Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

TUỜNG THUẬT CHI TIẾT CUỘC HÁT NGÀY NHÀ BÁO

Trưởng phòng hành chính, bên
phải một đống bánh trái, bên kia hai đứa con loi choi, chân đạp lên một thùng
nước suối, loé xoé chỉ huy bọn fan cuồng. Ku được sai mua hoa vác đến một bó
dài ngắn  lổm ngổm, thế là châu đầu
lại  bó bó buộc buộc. Một đứa phát hiện 5
tiết mục mà có 4 bó. Con bé tiếp tân phát kiến quay vòng, đứa nào hát xong nộp
hoa lại tặng đứa kia. Coi hình minh họa để thấy các bó hoa được gói bằng báo
bằng giấy bao tập và có cả băng keo
chống gai đâm

.


Hát đầu tiên là ku Nguyên Vũ.
Ku này ban đầu mình đặt hy vọng nhiều nhất vì đến dăm bận nghe nó hát đám cưới,
kể cả đám cưới ku ngay dưới đây. Thế quái nào giờ chót phát hiện ra các bài ca
cách mạng đem đi thi thố, chả bài nào nó thuộc đến đầu đến đũa. Diva kia kìa,
hát sai lời còn bị vả cho sưng mồm. Chốt lại nó hát bài cũ không thể cũ hơn là
Bến xuân, zời ạ, bao nhiêu khiếm khuyết về giọng ca về nhạc lý nó bày sạch ra.


Bộ đồ mình nghi ku Huy Tường
này  thuê ở nhà tang lễ nào đó. Nó mà cao
thêm hai chục phân thì bỏ mình sang với Trọng Tấn. Giọng truyền cảm, mỗi khi
ngân lên cổ họng nó như có đến hai cây arché năm quãng tám. Vừa có chất opéra
vừa có chất dân ca thế vào chung kết là cái chắc.



Kinh nghiệm làm xếp lâu năm
tạo cho mình sự chịu đựng dẻo dai vô biên trước cái sự dẹo của mấy con chân dài
biết múa hát như con bé Minh Châu này. Phải cắt cử người canh cửa nhà hát không
cho…bồ nó vào vì nhìn thấy thằng ý là nó tắt tiếng. Mà thằng ý chả vào thì nó
cũng có lên được đâu.
Fan hua tay hò hét ủng hộ lạc
cả giọng còn nó nguyên nửa bài hát chỉ dòm lom lom vào một xó sân khấu.
Hát xong tay chân lạnh ngắt mặt mũi me mét, rõ tội.


Mọi sự công kích của cả cơ
quan dồn vào ku Cao Hải Hà vì nó là xếp phòng thế giới giải trí, chuyên công
kích bình bàn bọn ca chuyên
nghiệp. Sát giờ diễn mình còn hét nó đi cắt tóc. Trưởng phòng tiếp thị nhận xét
ku này giọng hát hao hao Tùng Dương và khẩu hình na ná Thanh Lam. Mình gật gù
50/50, là khả năng vào chung kết ấy chứ không phải giống Tùng Dương hay Thanh
Lam.


Nhìn sang báo bạn, mình lấy
làm hãnh diện vì gà nhà mình lắm lắm. Đua với toàn hàng khủng như VTV9 hay báo
Công an nhân dân cũng một mười một chả đến nỗi. Anh kia ở báo Diễn đàn doanh
nghiệp tự đệm ghita hát Em ơi Hà nội phố, tự dưng xuống xề ở câu  mảnh
trăng mồ côi mùa đông
và giật lên như rock chỗ nào nào kỉ niệm. Một chị ca cải lương, bài hát hơi hãi với trẻ con
đại khái một chiến sĩ cách mạng trước khi bị địch bắn xin ngừng bắn cho con bú
sau đó bị bắn trúng ti đầy sữa. Mình nghe chúng nó thì thào, phải chị Út Tịch không. Không, chị Út Tịch
là lai quần cũng đánh cơ
.


Hình minh họa là của  tay máy lừng danh Dư Hải, ghi rõ thế để thấy
mình không dìm hàng đứa nào.





Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

ĐANG ĐUỔI BẮT TÀU TRUNG QUỐC VÀ CHUYỆN XẢ XÌTRÉT

*** Khi Beo đang viết những
dòng này thì tàu hải quân ta đang đuổi bắt tàu Trung quốc. Sau khi vào vùng
biển ta gây hấn với tàu cá, đi ngang qua khu vực Việt nam đang rải cáp, bọn mất
dạy tiếp tục cắt cáp. Dân đã rầm rộ biểu tình, thủ tướng đã bày tỏ thái độ rõ
ràng hơn và  hiện giờ, tàu quân sự Việt
nổ máy. Sự thể tiếp theo ra sao, Beo sẽ tiếp tục cập nhật. Tuy nhiên blog 360
này mất dạy ngang bọn Tàu, vái trời entry này post nó chịu hiện lên.


*** Trưa cơm muộn vì nấn ná
chờ lũ ranh ca đi thi thố hát hò nhân
ngày
nhà báo hại về. Cả lũ cười râm
ran vì bài của khế nhà thơ với entry Son phấn của ku Haw. Đám phóng viên phục lăn
Beo khi nói trước đúng gần hết các ý khế nhà thơ sẽ biên ra, đặc biệt chi tiết
lôi cụ Hoàng Ngọc Biên vào. Chưa hết đâu, xem Beo có đúng tiếp không nhé, rồi
còn la làng bị trển nhắc nhở cảnh cáo
trấn áp nữa kia, dũng cảm đắp bồ nữa kia mà
trển
là ai cụ thể thì mập mờ mấp mé, cho nó Sớclốchôm…Không có cái vĩ thanh này,
ngang bằng  mẻ dũng cảm đầu tiên công
cốc?


*** Biên giọng miền Nam
nghe, vì cái tin này nói giọng Bắc không diễn tả hết được.


 Đọc bài “ CTN dâng hương tại Đền Xã Tắc, Quảng
Ninh” (Dân Trí á). Khùng hết chỗ nói, Lục gió quy y đi tu từ hồi nào zậy mà mặc đồ zàng, nếu
là phật tử thì phải là màu nâu / xanh xám – tùy cha nội theo phái Nga Mi or Võ
Đang or quận 4, ..


Mà đất Quảng Ninh hết nhân
tài rồi sao để dân ngoại tỉnh xía zô ba cái vụ này liên tục zậy ? Mà nữa, lễ hô
thần nhập tượng mắc zì CTN nhẩy zô cúng tế, xổ zọng miền nam “con thành tâm
cúng … zái .. “ thì bỏ mịa …,


 


Đang theo dõi vụ đuổi bắt tàu
Trung cuốc


Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

CÔNG DÂN MỚI TINH


Trong khi đàn ông, kẻ khúm
núm bên trong người xớ rớ bên ngoài và bố nàng dính mắt vào cuốn… truyện tranh thì
tổng các thể loại bà xớn xác tất tả. Bà ngoại phi lên chuyến chuyên cơ đầu
tiên. Chuyên cơ- đừng tưởng khoe mẽ. Chứ không chuyên cơ làm sao tha nửa đàn
gà, một thùng bồ câu, chục cân nếp, vô số rau củ quả chà bông. Bà nội, miễn
khách khí, xông ngay vào xử lý cấp thời. Riêng việc  tư duy làm sao để xếp hết khối thực phẩm đủ
cho 50 người ăn tuần lễ vào tủ lạnh, tốn ối nơron thần kinh chứ đùa. Các bà
thời @. Nhớ hôm ngồi sui. Khách, đặc biệt là 
mấy ông sồn sồn xúm xít quanh hai bà, hai anh sui và cô dâu chú rể, thộn
mặt đứng thừa thãi kề bên.


Nhà mình, một người mới vừa
ra đời.



Nhị nương trộm vía xinh, mắt
to mũi cao tóc rậm rịt nặng có hai ký rưỡi. Vừa thò cổ ra  đã hét và nút ti mẹ rất chi là chuyên nghiệp.



Chị Hai trước cửa phòng sinh
chờ mẹ và em bé.

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

PHẤN SON


CHÉP CỦA  CÁNH CUNG XANH
Vừa đọc xong bài của nhà thơ khế ngọt, đại khái nhà thơ tả về “live show” nhà thơ
và những người bạn trong buổi biểu tình sáng nay đã gặp sự “cản trở” của một số
then chốt Sài Thành. Cuộc “đối thoại” có vẻ như khá gay gắt, ý chúng tôi yêu
nước còn đám then chốt thì không, xổ toẹt ra là đám í sợ hãi nên ve vuốt khựa.
Ý chúng tôi đã tỏ thái độ thế thế, phản kháng với đám then chốt thế thế. Thẳng
ra chúng tôi dũng cảm, chả dũng cảm thì đã chả “đốp chát” với chính quyền. Và
hình như, thú vui cũng là niềm kiêu hãnh của không ít trí thức rồng
lộn hiện nay là vớ được những "mẻ" dũng cảm như thế.

Biểu
tình sáng nay
mình có mấp mé , vu vơ rằng mình có bị chút đỉnh phiền toái vào
sáng nay. Định sẽ không kể chuyện này vì mình thấy chả đáng, đó là câu chuyện rất
vặt vãnh so với cục diện chung của buổi biểu tình sáng nay và mình cũng chả dư
hơi mà đi đôi co với các thể loại quê mùa, ấu trĩ. Ấy là khi mình đang loay hoay
chụp ảnh thì một nường cỡ trên dưới 40 mặt trông quê một đống, mặc thường phục
(công an chìm?) bước tới kéo tay mình ra và hỏi em ở đâu? Việc gì chụp ảnh?
Mình chưa kịp giả nhời thì nường ngoắc ngay một giai khác xêm xêm tuổi cũng mặc
thường phục và giao mình lại cho giai này giải quyết. Giai này lôi mình đến
trước cửa thành đoàn, giai hỏi giấy tờ tùy thân mình móc chứng minh thư đưa
cho. Đang nói qua nói lại thì một giai khác ăn mặc chỉn chu lăm lăm đến
hỏi làm báo thì đã sự chấp thuận của ban biên tập chưa mà đến đây? Mình bảo đi
ủng hộ những người yêu nước thì việc gì phải xin ban biên tập? Giai này bảo đám
đó đi gây rối chứ yêu nước nỗi gì. Mình bảo mình thấy bình thường chứ chả gây
rối gì . Đứng nói qua nói lại một hồi, giai kia ghi lại số chứng minh thư
rồi giả lại cho mình. Hẳn nhiên nhận xong chứng minh thư thì mình lượn sang chỗ
khác.

Hẳn là, không thể nói là đoàn biểu tình không bị kiểm soát nhưng nhìn chung là những
người biểu tình vẫn tương đối thoải mái bày tỏ thái độ của mình. Họ mang cờ đỏ
sao vàng, đi qua một số con đường, lúc hô vang khẩu hiệu, lúc hát những khúc ca
truyền thống. Hẳn là với lực lượng an ninh khá dày nên không phải ai cũng cảm
thấy dễ chịu nhưng so với vài năm trước thì bầu không khí đó đã có sự thay đổi
theo một hướng cởi mở và tích-cực-hơn. Rõ ràng, ở lần này người ta nhìn thấy có
sự mở cửa ngầm của chính quyền VN cho đoàn người biểu tình. Nếu người có cái
tâm trong sáng và biết nghĩ về cái chung thực sự phải nhìn thấy được điều đó.

Khi bạn thấy được điều đó thì mọi sự cản trở bạn nó thành ra bé nhỏ và tầm thường.
Bạn thử hỏi lại rằng bạn đến đó là vì cái bầu không khí chung hay chỉ vì cá
nhân mình? Và khi lòng bạn không đủ rộng, bạn chỉ biết nghĩ mình là nhân
vật quan trọng, là nổi tiếng và chăm chăm đến việc người ta cư xử với
bạn ra sao. Nếu không được cư xử theo cách mà bạn  mong muốn thì y
như rằng bạn quay sang xổ toẹt vào cái bầu không khí ấy, bạn phủ nhận luôn
những tích cực của nó thì khác nào bạn tự tầm thường và bé mọn hóa chính mình.
Rất khó để hiểu khác rằng bạn đến đó để mưu cầu cho mình một điều gì
đó chứ không phải là lòng yêu nước bởi chả có lòng yêu nước nào lại chỉ
biết chăm chút cho cái cảm giác bản thân. Và điều đó lại càng không nên có
ở những bậc cha chú. Nói ra thì mang tiếng xấc xược nhưng cái khốn nạn cho đám
con cháu xứ này là có quá nhiều loại cha chú rất thiếu khả kính như thế. Mà nói
thật, trong những cái tên í thì tài cán gì lắm đâu. Ối giời, không dưới 2 vị
trong tốp í năm nào mà chả bám vào cụ Trịnh mà nhai đi nhai lại đến
mòn răng, mỏi lợi, mình nghe mà chán đến tận tủy.

Chuyện tốp nhân vật quan trọng-nổi tiếng kể trên bị dăm then chốt Sài
Thành gắt gỏng mình nhìn rất đơn giản. Chủ trương của chính phủ Việt Nam là hòa bình,
ổn định nhưng vẫn kiên định chủ quyền. Đấy! Nói thì nghe đơn giản thế nhưng
thực ra lại khó hiểu vô cùng bởi người xứ mình, khi đứng trước một khái niệm
thì thường là mỗi người sẽ hiểu theo một kiểu. Tỷ như như với khái niệm hòa
bình, ổn định thì tùy theo năng lực nhận thức mà cách hiểu về nó cũng khác
nhau, thậm chí chỏi nhau. Với chú này biểu tình ôn hòa cũng là một dạng của hòa
bình nhưng với chú khác thì chỉ được xem hòa bình khi trên đường chả có đám
đông nào tụ tập. Với ông A thì việc bày tỏ quan điểm, thái độ cũng chả làm ảnh
hưởng gì đến an ninh khu vực và hòa bình thế giới nhưng với ông B thì việc đó
cũng ngang với việc gây rối (như giai nào đó nói với mình về đoàn biểu tình
sáng nay) hay hòa bình chưa đúng “phương pháp”…Hay như Việt Nam muốn giải quyết
vấn đề biển đảo qua thương lượng, đàm phán, đa phương hóa thì với kẻ này thì đó
là sự lựa chọn khôn ngoan nhưng trong mắt của không ít người khác thì đó là dấu
hiệu của cái sự xu nịnh, hèn kém và cách giải quyết tối ưu đối với họ là phải mang
quân đáp trả kẻ thù…. Bi kịch ở đây dừng lại ở chỗ vài nhân vật tự cho mình là
những trí thức hạng sang vốn đã có ít nhiều thành kiến với chính quyền và muốn
được thể hiện thái độ theo kiểu của các vị nhưng không được rồi thành chuyện. Chấm
hết.

Ngẫm mà xem, trong khi đám thanh niên máu lửa như thế, họ vô tư phản đối và hồn
nhiên nhễ nhại mà không màng nghĩ gì cho mình trong khi một đám cụ già đi chống
Trung Quốc thì ít mà lo trưng trổ hình ảnh cá nhân mình thì nhiều.  Thế
nên đôi khi, sự dũng cảm cũng chả khác thứ phấn son để ai đó dặm lên mặt mình
mà mục đích rất gần với chỗ: họ sợ bị thời đại lãng quên.