Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

Nôngdân Thăng Đinh phải làm gì?

Bài này copy từ blog An Hoang Trung Tuong vì Beo đồng suy nghĩ với nhà
bác này. Nhân đây cũng trả lời một vài bạn hỏi, Beo có phải là nhân vật nọ nhân
vật kia trên blog Trung tướng hay không? Câu trả lời của Beo là chưa bao giờ
tham dự vào các cuộc đàm đạo hay tranh luận trên blog này và nếu có cũng không
bao giờ dùng các nick nào khác ngoài Beo.


Beo đã về đến SG, việc xuống Hải phòng như đã hẹn với P-P tạm lùi
lại một hai ngày vì phải trình diện cơ quan không chúng nó đuổi việc.



Thăng Đinh tiến-thân nhờ các hoạtđộng
đoàn-đội tintin: đànđóm, hátxướng, bóngbanh, vươnvươn nhắngnhít, bằng tưchất
một kếtoánviên hạng xoàng. Tại những doanhnghiệp đông ngàn-vạn culy kiểu
Tổngcôngty Sông Đà hoặc Tậpđoàn Dầu Khí, Thăng Đinh có-thể rực-sáng như Mặt
Trăng bởi những cú xécbít lộn-cầu-vồng hay những điệu sôlô ghita nẩy-lửa, nhưng
để đóng bộtrưởng, thì kỳvọng của Ba Dzũng & Co vào tàicán Thăng Đinh thật
hàihước như ước-muốn bắt lợn-mán thổi sắcxôphôn (*).


Trung Tướng phán, vấnđề của Thăng Đinh là
hehe, giống ông lợn-mán không-thể tìm nốt Si Giáng kể-cả trên một cây sáo-trúc,
em ý không-thể biết mình cần làm gì. Giaothông Xứ Lừa đang nằm mức Zero Mùmịt,
mà Thăng Đinh lại tung đòn nhằm mẹ những điều ngớngẩn: tắc-đường, tainạn,
đua-xe.


(i) Tắc-đường Xứ Lừa, dù trông rất kinhtởm,
nhưng chắcchắn chưa phải thảmhọa. Đây chỉ là vấnđề riêng của hai thànhphố lớn, Hanoi và Saigon . Thay-vì
hỗtrợ và địnhhướng, Thăng Đinh lại dẫm mẹ lên hànhtung khíphách của hai vị
thịtrưởng, thật nhảmnhí quá.



 (ii)
Tainạn giaothông Xứ Lừa, dù thựcsự thảmhọa, nhưng chắcchắn không phải món
dễdàng có-thể nhai nghiếnngấu trong một/vài nhiệmkỳ bộtrưởng.


(iii) Đua-xe Xứ Lừa thì, hehe, là vấnđề của
Ngựa Non Háu Đá, chứ của Bộtrưởng Giaothông chó đâu?


Vậy nôngdân Thăng Đinh phải làm gì?


(1) Đường-sắt Lừa nộiđịa và quốctế


Mời coi chút hình phân-ga Trần Quý Cáp, thuộc
Ga Hanoi, thủđô Lừa:


Đã 20 năm, ông Trần Quý Cáp không đổi/sửa dù
chỉ một viên gạch nền. WC côngcộng ông mất nước 80 giờ/tuần. Sảnh ông rộng 100m2,
ngấpnghé nửa sân tennis chuẩn.


Cầu-vượt chưa từng tồntại nơi đầu-mối
đường-sắt quốcgia này. Hànhkhách, dù cụt sạch cẳng hay địu baby, dù già-mốc-mép
hay chửa-xệ-mông, đều tựnguyện bê/lôi hànhlý mình qua các lớp ray/tàvẹt khổ 1.0
bọn Pháp Thựcdân lắp cách nay 1.2 thếkỷ để leo toa (cao 90cm, tầm ngực người-


Trung Tướng không nghĩ Thailand dứtkhoát phải trội Lừa mọi
nhẽ. Nhưng in-fact, xuấtphát gần cùng nhau (189x vs 188x), cũng xài 1.0
rail-gauge và cơbản single-rail, với dânlực kém nhiều (65mil vs 90mil), mà
4,100Km đường-sắt Thailand đang chuyênchở mỗi năm 50 triệu lượt dukhách (cỡ 8.5
tỷ khách-km) và 17.0 triệu tấn hànghóa (cỡ 4.4 tỷ tấn-km, đaphần hàng
container, quãng 800,000 teu), còn 2,600Km đường-sắt Lừa cõng vỏnvẹn 11.6 triệu
khách và 8.0 triệu tấn hàng (**).


Mặt quốctế, đường-sắt Thailand kết-nối hoànhảo Mã, Miến,
Miên, Lào. Đường-sắt Lừa thậmchí chưa nối được China . 80% giaothương Lừa Tầu vẫn
cưỡi xe dưới-bốn-bánh. Đơngiản vậntải đường-sắt Lừa vừa đắt lòi lưỡi, vừa
bẩnthỉu hởhang, vừa mongmanh thiếu tincậy, vừa nguyhiểm khó-lường, vừa quanliêu
mệtmỏi, vừa phứctạp lằngnhằng.


 (*)Xécbít:
Aka Service, thuậtngữ môn Volleyball aka Bóng Chuyền.


Lộn-cầu-vồng: Một lối Xécbít đẳngcấp.


Lợn-mán: Một loài giasúc không biết chơi
Sắcxôphôn.


Sắcxôphôn: Aka Saxophone, một loại nhạccụ
Lợn-mán không biết chơi.


(**) 1.0 rail-gauge: Aka Đường Ray khổ
1.0m cổđiển.


Single-rail: Aka Đường Sắt Ray Đơn cổđiển.


Teu: Aka Twenty-foot Equivalent Unit,
đơnvị đếm Container.


 


 

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

NHỮNG CON LƯƠN THỜI ĐẠI (hết)

Quả là
bất hạnh và hài hước thật, ở cái thời mà Mỹ chúng đang mơ làm thế nào để đi ỉa
trên mặt trăng cho…thơ còn lũ Trung Quốc đang nghĩ cách làm sao để qua mặt Mỹ
nhằm thống trị thế giới thì vẫn còn đó một tộc người (cả trong lẫn ngoài) đang
còn ngồi loay hoay thắc mắc: trí thức là gì và thế nào mới được coi là…trí
thức? Hihi. Nghe cứ như lũ thần kinh đang vọc cứt bỏ mồm rồi ngơ ngác: cứt bắt
đầu từ đít, đít bắt đầu từ đâu, ôi anh đéo biết nữa, cứt và đít gần nhau?


Ở một
nơi còn ngớ ngẩn đến ngốc nghếch và mang nặng thứ tư duy trẻ con thì chả lạ khi
có nhà khoa học nào đó có trọng lượng tý là lao ra kéo nó về phía mình và nhỡ
ngày đẹp giời, nó làm điều gì khiến ta phật ý thì y như rằng lăn ra…dỗi. Bệ
rạc, nhếch nhác đéo thể tả. Thì cứ nhìn vào những Nguyễn Quang Lập, Osin đang
“bứt rứt không yên” vì dăm ba câu nói có vẻ thân thiết với chính quyền của Ngô
Bảo Châu hay Phạm Thị Hoài xót xa, cay đắng bởi đôi lời phát biểu của Chu Hảo
thì rõ cả. Hà Cao đéo quen bịa ra mà nói.


Phải
nói thật, trong cái đống luôn tự nhận mình là trí thức chân chính ấy, mình chưa
bao giờ động đến Osin. Đơn giản bởi mình cực rạch ròi và đủ văn minh để không
đánh đồng Osin ngang hàng phải lứa với Nguyễn Quang Lập, Đỗ Trung Quân, Nguyễn
Xuân Diện, Phạm Toàn…bởi nói về level, Osin hơn hẳn. Khác với những thể loại
bàn chính trị bằng những thứ thơ văn hò vè vẽ múa 3 xu vớ vẩn, đúng sai bàn sau
nhưng chí ít Osin còn chịu khó dùng lý. Tuy nhiên ở lần này, mình buộc lòng
phải lôi Osin vào bởi mình khá buồn cười trước cách nói của giai này ở đâu đó.
Osin viết:


“Anh
Gau Pham nói thế là không lắng nghe kỹ ý kiến của mọi người. Không ai phản đối
việc GS Châu hợp tác với chính quyền. Vấn đề là, một nước nghèo như VN làm gì
cũng phải tính thứ tự ưu tiên, đầu tư 631 tỷ cho viện toán trong khi tiền bạc
đang cần hơn cho những đầu tư khác ở ngay chính trong lĩnh vực khoa học và giáo
dục. Không nên nhắc chuyện cái nhà làm gì và tiền, thì nghe đâu Viện Toán chũng
chỉ mới được giải ngân vài tỉ. Nhưng, khi GS vừa nhận giải Field, tôi viết trên
FB, mong ông ở lại nơi mà ông có thể cống hiến nhiều nhất cho toán học. Trong
thời đại ngày nay, những cống hiến có giá trị dù của ai và ở đâu cũng đều cần
thiết cho người VN. Dù không làm ra, người Việt vẫn được hưởng lợi từ I phone
của Steve Jobs và FB của Mark Zuckerberg. Thực ra, thành tựu của Ngô Bảo Châu
hay Đặng Thái Sơn, đối với người VN, chỉ mới có giá trị ở mức độ tạo ra nguồn
cảm hứng. Chính vì thế mà một tiếng nói của các anh ấy, không cẩn thận, nó có
thể chuyển cảm hứng của công chúng đi theo một chiều hướng khác.”
Dõi
theo một số bài viết của Osin, mình chả xa lạ gì “lý tưởng” của giai này và đủ
tinh để nhận thấy đó chỉ là những dòng đãi bôi, lươn lẹo của một tay mõm chuột.
Với những gì Osin đã viết từ trước đến nay, phải đần độn lắm người ta mới chả
biết Osin là kẻ ngày đêm chủ trương phá bĩnh bằng cách nói ngược với những gì
chính phủ đang làm một cách kín đáo. Tỷ chính phủ làm A, Osin sẽ vẹo thành B,
và ngược lại. Thế thì, có chắc khi chính phủ dồn 631 tỷ cho những đầu tư khác
thì Osin sẽ thỏa lòng không đấy hay đến lúc ấy lại giở quẻ bảo rằng toán là môn
khoa học cơ bản, là cốt lõi của giáo dục và người có tầm nên biết tập trung đầu
tư chứ không nên dàn trải mà thiếu hiệu quả. Nghi lắm đấy Osin nhé! Lại còn
“Không ai phản đối việc GS Châu hợp tác với chính quyền”, lại còn: “mong ông ở
lại nơi mà ông có thể cống hiến nhiều nhất cho toán học. Thực ra, thành tựu của
Ngô Bảo Châu hay Đặng Thái Sơn, đối với người VN, chỉ mới có giá trị ở mức độ
tạo ra nguồn cảm hứng.” Điếm xảo! Sao Hà Cao bảo thế? Bởi giả sử GS Châu làm
mặt lạnh với chính quyền thử xem, chả khéo Osin lại chả lồng lên mà tru tréo
đấy đấy, đến hiền tài mà chính quyền Việt Nam còn bỏ bê, chả chịu trọng dụng
nên người ta mới bỏ nước mà đi đấy. Lại chả la làng trên facebook rằng eo ôi có
chính quyền nào phí phạm, thờ ơ và vô trách nhiệm với đội ngũ trí thức như
chính quyền Việt Nam không? Điều này là chắc chắn. Tuồng này xưa, tích này
cũ mẹ nó rồi Osin mõm chuột ạ, thay đi là vừa bởi cứ diễn đi diễn lại mãi một
vở thì chán lắm. Cần kịch bản mới, điện thoại cho Hà Cao, nể là trí thức chân
chính, Hà Cao lấy giá vừa phải. Nhé!


Một
trong những yếu điểm của chính quyền Việt Nam từ trước đến nay là
quan liêu và thiếu sự quan tâm đúng mức đến các nhân tài, cả trong và ngoài
nước, đặc biệt là đội ngũ du học sinh. Thế nên báo chí Việt Nam trong
nhiều năm trở lại đây mới xuất hiện cái gọi là “chảy máu chất xám”.


Chịu
khó nhìn lại sẽ thấy có vẻ như người Việt có vô vàn thói xấu mà một trong những
thói xấu ấy chính là rất chịu khó bội bạc, phản trắc. Phải chăng vì thế mà
trong kho tàng văn học dân gian của người Việt người ta thấy có sự lặp đi, lặp
lại những câu, những dòng vừa như oán trách, vừa như căn dặn đời sau.


Ví dụ,
về thành ngữ ta có những: “Tham sang phụ khó”, “Có mới nới cũ”, “Có trăng quên
đèn”, “Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây”… Về ca dao ta có những
câu, những dòng đau đớn thế này:


“Thuyền
về có nhớ bến chăng,


Bến thì
một dạ khăng khăng đợi thuyền”


“Rủ
nhau xuống bể mò cua
Ðem về nấu quả mơ chua trên rừng.
Em ơi, chua ngọt đã từng
Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau.”


“Tưởng
giếng sâu em nối sợi dây dài


Ngờ đâu
giếng cạn em tiếc hoài sợi dây”


Xuyên
suốt qua bao thời kỳ từ lúc truyền miệng đến nay, văn học Việt luôn bị ám ảnh
bởi sự phản bội, đủ các kiểu. Dễ thấy như Tú Xương thì gào lên: “Cha mẹ thói
đời ăn ở bạc” (Thương vợ), đến lượt Hồ Xuân Hương nỉ non: “Đừng xanh như lá bạc
như vôi” (Mời trầu). Đến Nguyễn Bính thì hụt hẫng: “Hôm qua em đi tỉnh về/Hương
đồng gió nội bay đi ít nhiều”. Và nếu bạn chịu để ý sẽ thấy sở dĩ mà văn Nguyễn
Ngọc Tư được đón nhận mãnh liệt cũng là bởi trong văn của nhà văn này luôn đầy
rẫy những thân phận bị bỏ rơi hay, bạc đãi. Văn của Tư chưa hẳn đã quá độc đáo
hay xuất sắc gì nhưng nó giống như một liều thuốc chữa đúng bệnh, gãi đúng chỗ
ngứa của người Việt. Người ta cảm thấy ấm lòng khi đọc nó và văn Tư luôn “hot”
cũng là vì thế. Nhiều lúc mình thầm hỏi mà lạnh gáy, bởi có lẽ ở dân tộc này,
người ta đã bội bạc nhau nhiều lắm chứ nếu tử tế được thì cần gì đến ngần ấy
thứ chỉ để điểm chỉ một hành vi.


Trở lại
với câu chuyện “chảy máu chất xám”, với những con người của một dân tộc như thế
- tức là luôn trong tư thế sẵn sàng bạc bẽo bất kỳ ai, kể cả bố mẹ, anh em, gia
đình, chồng vợ, bạn bè đến nguồn cội mà vớ phải một chính quyền thờ ơ, lãnh
cảm, không biết khơi gợi hay trải thảm kêu gọi họ trở về thì có gì là khó hiểu
chuyện chất xám bốc hơi hay vỗ cánh bay đi. 

COPY CỦA HÀ CAO (CÓ CẮT BỚT VÌ DÀI QUÁ)


Trích phần tiếp
theo


Thực ra mà nói, về công tác
trọng dụng nhân tài chính quyền Việt Nam
làm cực kém. Điều này làm không ít người nản lòng, trong đó có mình. Thế nên,
chuyện nhà nước đãi ngộ GS Châu, mình thấy điều đó hoàn toàn bình thường nếu
chẳng muốn nói đó là việc cần làm và thế, đã là trễ. Không chỉ với những nhân
tài mang tầm vóc như GS Châu mà còn phải tạo nhiều điều kiện hơn nữa cho những người
tài, nhất là lực lượng du học sinh trở về để phụng sự đất nước. Một chính quyền
thờ ơ, lạnh nhạt với nhân tài chắc chắn đó là một chính quyền vô trách nhiệm và
có tội với dân tộc.


Song, cũng nên nhìn thấy,
chính quyền tạo điều kiện, trải thảm là một chuyện còn việc có bắt tay với ai
đó hay không lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Nói cách khác, chính quyền
muốn mà ai đó chả (hoặc chưa) muốn về thì chịu thôi và bạn cũng nên biết ở
level chính phủ, bạn đừng mơ họ sẽ hạ xuống để cầu cạnh bạn dù xét về tài, tài
bạn ngang bằng trời. Bởi không chỉ là nơi vận hành đất nước, chính quyền còn là
bộ mặt, là nơi gìn giữ thể diện quốc gia. Ít hay nhiều, người Việt trong nước
vẫn còn đó sự kiêu hãnh của họ và chính quyền không bao giờ được phép bước qua
điều đó. Đơn cử như Phạm Duy, có thể chính quyền và người dân luôn mong muốn
Phạm Duy (và nhiều nghệ sĩ khác) trở về để phục vụ cho đồng bào mình đấy nhưng
trước hết tự thân Phạm Duy phải biết hướng về cội nguồn đã. Còn với Đặng Thái
Sơn, tài thì tài đấy nhưng anh ấy muốn sống ở đâu, cống hiến cho ai là việc của
anh ấy. Anh có lên thiên hà mà chơi dương cầm trên ấy cho sang trọng cũng là
quyền của anh ấy và nếu anh ta không muốn về thì chính quyền họ cũng đâu nài nỉ
làm gì. Vài năm anh đảo về diễn một lần, mỗi lần vài tiếng thì cứ việc và anh
hoàn toàn có thể ra đi bất kỳ lúc nào anh muốn. Với Ngô Bảo Châu, nếu GS chẳng
tha thiết hay không có mong muốn đóng góp cho đất nước thì bạn đừng mong chính
phủ của Nguyễn Tấn Dũng sẽ lao theo nắm tay Châu rồi bảo: “Chúng em van anh,
chúng em lạy anh và mong anh hãy trở về cho chúng em đỡ mang tiếng”. Chuyện này
nếu có, chỉ diễn ra trong mơ hay trong đầu của những kẻ khéo tưởng tượng.


Rõ ràng rằng mối quan hệ giữa
chính quyền và GS Châu nó dựa trên tinh thần tự nguyện. Đó là cả hai cùng nghĩ
về một hướng một cách rất tự nhiên chứ chẳng có chút gì gượng gạo hay lợn cợn
gì trong ấy cả. Hướng đó là hướng nào? Xin thưa là hướng dân tộc. Có thể cả hai
có ít nhiều sự khác biệt trong tư duy, đường hướng nhưng nếu ta xâu chuỗi lại
từ gốc gác, truyền thống gia đình lẫn quá trình học tập, trưởng thành của GS
Châu người ta thấy rằng, chả có lý do gì để Châu phải lạnh nhạt với chính quyền
hay buộc phải lao đi chống đối chính quyền để lấy cho bằng được cái tiếng trí
thức cho sang trọng cả.


 

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

DÉDÉ

Họ nội mình  mang
đầy đủ các yếu tố đặc trưng của lịch sử toàn dân tộc Việt. Phe cộng sản tập kết
ra bắc hàm vị tướng tá và nhớn hơn nữa có cả. Phe cờ vàng ở lại miền Nam chả kém
cạnh phần óach xà lách. Tuy nhiên, việc hòa giải dân tộc trong phạm vi nhà giải
quyết xong cực sớm, ngay trong năm 75 và lãnh tụ của cuộc cách mạng vĩ đại này là bà
nội, người cả ngày chả nói một câu và không biết chữ.


Dédé giống hệt bà nội không
chỉ ngoại hình mà cả đặc điểm suốt ngày không nói một câu. Già nửa cuộc đời gái
con mới té ngửa, Dédé còn nhớ tiếng Tàu ngon lành khi tám với dân Sing.


Dédé là kĩ sư điện máy bay,
học bên Trung quốc. Ngày chiến tranh, chuyên gia Liên xô từng khuyên nếu không
có kính bảo vệ chuyên dụng, về già các thợ sửa máy bay Việt sẽ  bị mù vì cháy hoàng điểm. Nguyên nhân do bộ phận
gì đó (rất khó nhớ tên), có độ sáng ngang  lửa hàn mà phải nhìn chăm chắm vào suốt. Mắt
Dédé giờ  còn 3/10.


Không chỉ mắt, răng cỏ Dédé
cũng có vấn đề, dù năm nay mới tám mấy.


Từ thuở mình nhận thức được
cho tới giờ thấy Dédé tuân thủ triệt để phương châm sống, sợ vợ chỉ là chiến
thuật còn chiến lược là không sợ vợ. Hai gái con luôn  khuyến khích Dédé vùng lên để có ngày thực
hiện được chiến lược ấp ủ lâu dài kia. Có bận, cách đây chỉ hơn năm, Mémé  hậm hực thông báo Dédé cười khanh khách với
cô bán cháo sườn. Gái con bênh, chả còn cọng răng nào, làm sao cười khanh khách.
Mémé cáu lắm nhưng đuối lí, đành im. Nhưng mình biết thừa,  Lan còn là rình  Điệp  chán.


Thuở mình chưa có con, đi đầy
năm đầy tháng về  hay bình phẩm em bé nọ
kia. Dédé bảo, con người ta sinh ra đầy đủ mặt mũi chân tay là đẹp nhất rồi.
Không được chê bai. Dédé cũng tịnh không bao giờ bình phẩm về đồ ăn. Vì thế, đẩy
khả năng sáng tạo ra các món ăn của Mémé lên tầm cao chót vót, ví như trộn
hai  bát canh cải và canh mùng tơi cũ
thành một bát nóng hổi mới. Con cái có hét toáng lên thì Dédé vẫn bình tĩnh ăn,
mà trông lại ngon lành mới chết chứ.


Nhìn một cụ già  lọm cọm không răng, mình không hình dung được
từng có ngày, Dédé biết chơi măng đô lin và có cả, cố nhân xưa.

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

MỸ DẠY GÌ CHO SINH VIÊN NGÀNH TRUYỀN THÔNG?


Bây giờ trình độ phóng viên, cũng như của tổng biên
tập các báo, ở mức kém không thể hơn được nữa.


Mình khoái câu này của
blogger Giao quá, chép về dù nó cũng chả đặc sắc gì so với hàng nghìn, hàng vạn
câu từ chê bai tới chửi bới sự dốt nát vô đối của bọn nhà báo bây giờ.


Tiếp nhận cả chục sinh viên
đến thực tập, phát chán không buồn nghĩ, 
trong trường báo chí, người ta đang dạy cái quái gì để ra lứa phế thải đến
thế này.


Chưa nói tới kiến thức  gì cao xa, mình nói đơn giản như chuyện đi
máy bay thôi. Nếu đọc những gì các báo mạng viết, thì có thể khẳng định cả cái
tòa soạn ấy chưa từng đi bằng phương tiện này bao giờ. Bởi đơn giản nhất như
cái cửa thoát hiểm, theo chỉ dẫn ghi công khai, tối thiểu phải 3 động tác,
trong đó có 2 động tác mạnh, mới có thể bung ra được. Trong các chuyến bay quốc
tế, những người không đủ sức khỏe như già yếu, trẻ em, không được ngồi ở hàng
ghế có cửa thoát hiểm. Vậy nhưng các báo nhà ta (không ít lần mới kinh) tường
thuật y sì lời mấy thằng mất dạy là chỉ  vô tình bấm nhầm mỗi 1 cái nút là cửa nẻo văng
ra. Cái đợt ầm ào bênh vực ông võ sư Khương cũng vậy. Luật hàng không Mỹ xếp tất cả các hành động hay lời nói không
tuân thủ  tiếp viên trong các chỉ dẫn an
toàn bay vào tội đe dọa an toàn sống
người khác
. Nếu biết nơi mà chữ sống được
đề cao tuyệt đối thì  sẽ đoán ra mức phạt
này cao thế nào.


Heyzaa, khen shit Mỹ cả ngày
chưa hết thơm. Vậy bọn nhà báo tương lai Mỹ được học những gì trong trường.


Trước tiên là về kĩ thuật của
các thể loại báo hình báo nói báo viết là thuần thục. Ví dụ như trong studio
thực hành môn báo hình, sinh viên năm thứ ba phải điều khiển không một lỗi máy
quay, mix âm thanh, điều chỉnh chính xác đến từng li 48 cái đèn trên đầu hay
một lô xích xông các máy móc phương tiện nghiệp vụ khác.


Chương trình về kiến thức xã
hội cực kì nặng. Triết học, văn học nghệ thuật, các xu hướng chính trị thế
giới, phong tục tập quán của các vùng lãnh thổ… Ngoài giờ trên lớp, thường
thường sinh viên phải tự học thêm từ 2 đến 3 tiếng/ngày. Mùa thi, 2 giờ sáng trong
thư viện trường còn đông nghẹt sinh viên học bài.


Ngoài ra, tuy không được tính
điểm nhưng được đánh thêm dấu cộng lợi thế khi tham gia các hoạt động như thể
thao, đàn ca hát xướng, từ thiện…và đặc biệt làm cộng tác viên cho các báo đài.
Trong hay ngoài trường đều được tính như nhau.


Mỹ không có luật báo chí nhưng
tất cả những chế tài từ các bộ luật liên quan đến báo chí, đều bắt buộc phải
học.


Sở dĩ Beo biết rõ, nói mạnh
miệng vì Gái đẹp đang học truyền thông tại ngôi trường mà ngành này xếp trong
top 5 nước Mỹ. Hình ảnh sẽ bổ sung sau.



Kính báo:


Việc truy tìm nhà hai
mẹ con bà Sakharova sẽ ngưng để  về biên lên
báo kiếm tiền. Đừng có hắt nồi cơm của Beo bằng cách bắt kể tiếp nha hai bạn
TTD và HB.