Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

TRẢ THÙ DÂN TỘC

Ngọt ngào, nhẹ nhõm, trong veo, thơ bạn này đọc một lần là nhập.
link đây  
http://anhtuanwc2007.blogspot.com/2012/12/for-chloe.html

For Chloe
Many times I've wanted to tell you that I miss you,
But something always prevented me from saying it.
What would have happened to us 
If I had told you?

A vague fear has been surrounding me.
It's not the fear of death.
It's not the fear of the end of the world.
It's the fear of losing something.

We had smiles, coffee and rain.
You had me driving you along the streets.
I had you by my side, beneath the twin towers.
Tell me if we have anything deeper between us? 

Tell me Chloe,
Is there anything which will be lost
If I tell you that I love you? 
A thing that never comes again

Now we're oceans apart.
I wonder if you've could feel me
Everytime when my heart calls out to you, Chloe
I wonder if you could feel my heart.

Tuy nhiên, do bạn phạm một lõi  với  Beo nên ko có sự làm nhục lại nào lớn bằng việc nhờ phi công trẻ của Beo, người chuyên nghiệp dịch tin quốc tế cho ko ít báo mạng hiện nay, dịch ra tiếng Việt.

Đối với Chloe
Nhiều lần tôi đã muốn nói với bạn rằng tôi nhớ bạn,
Nhưng một cái gì đó luôn luôn ngăn cản tôi nói rằng nó.
Điều gì sẽ xảy ra với chúng tôi
Nếu tôi đã nói với bạn?

Một nỗi sợ hãi mơ hồ đã được bao quanh tôi.
Đây không phải là sợ chết.
Đây không phải là nỗi sợ hãi của sự kết thúc của thế giới.
Đó là nỗi sợ hãi bị mất một cái gì đó.

Chúng tôi đã có nụ cười, cà phê và mưa.
Bạn đã lái xe dọc theo đường phố.
Tôi đã có bạn bên cạnh tôi, bên dưới tòa tháp đôi.
Cho tôi biết nếu chúng tôi có bất cứ điều gì sâu sắc hơn giữa chúng tôi?

Cho tôi biết Chloe,
Có bất cứ điều gì mà sẽ bị mất
Nếu tôi nói với bạn rằng anh yêu em?
Một điều mà không bao giờ trở lại

Bây giờ chúng tôi đang đại dương ngoài.
Tôi tự hỏi nếu bạn đã có thể cảm thấy tôi
Mỗi khi trái tim của tôi gọi ra cho bạn, Chloe
Tôi tự hỏi nếu bạn có thể cảm thấy trái tim tôi.

ĐỌC HUY ĐỨC-về ngoài sách

Từ một vài chuyện hậu trường của cuốn sách sẽ vẽ ra được chân dung tác giả Bên thắng cuộc. 
*** HĐ viết đã gửi bản thảo đến một vài nhà xuất bản trong nước (tháng 11) nhưng không nơi nào dám in. Hiểu theo một cách nào đó, việc không xuất bản công khai trước ở trong nước là một việc chẳng đặng đừng.
Cứ cho HĐ là VIP, đại VIP đi, tức vài NXB đó phải gác hết các cuốn đang xếp hàng chờ giấy phép lại để đọc HĐ thì với, 500 trang in- quãng gấp rưỡi từng đó trang nếu là dạng bản thảo, lại liên quan đến rất nhiều cứ liệu lẫn nhân vật lịch sử đang sống, có biên tập viên tài thánh nào thẩm định kịp trong một tháng (tính đến ngày phát hành online chính thức) để mà trả lời HĐ, có in hay không.
*** Rất ít không có nghĩa không ai biết, chuyện HĐ nhờ sứ quán Mỹ - cụ thể là tham tán chính trị - chuyển bản thảo về nước và sứ chuyển thẳng cho...tuyên giáo trung ương, nhưng lại không kèm theo bất cứ lời gửi gắm nào.
Hành động này của sứ, tương tự như một vài trường hợp trước đó,  linh mục Nguyễn Văn Lý chảng hạn,  mang thông điệp nước Mỹ không hoan nghênh các nhân vật này trú ngụ nhưng sẽ bảo trợ (bằng thông cáo tuyên bố mồm) khi họ gặp sự cố với chính quyền tại bản quốc.
*** Sinh thời, cụ Võ Văn Kiệt có ý viết hồi kí. Cụ đã gọi Tâm Chánh (cố TBT SG tiếp thị-he he), khi ấy còn ở Tuổi trẻ và chuyên trách đưa tin hoạt động của quan đầu tỉnh Trương Tấn Sang, tới đặt hàng. Chánh đã thoái thác bằng cách giới thiệu HĐ với cụ.
Phần lớn các cuộc gặp gỡ với các VIP, thậm chí vào cả tàng thư công an của HĐ, là nhân danh việc viết cuốn hồi kí này.
Ông cụ mất, sách  chửa thấy đâu và lúc này nếu có ra, sẽ vấp phải chuyện bản quyền. Tức phải được sự đồng ý của bà Phan Lương Cầm mới được phép xuất bản.
Beo là người đầu tiên báo cho HĐ biết tin cụ Kiệt mất, chừng 20 phút sau khi cụ đi tại Singapore. Một chi tiết rất vặt nhưng cho thấy mối quan hệ của HĐ và bà Cầm ra sao và nó giải thích được thái độ đầy thành kiến của HĐ mỗi khi viết về bà trong cuốn sách.

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

TẬN THẾ SỚM- edit

*** Chiều, một thằng người Nigeria chơi nguyên bộ hồ sơ giả để làm thẻ xanh, bị Gái đẹp phát hiện đã rút dao ra đe doa.
3 phút sau bảo vệ với súng mới còng được nó và 5 phút sau cảnh sát đến lôi nó đi.
Tất cả đồng nghiệp Mỹ chui xuống gầm bàn trốn sau đó khóc nức nở với nhau. Gái đẹp thì không dù 7 giờ tối về tới nhà, mặt vẫn còn xanh tái.
Từ sáng, mắt  máy liên tục. Hôm nay, với mình đã là ngày tận thế.

*** Tác giả Trần Bình Nam viết trên BBC về vụ 20 thiên thần dưới 6 tuổi bị bắn ở Newtown.
Để gây ra một vụ giết người tập thể cần tối thiểu hai yếu tố: (1) súng đạn và (2) người bấm cò. Luật có thể hạn chế yếu tố thứ nhất, nhưng luật không ảnh hưởng gì đến yếu tố thứ hai. Yếu tố thứ hai thuộc phạm trù đạo đức, luân lý, lối sống và giáo dục gia đình.
Người bấm cò giết người vô tội vạ là một sinh vật bệnh hoạn tâm thần và tha hóa. Bệnh tâm thần là một tai họa cho từng cá nhân hoặc gia đình, nhưng tha hóa là do đời sống đạo đức xã hội, phương tiện vật chất và giáo dục.
*** Những vị đang an toạ với New York Times, Fox News hay BBC cứ nhân những dịp này mà chỉ tay năm ngón súng đạn, đạo đức với xã hội sa đoạ. Mấy ai nghĩ tới chuyện đây chỉ đơn giản là act of mad men. Newtown của Connecticut ko phải là Harlem  hay quận ổ chuột Sài Gòn. Mức lương trung bình hằng năm 100k, đây là nơi giấc mơ đổi đời trở thành hiện thực, nơi bố mẹ cho con cái ăn no mặc ấm, nơi mẹ chúc các con ngủ ngon buổi tối và bố chào các con đi làm buổi sáng. Nếu thảm hoạ Newtown là lỗi của  giáo dục tha hoá hay những luật lệ phi nhân thì  thế giới ta đang sống, bất kể quốc gia nào, cũng đều đang trong cứt cả.
Tận thế tới với mỗi người ở mỗi thời điểm và hình thức khác nhau. Chả cần thiên thạch rơi hay động đất, cầm súng hay cầm dao, đôi khi tận thế chỉ là một thằng điên chĩa vũ khí vào con mình.

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

lợi ích nhóm

Beo từng khó chịu Ở ĐÂY về lợi ích nhóm. Cứ mỗi lần thấy quan nha  cùng với đội quân tăng âm loa loa về lợi ích nhóm chỉ muốn chửi bậy. Bài của bác Quang A  đọc rất đã, copy về làm tư liệu.

Sao lại chống nhóm lợi ích?

          
Chống cuộc sống ư? Có sự lạ đời ở Việt Nam là, hễ có một vị lãnh đạo to nào đó,
hay một người có uy tín nào đó, phát ra một thông điệp gì đó với một khái niệm
“mới” thì truyền thông ào ào “ăn theo”, giới trí thức không chịu động não để
phân tích và ủng hộ hay phản bác với lý lẽ, nên nghiễm nhiên cái khái niệm
“mới” ấy được phổ biến rộng rãi dẫu bản thân nó có thể hết sức méo mó thậm chí
sai hoàn toàn. Sự áp đặt khái niệm, tư duy vẫn còn quá nặng nề trong đời sống
chính trị, kinh tế và xã hội.


          Khái niệm
“xã hội hóa” nêu trong các chính sách của Đảng Cộng Sản và Nhà nước Việt Nam là
khái niệm như vậy. Nó ngược lại hoàn toàn với quan niệm Marxist về “xã hội hóa”
mà những người cộng sản đã dùng trước kia, chẳng là sự “sáng tạo” nào cả mà chỉ
gây lẫn lộn và nhiều tác hại cho sự phát triển đất nước.


Nhóm lợi ích cũng vậy.


          Mỗi người
đều có lợi ích của mình và các lợi ích đó chi phối hoạt động của họ. Lợi ích
không chỉ là lợi ích kinh tế. Những người có chung một tập hợp lợi ích nhất
định tạo thành một nhóm, gọi là nhóm lợi ích. Đấy là cách hiểu thông thường. Và
theo cách hiểu ấy, nhóm lợi ích không gắn với giá trị (tốt-xấu, đạo đức-phi đạo
đức).


          Đảng cộng
sản Việt Nam là một nhóm lợi ích lớn ở Việt Nam hiện nay. Tập thể những người
dân khiếu kiện về đất đai tạo thành một nhóm lợi ích. Giới lao động dệt may,
chẳng hạn, cũng tạo thành một nhóm lợi ích. Những người bảo vệ Vườn Quốc gia
Cát Tiên là một nhóm lợi ích. Đó chỉ là vài thí dụ.


         
Các nhóm lợi ích thường thúc đẩy hay vận động chính sách vì lợi ích của chính
nhóm mình. Đó là điều bình thường và chẳng có gì đáng trách cả, thậm chí phải
tạo điều kiện để cho các nhóm lợi ích tồn tại, phát triển, tạo môi trường cho
chúng thể hiện, tranh luận, phê phán và qua đó thúc đẩy các lợi ích chung phục
vụ cho sự phát triển đất nước.


          Xã hội
không thể tồn tại mà không có vô vàn các nhóm lợi ích. Các nhóm lợi ích và hoạt
động của chúng có thể chồng lấn lên nhau. Chúng có thể hợp tác với nhau và xung
đột với nhau. Xã hội tồn tại, phát triển hay suy đồi chính là do sự tương tác
của các nhóm lợi ích đó. Bóp nghẹt sự hoạt động của chúng đồng nghĩa với sự gây
méo mó các nhóm lợi ích, với sự suy đồi xã hội. Hoạt động lành mạnh của các
nhóm lợi ích, một phần quan trọng của hoạt động xã hội dân sự, thúc đẩy sự phát
triển xã hội.


          Trong vài
năm qua “nhóm lợi ích” ở Việt Nam được ngầm hiểu là các nhóm lợi ích chuyên làm
việc xấu, phi đạo đức, là các nhóm tìm mọi cách để kiếm đặc lợi bất chấp lợi
ích của các nhóm khác, bất chấp lợi ích công cộng. Thí dụ nhóm các chủ doanh
nghiệp câu kết với chính quyền để trục lợi trong kiếm các hợp đồng của nhà nước
hay trong việc tước đoạt đất đai của người dân nhưng lại nhân danh vì “sự phát
triển kinh tế xã hội”. Các nhóm đưa người thân cận của mình vào chính quyền để
thâu tóm quyền lực, để tham nhũng.


          Lẽ ra
phải gọi đích danh chúng và trừng trị chúng theo pháp luật hiện hành. Lẽ ra
phải gọi chúng là bọn tham nhũng, là các băng nhóm, băng đảng, bọn mafia, là
nhóm trục lợi, hay nhẹ hơn là “nhóm đặc lợi” thì người ta lại gọi bừa là nhóm
lợi ích. Cách hiểu này gắn với giá trị, mà cụ thể là xấu, là phi đạo đức và vô
tình hay cố ý đánh đồng chúng với các nhóm lợi ích lành mạnh, hay thậm chí để
loại hẳn các nhóm lợi ích tốt. Hãy trả lại khái niệm nhóm lợi ích ý nghĩa thực
(không gắn với giá trị) của nó và gọi đúng tên sự vật, hiện tượng.


          Đánh tráo
khái niệm, “sáng tạo” ra các khái niệm chẳng giống ai, tạo ra sự tù mù trong
ngôn ngữ không chỉ không giữ được “sự trong sáng của tiếng Việt” mà còn phá
hoại sự trong sáng của tiếng Việt, gây cản trở cho sự phát triển của đất nước
nhất là trong thời kỳ hội nhập quốc tế.


          Tại sao
lại có hiện tượng lẫn lộn đáng tiếc như vậy? Chỉ nêu vài nguyên nhân chính:


          Đó là thói
độc quyền tư duy, thói gia trưởng còn sót lại từ thời xa xưa và được đẩy lên
đỉnh điểm trong thời bao cấp vẫn đang và sẽ còn ảnh hưởng lớn nếu không kiên
quyết phá bỏ.


          Đó là sự
dối trá, sự không sòng phẳng, sự không dám chỉ đích danh cái xấu để che giấu sự
bất chính trong hoạt động của một số nhóm đặc lợi, nhất là các nhóm có quyền
lực.


          Đó cũng
có thể là sự ngộ nhận, hay sự nhầm lẫn về khái niệm. Song sự ngộ nhận và nhầm
lẫn sẽ nhanh chóng được sửa nếu có sự phản bác, tranh luận, phân tích một cách
công khai và xây dựng. Nhưng muốn vậy cần có tự do ngôn luận, tự do báo chí,
cần tôn trọng ý kiến của thiểu số và của mỗi cá nhân. Đáng tiếc chúng ta không
có môi trường như vậy.


          Đấu tranh
để dẹp bỏ các nguyên nhân trên là một cuộc đấu tranh liên tục, lâu dài và cần
sự tham gia của tất cả mọi người.


 Nguyễn Quang
A