Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

MÁ ƠI ĐỪNG GẢ CON XA...( TIẾP)



*** Lăng ông Hồ là một kiến trúc cực đẹp nếu, nó nằm ngoài châu Á và không phải là một cái...lăng khi, nó  thừa uy nghi mà thiếu hẳn ấm áp.

Lí do. Thứ nhất về phong tục tập quán. Người Việt, bất kể theo đạo giáo nào, đến trước nơi thờ tự vong linh muốn bày tỏ sự kính trọng, đều đứng nghiêm cẩn, chắp tay vái lạy. Trước các bậc cao tằng tổ phụ đã hiển thánh, thậm chí còn phải quỳ gối dập đầu sát đất.

Bạn không thể thực hiện được thói quen đơn giản như thế khi vào lăng Hồ Chí Minh, chỉ có thể làm một động tác mà suy ra khá bất kính là vừa đi (trôi theo dòng người) vừa vái.

Cũng theo phong tục, có hai sự tối kị với người Việt, tối kị đến mức biến thành câu rủa xả bởi nó bày tỏ sự tận diệt thế hệ đang sống: động mồ động mảnhang lạnh khói tàn.

Kiến trúc lăng Hồ Chí Minh phạm cả hai điều tối kị này.

Lí do thứ hai  thuộc về phong thủy. Một mạn là quảng trường mênh mông mạn kia là vười cây bát ngát, hỏi một người Tây phối cảnh ấy đẹp không khó trả lời rằng không nhưng, với một lăng tẩm Việt nó lại quá chênh vênh, đơn độc.  Sau lưng không một điểm tựa trước mặt không một điểm tụ phúc, cho cháu con.
 Đài tưởng niệm Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan đơn giản là một pho tượng ngồi khổng lồ bằng đồng, sống động và tuyệt đẹp. Tại đây, quân cảnh có một nghi lễ đổi gác khá vui mắt và nay người Đài tận dụng nó thành một sản phẩm du lịch. Mình đứng chừng gần 10 phút quan sát nhưng không cách gì thấy được chú  lính gác này thở và chớp mắt ra sao.Mỗi chú làm robot như vầy đúng một tiếng mới đổi gác.

*** Nỗi xót xa mỗi ngày mỗi dâng khi gặp đồng hương nơi xứ người.

Không rõ dựa vào tiêu chí nào, người Đài loan tuyển lao động phần đông ở phía Bắc còn tuyển cô dâu tuyệt đại đa số ở phía Nam.

Chùi cọ toilet các điểm du lịch hay khách sạn thấp sao, rửa bát trong nhà hàng.... khá dễ gặp người Việt. Coi chừng bé cái lầm khi nghĩ nào là mặc cảm thấp kém nào là sầu nhớ quê hương như báo chí trong nước tuyên truyền. Ngược lại đằng khác, người nào người nấy tươi roi rói, ào đến ríu rít như thân quen từ lâu lắm nay gặp lại.


Chính mình, ứa nước mắt.

Hỏi chuyện gần chục cô dâu Việt đời đầu, cô nào cũng chung một ý, số mạng rồi, ở đâu cũng vất vả như thế nhưng ở Đài Loan, đàn ông ít có người sáng say chiều xỉn. Nếu nó có uýnh thì do phần mình cũng có lỗi chứ không phải vì nhậu về lôi vợ ra  giải rượu vô cớ. Và, đàn ông Đài luôn gánh trọng trách chính nuôi gia đình, điều các cô cho rằng, gần như không thể tìm thấy ở đàn ông Việt.
Anh Thư, quê  Sa đéc,  khoe, em tu chín kiếp mới gặp được bà mẹ chồng này. Sang khi mới 18, cô được nhà chồng cho ăn học và hiện làm hướng dẫn viên du lịch. Thanh, quê Đồng tháp, phụ nhà chng bán hàng. Cô kể tiền lương được tùy nghi sử dụng. Cô  gửi hết về cho gia đình hàng tháng. Hậu li dị chồng, dẫn con riêng mang từ Việt nam qua thuê căn nhà (nếu có thgọi đó là nhà) trong  hẻm đèn đỏ, bán các loại bún Việt đắp đổi nuôi con...

Cô nào, cũng tươi roi rói, chỉ khi được hỏi về mẹ, đang ở quê, nước mắt mi lưng tròng.
Mình, cũng ứa nước mắt.  
Dân tộc này, vì đâu nên nỗi con sen thằng .

 
 
 



CÒN TIẾP

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

MÁ ƠI ĐỪNG GẢ CON XA...




Tưởng chạy sang Đài Loan, ôm theo 64 ngàn cổ vật có một không hai suốt chiều dài văn minh Hán Đường Tống Nguyên Minh Thanh Trung quốc. Ngẩn ngơ giữa bảo tàng cố cung Đài Loan, không thể tin nổi những siêu phẩm ngọc ngà ấy được chế tác bởi con người, từ hàng ngàn năm trước. Thầm ngưỡng mộ tư duy đại quý tộc của  Tưởng. Cđã gìn giữ cho nhân loại những giá trị vô giá bởi nếu còn nằm Đại lục, liệu số cổ vật kia có tồn tại nổi qua cuộc cách mạng văn hóa?

Họ, Mao Trạch Đông và Tưởng Giới Thạch, cùng chung mục đích cuối là xây dựng một đất nước Trung hoa hùng cường, nhưng khác nhau con đường đi. Mao dựa vào nông dân, Tưởng dựa vào trí thức và giới nhà giàu. Gần 2 triệu người theo Tưởng chạy sang Đài Loan, không rõ giới tinh hoa ấy chiếm bao nhiêu phần trăm nhưng, cách hành xử  mềm dẻo khôn ngoan trong các chính sách đối ngoại bao năm qua rõ ràng đã đóng công phần lớn cho sự tồn tại, cho sự phồn thịnh  của Đài Loan hiện nay.

Và đây,  Đài Loan nhìn từ phía phồn thịnh ấy.
 Từ Cao Hùng, Đài Trung cho tới thủ đô Đài Bắc, rất dễ tìm thấy những bản tố cáo THoa đại lục  đàn áp môn phái Pháp luân công, thảm sát Thiên an môn. Lại cũng có những chiếc xe hơi kéo quốc kì và đảng kì Đại lục, mở nhạc hết cỡ, chạy lòng vòng khắp phố. Phiên dịch bảo đấy là những bài hát ca ngợi Mao. Một xứ sở có nền chính trị thú vị và nhạy cảm bậc nhất thế giới.



Dĩ nhiên, còn một phía khác của Đài Loan  sau những ngôi nhà cao tầng. Ở đó có phố đèn đỏ xam xám rách nát với các cô gái son phấn đậm đen ùa ra túm kéo những người đàn ông không mấy ngại ngần; Những người đàn ông tàn tật tươi tỉnh bán vé số; Những người già bắc ghế  nghe những bản nhạc xưa cũ phát đi từ một chiếc xe bán băng đĩa dạo cổ lỗ sĩ, thản nhiên nhìn nhà sư  khất thực ngang qua; Chị bán bánh bao nướng lầm lũi...






Đừng thấy cụ còng lưng thế mà tưởng già. Cụ đang lựa phim sex đấy. 100 Đài t (quãng 75 ngàn Việt) mua được 5/7 đĩa tùy nơi sản xuất ở Nhật, Thái hay nội địa.
CÒN TIẾP


Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

MỘT LẦN BẤT TÍN....




Viết sau khi đọc entry của ông Trương Nhân Tuấn luận về mấy chữ thành tín và bất tín.

*** Ông TNTuấn hãy bỏ 5 phút đọc lướt không cần đọc kĩ, để thấy Blog Bần cố nông không đả phá những người kí kiến nghị cũng như bản kiến nghị của 72 vị (tạm gọi kiến nghị 72). Bần cố nông chỉ phản bác lại những lời phản bác của Bô shit, khi bị báo Đại đoàn kết vạch mặt chỉ tên có rất nhiều gian dối trong danh sách  đồng lòng với kiến nghị 72, bằng một trò đùa rất thông minh và hài hước. Nói cách khác, bạn ấy vạch ra cái sự bất tín của trang bô shit.

Bô shit, thì lại không chỉ một lần bất tín, nên có đến vài vạn lần bất tin với họ, âu là chuyện hết sức bình thường. (***)

Beo không quen biết hết 72 vị, nhưng quen biết đủ, để thấy hai chữ thành tín mà ông TNTuấn dùng ở đây, quả có hơi xa xỉ. Tuy nhiên, thành tín  nó nghiêng về lòng người, thứ mà ngay đến anh chị em ruột chưa chắc đã dám xác quyết dò được nông sâu, nên sẽ  bàn kỹ trong  một dịp khác.

*** Cháu nó lú thì chú nó khôn, không ai chỉ bảo cho ông Huệ Chi biết rằng, cần phải viết một cái thư trả lời báo Đại đoàn kết với tinh thần cầu thị, khiêm nhường hơn.

Hay ít ra, khôn ngoan hơn. Chúng tôi sẽ sửa  ngay lỗi kĩ thuật, mỗi email chỉ được kí một tên, phải có  scan chứng minh nhân dân hay bất cứ  giấy tờ gì chứng minh người kí không phải ảo, bla bla bla...thay vì, nhảy nhỏm lên bị chống phá, tấn công. Chỉ có người hèn-yếu, khuất tất bất minh mới nhìn đâu cũng thấy b tấn công.

Bởi có như thế, người ta mới thấy ra sự thành tín của ông và, Bần cố nông cũng không có cớ gì và khó có thể, biến ông thành chú hề già hết miếng.

Dĩ nhiên, trừ  mụ Beo, người biết tỏng tong tong bản chất nào là thành tín nào là đức tin của Bô shit, từ ngày khai trương đến giờ.

Câu kết trong entry ông TNTuấn viết, Hành động của họ đã thể hiện, trước hết, tính chụp giựt của nền văn minh, một xã hội còn trong thời kỳ hái lượm.

Rất hay, duy có điều chữ họ của ông dành cho Bần cố nông, là ông viết ngược.
(***) về nước sẽ dẫn link chứng minh. Bạn nào  háo chuyện có thể tìm ngay trong blog này, entry có cả hình minh họa.