Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

THÔNG TIN CHUẨN VỀ ĐÊM NHẠC CHẾ LINH

Đăng trên báo Tiền
phong hôm nay. Bài của DPVinh.


Đêm 21-10 ở Trung tâm hội
nghị quốc gia, có lúc Chế Linh cúi người xuống phía hàng ghế khán giả, hỏi:
“Bây giờ khán giả muốn Chế Linh ca bài gì?”


Anh bạn ngồi hàng trên tôi
gào lên: “Mùa xuân của mẹ!”. Chế Linh nghiêng tai một lát rồi nói:
“Chế Linh nghe rõ khán giả bên này nói Mùa xuân của mẹ và bên này Thành
phố buồn
, Chế Linh xin hát Thành phố buồn Mùa xuân của mẹ
chưa được cấp phép, xin hẹn anh dịp khác khi đã được cho phép”.


Có lẽ vì danh mục bài được
cấp phép không nhiều nên Chế Linh hát cả những bài không hề là tủ của anh như Hòn
vọng phu
(Lê Thương), Đêm đông (Nguyễn Văn Thương). Điều này có
thể thỏa mãn giới chuyên môn, giới tò mò, chứ khán giả khó tính như chị Vĩnh Hà
bạn tôi (chung cư Hà Thành, Thái Thịnh) nhất định “không chấp nhận” vì “không
phải Chế Linh”.


Trên mạng có clip Chế Linh
trong một lần biểu diễn cho kiều bào ở Nga cách nay vài năm, kể chuyện vì sao
anh sửa ca từ, bỏ đi phần lời chống miền Bắc của bài Nó. Những ca từ
nhạy cảm của Trên bốn vùng chiến thuật cũng đã được chỉnh sửa, chẳng
còn màu sắc chống phá ai nữa.


Cứ cho rằng đây chỉ là động
thái nhằm dọn đường cho sự trở về (lần đầu vào năm 2007), cũng là cố gắng đáng
ghi nhận của ca sĩ này, cùng với nỗi niềm đau đáu cho văn hóa Chăm, dân tộc
Chăm. Anh cũng trả lời đơn giản, thuyết phục khi báo chí hỏi “còn khúc mắc gì
với đất nước”.


Bản thân giọng hát này từng
không được chính quyền Việt Nam
cộng hòa tung hô, từng bị cấm vào năm 1972, do e ngại âm hưởng bi quan của nó
ảnh hưởng tới lính tráng. Những người theo trường phái này gọi trại là “Chế
Linh- Lính Chê”. (Còn ở miền Bắc thập kỷ 80, bài Chiều biên giới -
tuyệt bút của Trần Chung từng có lúc bị coi là nhạc vàng, bị hạn chế phổ biến:
“Chiều biên giới em ơi/ có nơi nào xanh hơn, như chồi non cỏ biếc như rừng cây
của lá…”).


Dù sao mặc lòng, không ai phủ
nhận Chế Linh là giọng ca vàng bolero có một không hai, không phải vô cớ có sức
sống bền bỉ trong khán giả đến thế.


Đêm Chế Linh ở Mỹ Đình tháng
trước kết thúc lúc hơn 11h, gần tiếng đồng hồ sau, hàng đoàn xe hơi vẫn cắn
đuôi nhau gây ách tắc. Phần đầu của chương trình, Chế Linh hát và diễn hơi căng,
không hiểu do hệ thống trang âm tệ, hay vì ca sĩ quá xúc động trước lượng khán
giả có thể nói là “như mơ”. Càng về sau anh hát càng hay hơn hợp lý hơn, với
cao trào Nụ cười chua cay cùng ba con trai Chế Phi, Chế Phong, Chế
Khang.


Nếu như Tuấn Vũ được diễn
ròng rã ở Nhà hát Lớn Hà Nội, Thanh Tuyền ở Cung Văn hóa Hữu nghị, Nguyễn Cao
Kỳ Duyên đâu cũng thấy, thì việc Chế Linh được hát ở Mỹ Đình không quá khó hình
dung. Đi đâu rồi cũng trở về! Và đến như Phạm Duy còn trở về hoành tráng thế. Tuy
vậy, không hiểu sao nhà tổ chức của anh lại phạm những sai lầm không đáng có
như xin phép một đằng quảng cáo một nẻo, hát một số bài chưa được phép…


Hôm đó ở Mỹ Đình, Chế Linh tỏ
ra rất biết giao lưu với khán giả, cả cách anh “xin phép cho ba cháu ra chào
quí vị”, cách anh cảm ơn khán giả tặng hoa (khán giả nam nồng nhiệt hơn nữ, lạ
thế)- cho thấy bản lĩnh sân khấu dày dạn. Tuy nhiên, như đã nói- âm thanh quá
tệ, chát chúa, chỉ đến khi Tuấn Ngọc hát mới đỡ. Những tiết mục nhảy múa thì
chẳng mấy ăn nhập.


Mở đầu, khán giả chờ đợi
giọng hát ngọt ngào cất lên một câu “tủ” thay lời chào, thì hai MC lại sớm xuất
hiện. Đức Huy không nói về Chế Linh mà lại chuyện trẻ dai đẹp lâu của Kỳ Duyên
(tình huống thường thấy trên các chương trình Paris By Night), còn Kỳ Duyên
toàn pha trò kiểu “bí quyết làm đẹp của tôi là mỗi năm căng da mặt hai lần và
hút mỡ bụng một lần”. Vé, thẻ báo chí, băng rôn quảng cáo chương trình đều “có
vấn đề” về văn hóa- lỗi này hy vọng không phải của Chế Linh?


Để được trở về trong hạnh
phúc, sung sướng mà hát “Mười năm cách biệt tưởng tình đã cũ/ Mây bay bao năm
tưởng mình đã quên”, Chế Linh có lẽ khỏi cần đến những MC nhất định cũng phải
bê “ở bển” về mà lại không tự làm mới; không cần âm thanh hạng nặng mới mong đến
được người nghe ở nơi xa nhất khán phòng.


Chăm chút kịch bản hoàn hảo
hơn, và tránh những phiền phức hệ lụy không đáng có. Đừng làm khó nơi đã rộng
lòng với anh, mới mong một sự trở về trọn vẹn- xứng với chờ đợi của khán giả.
Còn nhà quản lý, sai đâu chỉ nên phạt đến đấy- nói như Cục trưởng Cục Nghệ thuật
Biểu diễn Vương Duy Biên. Bởi làm lớn chuyện e lại giảm đi mục đích tốt đẹp ban
đầu. Nghe đâu khả năng Chế Linh được Hà Nội cấp phép lại- không khó khăn lắm.


 


 

THÁP TÙNG NGUYÊN THỦ

 Theo báo Asahi, chính phủ Nhật Bản đã quyết
định theo hướng tiếp nhận y tá và hộ lý từ Việt Nam .
Thủ tướng Yoshihiko Noda sẽ hội đàm và thỏa thuận với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
về vấn đề này trong chuyến thăm Nhật Bản của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.


 


Trong các chuyến công du nước
ngoài, trừ khi nguyên thủ đi bằng máy bay thương mại, còn nếu đi chuyên cơ bao
giờ cũng có rất đông phóng viên tháp tùng theo. Vậy nhưng thông tin trên các
mặt báo, lên quan đến hoạt động của nguyên thủ hầu hết copy bản tin phát ra từ
TTX. Có bạn cả đời chưa bao giờ mon men đến được gần nhà khách VIP A các sân
bay, còn phán như đúng rồi, báo chí lề phải phải viết theo chỉ đạo nên chép i
sì nhau.


Chưa thấy quan tài, chưa đổ
lệ.


Tháp tùng nguyên thủ là tác
nghiệp cực kì vất vả, thậm chí có thể nói vất vả nhất so với tất cả các hoạt
động khác của phóng viên nội chính.


Chuẩn bị hạ cánh giày áo đầu
tóc tề chỉnh. Nữ khổ hơn nam, vì com lê thường gắn chặt với giày cao gót, thấp
lắm cũng phải 5 phân. Máy bay lịch kịch đường băng máy móc đã trên vai đứng sẵn
ở cửa sau. Cửa mở. Phi xuống hết tốc lực có thể. Thảm đỏ trải xong là lúc đã
sẵn sàng ở đúng vị trí quy định trong những ánh mắt gườm gườm của an ninh nước
sở tại. So ra, an ninh mình hiền nhất thế giới chứ các nước, nói chẳng ngoa còn
cái lưng quần cũng bị soi xét. Lịch trình nguyên thủ dày đặc và chính xác đến
từng phút.


 


Cơm cái đã, biên tiếp

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

NHÀ BÁO @

Không ít bloggers tung hô, thời của nhà báo chuyên nghiệp sắp tàn. Blog, facebook, youtube…muôn năm. Ngay một người Tây học, điềm đạm như nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn, cũng còn hô vang như thế.


Lấy hai ví dụ: clip con trai tỉ phú Phạm Nhật Vượng tỏ tình, của một nhà báo @ 13 tuổi, và gần nhất là hơn 4 phút cảnh bệnh viện Đặng Thùy Trâm đòi bảo hiểm y tế mới chịu mổ ruột thừa (đã vỡ) cho bé 10 tuổi của nhà báo @ lớn hơn, một sinh viên. Nếu như vụ con trai tỉ phú chỉ nhắm vào một cá nhân và có phần vô thưởng vô phạt thì vụ  có tiền mới mổ xúc phạm cả một tập thể và mang dụng ý rất rõ ràng khi cắt cúp clip cho đúng với chủ đề lên án bệnh viện.


Không phủ nhận những mặt tích cực của  các nhà báo @, chí ít góc độ số lượng. Có ba đầu sáu tay nhà báo chuyên nghiệp cũng không cách gì phủ khắp các hang cùng ngõ hẻm của đời sống xã hội. Tuy nhiên, nhà báo @ bị giới hạn bởi góc nhìn thiển cận (chữ này hiểu theo nghĩa nguyên thủy không mang hàm ý xấu) một sự việc và, cái này mới quan trọng, @ không bị ràng buộc bởi các định chế nghề nghiệp như chuyên nghiệp. Viết, chụp, quay, bằng bất cứ loại ngôn từ gì thoải con gà mái rồi tung lên mạng sợ cóc khô bố con thằng nào. Nhà báo chuyên nghiệp (kể cả ẩn danh), ngay trên không gian tự do này, blog của họ cũng vẫn có những độ tự kiểm soát nhất định, tự lường tính trước đường biên của sự rắc rối thậm chí nguy hiểm (không chỉ cho riêng mình).


Một điều nữa khiến @ không thể phủ nhận được chuyên nghiệp, cho dù bọn chuyên nghiệp có lếu láo cách mấy: @ chỉ phản ánh sự việc tại chỗ, theo chiều từ dưới lên, không thể thực hiện được một thao tác nghiệp vụ khá đơn giản: truyền tải các phản biện hay thông điệp, chiều  từ trên xuống. Quay clip có tiền mới mổ  tung lên mạng, ai quanh đó cũng có thể thực hiện được nếu có 1 cái điện thoại và biết sơ sơ vi tính. Tuy nhiên, chánh phó sở y tế hay giám đốc bệnh viện nói gì, thì phải nhờ đến mấy bạn chuyên nghiệp. Riêng vụ này, binh tình hình đã nhờ đến cả công an thì xem chừng nhà báo @ này chắc chắn sẽ nhận hậu quả từ việc, hướng dư luận hiểu sự việc theo …ý của mình thay vì theo sự thật khách quan.


Quay lại hai ví dụ trên, việc nhà báo chuyên nghiệp  tiếp tay cho nhà báo @  xúc phạm tập thể y bác sĩ bệnh viện Đặng Thùy Trâm hay bị lỡm bởi một cô nhóc (và sẽ còn bị lỡm dài dài), nó cho ra một đáp số gì? Cái này thuộc một ca khó chữa khác, biên sau.


còn

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011

Hãy đứng về phía ông ấy! (Beo đứng về phía bạn này))

Copy từ  bạn này


 


Hơn một tháng nay, hình ảnh Bộ trưởng GTVT mới nhận chức Đinh La Thăng đầy các mặt báo, cả khen lẫn chê, đồng tình lẫn phản đối những gì ông nói, ông làm. Dường như hầu hết những khen chê ấy đều “hơi quá”-nghĩa là không thật đúng với mức độ sự việc thật. Người Việt có thói quen là nếu thích hoặc đồng tình khì khen vống lên, ngược lại nếu ghét hay không đồng tình thì chê chẳng ra gì.


Để có một cái nhìn công bằng, hãy sơ lược một chút về bức tranh của ngành GTVT trước khi ông Thăng ngồi vào cái ghế Bộ trưởng.


Cuối những năm 90, cùng với sự bùng phát về sống lượng xe máy, sau đó là ôto tham gia giao thông trong khi cơ sở hạ tầng không được  cải thiện gì mấy, tai nạn giao thông đã trở thành một vấn đề nhức nhối. Tháng 7 năm 2002, Tiến sỹ vận tải Đào Đình Bình nhận chức Bộ trưởng, số người chết vì tai nạn giao thông gần 13 ngàn người/năm. Lúc đó, Bộ GTVT ngoài chức năng quản lý nhà nước còn ôm thêm khoảng hơn 80 Tổng công ty và hàng loạt các PMU – Ban Quản Lý dự án. Xét về luật, các PMU này là các quái thai vì nó không phải là cơ quan quản lý nhà nước mà cũng chẳng phải doanh nghiệp. Các PMU là “tác phẩm” của ngành GTVT đầu những năm 90- thay mặt nhà nước quản lý các dự án GTVT với số vốn đầu tư khổng lồ. Đến thời ông Bình, nó bắt đầu có dấu hiệu phát bệnh và đã có nhiều ý kiến nên chuyển các PMU thành doanh nghiệp, hoạt động theo Luật doanh nghiệp. Những kiến nghị đó đã không được tiếp thu. Được trao quyền hành quá lớn trong khi thiếu cơ chế quản lý giám sát chặt chẽ, hệ quả tất yếu là tiêu cực tại các PMU mà trong đó PMU 18 là vụ đình đám nhất. Ông Bình phải rời ghế Bộ trưởng GTVT tháng 6/2006.


Đến thời ông Hồ Nghĩa Dũng, nghành GTVT cũng chẳng có gì đột biến. Từ năm 2000 đến 2009, mỗi năm số lượng xe máy tham gia giao thông tăng đều khoảng 2.2 triệu chiếc, oto các loại khoảng 800 ngàn chiếc, trong khi cơ sở hạ tầng giao thông gần như không cải thiện gì mấy. Dù đã làm tốt việc vận động người dân độ mũ bảo hiểm nhưng số người chết vì tai nạn giao thông chưa năm nào thấp hơn 11.5 ngàn người, nghĩa là hơn 30 người chết mỗi ngày. Thêm vào đó, tình trạng ùn tắc giao thông tại hai thành phố lớn Hà nội và TP HCM đã “tệ hơn bao giờ hết”. Trong bối cảnh đó, ông Hồ Nghĩa Dũng đã đề xuất giải bài toán giao thông bằng Đường sắt cao tốc với hơn 50 tỷ tiền ông Tơn trong khi đất nước chưa kịp phục hồi từ khủng hoảng kinh tế. Nếu như không có những cái đầu tỉnh táo tại Quốc hội, đất nước đã một phen lao đao.


Ngay từ khi nhận chức ông Thăng đã xác định giảm tai nạn giao thông và giải quyết ùn tắc giao thông là mục tiêu hàng đầu. Ông bắt đầu nã những phát đại bác đầu tiên. Hơn một thập kỷ, mỗi ngày chứng kiến hơn 30 mạng người chết trên đường, người dân quen dần với chuyện chết chóc ấy và xem như bình thường. “Phát đại bác” của ông Thăng ít ra là liệu pháp shock, giúp ngươit ta thức tỉnh và nhận ra ùn tắt giao thông, tai nạn giao thông hiện nay là không bình thường, là một vấn đề cấp bách cần giải quyết.


Người ta không sai khi cho rằng, việc thay người tại trận, đuổi nhà thầu… là nhằm gây tiếng vang. Nhưng chắc chắn đó không phải là kiểu "làm event” của Nguyễn Thiện Nhân. Những ai từng làm trong nghành dầu khí đều không lạ với kiểu quyết định tức thời của ông. Trong một cuộc họp tại một dự án của ngành dầu khí có ông Thăng (lúc đó là Chủ tịch hội đồng thành viên PVN) tham dự, Giám đốc dự án –một người mình quen- phàn nàn rằng Nhà thầu EPC (cũng là một công ty cháu của PVN) làm không có quy trình bài bản. Ông bảo “thế thì cậu nên về phía Nhà thầu để làm cho nó bài bản”. 48 giờ sau anh kia trở thành Giám đốc dự án phía Nhà thầu. Ghế xoay 180 độ!


Rồi một lần khác, trong một cuộc họp tai công trường, ông bảo phải thay Giám đốc dự án. Một tuần sau Giám đốc dự án của Nhà thầu Hàn quốc về nước, một người mới qua thay, tiến đọ dự án được cải thiện. Phong cách của ông là muốn làm dứt khoát, muốn thấy sự thay đổi ngay lập tức.


Nhìn ở góc độ nhà quản lý, người ta có phần đúng khi cho rằng phong cách tướng quân của ông chỉ phù hợp để làm một Chỉ huy công trường chứ không phải làm Bộ trưởng. Bộ trưởng điều khiển hành vi xã hội thông qua các văn bản pháp quy chứ không phải bằng mệnh lệnh. Tuy nhiên, giải quyết một vấn đề lớn tồn tại hàng thập kỷ nay như tai nạn và ùn tắc giao thông, một “nhà quản lý sa-lông” sẽ không làm được, cần có một gương mặt rất quyết đoán, dám làm mạnh tay, dám “vượt rào” nếu thấy cần thiết. Ông Đinh La Thăng hôm nay đang làm người ta hy vọng về một gương mặt như thế. Cũng như không thể phủ nhận vai trò sự quyết đoán của Nguyễn Bá Thanh trong sự tươm tất về mọi mặt của TP Đà Nẵng hôm nay. Dĩ nhiên, tấm huy chương nào cũng có hai mặt.


Giải quyết vấn đề giao thông hôm nay không phải là việc một sớm một chiều, ít nhất cũng phải mất nhiều năm nếu có lộ trình tốt. Khó có thể nói một người như ông Thăng không hiểu chuyện đó. Có thể ông đang tìm một những giải pháp có hiệu ứng tức thời dù rất nhỏ để tạo sự đồng thuận trong nhân dân, như là trận mở màn giòn giã, tạo niềm tin cho một cuộc chiến trường kỳ. Những giải pháp của ông Thăng hôm nay có thể là chưa đúng, chưa phải là tối ưu. Nhưng ít ra ông đã nhìn thẳng vào thực trạng tai nạn và ùn tắt giao thông, muốn giải quyết nó một cách triệt để, không ngại va chạm. Như thế đã là điều đáng hoan nghênh. Có thể nhiệm kỳ này ông không giải quyết triệt để được, nhưng ít ra nó cũng tạo ra một sự mở đầu về tinh thần để người kế nhiệm ông tiếp tục công việc khó khăn này.


Những người tự cho là giỏi hơn, biết giải quyết bài toán giao thông tốt hơn ông Thăng, thay bì dè bĩu hay săm soi những gì ông nói, ông làm hãy tìm hiểu thật kỉ các khó khăn của ngành giao thông hiện nay, đề xuất một giải pháp tòan diện gửi ông ấy. Còn nhớ cách đây hơn một năm, khi có manh nha dự án Đường sắt cao tốc, một kỹ sư đường sắt đã gửi bản kiến nghị phân tích thay vì làm đường sắt cao tốc nên cải tạo tuyến đường sắt hiện có. Kiến nghị đó không được ngành đường sắt tiếp thu, nhưng đấy là việc làm của một người trí thức có trách nhiệm.


Đối mặt với thực trạng hơn 30 người chết mỗi ngày trong hơn một thập kỷ qua và nạn ùn tắc giao thông hầu như hàng ngày tại các nút giao thông quan trọng tại Hà nội và TP HCM, ông Thăng tự nhận là Tư lệnh trong cuộc chiến. Thay vì đứng ngoài quan sát rồi buông những bình luận như đang xem một trận đá bóng giữa hai câu lạc bộ ở Châu âu, hãy đứng về phía ông ấy, những NGƯỜI-YÊU-NƯỚC-BẰNG-NGÓN-TRỎ ạ!