Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

MỘT SÁNG BÌNH YÊN (tiếp nữa)

Tôi cho rằng đây là một thành
công của Chính phủ. Rất đáng ghi nhận. Bởi vì hai cuộc biểu tình này đem lại
nhiều ý nghĩa. Thứ nhất, đây là một thông điệp gửi tới Trung Quốc. Thứ hai, hai
cuộc biểu tình cho thấy người dân ủng hộ Chính phủ, tin tưởng vào Chính phủ.
Các thể loại kiểu Việt Tân không có chỗ đứng ở Việt Nam, bất kể cố gắng dây máu
ăn phần thế nào, cũng chỉ bẽ bàng và thất bại mà thôi.  Các thể loại thân
Tầu đã không phá đám được hai cuộc biểu tình. Thứ ba, tâm lý chịu kìm nén của
dân chúng được giải tỏa. Thứ tư, hai cuộc biểu tình cho thấy Đảng CS vẫn là lực
lượng chính trị duy nhất ở Việt Nam
có khả năng lãnh đạo và tập hợp quần chúng
.(copy từ blog Đông A)


Ngoài
việc nhận định giống như Đông A, Beo nói rõ thêm một vài điểm theo cảm quan của
mình.


Thứ
nhất, mọi thông điệp, đặc biệt là thông điệp mang tính tượng trưng, giàu ý
nghĩa tinh thần như cuộc biểu tình sáng nay, đối với Trung Nam Hải không có sức
nặng thực tế. Chúng ta nhẹ nhõm, thoải mái lòng khi hét vang phản đối Trung
quốc không đồng nghĩa, Trung quốc vì điều đó mà thôi gây hấn biển Đông. Những biểu
ngữ dù có  đanh thép cách mấy sâu cay
cách mấy cũng không bảo vệ được đất đai Tổ quốc, bảo vệ được ngư dân. Giải tỏa tâm
lý bị kìm nén chỉ là bước khởi đầu, sau đây nữa chúng ta cần một cái đầu mưu
lược và tỉnh táo.


Chứa
nhiều thứ trong đầu thế làm gì. Hẳn nhiên mưu lược để ta biết tiến thoái đúng nhịp,
để không lâm vào cảnh như nhạc sĩ họ Trịnh mà tiến thoái lưỡng nan. Tỉnh táo để
không cho ai lợi dụng tình cảm trong sáng của ta phục vụ cho ý đồ cá nhân họ. Ý
này Beo viết có lý của mình khi sáng nay, tại Hà nội, một vị nữ những muốn hướng
cuộc biểu tình vào…cảnh sát, bằng cách gào toáng lên đang bị đàn áp khi tỏ lòng
ái quốc. Nghe kể rằng, sau đó vị này còn …cắn một bác cựu binh khi ông có thái
độ phản ứng.


Sài
gòn sáng nay, chúng ta không đi lên cỏ không xả rác, chúng ta tôn trọng những
người đang thi hành công vụ và cố gắng tối đa không làm ách tắc giao thông, gây phiền
hà cho những người không  muốn xuống
đường cùng ta. Có một chính quyền nào dám phản bội lại những công dân như thế.


Sàigòn
sáng nay là một sáng bình yên.

MỘT SÁNG BÌNH YÊN

Sau một ngày thứ bảy bế ẵm ăn
uống với Nàng lao lực và lao tâm bằng tám lần canh giữ hòa bình thế giới, sáng
nay mình đã ngủ quên.


Choàng dậy khi phụ huynh nàng
ghé mượn cục 3G. Đã bảy rưỡi. Suýt đánh răng hai lần. Gần hai chục cuộc gọi
nhỡ. Tạch tạch hai phát liền vào cái rèm cửa cho chắc ăn máy ảnh còn pin còn
card. Kiểu gì cũng bị chặn đường. Ngần ngại dòm cái xe máy  mấy giây và quyết định ôm một bác tài đầu
hẻm. Cho em ra Nhà văn hóa Thanh niên.
Bữa nay có hội họp gì ngoài đó đông lắm cô ơi. Biểu tình chống Trung cuốc đó
anh. Vậy hả, biểu tình chi mất công, oánh thấy mẹ nó đi.


Tất cả các ngả dẫn vào lãnh
sự Trung quốc đếu cấm xe. Nắng quá. Anh
chạy lòng vòng xem  còn đường nào gần hơn
vào khu đó
. Ra tới góc Đồng khởi-Lê Thánh Tôn thì hòa vào đoàn người. Đông.
Dễ cũng vài trăm. Biểu ngữ toàn làm tạm bợ, ngôn ngữ khá ôn hòa. Ngang chợ Bên
Thành tạt vào tính mua cái mũ. Thấy một tốp khách du lịch Trung quốc đang được
hướng dẫn viên giữ lại ngay cửa không cho ra. Toàn người già, ngơ ngác.


Bọc qua chợ Bến Thành tới
Trương định. Ngang Tao Đàn mình dừng lại, đoàn dài đúng từ đầu tới cuối vườn
hoa, chỉ tính người đi bộ. Rất nhiều tốp học sinh mặc đồng phục đang cắm trại ở
đây. Một cô giáo ôm quây lấy mấy đứa trẻ con không cho nhìn đòan người đi qua.
Uh, có ai mà không muốn bình an yên ổn cơ chứ.


Ngang sứ quán Mỹ trên đường
Lê Duẩn, tốp dẫn đầu dừng lại. Hôm nay chủ  nhật, sứ quán mỗi một chú bồng súng.
Mặt xanh lè chạy qua chạy lại. Phía sau ai đó gào lên, tự lập thôi chờ gì Mỹ. Một
bạn cho chai nước, cô là cô Beo phải
không ah
, toét cười rồi nhao lên trước, không chờ mình xác nhận.


Ngang vườn hoa trước dinh
Thống nhất, đoàn người tẽ thành hai nhóm, hò nhau tránh đi lên cỏ. Mệt quá, rớt
lại cuối. Ai đó vứt vỏ chai nước suối, lượm lên và cầm mãi. Vướng tay không
chụp ảnh được đành dúi cái vỏ chai vào gốc cây.


11h. Cả 4 góc giáp tòa lãnh
sự đều bị chặn. Tuyệt đại đa số là thanh niên nên lúc này rồi mà vẫn khỏe dễ
sợ, hát rất to. Quốc ca, Việt nam Hồ Chí Minh, Lên Đàng, Nối vòng tay lớn…Gây
hấn nhất là đồng thanh cho qua cho qua.
Khi không cho qua thì …ngồi xuống.


Ngồi phệt trên vỉa hè, mấy
cái máy ảnh xúm lại chụp trong đó có tay máy… Phạm Xuân Nguyên. Mồ hôi nhễ nhại
kinh quá nên chả dám xáp vào ôm lấy nhau. Cả buổi sáng ngoài Nguyên chỉ thấy
một người quen nữa là bác Bình, nhà hàng hải học chủ một doanh nghiệp và là
người biên sọan từ điển hàng hải Việt nam. Thất lạc hết cái đám í ơi cả tuần
nay.


Đang viết



MỘT SÁNG BÌNH YÊN (tiếp)


Trước
cửa văn phòng hội cựu binh. Chắc nắng quá nên sáng nay thấy ít cụ già


Khẩu hiệu này chắc chắn làm
mấy chú Việt tân và các em cháu chú buồn vãi. Sáng nay mà các chú ló mặt chống
cộng chống chính quyền, thì bọn thanh niên nó lột truồng.






Việc này khó à nha.




Tôn trọng tuyệt đối người thi
hành công vụ





He he he






Mình khoái cái khẩu hiệu này
nhất








Không
một cọng rác sau khi đoàn tuần hành đi qua. Điều này là cực hiếm ở Sàigòn.

 

Lãnh
sự Trung quốc là tòa nhà màu vàng.



Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Một hành động không thể bào chữa

Copy từ Trương Thái
Du



Chắc ai cũng rõ tôi nói về
việc đoàn tàu Hải
Giám
của Trung Quốc cắt cáp khảo sát dầu khí Việt Nam trong vùng đặc
quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam, ngày 26/5/2011. Đây là một hành động đơn
phương hết sức nguy hiểm cho an ninh khu vực, cho sinh mệnh và đời sống hàng tỉ
con người, từ đại bộ phận nhân dân Trung Quốc yêu chuộng hòa bình đến nhân dân
Asean hiền hòa.


Uất ức, căm phẫn là những gì
đang trào ra trên màn hình máy tính của những cư dân mạng Việt Nam . Mong sao
tình cảm ấy được “quản lý” bởi những khối óc tỉnh táo. Thật vậy, cần phân biệt
rõ ràng người dân trên khắp địa cầu này ai cũng yêu chuộng hòa bình, người dân
Trung Quốc không bao giờ là ngoại lệ. Trong mỗi chính phủ, luôn tồn tại mâu
thuẫn giữa hai khuynh hướng “bồ câu” và “diều hâu”. Không gì dại dột hơn bằng cách
qua sự kiện này kết tội tuốt tuồn tuột, từ nhân dân Trung Quốc đến văn hóa và
toàn bộ nền chính trị Trung Quốc.


Nếu cụ Hồ đã làm như vậy với
người Mỹ, với nền chính trị Mỹ trong thập kỷ 60 thì đất nước Việt Nam có lẽ đã
không vượt qua được cuộc chiến tranh khốc liệt 1965 – 1975.


Một khía cạnh khác, không ít
cư dân mạng đang ra sức rủa xả chính phủ Việt Nam với những ngôn từ tệ hại nhất.
Vấn nạn ở đây là kẻ biết thì không nói và kẻ nói đa số không biết. Điều này rất
dễ dẫn đến hiệu ứng đám đông phản ứng vô tri dưới sự thao túng của những âm mưu
chính trị bẩn thỉu. Hãy đặt câu hỏi người dân Việt Nam sẽ khốn đốn thế nào nếu chiến
tranh xảy ra, ai là kẻ đang mơ ước hưởng lợi trên xương máu đồng bào mình,
chúng ta sẽ có ngay câu trả lời.


Nếu các bạn cũng như tôi, là
một người đi biển từng gắn bó nhiều năm với biển Đông, bạn sẽ kết luận ngược
lại với dư luận hiện nay trên mạng. Nghĩa là chính phủ Việt Nam ngày càng
mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn. Ít ai biết rằng từ những năm 1990 trở đi, hoạt
động trên biển của tàu thuyền Việt Nam thỉnh thoảng vẫn va chạm với
tàu chiến Trung Quốc. Có lần ở ngay cửa vịnh Bắc Bộ tàu hàng Việt Nam đã bị đại
liên bắn xối xả lên cabin vì đi quá gần nơi dầu khí Trung Quốc đang tác nghiệp.
Còn chuyện các tàu phục vụ khai thác dầu Việt Nam chạm trán với các tàu tuần tra
Trung Quốc thì có thể so sánh như cơm bữa. Người dân không biết. Báo chí im
lặng. Chính phủ hoặc cố nín nhịn hoặc tìm chưa ra cách giải quyết vấn đề. Những
câu chuyện chỉ truyền miệng nhau trong giới, nhiều khi tắc nghẹn vì bức xúc.


Chỉ có nhìn nhận sự việc một
cách thấu đáo, biện chứng và đầy đủ thông tin như vậy mới hiểu rằng phản ứng
tức thời và đồng bộ của truyền thông Việt Nam sau hành động ngang ngược của ba
tàu Hải Giám Trung Quốc là một trang mới, hướng đi mới của chính phủ Việt Nam
đối với Trung Quốc trong vấn đề biển Đông.


Cá nhân tôi luôn tin tưởng
chính phủ Việt Nam
biết cách hành xử để vừa đảm bảo bình yên cho nhân dân, vừa giữ được sự toàn
vẹn lãnh thổ. Tôi hy vọng đó cũng là khát khao lớn nhất của nhân dân Việt Nam hiện nay.