Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

ÁM ẢNH NEWTOWN


Thưa tổng thống
Obama

Cháu  tên là Hinna… Cháu sống ở….Cháu đang học lớp 3
trường số 8. Cháu chỉ muốn nói rằng cháu thấy thật buồn và khủng khiếp cho những
cha mẹ đã mất con. Ông tổng thống ơi, chúng ta có thể làm gì để dừng lại tất cả
những chuyện khủng khiếp này không? Sau khi xem tin tức cả ngày thứ Sáu, một
câu hỏi hiện lên trong đầu cháu, câu hỏi đó là: “chúng ta có thể dừng sử dụng súng?”,
cháu nghĩ nếu không có súng trên đường phố sẽ không ai có thể bị thương, “ VIÊN
ĐẠN KHÔNG CÓ MẮT”, nó có thể làm bị thương bất cứ ai. Cháu rất sợ súng và tội
phạm trên khắp thế giới. Cháu yêu đất nước và cháu muốn mọi người hạnh phúc và
an toàn.


Không súng-Không
súng-không súng


Cảm ơn ông


Hinna

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

CÓ ĐƯỢC “VĂN HÓA CẢNH SÁT” ĐÃ PHƯỚC

Nguyên bài ông Quang A đọc tại  ĐÂY.
Chỉ bình phần linh tinh lang tang, trước khi vĩnh biệt căn nhà Yahoo khốn khổ, phần quan điểm chính của mình để sang nhà mới beo.blogspot.com câu vìu viết tiếp.

Tôi đã có dịp lang thang cả chục ngàn km trên đất Mỹ và Canada trong nhiều ngày và chỉ một lần duy nhất nhìn thấy cảnh sát hỏi giấy tờ của một người lái xe. Không thấy bóng cảnh sát giao thông ở đâu cả, ở trong phố lẫn ở cạnh hay trên đường…

Ông A zõ là may mắn khi nhiều ngày chỉ nhõn lần thấy cảnh sát chặn xe, mình sống ở đây-sống nhá chứ ko phải du lịch bụi hay tạm bợ qua ngày đoạn tháng, xui xẻo sao thấy thường trực. Ta thán cảnh sát Việt chứ ngay trên highway, freeway không hiếm cảnh cảnh sát Mỹ núp lùm. Chả thế Giai Xinh nhà mình sắm cái máy..dò sóng cảnh sát. Loại 300 đô- bíp bíp có anh hùng Núp phía trước, 500- báo cả hai chiều, ku cậu chiểu theo bíp bíp ngoan ngoãn hạ tốc độ 60mph, hết bíp lại phi lên 85 mặc cho mẹ hăm dọa quát nạt phía sau.
Còn ông không thấy cảnh sát trên đường phố cũng phải, thấy mới xạo. 
Năm hết 6 tháng âm mười mấy độ, tuyết ngập đến gối, đứng ngoài đường chừng tiếng thôi  đến cao tằng tổ tỉ cảnh sát cũng thành đá nguyên cây, còn sức ở đấy mà huýt với hoét.

Cảnh sát Mỹ, cũng như hàng loạt nước xứ lạnh khác mà mình đã đi qua, không đứng  ngoài đường mà ngồi trong ôtô chạy vòng vòng, hú còi suốt ngày dức hết cả sọ. Có lần ở San Francisco nói chuyện với một chú cảnh sát (đã post hình chú trong blog này), mình bảo tao sợ nhất nghe còi xe chúng mày, nó tạo cảm giác xã hội bất an. Không hú còi thì chúng mày chết hết à (câu cuối vừa sáng tác thêm). Chú ấy giải thích sống lâu mày sẽ quen, và mày sẽ thấy an tâm khi có chúng tao luôn bên cạnh bảo vệ. Chúng tao của chú, tức là tiếng còi xe ấy.
Mà có lẽ ông A chưa xuống mấy bang ấm nóng. Ở đấy cảnh sát không chỉ ngồi trong ô tô, nó cưỡi cả ngựa, đi xe đạp và…đứng, đầy phố.

Ông A còn so sánh tiếp lượng cảnh sát Việt và Campuchia. Sao ông ko đo thêm với  Thái, láng giềng có GDP và hàng trăm thứ bà rằn chuẩn cuốc tế cao gấp mấy Việt, chỉ riêng cảnh sát giao thông thôi, xem Thái và ta ai đông hơn?
Vấn đề nó không nằm ở thằng nhân viên  hay phương thức-phạm vi hoạt động của ngành cảnh sát, hay rộng hơn là chính quyền cảnh sát, còn nó nằm ở chỗ mô Beo sẽ chỉ cho ông 
khi dọn sang nhà mới .

Những bài đã viết xong nhưng để dành trang trí nhà mới:
QUANG THÔNG ĐÁNG VÕNG BA-TƯ RA SAO?
NHÌN NHẬN BÊN THẮNG CUỘC  CỦA BEO
HÀ NỘI ĐÃ CÓ VUA?
TRIẾT LÍ CỦA TRUNG NGUYÊN

Triết lí của Trung nguyên-kì 1

Beo bảo: starbucks không chỉ mang caphe đến Việt nam, mà mang cả một
lối sống, rất đối lập với " triết lí caphe " của Trung nguyên.

Pham Gyp giảng: Tất cả chỉ là chiến lược marketing, "triết lý" hay "văn hóa", "phong cách" hay "trào lưu"... nói cho cùng chỉ là những định hướng mà mỗi thương hiệu chọn cho mình. Anh Vũ không ngây thơ hay non tay, cái chuyện "gồng" hay "kệch kỡm" không phải đợi đến người ngoài nhìn vào mới thấy, mà có khi người làm đã thấy từ trước. Cuối cùng chỉ là việc quyết định chiến lược.
Trong bối cảnh thị trường Việt thiếu qui chuẩn, thiếu cả kiến thức để đánh giá,
thì cái gì thảy vào thị trường cũng cần phải "gồng" cho mình một giá trị, một tính cách. Chuyện này không riêng gì trong kinh doanh thương mại, kinh
doanh văn hóa giải trí (showbiz) cũng vậy thôi. Các hình ảnh "Ca sĩ cá tính", "Ca sĩ underground, "Ca sĩ indie", "Hoa hậu nhân ái", "Diễn viên kịch có công với thế hệ trẻ"... của chúng ta hiện nay hầu hết chỉ là vai diễn, không thật là cá tính gốc của họ mang vào hoạt động nghệ thuật (được họ xem là nghiệp của họ).
Vậy thì, giữa các giá trị, chọn diễn-triết-lý cho sản phẩm cà phê là một chiến
lược không tệ. Nếu là Trường vào thời điểm Trung Nguyên ra đời, có thể Trường cũng chọn chiến lược này (Còn thời điểm này, Trường đã có những chiến lược khác)

Anh Hào nghĩ: Triết lý cafe của anh Vũ, cũng như triết lý phở của Hà Nội, sẽ khó tồn tại lâu dài nếu không chịu có một cái nhìn cởi mở hơn, ít hằn học hơn với thế giới bên ngoài.

 

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

NHÂN DÂN MỸ

Phải sống ở Mỹ mới hiểu xâu xắc vì sao Mỹ thua Việt trong chiến tranh. Nhân dân Việt, phải đến già hoặc cũng sồn sồn đang cố níu kéo cứu vớt  đối phương bằng đường nhan sắc, thì mới đi tập thể dục.  Nhân dân Mỹ sợ chết từ bé, không chỉ các phòng gym chất đầy trẻ con mà ngoài đường, bất kể  thời tiết nào, giờ nào cũng có thể gặp cảnh bọn nhóc quần áo thể dục phong phanh nhong nhong chạy.

Nhằm tìm hiểu thêm về nhân dân Mỹ, mình quyết định đi tập thể dục.

Ngó nghiêng yoga dăm phòng gym cạnh nhà. Lại cũng ko như Việt ta, chúng nó dần nhau những hai tiếng 1 ca, môn thì vặn vẹo trong phòng mù hơi nước môn lại từng cặp quắn nhau như karma.

Không đánh đu với bọn này được, đành tìm phòng gym khác gần với dân tộc tính hơn tuy phải đi hơi xa, hơn hai chục phút tàu mới tới.

Chọn một lớp có tên rất teen, trẻ@tim. Hay. Cực hay. Vừa có tý múa dân gian đương đại Úc lại có tý thái cực quyền Tàu pha chút Yoga Ấn độ. Vừa đúng đến động tác đảo con ngươi, định ah lên đích thị copy tuồng Việt ta thì nhân dân gái ra. Đuổi. Lí do, tuổi gì mà tim đã cần làm trẻ. Mình trả lời rất nghiêm khắc bằng mắt, đừng hỗn đây đã có  tới mấy cháu nội. Nhân dân gái cương quyết, lần sau mang theo aiđi chứng minh tắt kinh, giờ biến cho nước dùng nó trong.

Cắp đít sang lớp vận động nặng hơn. Máy móc lừng lững nhưng đời tươi  hẳn, toàn Mỹ giai.

Vừa bước lên cái máy chạy, hai giai Mỹ trắng chõ sang ngay. Giai phải mình dây nhưng mồm miệng bé tí. Liền ông thế lẻo mép bần tiện phải biết, không duyệt. Nghiêng hẳn về Giai trái.

Thôi rồi là nhiệt tình. Giữa hai cơn thở  hồng hộc Giai trái lại ngó nghiêng xem nhịp tim phổi mình rồi tự động điều chỉnh tốc độ chạy cho. Cũng khí lộn ruột nhưng nhịn, tính nữ hấp dẫn nhất là sự ngây thơ, mình thuộc lòng bài dạy này từ báo Vịt nát, giờ mới có dịp thực hành. Kì thực, cái máy này trong nước mình chạy nát, có tháo banh ra mình ráp lại còn được nữa là.

Sau 40 phút chạy khô cả mỡ, cũng cái cân ấy, mỗi mình leo lên, mỗi Giai trái bấm bấm choọc choọc, thế quái nào từ 112 nhảy lên 115 bao.

Thừa lúc cả Giai trái lẫn nhân dân quản lí gym thi nhau lên lên xuống xuống kiểm tra cái cân, mình lỉnh đi tắm.

Nhẩn nha chán, ra cửa Giai trái vẫn chờ, bảo chỉ đi tập được vào sáng thứ Hai và chiều thứ Sáu. Nhân dân hai nước hẹn gặp lại nhau vào cuối tuần, ấm nồng tình đoàn kết.

Tối nay, dứt khoát phải huy động lũ con dịch hộ một câu ra tiếng Anh sao cho thật lịch sự, thật nhã nhặn, thật tế nhị để nhắn tin cho Giai trái.
Đại khái tiếng Việt là, nặng mấy trăm cân thế, chú em?