Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

NHỮNG ĐIỀU KINH HÃI

Copy của Nhị Linh


Tôi ước mình đủ tài sức để bình luận về những điều kinh
hãi như là đội tuyển bóng đá nam của Việt Nam bị loại ngay từ vòng bảng một
giải đấu lớn, như là chuyện nhà đầu ngõ bán được những 500 triệu một mét vuông đất,
hoặc như là các hiểm họa vệ sinh thực phẩm khiến cho người ta nghĩ đến món thịt
bò (hay đuôi bò, lưỡi bò) là ớn, nhưng thật không may tôi chỉ được quanh quẩn
với mấy vấn đề văn hóa (giờ đây hay được gọi là “văn hóa-giải trí”).


Tôi cũng ước mình đủ thời
gian để xem cái hiện tượng báo lá cải mới manh nha ở Việt Nam tệ hại đến mức độ
nào, nhưng vì hơi bận rộn kiếm sống và còn phải đi uống bia nên tôi mới chỉ đọc
lướt qua được một ít, hiểu biết chưa dày dặn, chắc vì thế mà chưa thấy thấm
thía được nông nỗi nguy hiểm mà các tờ báo đứng đắn nghiêm ngắn gần đây dõng
dạc tố cáo. Chưa thấm thía, tôi chỉ rụt rè nêu lên nhận xét riêng của mình, là
hình như báo lá cải nước mình thực sự là lá cải, chứ không phải lá su hào, càng
không phải lá bồ đề lá diêu bông gì cả. Còn rụt rè hơn, tôi xin nêu nhận xét
thứ hai là đọc báo lá cải thấy rất buồn cười, chẳng biết sự hài hước ấy là được
tạo ra có chủ đích hay tình cờ mà gây buồn cười, nhưng nếu không bận rộn kiếm
sống và uống bia, dám chắc tôi cười to hơn và cười lâu hơn.


Chẳng hiểu làm sao phóng viên
báo nghiêm túc không viết buồn cười bao giờ, thế mà vài lần gặp họ đông đông,
tôi thấy rõ ràng họ nói chuyện rôm rả buồn cười lắm, nội dung câu chuyện theo
thiển ý của tôi còn lá cải hơn lá cải xịn. Vậy nhưng hễ cầm lấy bút viết (à,
nhấc tay gõ bàn phím) là y như rằng toàn chuyện đứng đắn, nghiêm túc, đầy đạo
đức, khuyên nhủ tận tình và say sưa giảng giải. Tôi thấy không có vấn đề lắm
khi nhìn thấy tên bài báo sặc mùi lá cải trên báo lá cải, nhưng thấy những tên
bài như “Một chuyện tình gây sốt” hay “Sao Harry Potter nổi tiếng nhưng không
sa ngã” hay “Lần đầu tiên…  của Jenni Trang Lê” trên mặt một tờ báo chưa
từng dính tiếng lá cải thì tôi nghĩ thà mình đi uống bia còn hơn, dẫu có nguy
cơ gặp nhà báo và trở thành đối tượng bị phê phán trong một bài được giật tít
“Lần thứ 1043… của XYZ”.


Có vẻ như đã thị trường, đã
lá cải mà thị trường thật, lá cải thật thì lại hóa thành đứng đắn, và sẽ là
không đứng đắn nếu làm lá cải mà không ra lá cải, hoặc không định lá cải mà cuối
cùng lại thành lá cải; hình như không ai chập mạch đến mức ngồi xổm ăn trứng
vịt lộn trên vỉa hè mà lại đòi chủ quán đưa khăn vuông kích cỡ chuẩn 38 xăng ti
mét mỗi chiều để đặt lên hai đùi.


Cô ca sĩ nào đó hát “Em có một ước ao, em có một khát
khao” trở thành luôn hiện tượng “té ghế” báo chí thuộc phe đứng đắn um xùm cả
lên, còn tôi thấy kinh hãi khi nghe lời ca của nhiều nhạc sĩ không bị xếp vào
hàng ngũ “té ghế”, chẳng hạn như của một nhạc sĩ hiện nay rất hot: “dù
chỉ một lần khi anh được nói với em, rồi hẹn em đi chơi và hứa đi xem phim, này
người ơi biết anh chờ mong”, và nói vô phép, có những câu thậm chí còn hơn té
ghế như “Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ” vân vân và vân vân. Nhạc sĩ Nguyễn
Vĩnh Tiến từng miêu tả nhạc của mình và nhiều đồng nghiệp của anh rất chính
xác: “có sợi rơm khô”. Các nhạc sĩ của chúng ta tạo ra không phải một mà nhiều
sợi rơm khô rất khó nhá.


Tôi uống thêm liền mấy cốc bia để rón rén nêu lên những sự
kinh hãi nữa (cũng hãi, thế nào cũng bị ghét lắm), như là nhà phê bình mơ có
trại sáng tác đã nhắc tới ở bài trên số tuần trước; như là đi xem triển lãm sắp
đặt của một họa sĩ trẻ không phải không có chút tiếng tăm mà thấy ngay bản sao
tác phẩm mình vừa nhìn thấy hai tháng trước trong một chuyến đi nước ngoài; như
là thấy mấy nhà văn nổi tiếng cả ngày ôm lấy laptop trả lời “còm”, hồi
đáp cả những “còm” thuộc dạng “póc tem nha”, mà câu trả lời nào cũng xứng đáng
xếp hàng chung với trao đổi ở Quốc hội về mức độ vô vị và gây buồn ngủ; như là
đọc một tản văn nào đó của Lê Hoàng viết trong vài năm trở lại đây: sau một
quãng vừa đanh đá vừa duyên dáng giờ đây Lê Hoàng trở nên giống bà mẹ chồng có
quá khứ nhiều bất hạnh đã quá tuổi hồi xuân, và gần đây Lê Hoàng lên báo tuyên
bố báo chí phải hấp dẫn bằng trí tuệ (bia, nhất định lại phải bia thôi!); như là
xem ảnh chụp của những người hay được gọi là nhiếp ảnh gia, giờ đây đông đảo
đến không tưởng tượng nổi.


Điều kinh hãi nhất mà tôi
nhận ra là để kể ra được những thứ trên đây, tôi đã uống hết một can bia Hà Nội
mua tận gốc, số 183 phố Hoàng Hoa Thám. Cứ thế này, khéo mà tôi sớm kinh hãi cả
bia.

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

LINH TINH MÀ KHÔNG LINH TINH

hong ho: chị thất vọng về cuốn
mới của Minh quá


Cao Hai Ha:  mấy hôm nay em bị tẩu hỏa


Cao Hai Ha:  ba cái vớ vẩn lăng nhăng


hong ho: không sao


hong ho: miễn là chú viết
lách đều là OK


hong ho: trong hàng nghìn thứ
linh tinh đất cát


hong ho: thể nào rồi có ngày
cũng vỡ ra được cục ngọc hay cục vàng trong ấy chú ạ


Cao Hai Ha: em còn thấy tội


Cao Hai Ha: chứ ko em phang
cho ông Lập một bài


Cao Hai Ha: ít ra thì ông í
có chất hơn lão Quân


Cao Hai Ha: có điều cứ luẩn
quẩn


hong ho: hai đẳng cấp khác
hẳn nhau


hong ho: một thằng bất tài
dùng mồm mép (với tí duyên ăn nói)


hong ho: trống lỏng không có
gì trong đầu đâu


hong ho: trên thông thiên văn
dưới tường địa lí thứ gì cũng biết nhõn một tí lòe loẹt trình diễn


hong ho: thua rất xa đám Bùi
chát Lí đợi thậm chí thua cả đám con Boo con Lan tính về đường thơ thẩn nghệ
gừng tử tế


hong ho: cha Lập thì khác


hong ho: rất ý thức về mình


hong ho: sâu sắc tài hoa
nhưng đang phải kiếm cơm


hong ho: đúng kiểu bắc kỳ


hong ho: chấp nhận hạ mình vì
miếng cơm


hong ho: chứ chị tin ai chứ Lập
lão biết rõ lắm về đám thằng Quân


Cao Hai Ha: chán chị nhỉ!


hong ho: vui chứ chán gì

CHIA TAY HOÀNG HÔN

*** Lịch sử 30 năm làm nghề
của mình chỉ gặp  hai nhân vật (hàng
nguyên thủ- chứ thấp hơn thì vô số), nói cả tiếng đồng hồ mà không thể tóm tắt
ý gì để ghi lại. Dĩ nhiên khi họ nói vo, còn đọc  giấy biên sẵn không thể tính là họ nói.


Người đầu tiên là Lục Gió.
Lịch sử văn chương tiếu lâm Việt không thể thiếu tên bác với những câu thành thành
ngữ hài để đời. Dạo còn ở thành phố, trong một lần gặp gỡ cuối năm tại Hội nhà
báo, bác nói với âm điệu hô khẩu hiệu, chúng ta phải tấn công truy tận gốc trốc
tận ngọn bọn…hát nhép. Mình đã
vẽ  cái mồm ngoác ra cười khi ghi câu ấy
trong sổ tay. Tại sao bác ghét bọn hát nhép thế, mình không biết và tại sao lại
có bọn hát nhép trong  bài phát biểu chúc
tết các nhà báo, mình cũng chịu, đến giờ vẫn chưa thể giải thích.


Cách diễn đạt nửa chân thật
nửa dân dã của Lục Gió rất hợp với những người làm mặt trận. Mình chứng kiến
  bác Việt kiều, đàn ông nhé, mà nước
mắt chứa chan khi nghe Lục Gió nói chuyện. Chủ tịch FIFA  là vị trí quyền thật lực giả trong cơ cấu tổ
chức nhà nước. Suốt thời gian tại vị, Lục Gió không có thật cả hai. Đóng góp
lớn nhất của bác là góp phần (không nhỏ) trong việc mở rộng ra và thắt chặt thêm
các mối quan hệ đối ngoại trên quan điểm chủ đạo, bất chấp bạn thù thân sơ,
miễn mang nhiều tiền về cho dân cho nước là OK chơi luôn.  Riêng lĩnh vực 
nội chính trong quốc nội, nơi chỉ quan trọng cái nói chứ không để tâm cách
nói, bác thất bại toàn phần. Bác mang nhiều hơi hướm dân chủ như khoái cho báo
chí nói thẳng nói thật nói bạt mạng nhưng, có lẽ do không ai ghi được xem ý
chính bác định diễn đạt là thẳng thật hay bạt mạng nên khi đem thực thi, nó loạn
đả xà bần lên hết. Bởi vậy, tuy đồng niên, đồng tham vọng bỏng cháy nhưng cái
ghế Jerome Valcke
đã thuộc về Lú đại nhân với số đông áp đảo ủng hộ. Bác
đành chia tay hoàng hôn.


*** Cuộc chia tay hoàng hôn
của bác Khỏe muộn đúng… 10 năm. Ở vị trí quyền thật lực thật, một cái gật hay
lắc đều có thể làm ngả nghiêng vận mệnh quốc gia thì bác ngay ngay đơ đơ.
Bác không có lỗi vì ngay từ năm 1 kì 1, quốc dân
đồng bào đều biết rằng bác được cơ cấu như cái đĩa cân, thành phần không thể
thiếu trong  một bàn cân nhưng vô dụng thế
nên vô hại.
Vị trí này đòi hỏi thông tuệ  lí luận vào hàng nhất
nước, đặc biệt ở một quốc gia đang mò mẫm tìm con đường phát triển như Việt
nam.  Bác chỉ là cán bộ lâm nghiệp mạn ngược, chỉ nghĩ được chuyện
trồng cây gì nuôi con gì. Thế nên,  lỗi lại càng không thuộc về
bác.
Thành
tựu lớn nhất bác để lại là đưa được quý tử vào con đường chính trị. Người kín
tiếng trả lời ậm ừ… thì hiền lành.
Một cựu tổng biên tập biết rõ vì thân cận thì phang luôn biết mẹ gì đâu. Mình tuyệt nhiên chả biết gì sất nên chép lại nhời
người khác mô tả thế.


Câu thành ngữ mở
trồng cây gì nuôi con gì kể trên  cũng là câu nói vo duy
nhất trong 10 năm vì bác vốn cẩn thận, đến chúc
mừng năm mới các đồng chí
cũng đọc từ giấy biên sẵn. Bác không
phải là nhân vật thứ hai mình kể, ở đầu bài.


Rất nhiều khả năng nhiệm kỳ
này sẽ sửa hiến pháp 92, trong đó có điều cực kỳ quan trọng là sáp nhập hai ông
Valcke và Blatter vào chung một chỗ. Việc ấy sẽ được thực thi vào giữa hay cuối
nhiệm kỳ?. Câu hỏi hay à nha, tha hồ đề tài cho các  bloggers háo chuyện chính trị chém gió dài
dài.

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

FATHER (of) MONKEY

Một dúm người, lồng lộn bộc lộ
lòng yêu nước theo kiểu chả giống con giáp nào là hễ sáng chủ nhật thì đi biểu
tình. Beo khuyên nè, tuần tới nên chuyển địa điểm biểu tình sang sứ quán Inđô
đi, vì thằng chủ tịch Asean này dứt điểm không chịu đưa vấn đề tranh chấp biển
Đông vào nội dung cuộc họp cấp cao kia kìa.


Xưng danh trí thức, biết thừa biết mứa là hành động không mang lại bất cứ hiệu quả gì, vẫn hùng hục
đâm đầu làm quá dân chân đất mắt toét. Ấy là nói hành động các chú
tô vẽ lên
mình là bảo vệ tổ quốc, chứ đến giờ này lòng dạ thật của các chú phơi hết ra rồi,
nó đi một nhẽ khác.


Các chú muốn chứng minh cho
bọn ngu dân thấy, chính phủ này hèn nhát bán nước chứ gì? Sao không kiếm cái
bằng chứng xác thực mà trưng ra, thay vì tự biến mình thành những thằng hề
trình diễn định kỳ vào sáng chủ nhật và ngày càng nhạt toẹt.


Beo khuyên nữa nè, tuần sau
có đi biểu tình nhớ uống bò húc đi bata để chạy cho nhanh, chứ công an, không
chỉ cho ra Mỹ đình thả xuống, mà sẽ tống thẳng vô trại giam nằm đếm kiến tối
thiểu ba ngày đấy. Các chú cũng không thuộc diện nổi tiếng thế giới nhờ đi tù được
đâu, bất quá thì mấy anh bờ bờ cờ tiếng Việt, RFA khua chiêng thủng gõ mõ vỡ
cho thôi. Lời khuyên cuối: mượn cái áo chống Tàu,
nó có điểm lợi  bất cập hại vô số kể cho mưu đồ mây chú. Chi bằng phơi thẳng ruột gan ra, đỡ hèn và hề.