Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

KÌ QUÁI THẾ GIỚI

*** Dốt toán bẩm sinh, ngồi
nguyên ngày tính mãi không ra cái này. Gửi 110 nghìn tin nhắn bầu chọn
cho Vịnh Long vào top 7 kì quan thế giới, ông Tuyển tốn hết bao nhiêu thời
gian?

Giả thiết 1. Nếu Chúa đảo
Tuần Châu không ăn ngủ đụ ị, bấm đủ 3 ca 24h/ngày, 1 tin nhắn hết 4 phút (3.3
phút là quãng nghỉ để nhắn tiếp theo quy định nhà mạng và 0.7 phút bấm nội dung),
vị chi 1 ngày, Chúa nhắn được 360 tin.  Với
110 nghìn tin, Chúa tốn hết 300 ngày 1 giờ và 20 phút.

Giả thiết 2. Chúa có ngừng
nhắn để ăn ngủ đụ ị, thì lấy tổng số tin nhắn chia cho ( lấy 15 nhân số giờ
Chúa nhắn trong ngày) thì ra số ngày Chúa chi cho việc nhắn tin.


Không ai chống đối cuộc chơi,
nhìn ở góc độ nào đó cũng thú vị và có ích, của cư dân mạng. Nhưng khiến cả một
cuốc gia, từ  lão tỉ phú tới thằng kiết xác, từ quan thượng thư tới đứa bé 5 tháng tuổi, thành những diễn-viên-hài-không-duyên
quả đúng là vô tiền khoáng hậu. Sâu xa của sự vô tiền khoáng hậu này, mình biết
chỉ bắt đầu từ sở thích cá nhân của hai ba ông, quyền to đủ mức để phớt lờ lời
can ngăn, hãy để sự kiện  diễn ra theo
đúng tầm vóc của nó, của unesco Việt nam.

Không cần từ nào để bình nữa


*** Một chiều ngồi trong
quán, nhìn dòng người đông đúc trôi qua, Giai xinh bảo, số đông kia không ai ý
thức được mình đang bị điều khiển, chỉ bởi dăm ba người. Khi người chăn cừu còn
mải mê trên Brokeback Mountain thì xứ mình, thượng tầng chỉ thuần là  tầng áp mái thôi, giai mẹ ạ!




Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

CHUỒNG KIỂU GÌ?


*** Từ hôm xảy ra chuyện bé sơ
sinh bị bắt cóc ở Hà nội, không ngày nào mở báo ra mà không chửi bậy. Mất con,
chưa hóa điên là may mắn lắm rồi nhưng xung quanh bố mẹ đang quẫn trí kia chả
lẽ không còn một ai tỉnh táo, nhất là trong cái gia đình ấy, để lường định tình
huống, kẻ bắt cóc sẽ phi tang bằng hình thức xấu nhất. Giữa làm ầm ĩ trên các
phương tiện truyền thông, (kịp) thuê luật sư kiện tụng y bác sĩ, kéo cả trăm
người đến bắt đền bệnh viện và lo lắng cho việc bảo vệ sinh mạng con mình, gia
đình kia đã chọn cách đầu.


*** Tìm được em bé rồi, đến
lượt công an khoe chiến công. Đầu không bằng đất cũng bằng bã đậu khi các chú khoe
lục tung Hà nội lên tìm em bé thay vì, nếu có tí nơ ron trong não, chỉ cần
khoanh vùng xác định nghi phạm. 
Ngàn vạn lần cảm ơn anh taxi cung
cấp tí tin chứ không giờ này, hẳn các chú vẫn cong đít lục, mả Ông cụ, số 7… cũng
cương quyết không từ.

Đọc đến đoạn chinh
thám cả đoàn các chú súng ống lúc lỉu bao vây căn nhà chỉ có  đứa bé 5 ngày tuổi và can phạm đang ngủ say
như chết, bồng bé ra khỏi khu vực cực kì nguy hiểm dồi các chú mới xông vào, đánh thức con ác phụ thấp bé nhẹ cân dậy
trước, tiếp đó chĩa thẳng súng giữa mặt nó hô vang, giơ tay lên  hàng thì xống
chống thì chết. Mịa, ướt hết cả quần.


*** Nhìn mấy bức hình trong
khuôn viên bệnh viện hôm tìm được em bé, mình nghĩ những ai bảo dân mình ( Hà
lội) vô cảm nên ngắm nghía kĩ rồi tự vặn nhỏ volume. Tức là toàn thể các loại y
bác sĩ y tá y công, cộng với người nhà thăm nuôi, cộng với phóng viên của hơn
700 tờ báo, cộng luôn các loại bà sắp đẻ vừa đẻ vứt con nằm đó, dễ cũng đến hơn
nghìn, nhào ra chia vui. Cũng may, không mất tích thêm bé nào nhân dịp cái sự
vui tưng vui bừng của đám đông kia.


*** Bò thế, làm chuồng kiểu gì để không mất?



Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

KHOE CỦA





Nàng, rất yêu Nhị nương. Ngày càng điệu.



Nhị nương, đầu đít nguyên một cục tròn xoe. Bà nội gọi là xe hủ lô. Đang tập ăn bột loãng và đã biết cãi nhau với chị.

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

LAN MAN CHUYỆN LUẬT VĂN HỌC


Bản đầy đủ thế này cơ



Chuyện vài tờ báo ở  TPHCM ghi sai tên một đề xuất dự án luật của
đại biểu Nghệ An Nguyễn Minh Hồng đã dấy lên một làn sóng ảo tưởng của hàng
loạt nhà thơ. Chỉ sau một ngày báo ra, có khoảng chục nhà thơ nhảy lên báo,
web, blog. Người thì dỗi ai bảo cứ làm thơ phản động cho lắm vào để giờ người
ta ra luật. Người thì thì bảo không được không được, hãy để các nhà thơ được tự
do sáng tạo, đừng bắt chẹt hồn thơ. Có  nhà thơ hứng lên còn bình ngon lành một bài
hoành tráng vì sợ luật nhà thơ (nếu có) sẽ triệt tiêu luật thơ (niêm luật trong
thơ).


Một điều rất buồn cười đã bám sâu trong tư duy văn nghệ sĩ
Việt là luôn mồm kêu gọi sự tự do, dân chủ nhưng cứ nghe đến luật là nổi đóa,
là chối ngay mà không hề ý thức được rằng, xã hội càng tự do thì luật càng
nhiều. Còn tự do kiểu không cần luật là sự tự do của: một là hạng lưu manh, du
đãng, hai là cầm thú, dứt khoát không phải của con người. 


Nếu hiểu như thế thì việc gì phải sợ luật? Và bất kỳ nhà
nào cũng cần có luật hết, cả những người làm văn học. Có thể, do những đặc thù
của văn học (vốn chuộng sự tự do trong tư tưởng) nên giới sáng tác tỏ ra khó
chịu khi nghe đến luật là điều dễ hiểu nhưng điều đó không có nghĩa làm văn học
thì không cần đến luật. Chả riêng gì tôi, nhiều người có thể nhìn thấy không ít
người trong giới sáng tác hiện nay nhân danh sự tự do trong sáng tác để xâm hại
đến các cá nhân, tổ chức. Chuyện giới văn chương đạp đâm nhau bằng văn chương
không thiếu và có cả những nhà văn chán đời, bất lực, bất mãn thời cuộc mà ngậm
tiền của các tổ chức cá nhân  bên ngoài
để chống phá đất nước. Điều này là có thì cớ gì văn học lại không có luật? Vấn
đề nằm ở chỗ những người soạn luật, phải soạn sao để bảo vệ lợi ích hợp pháp
của các cá nhân, tập thể nhưng vẫn không ảnh hưởng đến sự tự do trong tư tưởng
của giới sáng tác văn chương.