Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Copy từ Trương Nhân Tuấn

 Nhắc đến « quốc hoa », không thể không nhắc cái vụ  “tam thốn kim liên”, tức « ba tấc sen vàng » của người Tàu . Người Tàu ví hoa sen như gót chân phụ nữ (bó chân), tức « gót sen”, nhưng họ cũng ví hoa sen là bộ phận sinh dục của phái nữ. 


« Quốc thú » của phần lớn các nước là con chim đại bàng. Đặc biệt quốc thú của Hoa Kỳ là con chim ưng trắng. Của Đức là chim ưng đen. Ít hơn chim đại bàng là sư tử. Phần nhiều các nước có nền tảng quân chủ lập hiến thì lấy sư tử làm biểu tượng. Quốc thú của Anh là con sư tử. Điểm chung của chim ưng và sư tử là chúa tể của muôn thú. Con chim ưng là chúa tể các loài chim (chúa tể không gian). Con sư tử là chúa tể các loài thú (chúa tể sơn lâm).


 Việt Nam thì truyền thống « con rồng cháu tiên ». Biểu tượng của dân tộc ta do đó là con rồng. Dân Tàu cũng lấy con rồng làm biểu tượng nhưng rồng của dân tộc này khác hẵn rồng của dân tộc Việt Nam . Rồng Việt Nam là rồng nước, có màu xanh, là « Đông Hải Thần Long », tức con rồng thần ở biển Đông. Rồng của dân Tàu là rồng lửa, có màu đỏ, tức xích long. Rồng ta màu xanh phun nước, rồng Tàu màu đỏ phun lửa. (Nước chế lửa, chưa đánh đã biết rồng nào thắng !)


 Rồng là con thú linh. Rồng Việt Nam là chúa tể các loài thú trên biển. So với con chim ưng, con sư tử - biểu tượng của Hoa Kỳ, Anh và nhiều nước khác - con thì chúa tể không trung, con thì chúa tể sơn lâm. Rồng của Việt Nam cũng oai phong lẫm liệt không kém : chúa tể muôn loài dưới biển !


  Những con thú linh, biểu tượng của những dân tộc kia là những con thú kiêu dũng, chỉ một tiếng thét của nó cũng đủ làm muôn loài khiếp đảm. Đó là những con thú không cần phải săn mồi mà muôn thú phải tới nộp mạng cho nó. Cái oai dũng của nó được người ta tôn vinh là chúa tể muôn loài. Khi người ta lấy những con vật này làm biểu tượng cho nòi giống thì người ta mong muốn rằng nòi giông này cũng oai dũng như vậy.


 Như trên đã nói về « ba tấc sen vàng ». Bên Tàu họ ví là cái chân nhưng cũng là cái ấy của người phụ nữ. Như vậy cái ấy của phụ nữ Tàu là « quốc hoa » của Việt Nam . Ai chọn « hoa sen » làm quốc hoa sao mà khéo thế ! Biểu tượng bó lúa đang trổ bông từ lâu là biểu tượng về hoa của Việt Nam . Nên biết dân Việt Nam là dân từ thời lập quốc đã sống với cây lúa. Tại sao không lấy nó làm « quốc hoa » ?

A.Q PHỤ CH(TR)UYỆN

Vừa đọc bài của Lái gió trên Dân luận về vụ xử Kù con sắp tới đây. Phá lên cười rất bản năng, không nhịn được. Tinh thần A.Q đậm đặc trong bài phân tích dự đoán của Lái.


Kù con đếm kiến  quãng từ 5 đến 8 năm. Đấy là dự đoán của Beo.


Cái lối suy nghĩ lấy nhà tù làm chỗ vinh danh, có mà làm cách mạng hoa cứt lợn, hết kiếp, chả xong.


Nhà tù không thể đè bẹp một ý chí, một tư tưởng nhưng hoàn toàn có thể quây kín không cho nó lan rộng. Xã hội chuyển động với vận tốc ánh sáng như hiện nay, thiên hạ hà như khấp Kù con, sau ngần ấy năm. Ấy là chưa kể, cho đến giờ này đã ai chỉ rõ, tư tưởng chủ đạo của Kù con là cái chi chi. Ứng cử vào chính phủ đương thời, hẳn nhiên không thuộc diện đối lập về hệ tư tưởng; Kiện cáo chỗ nọ chỗ kia mà cao nhất là thủ tướng, chẳng qua chỉ là những sự vụ thường nhật trong thế giới văn minh. Việt ta, đang trong quá trình tập tành làm người văn minh, những sự vụ thường nhật mà Kù con đi đầu thực hiện kia, xứng đáng nhận được  lời hoan hô, chí ít  về lòng dũng cảm mang tính khai mở, nếu…


…Nếu như các  phát ngôn của Kù đừng dựa dẫm quá nhiều vào các phương tiện truyền thông được cho là chống đối nhà nước Việt Nam . Thời gian đầu xuất hiện, báo chí trong nước ủng hộ Kù không hề thiếu nhiệt tình. Càng về sau, những phát ngôn ấy càng đi quá đà theo sự điều khiển dẫn dắt của những  BBC, RFA…thì quốc nội mới ngãng ra. Nói dài dẫn tới nói dại(Vs tỉnh táo), dẫn tới thay vì  người nghe cùng tham dự vào vở chính kịch nghiêm túc với Kù, thì người ta chỉ còn đến xem Kù, như xem màn tấu hài quá lố trên sân khấu.


Beo sang Mỹ nhiều lần, có những lần ở rất dài ngày và thấm thía mấy chữ tự do trong khuôn khổ  tại xứ được cho là tự do nhất thế giới. Chính cái khuôn khổ kia là thứ bảo vệ tuyệt đối cho sự tự do. Trong khi luật ta chưa định vị rõ ràng được khổ của khuôn, một người được học hành cẩn thận và có chí lớn, hẳn phải biết tìm ra con đường để đạt tới mục đích thay vì bốc đồng để đâm đầu vào chốn lao tù, để tách biệt với xã hội rồi ngồi một mình tự sướng âm ỉ, nó bỏ tù mình như bỏ tù bố nó.


 

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

ĐẠO DIỄN GIẤU MẶT

Sự thật đơn giản đến mức
không thể đơn giản hơn: một vụ mua-bán dâm. Bên bán là học sinh ở độ tuổi chưa
được phép bán cái đó, hình như nước mình tuổi nào cũng không được phép bán mặc
dù người ta mua bán công khai hà rầm từ trước công nguyên tới nay. Bên mua là
quan chức tỉnh. Tú ông là hiệu trưởng  trường
học của một xứ mà, đánh bủm một cái thì đầu tỉnh cuối tỉnh đã biết mùi. Thương
vụ thuận mua vừa bán này sẽ chẳng có gì ầm ĩ nếu như, nó diễn ra xa xa kỳ bầu cử
chức tước.


Những gì diễn ra trên báo chí
chính xác từng chi tiết, nhưng không phải chi tiết của sự thật kể trên, mà là
chi tiết kịch bản của kẻ đạo diễn ra
nó.


Quyết định cấm cửa luật  và nhà báo trong phiên tòa ngày hôm qua, Beo
cho là sự  đúng đắn (và dũng cảm) nhất
của tỉnh tòa Hà Giang. gì toàn
mang án đang làm ra PR cho mình, cả những chỗ thừa biết nếu PR ở đấy quá bằng tình tiết tăng nặng + + cho thân
chủ, như trên RFA chẳng hạn. Cù Huy Hà Vũ nhìn ra nhìn thấy những vấn đề rất
mới của tư pháp trong muôn ngàn sự kiện của đời sống đang diễn ra. Muốn bắt
chước Kù, chỉ tầm láu táu phê cái nọ phán cái kia ăn theo báo chí, quá bằng voi
đú chuột chù cũng nhảy xếch.


Nhà báo, diễn giải dài dòng
chút đỉnh.


Khi mà báo chí sinh đẻ nhanh
nhiều như nấm sau mưa, khi mà hầu hết báo chí mấp mé bờ phá sản thì phương thức
kinh doanh duy nhất là xem thằng bên cạnh nó bán gì chạy, mình bán đúng cái ấy thêm
chấm phảy à á ứ  bổ sung. Mặt hàng xôm tụ
nhất, kiếm được tiền dễ hơn cả là lấy nước mắt của bạn đọc. Ai biết xin chỉ
giáo dùm, nước nào trên thế giới này mà tử tù lên báo nhiều như ở Việt Nam . Từ buồng
biệt (cái gì?) giam, viên đạn ân huệ cuối cho tới chuyện tình của họ, lên báo
tất tật. Lâm ly bi đát nửa phim Đài Loan giang hồ giật gân nửa phim Mỹ và kết
luận một dòng theo đúng định hướng của Ban tuyên giáo, bài báo này dùng làm gương
cảnh tỉnh những người khoái…mua báo.


Cú knock-out chuyện tình của  Lượm mới đây của VTV, đừng hy vọng trông mong
nó là bài học kinh nghiệm cho bất cứ ai bởi, ngày nào Beo cũng thấy lềnh khênh các Lượm, lúc hào hứng lúc dật dờ, trên
các mặt báo. Đừng nói họ không có hay thiếu thông tin. Đủ cả, nhưng họ chỉ nhăm
nhăm khai thác theo hướng vị đạo diễn
vô hình kia chỉ giáo. Đạo diễn ấy
bảo, nếu đưa đúng sự thật, làm sao kéo được chục kỳ, làm sao bán được báo. Thế
là câu chuyện thành cả một hệ thống hành pháp hùa nhau vào trấn áp hai cháu vị
thành niên ngây thơ vô số tội. Ngắm nghía trực diện hình dong hai cháu, Beo chỉ nghĩ ra được mỗi câu thôi thì đành cắn rơm cắn cỏ lạy các anh chị
nhà báo
. Mà báo chí hải ngoại, đừng giàu óc tưởng bở là chúng tớ đang đấu
tranh cho sự công bằng xã hội. Sang trọng được đến thế, đã quý.

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2011

Mê tín dị đoan hay độc tôn tín ngưỡng

Bài này từ blog Đông A, copy để tặng một bác công an nhà
thơ đang làm báo.


Mê tín dị đoan thật ra là một
khái niệm cổ xưa dùng để bài xích các tín ngưỡng dân gian nhằm độc tôn Nho
giáo. Mê tín là tín ngưỡng tin vào thần tiên ma quái, mà Nho giáo không bàn
luận về quỷ thần. Các nhà Nho gọi những học thuyết không thuộc Nho gia hay không
chính thống là dị đoan. Quan niệm về mê tín dị đoan thật ra là một loại độc tôn
tư tưởng, chống lại và tiêu diệt các tư tưởng khác mình, không giống mình.
Ở thời hiện đại ngày nay, khái niệm "dị đoan" vẫn không khác xa với
khái niệm cổ xưa. Cái gì không chính thống, không giống với quan điểm của mình
là dị đoan. Khái niệm "mê tín" được nâng tầm khoa học và hiện đại hơn
cổ xưa. "Mê tín" là những niềm tin gây hại cho cá nhân mình hoặc/và gây
hại cho những người khác. Ví dụ, chẳng hạn, niềm tin chỉ cầu Chúa là khỏi bệnh,
không cần thuốc thang chữa trị, là một kiểu mê tín. Song ở đây cũng cần nhấn
mạnh rằng, khái niệm "mê tín" hay bị lạm dụng cho những mục đích
khác, chẳng hạn, để bài xích tín ngưỡng khác mình, người ta có thể sử dụng khái
niệm này để tạo ra hỏa mù và định kiến. Ví dụ, chẳng hạn, độc thần giáo như
Thiên Chúa giáo bài xích các tín ngưỡng thờ bái tượng là mê tín.
Một niềm tin hay tín ngưỡng không gây hại cho cá nhân mình cũng như không gây
hại cho những người xung quanh không phải là mê tín. Và cũng không có bất kỳ lý
do nào để cho rằng chúng là dị đoan. Ví dụ một người vào chùa, khấn Phật, xin
Phật ban cho nhiều tiền. Niềm tin này không thể gọi là mê tín, bởi vì nó không
gây hại cho bất kỳ ai. Xin Phật ban cho nhiều tiền khác gì với khấn Phật xin
được an lạc, sức khỏe hay hạnh phúc? Những kẻ cho rằng đi chùa nên để tâm hồn
thư thái, không bận bịu chuyện tiền bạc, mới là tín ngưỡng chân chính, còn
những người xin tiền bạc, chức tước là mê tín, thật ra chính là những kẻ độc
tôn tư tưởng, độc tôn tín ngưỡng, cho rằng niềm tin của mình mới chính thống,
còn người có niềm tin khác mình là mê tín dị đoan, là đáng bài trừ, là đáng
tiêu diệt. Đó chính là những kẻ độc tài trong tín ngưỡng và tư tưởng. Và thật
sự, chưa biết ai đi chùa chiền mới là người thật sự an lạc, người khấn vái xin
tiền hay người không khấn vái xin tiền, bởi vì an lạc là một trạng thái cá nhân
và chỉ có cá nhân đấy mới biết cách an lạc của mình. Đối với nhiều người, khấn vái
xin tiền là một hình thức an lạc. Chỉ có những kẻ độc tôn tư tưởng, độc tôn tín
ngưỡng mới coi cách thức an lạc của mình là duy nhất, là chuẩn, là chính thống,
còn cách an lạc của người khác, không giống mình là mê tín, dị đoan.
Những kẻ đi chùa chiền chỉ nhăm nhăm lắng nghe những người xung quanh khấn vái
gì thật ra là những kẻ vô văn hóa. Người có văn hóa đâu có bận tâm người khác
xin Thần, Phật cái gì, bởi vì đó là chuyện riêng tư và cá nhân. Thật ra những
kẻ lắng nghe người khác khấn vái, sau đó bài xích niềm tin của họ, chính xác là
một kiểu mật vụ và chỉ điểm về niềm tin và tín ngưỡng của dân gian, không khác gì
những tên mật vụ theo dõi những chuyện trong buồng ngủ nhà người ta.
Người ta
"hối lộ thánh thần" thì đã làm sao? Có làm hại cho cá nhân nào không?
Có làm hại cho xã hội không? Nếu không, sao lại là mê tín, dị đoan? Một nguyên
lý cơ bản của thời hiện đại là mọi người đều có quyền mưu cầu hạnh phúc cho
mình, nhất là mưu cầu đấy không gây hại cho bất kỳ ai. Sao phải ngăn cấm người
khác mưu cầu hạnh phúc cho họ với Thánh Thần?
Cách ứng xử với tín ngưỡng và với niềm
tin của người khác là một cách hữu hiệu lột mặt nạ những tên độc tôn tín
ngưỡng, những kẻ vô văn hóa và bọn đạo đức giả