Thứ Năm, 14 tháng 10, 2010

NHẼ NÀO…



*** Dân (rất) gian trong đó có mình, xưa nay vẫn
quan niệm rằng Cụ Gióng về zời để hiển thánh, tiếp tục lao tâm khổ tứ cứu nhân
độ thế, ai dè, Cụ  lại thăng thiên về chỗ có điền viên hưởng
an nhàn. Như mình thấy, hàng loạt các bác cựu nguyên này nọ, già thế rồi còn chưa
chịu ruộng vườn mà đang ngày đêm nhảy choi choi tham gia các loại kiến cò nhân
sự nhân sủng lo lắng cho việc làng việc nước. Đấy, làm người chả ai lại làm
thế, Cụ, hàng thánh tứ bất tử, nhẽ nào …


Trong làng báo truyền tụng một câu chuyện, tiếc
là mình không chứng kiến, nhưng gần 2 chục  bạn tại chỗ khẳng định thật
trăm phần trăm. Nhân 21/6, một buổi gặp mặt ấm cúng được tổ chức để bác  weo
căm các nhà báo tháp tùng. Chú tổng biên báo mạng to nhất nước hào hứng hân hoan
hí hửng weo căm bác trước tiên, đang nói khí thế bị bác ngắt lời, phạng thẳng
vào mặt mấy câu đại loại ngu lâu dốt bền khó đào tạo…. cử tọa từ chỗ thầm cười
trò nịnh lố chuyển sang thương cảm đồng nghiệp và nhận xét, cư xử võ biền quá.
Nay sắp về zời, bác áp ngay tâm tư tình cảm nguyện vọng (chửa biết thật hay
diễn) của mình vào Thánh, hay bác tưởng mình  cũng hàng Thánh nhỉ? . Thánh
võ biền.


http://www.youtube.com/watch?v=azJ2d6kmPuQ&feature=player_embedded


*** Hoan hô nhiệt liệt bạn bờ bờ cờ vụ đưa tin
Hội nghị bộ trưởng quốc phòng ASEAN +. Phải thế chứ, đến trực tiếp, nhìn trực tiếp
rồi phán thế nào, phán kiểu gì cũng dễ nghe hơn hẳn việc  ngồi vắt vẻo bên
xứ mù căng chải, sử dụng tai mắt mấy bạn đắp chiếu trùm mền đã lâu ở xứ ta, xào
nấu sàng xẩy mạng, thành tin nóng, thì quá chán. Ví như chỉ cần một lần mục
kích nước  Hồ Gươm xanh thắm sẽ biết ngay tức khắc, clip cô gái tắm
tiên là trò  nghịch ngợm công nghệ, và khi ấy hẳn sẽ không chăng lên trang
nhất, rồi rỗi hơi quy kết đạo đức văn minh này nọ đến mấy ngày, như thế. Mà sao
thế nhỉ, một hai ba tất cả chúng ta cùng chăng, cứ như là nhà binh ấy. Loanh
quanh thế nào lại quay lại từ võ biền, mới chết chứ.


*** Sáng sớm mở tờ Tuổi trẻ, tiếp tục phát hiện
mình lâu nay ngu thật. Tựa thế này Hip Hop Việt sao giống Hip Hop Mỹ? Choáng
quá, chưa đọc  bài xem nói về cái gì. Chóang bởi xưa nay mình những tưởng 
hip hop rumba pop opera… thì xó xỉnh nào trên trái đất này chả giống nhau về
những nguyên tắc cơ bản, bất chấp Mỹ Việt chưa đề huề đi chăng nữa. Chả nhẽ
người ta xình xình chát chát bùm bum sang Việt mình  thành sòn sòn sòn đô
sòn, mà có khi nên thế thật, cho nó đậm đà bản sắc dân tộc hay nói như bọn
nhóc, cho máu khỏi giống ai.


*** Hôm nay, Liên đoàn họp kết thúc Vi Líc. Như
vậy là ghế HLV trưởng cũng như giám đốc kỹ thuật 5 năm tới đã có chủ. Ai quan
tâm đến bóng đá thì tìm ông Việt nam học người Úc tên Thayer, xem ông ý xếp đội
hình thế nào rồi loại trừ hết ra, là trúng phóc. Mình có ku phóng viên, cứ
trước trận đấu bóng đá mà bài nó viết dự đoán 2-0 thì mình bắt độ 0-2, lần nào
cũng thắng đậm, ít nhất vài chai.


 


Hôm nay mệt quá mai viết tiếp



Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010

VĨ THANH CỰC BUỒN

Nhặt nhạnh trên mạng những
tấm hình, cảm xúc như xoáy vào óc não. Không thể viết được
.


Đây là Lý Công Uẩn trên sân
Mỹ Đình, giống ai hả các bạn ?



Xin lỗi các tác giả ảnh Beo không nhớ chép từ đâu nên không
để tên nguồn.


 

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010

Hot boy Lê Văn Lươn


CHÉP NGUYÊN VĂN DÉLL BUỒN VIẾT
TẮT NỮA TỪ CÁNH CUNG XANH




 Mới đây
nhất An Ninh Thế giới có bài “LCU – Đường tới thành Thăng Long: Đâu rồi niềm tự
hào dân tộc!?”. Nội dung bài này thì chả cần phải bàn nữa vì mình đã nói mấy kỳ
rồi, nói nữa nó cũng thế đâm ra thành dai, thành dở. Vậy nên bài này mình chỉ
quan tâm đến cái ông záo sư Lê Văn Lan.
Thực ra cũng chả rành lắm về záo sư này, chỉ biết záo sư qua
một vài chương trình chơi và học của VTV cách đây độ chục năm, sau ít thấy xuất
hiện. Gần đây, záo sư được dăm ba tờ báo xem như người hùng để dựa vào nhắm
lấy một thế đỡ tinh thần chống lại bộ phim trên.
Nghĩ cũng khốn khổ, khốn nạn, chả hiểu các bác nhà báo của ta tác nghiệp kiểu
gì mà mỗi việc záo sư có tham gia vào bộ phim kia không mà cũng lắm đường,
nhiều lối. Báo này bảo không, báo kia bảo có, choảng nhau ỏm tỏi. Thế là Lê Văn
Lan nghiễm nhiên trở thành HOT BOY.
Cách đây vài ngày, Tuổi trẻ cho biết záo sư cho biết mình có tham gia phim này
với tư cách thẩm định tu chỉnh kịch bản phim LCU – Đường tới thành Thăng Long.
Mới hơn, báo An ninh nhân dân cho hay chuyên gia sử học hàng đầu VN đã chính
thức lên tiếng ông bảo rằng việc bộ phim để tên ông với vai trò cố vấn lịch là
không hợp pháp. Bởi theo ông, từ tháng 11/2009, sau khi thẩm định và bàn giao
xong kịch bản đã được chỉnh sửa, ông hoàn toàn không dính líu gì, cũng như
không có thông tin gì về việc làm phim. Hơn nữa, bộ phim đã không làm theo
những gì ông chỉnh sửa ở khâu kịch bản.
Cũng theo ông, khi công ty Trường Thành chuyển kịch bản cho ông thì có tập đã
dịch ra tiếng Việt, có tập còn nguyên tiếng Trung Quốc, có tập đưa cho ông muộn
và được giải thích “do bên Trung Quốc chuyển sang chậm”. Và điều này được báo
An ninh Nhân dân (hay ông) khẳng định việc truyền thông nghi ngờ ai (ta hay
tàu) là tác giả đích thực của kịch bản là có cơ sở.
Với những gì vừa nêu, và không bàn đến bộ phim kia nữa mà chỉ xin khẳng định
záo sư thuộc loại TIỂU NHƠN, ĐẠI HÈN là loại TRÍ THỨC LƯU MANH và tốt nhất là
chợ Đồng Xuân mua váy hoa về diện cho hợp tướng hơn là khoác lên mình cái mác
chuyên gia sử học hàng đầu VN.
Xét về lý, một khi záo sư ký hợp đồng ăn tiền nhận lời thẩm định kịch bản thì
záo sư đã là cố vấn lịch sử rồi. Bởi vì sao!? Để thẩm định một kịch bản hay
hoặc dở là việc của biên tập kịch bản, của những nhà biên kịch. Còn việc záo sư
sử học được mời thẩm định kịch bản thì hẳn nhiên là họ muốn mời záo sư xem tính
sử trong kịch bản đã chuẩn chưa? Có gì bất ổn không? Nếu có thì záo sư gạch cho
mấy cái đầu dòng, chỗ này chưa hợp với sử, chỗ kia chưa thuận với sử. Và như
thế, záo sư đã là cố vấn lịch sử cho phim này còn gì. Còn xin lỗi, bảo mình vô
học mình chịu chứ záo sư sử học thì biết cái đéo gì về điện ảnh mà thẩm định
kịch bản. Có nền điện ảnh nào mà nhà sử học đi thẩm kịch bản vậy đám biên kịch
được đẻ ra làm gì? Chả nhẽ đám biên kịch được sinh ra để đi nghiên cứu sử à! Vớ
vẩn!
Còn xét về tình nhé! Nói gì thì nói làm ăn với nhau thì cũng cần có cái tình
với nhau nữa. Phim con người ta đổ cả mồ hôi, công sức lẫn tiền bạc làm ra còn
chưa biết xoay sở phát hành cách nào để thu lại vốn, mình cũng tham gia làm thì
không thân thiết ruột rà thì cũng đồng hội, đồng thuyền. Trong lúc khó khăn í,
nếu chả bênh nhau được một câu thì thôi khâu mõm lại cho nó đẹp, có loại tử tế
nào mà ngậm tiền của con người ta ăn đã đời xong giờ thấy dư luận đang sôi lên,
choáng quá rôi quay ngược lại bảo người ta bất hợp pháp. Đàn ông kiểu gì mà đốn
mạt và chó má thế!? Cái này dân gian gọi là thứ ăn cháo đá bát, qua cầu rút
ván, là cái ngữ sống chết mặc bay tiền thày bỏ túi, còn teen chúng nó bảo là
Quất Xong Zong. Làm ăn kiểu thế thì chó nó mới dám làm với mình nữa.
Còn nếu là bảo trách nhiệm thế sao lúc nhận kịch bản nếu cảm thấy có vấn đề sao
chẳng nói, sao câm như hến thế mà giờ mới thòi ra cái này cái kia!? Nếu lúc đó
lên tiếng thì biết đâu bộ phim này đã được mang ra mổ xẻ là có nên làm hay
không? Nhưng záo sư đã…im lặng, záo sư đéo nói gì. Sao thế nhỉ!? Hay záo sư cứ
để thế để lỡ như sau này phim được dư luận tán tụng thì záo sư sẽ nhảy vào bảo
nhờ công tôi cố vấn nên nó mới hay thế đấy còn lỡ như nó bị hất hủi thì záo sư
sẽ chối bay, chối biến, sẽ phủi đít bảo chúng nó chẳng làm theo ý tôi nên thế!
Phải vậy không nhỉ hay do Haw tiểu nhân mà hiểu nhầm quân tử chăng? Nghĩ mà
xem, xét cho cùng thì bất kỳ chỗ nào cái vai trò cố vấn cũng như cái hình nộm,
là tấm bình phong mà người ta dựng lên thôi, là cái ghế hữu danh vô thực. Góp ý
cũng có đấy nhưng quyết định thế nào trong đoàn làm phim là của thằng đạo diễn.
Bởi thế nên thằng đạo diễn mới là thằng chịu trách nhiệm cao nhất của một bộ
phim, hay nó nhờ, khù khờ nó chịu chứ chả phải là ông, là bà cố vấn nào cả.
Lạ lùng nữa ở chỗ, záo sư thật là liều lĩnh và can đảm, thậm chí đến mức trơ
trẽn khi nhận tiền để cố vấn lịch sử cho kịch phim rồi còn leo cả vào bàn hội
đồng thẩm định phim quốc gia. Nghĩa, záo sư vừa chung tay làm phim rồi ngồi
luôn vào bàn duyệt phim cho dân xem. Thế nghĩa là thế nào nhỉ!? Záo sư phải
biết hổ thẹn, phải biết mắc cỡ với lương tâm mình và rút bớt một chân lại để
đứa khác nó làm cho khách quan hơn chứ ai lại mình làm rồi mình tự chấm điểm
cho mình thế! Làm người chả ai làm thế! Chưa kể đó là záo sư, là chuyên gia sử
học hàng đầu VN. Lố bịch, kệch cỡm không thể tả…Đến con đàn bà nhà quê mà bảo
nó chấm điểm cho con nó đi nó còn biết thẹn thùng, mắc cỡ. Chỉ mỗi záo sư không
biết thôi! Cái đéo gì záo sư cũng nhận lời để có của thơm thì záo sư nhận về
ngửi còn thối thì záo sư chuyền sang tay người. Tài thật!
Ối giời, làm thằng đàn ông tử tế còn chưa ra dáng còn quàng thêm cái mác záo sư
với chuyên gia sử học hàng đầu. Mà loại đàn ông này sao giờ ở ta nhiều thế nhỉ!
Đi chỗ đéo nào cũng gặp, cứ hoa thơm, nhụy thảo thì nó nhận còn cứt đái thì
chúng nó tống cho mình. Ghét thế! Ôi Lê Văn Lan ơi là Lê Văn Lươn.


 

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Ý TƯỞNG PHỤC DỰNG THĂNG LONG THÀNH

Phục dựng thành Thăng Long - di sản văn hóa thế giới


 Bài này đăng trên blog Huy Minh (http://huyminh.wordpress.com/2010/10/09/tao-su-kien/) và trên vnexpress (http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Van-hoa/2010/10/3BA2163C/)


Hãy dành riêng Hoàng thành hiện nay cho công việc nghiên cứu. Nhân dân, với niềm ham hiểu biết và kính ngưỡng tổ tiên, nhìn vào một khu vực khai quật hiện còn nhiều bề bộn, liệu sẽ đoán định được bao nhiêu về quá khứ? Còn gì bằng nếu thành Thăng Long được xây dựng lại, ở một vị trí khác, đúng với quy mô vốn có trong lịch sử? Sẽ ra sao nếu chúng ta quy hoạch từng khu vực riêng về triều Lý, triều Trần, triều Lê… với những đường nét kiến trúc được phục dựng một cách cẩn thận và đẹp tới từng chi tiết nhỏ? Trong khung cảnh đó, những người phục vụ vận trang phục của các triều đại xa xưa và bán những món cổ truyền? Điện ảnh sẽ được hưởng lợi - hãy học hỏi cách Hàn Quốc quảng bá văn hóa của họ ra nước ngoài bằng điện ảnh; du lịch được hưởng lợi - một điểm đến thỏa mãn bất kỳ du khách nào; Hà Nội không đi một nước cờ sai trong mục tiêu xây dựng một thủ đô văn hóa. Du khách bốn phương khi đặt chân đến đây có thể có được câu trả lời: vì sao thành Thăng Long lại trở thành di sản tầm cỡ toàn cầu, và bản thân chúng ta thỏa mãn nhu cầu được biết, tổ tiên đã sinh sống và trị nước ra sao, một cách sinh động và cụ thể.


Nhà văn hóa Phạm Quỳnh từng nói, lịch sử không chỉ có tác dụng giáo dục; nó còn khích lệ. Nó làm nguôi ngoai, đem lại sự bình tâm, nó xoa dịu những nôn nóng cũng như những âu lo và cung cấp chỗ dựa cho niềm tin và hy vọng. Giữa những ưu tư nặng nề trước các khó khăn hiện tại, nó đưa lại sự tĩnh tâm thư thái khi thanh thản chiêm ngưỡng quá khứ vì dường như ta được tham dự vào sự bất tận của thời gian và vĩnh hằng của muôn vật. Nó là một phương thuốc tuyệt vời chống lại sự nản lòng và bi quan. Khi ta có được cái may mắn thuộc về một dân tộc có sau lưng mình nhiều thế kỷ lịch sử, thì trong những lúc thất vọng hay hoài nghi, sẽ là một khích lệ tuyệt diệu nếu biết nhớ lại thiên sử thi anh hùng dài lâu của tổ tiên và rút lấy từ trong các bài học của quá khứ những sức mạnh cần thiết để đối mặt với hiện tại và chuẩn bị cho tương lai.


Có những người nhìn chỉ thấy cơ hội, lại có những người nhìn chỉ thấy khó khăn. Cơ hội không phải là một từ xấu theo nghĩa ban đầu của nó. Tôi không lạc quan đến nỗi cho rằng, phục dựng lại thành Thăng Long là một việc dễ dàng. Sự khó khăn không nằm ở tài chính, hay ở việc tìm kiếm một địa điểm hợp lý trong một thủ đô đã được mở rộng, mà nằm ở các công trình cụ thể.


Theo tôi, có hai cách tiến hành:


Thứ nhất: Chúng ta hiểu biết về quá khứ đến đâu sẽ phục dựng đến đó, làm chính xác tới từng chi tiết cũng như vật liệu, từ thềm điện Kính Thiên, chiếc đầu rồng đất nung cho tới những viên gạch xây thành... thể hiện rõ kết quả nghiên cứu về thành Thăng Long của các ngành liên quan như khảo cổ, mỹ thuật, kiến trúc, xây dựng… Chúng ta đưa những đúc rút từ nghiên cứu vào đời sống thực, chứ không dừng lại ở sự miêu tả mang tính sách vở khô khan.


Thứ hai: Có thể sáng tạo ở những chi tiết không thể tìm hiểu được, mà Việt Phủ Thành Chương là một gợi ý điển hình. Chẳng hạn, cổng phủ của họa sĩ Thành Chương không giống bất kỳ chiếc cổng làng cổ nào trên đất nước Việt Nam, nhưng người dân ngắm nhìn nó đều thấy thân thuộc, vì nó được xây dựng từ việc quan sát hàng trăm chiếc cổng làng đẹp và nổi tiếng nhất. Nó đã hoàn thành việc chứa đựng hồn cốt Việt Nam . Tôi có gọi đó là sáng tạo đỉnh cao cũng không có gì là quá đáng. Sáng tạo là một đặc quyền mà lịch sử không làm được nữa và được ban tặng riêng cho những người đang sống. Sau này nếu có tư liệu xác đáng sẽ bổ sung sửa chữa cũng không có gì là muộn.


Có thể sẽ xảy ra những tranh luận sâu rộng, thậm chí tới từng chi tiết kiến trúc. Cần có sự liên kết, phối hợp của nhiều ngành, vì công trình không chỉ là tòa thành với những dãy cung điện mà còn có nhà cửa, đình chùa, các đồ đạc nội thất, đồ dùng sinh hoạt, thậm chí trang phục, đồ ăn thức uống… Hợp tác cùng làm một việc lớn như vậy là điểm yếu thường thấy của chúng ta. Nhưng, sợ gãy chân mà không dám bước đi thì khác nào chân đã gãy? Hãy hỏi ý kiến nhân dân, quan tâm tới luận điểm của giới trí thức và đặt niềm tin vào các nghệ nhân. Bày tỏ sự tôn kính đối với tổ tiên bao nhiêu, con cháu sẽ tôn trọng chúng ta bấy nhiêu. Đừng quên rằng, rồi đây chúng ta cũng đều trở thành quá khứ.


Xin được gửi đi ý tưởng này, mong nhiều người có thể suy nghĩ tiếp cùng tôi.


NGUYỄN HUY MINH