vào cơ chế… nhân sự nghỉ việc của ông nhưng lại chính vì
lẽ đó, nó đẩy những đơn vị dùng ông sau này, vào thế đối đầu không đáng có với
đại gia lớn nhất hiện nay trong ngành truyền hình.
Nếu dự đoán này của Beo đúng,
thì không biết ông cựu phó, giữa tiền và thể diện, sẽ chọn cái gì.
***
Trước tiên phải nói ngay ông
không phải là luật sư, văn phòng luật mang tên ông nhưng do vợ ông làm chủ. Ông nổi lên từ vụ
kiện UBND Huế vụ xây resorts trên đồi Vọng cảnh, hiệu quả là giờ này không gian
rất đẹp ấy vẫn là bãi đất bẩn thỉu xác xơ thay vì là chỗ hái ra tiền cho dân
Huế. Tiếp sau đó ông tự ứng cử chức Bộ trưởng bộ văn hóa, ứng cử Đại biểu quốc
hội, kiện nhạc sĩ Dương Thụ đòi bản quyền
cho cụ kỵ Mozart, vài ba lần kiện Thủ tướng, đòi ân xá cho cựu binh chế độ cũ,
đòi cấm phim cổ trang Đường tới thành Thăng Long…
Hơn một lần trong blog này
Beo nhận xét, một số việc ông làm đặt ra vấn đề rất hay trong hoạt động tư pháp
nước nhà, giá mà ông theo đuổi đến cùng, hẳn sẽ mang lại không ít giá trị nhân
sinh cụ thể và thật sự, nhưng tính cho đến giờ, hầu như việc gì cũng nửa vời
(trừ vụ tự ứng cử đã kể) và tệ nhất có lẽ là những phát ngôn hậu sự vụ của ông.
Nó khiến ông tự hề hóa mình trong những
thời điểm hết sức cần nghiêm túc.
Dăm vài ý kiến thắc mắc sao
ông vẫn sống ung dung ở Hà Nội, chưa bị bắt bị làm khó dễ, ông cũng rất cố
gắng khuấy động thành âm mưu của chính
quyền với cái bờ tường nhà ông nhưng có lẽ, do cả phố Điện Biên Phủ bị y như
vậy trong quy định chung của thành phố, nên như Beo vừa nói, thêm một lần ông
tự hề hóa mình bằng những chuyện rất linh tinh vớ vẩn.
Theo chỗ Beo biết, chính
quyền chỉ làm khó dễ với những người câu kết thành hội nhóm chống đối nhà nước,
đặc biệt là câu kết với nước ngoài thì chắc chắn 100% ngồi tù. Ông đủ khôn
ngoan để không phạm vào điều húy kỵ ấy (hay không ai câu kết với ông thì không
rõ) nên sẽ còn tiếp tục được nói thoải mái. Beo cho rằng ông không thuộc típ
chống đối chính trị mà chỉ là người hay phản ứng cấp thời với những vụ việc cụ
thể và dám bộc lộ công khai những phản ứng ấy. Tư chất này là rất hiếm trong
giới trí thức nước mình.
Ông là ca Beo tiếc nhất trong
những người Beo mong đợi phất lên được một lá cờ cho trí thức nước nhà. Có tư
chất, có phương pháp nhưng ông thất bại bởi sự chênh vênh về văn hóa và giáo
dục gia đình, trong ông.
Nhân vô thập toàn, buộc phải
thập toàn, mới đại bổ.
Con trai viết thế
này:
Dạo này đọc báo thấy nhiều
chuyện khó hiểu quá.
Chuyện thứ nhất là “Sát thủ
vụ xác không đầu kháng án tử hình”
Chuyện giết người chặt đầu
giấu xác xưa như Trái Đất không hiểu sao lần này báo chí đăng liên tục gần nửa
năm nay. Phải chăng hung thủ lần này có ngoại hình khác với các kẻ sát nhân
trong trí tưởng tượng của mọi người, thành ra hắn ta được quan tâm đặc biệt
thế? Quan tâm tới nỗi tìm hiểu luôn về hoàn cảnh gia đình, phỏng vấn bố mẹ của
cả bị cáo lẫn nạn nhân. Tớ thật sự không hiểu đào bới lên nỗi đau của hai ông
bố mất con lên rồi phơi bày cho thiên hạ biết để làm gì. Bố mẹ nào chả đau khổ
khi mất con, đâu cần phải chứng minh cho mọi người thấy. Mà thực sự phi nhân đạo
khi đưa những người thân của hung thủ và nạn nhân lên mặt báo; họ giờ đây không
những phải chịu đựng nỗi đau mất con mà còn với những định kiến của xã hội.
Chuyện thứ hai là “Thương
nhân Trung Quốc ồ ạt mua lúa gạo Việt Nam ”
Thật ra chuyện này chả có gì
khó hiểu nếu như Bộ Trưởng Bộ Công Thương không chỉ đạo chống bất ổn với thị
trường lúa gạo. Theo tớ, Trung Quốc chả buồn phá mình làm gì, chẳng qua năm nay
Trung Quốc gặp nhiều thiên tai nên nông dân mất mùa, gạo ít người đông nên giá
gạo bên ấy leo thang vùn vụt. Ngược lại, bên mình gạo hạng 5% khó bán, tồn kho,
nông dân chết lên chết xuống giảm giá kịch bến; các doanh nhân Trung Quốc thấy
thế, chớp thời cơ mua rẻ bán đắt để làm giàu. Chuyện đơn giản thế thôi, không
hiểu sao lại ầm ỹ lên an ninh lương thực quốc gia bị đe dọa. Thật khó hiểu khi
Việt Nam xuất khẩu gạo miễn phí
ầm ầm cho Cuba
mà giờ lại sợ thâm hụt ngân khố.
Chuyện thứ ba là “Mổ xẻ
chuyện đai gia Việt Nam
mua máy bay”
Tớ không biết là các đại gia
trả tiền để PR cho bản thân hay báo chí đăng cho có tin, hay độc giả thật sự
hứng thú với chuyện tiêu pha của các đại gia. Nhưng với mục đích nào đi nữa thì
chúng ta nên khuyến khích các đại gia nhập xe hơi, máy bay, du thuyền, v.v..
đơn giản là các đại gia đang đóng góp 1 phần rất lớn cho nhà nước qua các loại
hình thuế đặc biệt. Mà chuyện có tiền thì tiêu chả có gì lạ thế cũng thành được
tin giật gân thật khó hiểu. Tớ không có con số cụ thể ở Việt Nam, nhưng tiền
tiêu xài của tầng lớp thượng lưu ở Mỹ chiếm hơn 70% tổng số chi tiêu người tiêu
dùng toàn quốc. Họ chính là những người thúc đẩy sự phát triển kinh tế. Vì thế
chúng ta càng khuyến khích những người giàu tiêu tiền hơn là cứ so sánh, đố kỵ,
soi mói khi đại gia vung tiền.
Tớ xưa nay cho rằng báo chí
là một công cụ chuyển tải thông tin, thúc đầy sự phát triển đời sống tinh thần
của xã hội, gìn giữ và truyền bá phong tục tập quán của quốc gia. Và để làm tốt
những mục đích ấy, tớ nghĩ chúng ta cần phải có một cách suy nghĩ tích cực hơn
trong việc nhìn nhận sự việc. Chứ cứ suy nghĩ cổ hủ thế này mà đòi đi chống
tiêu cực thì chỉ có cách trở về thời kì bao cấp may ra thanh lọc được xã hội.
Giai xinh của mẹ, khua tay múa chân làm gì hử, về nước là
con sẽ hiểu ngay thôi.

Ngủ tít mít thế này thì còn
hàng tỷ thứ không bao giờ hiểu được hết á.

Cuối cùng sau bao nhiêu đồn đoán, mọi thứ vũ
như cẫn, tuốt tuột. Chờ coi sáng thứ 7 này, kết quả đại hội đảng bộ thành
phố có đúng như tớ đoán thế không. Tớ khoái bác Biển xanh cực kỳ, vì bác í hiền
và đoàn kết được mọi người xung quanh. Tớ còn vừa khoái vừa mang ơn cả bác
phó bởi nếu không có bác đỡ, tớ chết tốt từ khuya, vì lốc với lếch.
Nghĩ tức cười, toàn ba chuyện bá láp bá sàm
với văn nói như ngoài chợ, thế mà hết lề phải đến lề trái nhảy nhôm nhổm. Chân
tớ tớ đi, hcếđ chấp các loại lề. Phơi luôn cả chống lưng chống cẳng ra đấy,
việc gì phải dùng cả phép loại trừ lẫn bổ đề bổ đóm đi tìm chi cho khốn
khổ.
Hài vãi, nói chả mấy ai tin, không dưới 2 lần
bị đe dọa cho…thăng chức, hết làm báo đời báo đoạn. Đêm qua nhớ con ngủ không
được, lôi một đống ảnh cũ từ thời đen trắng ra coi. Tự thấy mình đi khiếp
thật. Dọc từ doi đất được coi là chót cùng đất nước ở Cà mau đến mép biên giới
Việt – Tàu phải tăng bo hai lần tàu thuyền mới tới, ngang từ ngã ba Đông dương
mà kỷ vật là một cái nấm bằng cái nón vừa nặng vừa cứng treo chơi cóc dám cưa
ra uống ra đến tận Trường sa hơn chục ngày sụt được 3 cân. Cao nhất là chùa
đồng Yên tử, hơn ba cây leo 8 lần, duy sâu nhất chưa dám tới, vì dát nước
và không biết bơi. Giang hồ hiểm ác, chân đi thế doạ cho ngồi bàn giấy, ngang
bỏ tù.
Lão Bác sĩ Hồ Hải chê già có tức tý nhưng
hình như lão đúng, một hai năm nay tự dưng thích sang nấu cơm dọn dẹp nhà cửa
cho con hơn là lượn lờ. Chồng tủm tỉm giở hộ chiếu xem 9 tháng vừa rồi đi
những đâu mà than chán, lão í né tiếng già. Thật sự là giảm ham ngao
du. Cuối tuần đưa mémé ra Hà nội xem vụ duyệt binh ngàn năm ôn vật, chán kinh
nhưng mémé đang mộng mơ, đành phải chiều. Ối người chả có mẹ để chiều, tự an ủi
thế làm động lực di chuyển vậy.
Thèm chat với một người thật thông minh, xem
có bớt u tối, và bớt buồn.

