Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

DÉDÉ

Họ nội mình  mang
đầy đủ các yếu tố đặc trưng của lịch sử toàn dân tộc Việt. Phe cộng sản tập kết
ra bắc hàm vị tướng tá và nhớn hơn nữa có cả. Phe cờ vàng ở lại miền Nam chả kém
cạnh phần óach xà lách. Tuy nhiên, việc hòa giải dân tộc trong phạm vi nhà giải
quyết xong cực sớm, ngay trong năm 75 và lãnh tụ của cuộc cách mạng vĩ đại này là bà
nội, người cả ngày chả nói một câu và không biết chữ.


Dédé giống hệt bà nội không
chỉ ngoại hình mà cả đặc điểm suốt ngày không nói một câu. Già nửa cuộc đời gái
con mới té ngửa, Dédé còn nhớ tiếng Tàu ngon lành khi tám với dân Sing.


Dédé là kĩ sư điện máy bay,
học bên Trung quốc. Ngày chiến tranh, chuyên gia Liên xô từng khuyên nếu không
có kính bảo vệ chuyên dụng, về già các thợ sửa máy bay Việt sẽ  bị mù vì cháy hoàng điểm. Nguyên nhân do bộ phận
gì đó (rất khó nhớ tên), có độ sáng ngang  lửa hàn mà phải nhìn chăm chắm vào suốt. Mắt
Dédé giờ  còn 3/10.


Không chỉ mắt, răng cỏ Dédé
cũng có vấn đề, dù năm nay mới tám mấy.


Từ thuở mình nhận thức được
cho tới giờ thấy Dédé tuân thủ triệt để phương châm sống, sợ vợ chỉ là chiến
thuật còn chiến lược là không sợ vợ. Hai gái con luôn  khuyến khích Dédé vùng lên để có ngày thực
hiện được chiến lược ấp ủ lâu dài kia. Có bận, cách đây chỉ hơn năm, Mémé  hậm hực thông báo Dédé cười khanh khách với
cô bán cháo sườn. Gái con bênh, chả còn cọng răng nào, làm sao cười khanh khách.
Mémé cáu lắm nhưng đuối lí, đành im. Nhưng mình biết thừa,  Lan còn là rình  Điệp  chán.


Thuở mình chưa có con, đi đầy
năm đầy tháng về  hay bình phẩm em bé nọ
kia. Dédé bảo, con người ta sinh ra đầy đủ mặt mũi chân tay là đẹp nhất rồi.
Không được chê bai. Dédé cũng tịnh không bao giờ bình phẩm về đồ ăn. Vì thế, đẩy
khả năng sáng tạo ra các món ăn của Mémé lên tầm cao chót vót, ví như trộn
hai  bát canh cải và canh mùng tơi cũ
thành một bát nóng hổi mới. Con cái có hét toáng lên thì Dédé vẫn bình tĩnh ăn,
mà trông lại ngon lành mới chết chứ.


Nhìn một cụ già  lọm cọm không răng, mình không hình dung được
từng có ngày, Dédé biết chơi măng đô lin và có cả, cố nhân xưa.

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

MỸ DẠY GÌ CHO SINH VIÊN NGÀNH TRUYỀN THÔNG?


Bây giờ trình độ phóng viên, cũng như của tổng biên
tập các báo, ở mức kém không thể hơn được nữa.


Mình khoái câu này của
blogger Giao quá, chép về dù nó cũng chả đặc sắc gì so với hàng nghìn, hàng vạn
câu từ chê bai tới chửi bới sự dốt nát vô đối của bọn nhà báo bây giờ.


Tiếp nhận cả chục sinh viên
đến thực tập, phát chán không buồn nghĩ, 
trong trường báo chí, người ta đang dạy cái quái gì để ra lứa phế thải đến
thế này.


Chưa nói tới kiến thức  gì cao xa, mình nói đơn giản như chuyện đi
máy bay thôi. Nếu đọc những gì các báo mạng viết, thì có thể khẳng định cả cái
tòa soạn ấy chưa từng đi bằng phương tiện này bao giờ. Bởi đơn giản nhất như
cái cửa thoát hiểm, theo chỉ dẫn ghi công khai, tối thiểu phải 3 động tác,
trong đó có 2 động tác mạnh, mới có thể bung ra được. Trong các chuyến bay quốc
tế, những người không đủ sức khỏe như già yếu, trẻ em, không được ngồi ở hàng
ghế có cửa thoát hiểm. Vậy nhưng các báo nhà ta (không ít lần mới kinh) tường
thuật y sì lời mấy thằng mất dạy là chỉ  vô tình bấm nhầm mỗi 1 cái nút là cửa nẻo văng
ra. Cái đợt ầm ào bênh vực ông võ sư Khương cũng vậy. Luật hàng không Mỹ xếp tất cả các hành động hay lời nói không
tuân thủ  tiếp viên trong các chỉ dẫn an
toàn bay vào tội đe dọa an toàn sống
người khác
. Nếu biết nơi mà chữ sống được
đề cao tuyệt đối thì  sẽ đoán ra mức phạt
này cao thế nào.


Heyzaa, khen shit Mỹ cả ngày
chưa hết thơm. Vậy bọn nhà báo tương lai Mỹ được học những gì trong trường.


Trước tiên là về kĩ thuật của
các thể loại báo hình báo nói báo viết là thuần thục. Ví dụ như trong studio
thực hành môn báo hình, sinh viên năm thứ ba phải điều khiển không một lỗi máy
quay, mix âm thanh, điều chỉnh chính xác đến từng li 48 cái đèn trên đầu hay
một lô xích xông các máy móc phương tiện nghiệp vụ khác.


Chương trình về kiến thức xã
hội cực kì nặng. Triết học, văn học nghệ thuật, các xu hướng chính trị thế
giới, phong tục tập quán của các vùng lãnh thổ… Ngoài giờ trên lớp, thường
thường sinh viên phải tự học thêm từ 2 đến 3 tiếng/ngày. Mùa thi, 2 giờ sáng trong
thư viện trường còn đông nghẹt sinh viên học bài.


Ngoài ra, tuy không được tính
điểm nhưng được đánh thêm dấu cộng lợi thế khi tham gia các hoạt động như thể
thao, đàn ca hát xướng, từ thiện…và đặc biệt làm cộng tác viên cho các báo đài.
Trong hay ngoài trường đều được tính như nhau.


Mỹ không có luật báo chí nhưng
tất cả những chế tài từ các bộ luật liên quan đến báo chí, đều bắt buộc phải
học.


Sở dĩ Beo biết rõ, nói mạnh
miệng vì Gái đẹp đang học truyền thông tại ngôi trường mà ngành này xếp trong
top 5 nước Mỹ. Hình ảnh sẽ bổ sung sau.



Kính báo:


Việc truy tìm nhà hai
mẹ con bà Sakharova sẽ ngưng để  về biên lên
báo kiếm tiền. Đừng có hắt nồi cơm của Beo bằng cách bắt kể tiếp nha hai bạn
TTD và HB.



Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

SAKHAROVA, BÀ Ở ĐÂU?

Từ một hàng chỉ dẫn (vô tình) của bạn Cave Núi, lập tức nảy ý
nghĩ, đi tìm nhà bà vợ ông Sakharov ở Boston.
Bà Yelena Bonner sang Mỹ chữa bệnh và ở lại luôn từ khi ông Sakharov còn sống.
Bà chết tháng 6/2011, tro cốt được mang về Nga. Một người còn gái của ông bà vẫn
ở Boston.


Sợt Gúc cả chục trang không tìm thấy địa chỉ, chỉ để chung
chung là ở Newton.
Thông minh đột xuất, lượm một cuốn danh bạ vàng mà nhà trọ hay kí túc sinh viên
nào cũng thấy vất bạc thếch trước cửa. Tra toét mắt chỉ tìm được một Sakharova,
nhưng tên đầu là I. chứ
không phải Y. và ở Brighton.


Muốn được thời phải đi. Tuyết ngừng rơi lại rả rích mưa.
Dính ướt mưa lạnh hơn tuyết, thấu xương. Trời không phụ người có lòng, Brighton có một khu phố Nga.


Khác hẳn cái nhếch nhác của phố Tàu hay cái tủn mủn của phố
Nhật, phố Nga nằm theo trục chính của  đường
Evans với những biệt thự cực sang trọng. Kiến trúc thoang thoảng đường nét nhà
thờ chính giáo Nga. Lạnh lẽo, vắng ngắt. Quanh quẩn đến nửa giờ đồng hồ vẫn
không một bóng người xe qua lại. Không tìm ra số nhà của I. Sakharova như trên
danh bạ. Đã định quay về, thế nào đụng ngay một siêu thị mini mang tên sặc Nga,
Babushka. 11h mới mở cửa. Lượn vào chợ Mỹ mua mấy ống tăm tẩm bạc hà, chờ. (hình hôm qua quay lại chụp).



Chừng trăm mét vuông. Một bà già và một chú nhóc  thu ngân. Mặt Ivan-Ana điển hình. Mua một ổ
bánh mì đen kiếm cớ bắt chuyện. Nói Sakharov,  Nobel, bom H, nói tất tật những gì
mình biết về Sakharov, chú ấy đều không biết. Tự mình cũng buồn cười về mình,
tìm nhà tìm người ở Mỹ mà làm như về cái làng quan họ Bắc ninh hỏi liền chị
Thúy Cải không bằng.


Ống quần sũng nước mưa bắt đầu thấm lạnh. Quay sang bà già.
Xin nếm thử một miếng thịt muối nhưng nhìn bề ngoài, nửa giống thịt đông nửa giống
giò thủ. Ngon cực kì. Mua nguyên tảng. 8 pound. Bà già  da trắng mịn rất xởi lởi, tự xách thịt
ra  thu ngân và tiễn mình tận cửa. 8
pound thịt muối cho mình biết, có một Yelena, không nhớ số nhưng từng sống trong
ngôi nhà bằng gỗ xám.


Lộn ngược lại. Chuông điện chuông giật đều không tìm thấy.
Có bãi cứt chó ngay lối vào chứng tỏ không phải nhà hoang. Gọi to Có ai trong nhà không. Không gian lặng
im đến mức nghe rõ giọng mình, hơi lạc đi, có lẽ vì lạnh và xách nặng chứ không
hề cảm giác sợ hãi, trước vẻ ma quái hiển hiện ngay trước mắt, của ngôi nhà.



Lí trí biết chẳng có gì bảo đảm bức hình trên là nhà của vợ
con ông Sakharov, nhưng linh tính tin rằng đúng bởi nó khiến mình liên tưởng ngay đến  lâu đài kì dị của bà  Shara Winchester, vợ người phát minh ra súng,
đèn pin và hàng chục thứ  quân dụng khác,
ở Sillicon Valey. Hàng trăm phòng nửa vuông nửa tròn, hàng chục  ngõ ngách lắt léo đến chính chủ nhân cũng thường
xuyên lạc trong nhà mình. Tương truyền, bà xây như vậy để đêm đêm, vợ chồng bà trốn
những oan hồn tìm đòi mạng.


 


 


 

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

NỖI LO TRONG SA LÔNG (tiếp)

Trí thức là tầng lớp luôn đi tiên phong trong xã hội. Anh
ta tiên lượng được những diễn tiến phát triển ở thì tương lai. Và như vậy, anh
ta mới là giới bị phản biện, thậm chí bị ném đá chứ không phải lẽo đẽo chạy
theo sau lưng giới chính trị để “xin”, để “đòi quyền” được phản biện. Tệ hơn nữa
là dùng phản biện để xác định sự tồn tại của mình trong xã hội. ( thế nên một số
bạn trẻ trong nước mới coi cuộc tranh luận dấy lên từ ông Chu Hảo gần đây về đề
tài trí thức-phản biện là quá cũ kĩ, tào lao).


Entry hôm qua Beo viết, những phản biện xã hội (không phải
khoa học) của Sakharov có tiếng vang sâu rộng, cơ bản nó có bệ đỡ bằng… quả bom
H của ông. Bác Tuấn viết, người ta thẩm định
một trí thức qua thái độ của người này
. Chính xác. Vấn đề còn lại chỉ là
cách bày tỏ thái độ thế nào, để số đông nhìn vào không đánh đồng với đám…du thủ
du thực.


Dăm vài ông, tuổi tác trên dưới 80, mà nói thật, là thế hệ
hưởng nhiều bổng lộc của chế độ hơn hẳn thế hệ trí thức bỏ vàng son nhung lụa
theo ông Hồ trước đó, hay thế hệ theo Mỹ theo Pháp sau này. Có những người ăn lộc
chế độ cả tên tuổi chứ công trình ấy, tác phẩm ấy, đã đủ thời gian để kiểm nghiệm,
chỉ ngang ngửa với luận văn tốt nghiệp đại học của Giai xinh Gái đẹp. Các ông
có chung một đặc điểm: vớ gì cũng phản biện bạ đâu cũng phát ngôn.  Trên cái bệ đỡ cà phê quán nhậu như thế-thay vì quả bom H, cộng với một thái độ nghèo
tính xây dựng và giàu tính đập phá thì chuyện xã hội trong nước bỏ qua các ông,
âu cũng là điều hợp lẽ đời, lẽ trời.


Dựa vào mấy ông già ấy để nói bất cứ điều gì về trí thức
trong nước hiện thời, giống hệt hình ảnh vào Goodwill rồi la toáng lên, ôi nước
Mỹ nghèo nhất thế giới.