Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

TRÔNG...ẢNH MÀ BẮT HÌNH DONG

Cứ hình dung, một ngày đẹp
trời nào đó tại quốc hội, toàn thể đại biểu đánh quần đùi áo thun ba lỗ (cho
mát) trong phiên khai mạc.

Đã tưởng tượng, thôi thì tưởng
tượng cho chót
, ông Nguyễn
Tấn Dũng mặc bộ đồ đánh tennis dự họp đại hội đồng liên hiệp quốc.

Còn cái này,  hoàn
toàn có khả năng sẽ diễn ra, khỏi mất công tưởng tượng: Ông Lưu Đức
Khánh, giám đốc điều hành Vietjet air (trái) bận bộ
pyjama trong những sự kiện như bức hình dưới đây.



Cả thế giới này, người ta mặc
định các loại y phục theo từng loại sự kiện và thời điểm (của người mặc và  của sự kiện), thậm chí nó còn gánh cả sứ mệnh
kì đức.

Tréo ngoe với các mặc định
của thế giới văn minh như ba tưởng tượng trên, thì nghiễm nhiên được xếp vào
hàng thiếu giáo dục- từ này đồng nghĩa với từ vô văn hóa.

Thu hút khách bằng mông vú
đàn bà, Việt chưa là cái đinh ba phân so với Thái. Chỉ khác tí ti: người Thái
không vác sexy show ra diễn ở Hoàng cung.

Tiếp viên hàng không, chuẩn quan
trọng nhất là lịch thiệp, vì đây là phương tiện vận chuyển  sang
trọng
(tạm cho vậy vì đắt tiền). Nhìn bức hình, vừa thấy thương mấy đứa trẻ
vừa khinh bỉ lãnh đạo Vietjet Air không thể tả.



Mình sẽ không bao giờ đi cái
hãng này, cho dù phải lội bộ.

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

GIỌNG HÀ NỘI

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";
}

--> 

Viết trong lúc nhớ bà ngoại.


 


***


Ngày xưa, các cụ phân chia
vùng miền, thật giỏi. Hà nội tròn vành vạnh, bước một bước ra mạn Hà đông hay
Bắc giang…ngữ âm đã khác, khác hẳn.


Cách ăn nết ở, cũng khác.


Có lẽ vì thế, mới sinh ra câu
Chẳng thơm cũng thể hoa nhài… Mới
sinh ra cái kiêu hãnh NGƯỜI HÀ NỘI.


Trong sự vận động không ngừng
của xã hội, có những giá trị được  giữ
gìn hay đào thải một cách tự nhiên, và có những giá trị cần có sự can thiệp, dẫn dắt hoặc tác động từ nhóm
người thượng tầng xã hội.


Khi giai cấp công-nông lên nắm
chính quyền, lẽ đương nhiên, các giá trị văn hóa từ hai giai cấp cần lao này
phải lên ngôi, phải thống trị và, Hà nội là nơi nhận hưởng triệt để nhất so với tất cả các vùng miền khác.


Không chỉ thế, các giá trị này
còn được thăng hoa thông qua  sự xưng tụng, cổ súy của đám văn nhân kẻ sĩ xu
thời, không mấy ai xuất thân từ Hà nội, dĩ nhiên.


Vài chục năm chiến tranh đói
ăn thiếu mặc, người ta khuyến cáo dân chúng rằng cám bổ hơn gạo. Hết đói, lại
cố níu kéo cái quá khứ khốn khổ khi nâng phở chửi cháo quát  lên tầm…đặc sản văn hóa thủ đô.


Người ta gìn giữ những câu
nôm na mách qué như bảo vật quốc gia và khinh khi các bậc thức giả túc Nho chân
chính ra mặt.


Có một thời, bất cứ cái gì
hướng đến cái đẹp hình thức, đều bị lên án, bằng câu cửa miệng đồ tiểu tư sản.


Chỉ với một vài năm tẩy rửa chất tiểu tư sản ấy,  di chứng để cho tới giờ: Thủ đô nay gần như không
cần đến cái đẹp bên ngoài.


Hàng loạt những building,
hình khối, màu sắc, thậm chí chơi đến cả ánh sáng, từ đẹp tới cực đẹp mọc lên ở
Sàigòn, Đà Nẵng, Cần thơ… trừ Hà nội. Một không gian đẹp như Mỹ Đình, quy ngang
hoạch dọc lổn nhổn, siêu thị trông nghiêm cẩn như trung tâm hội nghị còn trung
tâm hội nghị cấp quốc gia lại rất dễ lầm 
tưởng khu vui chơi cấp huyện nào đó.


Quán xá vỉa hè Hà nội, nhiều
vào hàng nhất nước.


Trong khi có thể dễ dàng  móc túi người 
Sàigòn hơn 500 ngàn đồng cho 2 gắp kem kèm theo vô số hoa lá bày biện và
một chỗ ngồi đẹp thì Hà nội, đang còn truy tìm đứa nào ăn cắp bản quyền kem cây,
đứng mút trên vỉa hè Tràng tiền của mình.


Kẻ sĩ  Hà nội gốc, lên báo chửi nhau nhiều cũng vào
hàng nhất nước.


Có hàng vạn dẫn chứng, xã hội
thủ đô đã và đang vận động ngược với bản chất-tinh thần người Hà nội, như thế.


***


Không ai bảo thủ đến mức lấy
những giá trị cũ ra để làm chuẩn mực, làm thước đo cho sự phát triển hiện tại. Thế
nhưng, ngay cả các giá trị cũ, rất khó tìm kiếm  được các công trình nghiên cứu, ghi chép
một cách tổng quát, có hệ thống khoa học (như với kụ rùa hồ Gươm chẳng hạn) ở đâu, toàn lẻ mẻ và mang nặng tính ngẫu
hứng cá nhân.


Đang viết

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

ĐỘC GIẢ, BẠN ĐÃ BIẾT MÌNH BỊ KHINH RẺ THẾ NÀO CHƯA?

<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";
}

-->

Cách đây hai năm, chính xác là vào ngày 13.07.2010,
Vietnamnet có bài phỏng vấn “Họa sĩ quỳ xin sĩ tử đừng sờ đầu rùa lên tiếng”.
Bài báo này là phần trả lời…dư luận của họa sĩ trẻ Phạm Huy Thông về việc anh
quỳ gối cõng trên lưng mình tấm biển báo “Xin đừng sờ đầu rùa” và được cho là
đã làm sững sờ dư luận.


<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";
}

-->

Hai
năm sau, vẫn câu chuyện ấy (và hình ảnh ấy) được Vnexpress “trang trọng” đăng
lại như một sự việc vừa mới diễn ra mà nghe đâu phóng viên Vnexpress đã tác
nghiệp từ… facebook. Chỉ khác chăng ở chỗ, nếu hai năm trước, Vietnamnet xác
định đó là họa sĩ Phạm Huy Thông thì ở lần này, Vnexpress chỉ có thể lấp lửng
như một kiểu chưa xác định danh tính.


<!--[if gte mso 10]>

table.MsoNormalTable
{
font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";
}

-->

Không
dừng lại ở đó, hai ngày sau Vietnamnet xào lại bài...của chính mình trên Vnexpress và lấy
tên là HK.







Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Thị trường và phi thị trường


copy của Nguyễn Văn Phú blog


* Vì sao những
biện pháp phi thị trường lại được dư luận trông chờ và không bị doanh nghiệp
phản ứng mạnh? Vì sao hiện tượng này sẽ có những hệ quả xấu về lâu về dài?


Nếu đứng về lý, rất dễ bác bỏ
yêu cầu của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) đối với các ngân hàng thương
mại phải giảm lãi suất cho những khoản vay cũ về dưới 15%. Luật các tổ chức tín
dụng quy định tại điều 91: Tổ chức tín dụng được quyền ấn định mức lãi suất huy
động vốn; Tổ chức tín dụng và khách hàng có quyền thỏa thuận về lãi suất. NHNN
không có cơ sở pháp lý nào để yêu cầu các ngân hàng thương mại hạ lãi suất cho
những khoản đã cho vay bình thường. Đây là giao kết dân sự giữa hai bên, không
liên quan gì đến NHNN. Các ngân hàng thương mại đã huy động vốn dài hạn với lãi
suất cao thì cũng phải cho vay cao tương ứng nếu không muốn thua lỗ.


Thế nhưng trên thực tế, hầu như
không có sự phản đối công khai nào từ phía các ngân hàng thương mại. Họ chỉ đối
phó bằng các chiêu thức thường thấy như trì hoãn, chọc lọc người vay để giảm
lãi suất, đặt ra những điều kiện bổ sung… Công khai chỉ thấy các lời trần tình,
cần thêm thời gian, cần sự đồng thuận của hội đồng quản trị, cần cân nhắc rủi
ro… Trong khi đó, không ít phương tiện thông tin đứng về phía doanh nghiệp đi
vay để chất vấn giới ngân hàng: “Hạ lãi suất, không lẽ là chuyện đùa?” Quan
chức NHNN cũng khẳng định sẽ xử lý các ngân hàng không chịu giảm lãi suất cho
các khoản vay cũ.


Không lẽ tinh thần tôn trọng
nguyên tắc thị trường trong lãnh vực ngân hàng đã lụi tàn? Nguyên do chính là
vì giới ngân hàng từng bỏ lơ nguyên tắc thị trường để được hưởng lợi từ lâu nay
khó lòng nói khác.


Nếu áp dụng đúng nguyên tắc và
tôn trọng luật lệ một cách đằng thẳng, nhiều ngân hàng không thể nào vượt qua
yêu cầu tăng vốn điều lệ mấy năm trước, không thể nào cho nhiều dự án “sân sau”
vay vượt quá tỷ lệ quy định, không thể nào cho vay vượt quá mức huy động… Tình
trạng sở hữu chéo giữa các ngân hàng cũng không dễ diễn ra. Quan trọng hơn cả,
tình hình nợ xấu không thể che giấu và báo cáo sai lệch như thời gian qua được.
Vì nỗi lo cho sự an toàn của cả hệ thống, NHNN từng đối xử với mọi ngân hàng,
cả tốt lẫn xấu như nhau, không công khai sức khỏe của từng ngân hàng để khách
hàng chọn lựa, không xử lý mạnh các sai phạm của một số ngân hàng khác…


Sự nương nhẹ của cả hai bên dẫn
tới tình trạng như hiện nay khi NHNN điều hành thị trường bằng mệnh lệnh hành
chính và hướng điều hành là tùy thuộc vào lợi ích hay mục tiêu ngắn hạn. Cứ mãi
như thế, biết bao giờ mới khởi động quá trình tái cơ cấu thật sự hệ thống ngân
hàng, làm cho nó lành mạnh và hoạt động đúng nguyên tắc thị trường?