Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

ĐỈNH CỦA ĐỈNH



Copy  TỪ ĐÂY

Vụ tham gia ký kiến nghị 72 của các nhân sĩ trí thức đang được các bác ở trang boxit thực hiện rất nhiệt tình. Trước đây, Bần Cố Nông đã nảy sinh nghi hoặc về việc lấy chữ ký của trang boxit khi có đến hàng ngàn nông dân như Bần ở Nghệ An, Hà Tĩnh ký tên vào kiến nghị của các nhân sĩ trí thức. Thực sự nông dân có trình độ bàn phím như Bần rất hiếm, chưa nói đến việc có thể trả lời câu hỏi Hiến pháp là gì. Ngày 8/3/2013, trang boxit có cáo bạch phản đối bài báo của báo Đại Đoàn kết về ngụy tạo chữ ký, nói chung là nói rất lòng vòng, trong đó những người chủ trang này khẳng định: “Chúng tôi có chữ ký trực tiếp của rất nhiều cá nhân tham gia đòi thay đổi mạnh mẽ Hiến Pháp… trong đó tất nhiên có đầy đủ chữ ký trực tiếp của nông dân và sinh viên ở Hà Tĩnh”.

Dù vậy, Bần vẫn nghi ngờ những người chủ trang boxit nên quyết định thử nghiệm tính trung thực của những người này.

Ngày 14/3/2013, Bần đã tạo địa chỉ email tinhtran257@gmail.com và gửi một danh sách giả đến những người thu thập chữ ký kiến nghị 72. Kết quả là ngày 18/3/2013, trang boxitvn.net đã đăng tải đầy đủ danh sách của Bần với số thứ tự được đánh từ 10333 đến 10354. Để chứng minh đây là công lao cày bừa của Bần, danh sách ma đã được chơi chữ như sau:

- Từ số 10341 đến số 10347: đọc theo tên: Bần Sẽ Cho Nhân Sĩ Vố Đau

- Từ số 10348 đến số 10351: đọc theo tên: Ba Cái Trò Mị

- Từ số 10352 đến số 10354: là tên của các nhân sĩ trí thức đi đầu trong kiến nghị 72: Nguyễn Đình Tương (ghép Nguyễn Đình Lộc với Nguyễn Phước Tương), Nguyễn Văn Trung (Nguyễn Trung), Nguyễn Quang Anh (Nguyễn Quang A). He he, Bần xin cáo lỗi các nhân sĩ trí thức vụ này nghe.

Danh sách ma của Bần


Danh sách ma của Boxit

 
Bần không đủ kiên nhẫn để tạo ra nhiều “nông dân ma” nên chỉ đánh được 22 cái tên, có lẽ các nhân sĩ trí thức phụ trách trang boxit mới đủ hứng thú để làm việc này. Cuối cùng, có thể kết luận là có rất nhiều “ma” trong bản kiến nghị 72.

CHỈ NƯỚC MÌNH MỚI CÓ...






*** Mình quen biết 3 trường hợp phải mang thai bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo, 1 trường hợp nghe thân nhân kể lại.
3 ca đầu,  chạy chữa tại Pháp và Thái Lan. Cả hai quốc gia này, người ta không đặt quá 2 phôi/lần. Không biết có phải vì thế mà khả năng đậu thai thấp hay không, vì nàng nào cũng phải làm đến vài ba lần. Mà mỗi lần làm, là một lần  rất khốn khổ với người phụ nữ. Thay đổi nhịp sinh học bình thường, hóa chất bơm vào người...khiến da toàn thân căng bóng, bứt rứt khó chịu, nôn ói.
Trường hợp nghe kể lại, ông bố đã ngót 50 và là cậu của một bác sĩ khoa ... hiếm muộn, làm tại bệnh viện trong nước. Một phát ăn ngay, 4 bé gái. Cả 4 sau đó đều bị gần như mù. Vì kĩ thuật rửa mắt Việt hiện chưa thực hiện được nên những bé có nguy cơ mù thường được đưa sang Thái, gần nhất và rẻ nhất, để chạy chữa. Tuy nhiên, bác sĩ Thái cũng chỉ cứu vãn được  phần nào thị lực và chỉ cứu vãn kịp trong những tuần tuổi đầu tiên mà thôi.
Sáng nay, đọc thấy ca sinh năm ở đây (http://dantri.com.vn/su-kien/tphcm-san-phu-28-tuoi-sinh-cung-luc-5-con-708301.htm), tự dưng nổi hết da gà.
Ấy là mình chưa liên tưởng tới những hệ lụy khác, trước tiên cho chính gia đình và rộng hơn, cho xã hội sau này.
*** Mình còm hết sức thật, nhưng chủ nhân của facebook, hình như nghĩ mình  đùa khi viết: để được quyền nổ súng vào tội phạm thì trước tiên công an Việt nam phải biết bắn cái đã.
Với những gì có thể quan  sát được, thì thấy các thao tác nghiệp vụ công an đại khái thế này:
An ninh, ngành này làm việc chủ yếu  bằng cái đầu nên hình như súng đạn không mấy cần thiết, đâu như năm 2 lần  chạy vài vòng sân vận động và bắn dăm viên, gọi là kiểm tra thể lực.

Đặc nhiệm thì đu dây từ trên nóc nhà tụt xuống, nhào vô gô cổ một thằng hai tay đã sẵn thẳng lên giời. Bắt dăm thằng đánh bạc vụn hay chú doanh nghiệp trốn thuế... thì thị uy bằng cả trăm quân súng ống gậy còng trang bị lúc lỉu, nhưng lúc dân bị cướp đâm chém 10 phân chết chắc 10, khi phạm nhậu kịp say bí tỉ và nạn nhân toe cười với phóng viên trong nhà thương, mới thấy công an xuất hiện.
Cảnh sát giao thông. Á À !, thôi thì muôn hình vạn trạng: Phổ biến nhất,  cãi nhau tay đôi với người vi phạm, lúi húi bật bật tắt tắt bên các bốt điện điều khiển đèn ngã tư, liều mình như chẳng có chặn ngay trước mũi xe bất chấp chuyện bị hất thẳng lên nắp capo. Mới đây, thêm mấy em gái đứng trên bục tròn múa múa gậy thay cho đèn tín hiệu, y như thời cúp điện ngày xưa...
Hi hữu, như có lần trước  cửa Tao đàn, hai chú chạy 2 xe chở nhau chả ai đụng vào tự húc nhau ngã đánh đùng. Báo Tin tức hôm sau đưa tin còn bị chú xếp CA gọi điện mắng cho mấy câu đồ nhiều chuyện.
Sâu xa, mình tin rằng không ai không muốn các lực lượng chức năng phải có biện pháp mạnh hơn nữa để trấn áp tội phạm. Nhưng, với những gì tai nghe mắt thấy diễn ra hàng ngày trên khắp đất nước, người dân không tin vào nghiệp vụ, tay nghề công an. Một nghị định, hợp mong muốn đại chúng và hợp cả với luật pháp rất nhiều nước văn minh nhất thế giới, vẫn bị phản đối là vì vậy.
*** Tiêu chuẩn để được phong đại sứ gồm thạo ngoại ngữ, tự bỏ tiền túi cho các hoạt động và nổi tiếng. Cả ba cái tiêu chuẩn này, khi chuyển thành hiện thực, hài hước ngang nhau.
Hãy so sánh cách người Hàn tiếp thị văn hóa, để thấy mức độ hài hước kia đến đâu.
Người Hàn không đưa sang ta một diễn viên ba lê hay ca sĩ opera nổi tiếng nhất nước họ, cho dù họ có những tên tuổi nổi tiếng tầm thế giới (dĩ nhiên trừ Việt nam). Họ đưa sang những ngôi sao sitcom truyền hình mà đánh giá ở góc độ nào đó, là món rẻ nhất trong bàn tiệc nghệ thuật.
Fan ta, phát rồ phát dại vì những Giun Kim, Ốc Cơm ấy. Doanh nghiệp ta, đổ tiền đổ bạc vào quảng cáo cho các sitcom ấy. Mỹ mãn.
Và, người Hàn không đưa Giun Kim, Ốc Cơm sang Canes, sang Hollywood. Đại sứ cho họ, là những cái tên cũng không kém phần quyền lực với fan chốn ấy, tương tự Giun Kim, Ốc Cơm với fan ta.
Quay lại chuyện đại sứ du lịch Việt.
Mình coi cả phim lẫn kịch Lí Nhã Kì tham gia. Coi cẩn thận. Rất lịch sự. Không chửi bậy. Cô đích thị, cô chính xác là thảm họa của nghệ thuật. Không biết khi cô nói tiếng tây nó ra làm sao, chứ đài từ tiếng Việt của cô, lại còn hơn cả thảm họa.
Cô rất nổi tiếng, trong nước mình.
Nhưng cô lấy gì đthu hút sự chú ý ở xứ người, khi không ai biết cô là ai, ngoài chuyện cô xinh đẹp và biết ngoại ngữ.
Beo viết thế,  tuyệt đối không có ý định xúc xiểm gì Lí Nhã Kì. Thậm chí còn có đôi chút tôn trọng việc cô bỏ tiền túi ra làm các hoạt động xã hội và thương cảm cho việc luôn luôn bị xúc phạm rất vô cớ.
Nhố nhăng ở đây, là bộ Văn thể du, chủ thể xáng tạo ra đại sứ du lịch, một hình thức tiếp th quê kệch, phi văn hóa và, giờ này thì có thể thêm hai chữ bất nhẫn, với cô Lí Nhã Kì, khi đem con người ta ra cho những con kền kền diều hâu phơi bày đong đếm.






Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

TẠ PHONG TẦN HAY LÀ CHUYỆN NHỮNG CON TỐT GHẺ CHÍNH TRỊ





1. Nếu viết nghiêm túc và đầy đủ thì nó là Hiệp định hợp tác Kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương. Viết tắt là TPP. Hiểu dân dã: nó tạo ra một mặt bằng thương mại tự do giữa các  bên kí kết. Mức độ mở cửa thương mại ở đây là cực rộng so với tất cả các loại hiệp định kinh tế hiện hành khác. Phạm vi mở cửa bao gồm mấy chủ đề chính: cắt giảm (hầu hết) thuế quan với lộ trình rất ngắn; Mở cửa (hết cỡ) dịch vụ tài chính; Các vấn đề phi thuế quan như sở hữu trí tuệ, vệ sinh dịch tễ, xuất xứ hàng hóa, mua sắm công, lao động, môi trường...

Cuối 2010, Việt Nam xin tham gia TPP với tư cách thành viên đầy đủ. Hai lộ trình song song cùng đàm phán là song phương và đa phương.

Song phương với Mỹ, đương nhiên bao giờ cũng là những cuộc đàm phán phức tạp rắc rối nhiêu khê, nhất là khi, TPP Mỹ phải được sự chuẩn y của Nghị viện.

TPP, liên quan mật thiết, hữu cơ đến sức đề kháng của Mỹ trước sự bành trướng của kinh tế Trung quốc.

2. Cho đến thời điểm này, Mỹ đã hạ hầu hết các chuẩn men cho Việt nam. Nếu kí kết xong TPP, đồng nghĩa với việc ta sẽ có trên dưới 27 tỷ Obàmá/năm, dôi dư ra từ việc được miễn thuế xuất. Bôi đậm chữ dôi dư là bởi, con số này đã trừ đi phần thuế nhập ta cũng buộc phải miễn cho bọn nhà giàu trong TPP.

Khi Mỹ hạ chuẩn men ưu ái cho kinh tế Việt, đừng nhầm lẫn  Mỹ Việt cặp đôi nhau cùng tiến. Mỹ ưu ái một thì lợi (vô hình và hữu hình) vô túi Mỹ mười. Đọc kĩ dòng bôi đậm ở số 1 trên để có thể tính toán ra những lợi nhuận Mỹ thu được từ Việt nam.

3. Cái cấn cá duy nhất liên quan đến Việt nam (như với tất cả các nước cố cộng sản chủ nghĩa) từ hạ viện Mỹ, nó cũ rích cũ rác: nhân quyền.

Bọn làm kinh tế giờ, nó khôn (không khôn sao giàu được nhất thế giới). Cần hạ viện thông qua cái gì, cụ thể ở đây là TPP, nó lại trương lên cái biển văn hóa Mỹ nhân quyền đi trước, tiền bạc đổ vào sau.

Nó càng không ngu để nhận định rằng, mấy cái giải rút  nhân quyền nó trao  nó tặng có khả năng lật đổ chính quyền hay, làm sứt mấy cái lông chân đám chóp bu Việt.

Nó lại càng không ảo tưởng, những sự vinh ranh ma từ nó sẽ giúp mở mang dân trí, khiến dân Việt được khích lệ đàn đàn lớp lớp vinh ranh theo. Hơn chục năm rồi, ai rảnh quởn thống kê hộ bi nhiêu giải thưởng đã rớt tõm vào hư vô, và lí giải hộ sao vẫn chỉ thoi thóp 72 cái đầu được mở mang?

Thế nên, việc nó móc Tạ Phong Tần ra để trao giải là điều biết tỏng (nhau) từ trước trước ...nữa. Không bỏ qua khả năng, có ngày nó xướng tên blog DG, Hòa Bình, Tiên Lãng hay...Beo, chớ có giật mình.

Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013

CẢM ƠN ĐỜI



Giời có lấy đi của mình cái gì thì cũng chưa cân với những thứ Giời cho mình thế này: Gái Đẹp tốt nghiệp cử nhân (loại summa cum laude) và Giai Xinh đậu master. Hai tin đến trong cùng một ngày.

 Hôm nay, xứ Vịt dẫn nhau đi Cần giờ choén một bữa lặc lè hải sản tươi roi rói, để ăn mừng. 
Mực, cua, ghẹ, ốc cả mấy chục loại...đội quân ớng luộc hấp ngay sau lưng, vừa tận hưởng đăn vừa nghe biển dạt dào xào xc vừa ngắm màu biển ngầu ngầu như nước cống. 
 Trên đường về, Nhị Nương tua chừng  năm chục lần bài Cả nhà thương nhau với  phần lời  vô cùng siêu thực Ba ưn on..., rất kiên định cách mạng không cách gì lung lạc sì tốp được.  Nàng, bắt mình kể chuyện chú bđội và chú quân địch đánh nhau ở rừng Sác, khô cả môi không cho ngừng. 
 Cũng có chút loãng mạn tầm nắng tắt, an i một ngày nóng vãi linh hồn nhưng đầy ắp hạnh phúc.